Chương 10: Rắc rối lại hoàn rắc rối

Tùy Chỉnh

Đã sắp đến ngày hội ma Halloween. Đây là lần đầu tôi được trải nghiệm ngày này ở Hogwarts nên khá là háo hức. Mong rằng sẽ không có chuyện tào lao nào xảy ra nữa.
Ngày hôm nay chính là ngày học bay đầu tiên. Tôi háo hức với môn này lắm. Lí do là vì nếu rành cưỡi chổi rồi thì tôi sẽ có thể bay khắp nơi với nó. Ngoài ra là vì môn Quidditch. Tôi muốn tham gia lắm nên phải học tốt môn này. Ron bảo tôi có triển vọng thành Truy thủ ném Quaffle vì tôi ném đồ luôn trúng mục tiêu. Tôi nghĩ rằng làm Truy thủ tương tự như làm cầu thủ bóng rổ vậy. Mà bóng rổ tôi cũng từng chơi, và chơi khá tốt.
Buổi học bắt đầu lúc tám giờ rưỡi nên tôi phải dậy lúc bảy giờ để chuẩn bị dù thèm muốn ngủ thêm. À quên kể nữa, tối qua khi quay về phòng, tôi đã bị Hornby chặn hỏi lí do về trễ. Lúc bị nó chặn hỏi, tôi suýt giật mình té chết vì cái mặt nó lúc đó. Hornby bảo đây là một loại mặt nạ tốt cho da và rủ tôi sử dụng. Ôi trời, còn lâu tôi sẽ dùng nó. Tôi không muốn mất hồn mỗi khi lỡ nhìn vào gương đâu.
Có vẻ các bạn tôi bên Gryffindor vẫn chưa xuống ăn. Đúng thôi, họ có tiết lúc chín giờ bốn lăm lận, thức sớm làm gì.
"Chào em Weasley." Cho Chang bưng khay thức ăn đến ngồi cạnh tôi.
"Chào chị Cho Chang." Tôi vẫy tay.
"Hôm nay em học bay phải không."
"Đúng rồi chị."
"Ráng học cho tốt nha. Để năm sau tham gia đội Quidditch của nhà mình." Chị nhìn tôi, cười nhẹ.
"Em sẽ ráng. À không, chắc chắn em sẽ vào đội!" Tôi hùng hồ, dõng dạc nói như muốn cả sảnh nghe.
"Ờ. Em nhất định phải vào nhe." Cho Chang cười, nói theo.
------------------------------------------------------
Thời tiết hôm nay rất đẹp, có nắng và mây, thỉnh thoảng có cơn gió nhỏ thổi qua. Cực kì tuyệt vời cho một ngày học ngoài trời. Chứ trời mà mưa là tâm trạng tôi tuột xuống âm liền đấy.
Giáo sư dạy môn bay là một người phụ nữ lớn tuổi với mái tóc xám. Bà ấy là cô Hooch. Hôm nay bà dạy chúng tôi cách "triệu tập" cây chổi của mình. Cách làm nghe dễ lắm, chỉ cần đưa tay ra phía trước mặt và hô "Lên!" là cây chổi dưới đất sẽ tự bay lên tay mình. Nghe thì dễ mà làm thì khó, một đống đứa hô khan cổ mấy lần nhưng vẫn chưa làm cây chổi chuyển động một phân. Đừng lo, tôi không thuộc nhóm đó đâu. Tôi đã thành công mặc dù phải hô tới hai lần. Bà Hooch bảo hôm nay chỉ luyện tập kĩ năng triệu tập chổi thôi. Nhưng tôi lại muốn bay lắm nên đã lén ngồi lên chổi. Đúng là ý tưởng ngu xuẩn.
"Weasley à. Cậu làm gì vậy?"
"Thì tập bay."
"Cái gì. Leo xuống đi. Cô Hooch sẽ phạt cậu đó."
"Tôi ngồi thử một chút à." Tôi cứng đầu leo lên cây chổi mặc kệ lời ngăn cản của người bạn kia.
Và tôi đã thấy hối hận ngay sau đó.
Cây chổi bỗng vụt lên cao ngay khi tôi vừa ngồi lên. Do chưa chuẩn bị tâm lí nên tôi đã suýt té khi nó bay, may mà bám vào kịp.
"Trò Weasley. Xuống đây mau." Cô Hooch tức giận la to.
"Em không thể cô ơi. Cây chổi không cho em làm điều đó." Tôi vừa nói vừa lượn một vòng trên không. Thật sự tôi không xuống là vì lúc đó đã sợ vã rồi. Tôi sợ khi xuống nữa chừng thì bị ngã gãy xương.
Một lúc sau, cây chổi càng bay cao hơn, tôi thì càng sợ hơn. Nhưng những đứa học sinh khác thì lại thấy tôi là một đứa cực ngầu và là tay lái chổi chuyên nghiệp. Chúng hò hét dữ dội. Tôi thì không còn một miếng máu trên mặt nhưng vẫn cố tỏ ra mình ổn (tất cả là vì thể diện).
Về phần cô Hooch, cô đã rất tức giận và bất lực. Sau khi ra lệnh cho những đứa học sinh khác ở yên một chỗ thì cô đã cầm chiếc chổi bay đuổi theo tôi. Nhưng có lẽ cây chổi bay mà tôi đang ngồi lên cứng đầu không kém gì tôi. Ngay khi cô Hooch vừa bay đến, nó liền vụt một vòng. Tôi bị nó kéo đi khắp trường.
"Trò Weasley. Mau dừng lại."
"Em muốn lắm cô ơi. Nhưng cây chổi nó cứ bay hoài à."
"Ôi trời."
Thế là tôi bay một vòng khắp tòa lâu đài Hogwarts. Bay qua cửa sổ của tất cả tòa tháp và gây ra một mớ hỗn độn lớn. Các học sinh đang chăm chú học bỗng bị phân tâm bởi một con dở rồi kéo nhau ra cửa sổ xem. Ngay cả các giáo sư cũng không kiềm được mà hùa theo lũ học sinh. Chắc chắn tôi sẽ thuộc top nổi bật nhất hôm nay nếu không có một tên nào dở hơi hơn tôi.
Khoảng gần nửa tiếng sau, khi cơ thể đã mệt rã rời và cô Hooch cũng không còn sức đuổi theo nữa vì sắp đến buổi học của nhóm sau thì cây chổi đã buông tha cho tôi. Chưa bao giờ tôi muốn nằm như vậy. Giờ tôi chỉ muốn ngủ một giấc thật dài. Dù vậy nhưng trước tiên thì tôi phải đi gặp giám thị và chủ nhiệm nhà để nhận hình phạt cho cái tội của mình.
Khoảng gần một tiếng sau thì tôi được thả tự do sau khi bị yêu cầu dọn vệ sinh. Do chẳng còn tí sức nào nên tôi đã lập tức chạy về Phòng Sinh hoạt chung. Tôi chưa bao giờ muốn nghỉ ngơi hơn lúc này. Giờ mà gặp phải việc gì nữa là tôi vào Bệnh thất luôn ấy.
Tuy nhiên chuyện có bao giờ theo ý mình đâu.
"Ây yo Britney. Cô em gái nhỏ."
Ôi không. Chỉ cần nghe thôi là đủ biết ai đang gọi hồn tôi rồi. Vì thế nên tôi đã cố làm ngơ không nghe và đi tiếp.

"Nè ai dạy em cái thái độ làm ngơ anh lớn vậy hả?" Fred hoặc George chặn đường tôi.
"Tha cho em, em mệt lắm rồi."
"Bộ làm như tụi anh lúc nào cũng làm phiền vậy á."
Ngay khi anh ấy nói xong tôi liền gật đầu lia lịa. Đúng quá còn gì.
"Tụi anh chỉ cần em một chút thôi. Làm ơn đi Brit. Hãy giúp đỡ hai người anh đáng iu này đi mà." Họ chắp tay trước mặt tôi cầu xin.
Thật sự tôi rất muốn từ chối nhưng tự nhiên sự lương thiện của tôi bỗng bùng phát. Thế là, bạn biết đó. Tôi đã đi theo hai ảnh.
Chúng tôi đi đến chỗ bờ hồ. Cả ba chúng tôi ngồi xuống dưới gốc cây to. Ngồi trên thảm cỏ xanh, hít thở không khí trong lành và ngắm nhìn thiên nhiên yên tĩnh bỗng làm tôi thấy bình yên đến buồn ngủ. Suýt thì tôi đã ngủ luôn rồi nếu không bị hai ông anh kêu.
"Nè tính làm người đẹp ngủ bên hồ hả? Tụi anh kêu em ra đây là nhờ việc mà." Nói rồi George hay Fred gì đó lôi từ trong túi ra một khổ giấy, trong như bản đồ.
Khổ giấy được đặt là "Bản đồ đạo tặc" và phía trên là dòng chữ "Bản đồ Đạo tặc được làm ra bởi: Quý ông Mơ Mộng Ngớ Ngẩn, Đuôi Trùn, Chân Nhồi Bông và Gạc Nai"
"Tụi này đã ăn cắp nó từ văn phòng lão giám thị hồi năm nhất, chưa mở nó ra được. Tụi này chưa thể giải hết các manh mối."
"Vậy là...các anh muốn em giúp vụ này?"
"Còn phải nói. Tụi anh chỉ có thể nhờ em thôi."
Ôi chà. Việc này nghe thú vị đấy. Bản đồ Đạo tặc... Liệu nó có điều gì thần kì hay bí ẩn giấu trong đó. Có thể tấm bản đồ này sẽ mang lại rắc rối cho mình. Nhưng nếu thành công thì biết đâu nó sẽ giúp ích.Tôi suy nghĩ thật lâu. Có nên nhận vụ này?
"Sao rồi. Em có thể giúp không, Britney Anne Libellule Lenore Weasley?"
"Đừng gọi cả tên khai sinh em ra vậy! Gượm đã, cái này rất quan trọng. Em không quyết định được liền."
Tôi quay qua nhìn hai anh mà quát. Bỗng lúc đó, sáu mắt gặp nhau. Và tôi nhận ra, thật sự trong mắt hai người ấy có một sự nghiêm túc lạ thường. Tôi cảm thấy dường như đây không còn là Fred và George thích bỡn cợt mọi ngày.
Có lẽ tôi nên tin tưởng vào họ vậy.
"Thôi được, em sẽ tham gia vụ này."
"Hay lắm!" Hai người họ đập tay nhau, cười vui vẻ.
"Nhưng chúng ta khác nhà mà. Vậy thì gặp nhau thế nào. Và cũng sẽ không có nhiều thời gian gặp đâu."
"Ờ ha. Bây giờ chúng ta hãy bàn về thời gian gặp nhau đi."
Rồi chúng tôi bắt đầu bàn luận về thời gian gặp nhau. Việc này khó như học sinh lựa lịch học thêm để không bị đụng giờ vậy. Hầu như từ buổi sáng đến chiều bảy ngày trong tuần chúng tôi đều phải học hết. Không lẽ lại hẹn gặp buổi tối. Mà như thế thì lại dễ phạm luật.
"Chúng ta hẹn gặp buổi tối đi."
"Anh có điên không? Lỡ bị bắt rồi sao?"
"Thì chúng ta lén. Nếu gặp lão Filch thì trốn."
"Lão Filch thì còn trốn được. Nhưng con mèo của lão thì còn lâu."
"Đi mà Brit, tụi anh sẽ hậu tạ em socola, thật nhiều socola."
"Không thèm. Hậu tạ em đĩa nhạc đi."
"Được được... Vậy tham gia nhe. Tối nay, sau bữa tối. Hứa nhe." Cả hai đưa ngón út ra đòi tôi hứa. Tôi đành phải thôi.
Sau buổi gặp với hai người anh của mình, tôi đi thẳng về phòng sinh hoạt chung. Lần này là thật luôn, không ai ngăn tôi được đâu. Dù là bạn bè, anh trai hay giáo sư.
'Cái gì rất nhẹ, nhẹ hơn cả một cọng lông nhưng một người đàn ông khỏe mạnh cũng không giữ nó được lâu.'
Ôi lại là câu đố. Tôi quên mất để vào phòng của nhà phải giải câu đố.
"Là hơi thở của họ." Tôi uể oải.
Cánh cửa mở ra, tôi nhanh chống bước vào. Định hướng về kí túc xá.
"Nè Weasley em."
Lạy Merlin. Lại gì nữa đây. Gặp Fred và George chưa đủ hả, giờ lại bị gọi hồn nữa. Tôi chỉ muốn nghỉ ngơi thôi mà khó đến thế sao 凸(-_-)凸
"Weasley em. Tao gọi mày đó." Lại là tên Standfield anh nữa. Anh ta ngồi chễm chệ trên cái sofa. Ngoắt tay gọi tôi lại.
Tôi do dự, định về thẳng phòng luôn, mặc kệ anh ta. Nhưng thế thì hơi thô lỗ, dù gì anh ta cũng băng bó cho tôi tối qua.
"Tôi đây. Anh đây gọi tôi làm gì thế?"
"Lại gần chút. Tao nói nhỏ nè. Tối nay mày sẽ cùng hai thằng anh mày lén lút ra ngoài phải không."
"Đâu có... Tôi có làm gì đâu." Chết tiệt, sao anh ta biết chứ. Thần thánh à, tôi nhớ mình đâu thấy ai đi theo mình đâu.
"Đừng chối. Tao nghe hết rồi. Tụi bây bàn kế hoạch mà la làng thế. Tao định ra bờ hồ nghỉ một chút nhưng đi nữa chừng thì nghe bây."
Rồi xong, thế nào anh ta cũng mách các giáo sư hoặc là lão Filch. Hoặc là sẽ bày kế cho tụi tôi bị thất bại. Hay tôi nên cho anh ta một câu bùa để anh ta bất tỉnh tới ngày mai.
"Đừng hòng ểm bùa gì tao. Tao biết mày định làm gì hết. Mà đừng lo, tao không có chó đẻ đến mức đi mách lẻo đâu."
"Lạy Merlin. Cảm ơn." Tôi thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ anh ta không tệ như tôi nghĩ. Mà khoan, chưa chắc đâu.
"Nhưng tao muốn ra điều kiện."
Thấy chưa, làm gì mà anh ta tự nhiên tốt như vậy.
"Điều kiện gì nào?"
Standfield anh đặt ra những điều kiện rất chi là v** l**. Anh ta bắt tôi phải giúp anh ta làm bài tập môn Thảo dược và viết bài luận môn Lịch sử pháp thuật. Sau đó thì đi mượn vài cuốn sách cho anh ta. Xong rồi thì đi viết một bức thư gửi cho bà Stanfield. Rốt cuộc tôi chẳng hiểu anh ta vào Ravenclaw kiểu gì nữa.
"Nè quá đáng lắm đó. Sao anh không tự làm. Tôi học năm sau anh mà."
"Thì tao chỉ mày làm. Tao còn mấy buổi tập Quidditch nữa."
"Nhưng..."
"Không thì tao sẽ đi mách."
Cái này là bốc lột con người mà. Ôi, tôi có phải là người đặc biệt đâu mà cứ vướng vào rắc rối thế.
------------------------------------------------------
Tối đó, đúng như lời đã hứa, sau bữa tối, tôi đã lẻn đi sau khi nhận được tín hiệu của hai ông anh bên bàn kia. Bằng một cách thận trọng (nhất có thể), tôi đã rời đi và theo chân hai ông anh.
Địa điểm gặp nhau là Bệnh thất. Lựa ngay lúc cô Pomfrey không để ý. Tụi này đã đi vào rồi trốn xuống gầm giường. Nhưng do có lẽ ba đứa không chui nổi vào hết nên tôi đã nghĩ ra kế hoạch B.
"Cô ơi, con bị đau bụng." Tôi rên rỉ.
Cô Pomfrey quay lại và dẫn tôi đến ngồi trên giường. Cô hỏi han một số thứ như là nơi tôi đau, trước đó tôi có ăn quá nhiều hay là có ăn món gì lạ. Cuối cùng cô cho tôi một liều thuốc. Nói thật, nó còn dở hơn cả một miếng phô mai mốc. Nhưng để không làm hỏng kế hoạch, tôi đã chịu đựng.
"Trò giỏi đấy. Mấy đứa học sinh kia dù lớn đầu thì cũng sợ uống thuốc. Giờ nếu còn mệt thì hãy nằm nghỉ. Giờ cô phải đi họp mặt."
Tôi gật đâu ngây thơ. Rồi cô rời khỏi. Khi bóng cô đã khuất, hai con chuột kia liền nhào ra. Trước tiên, họ khen too vì biết nhẫn nhịn cái thứ thuốc vị dở ẹc đó.
Không để phút giây nào bị lãng phí. Chúng tôi bắt tay vào việc giải quyết các manh mối.
Đầu tiên, có một dòng chữ dài hiện ra, nội dung như sau:
'Một kẻ giết người hàng loạt bắt cóc nhiều người và buộc họ lựa chọn uống 1 trong hai viên thuốc. Trong đó, một viên vô hại, còn viên kia là thuốc độc. Hai viên đều giống nhau.
Nạn nhân được lựa chọn trước và kẻ giết người hàng loạt lấy viên còn lại. Tuy nhiên, mỗi lần chọn lựa xong, các nạn nhân đều chết, trong khi kẻ giết người hàng loạt sống sót.
Hỏi: Làm cách nào mà kẻ giết người luôn có được viên thuốc vô hại?'
Ủa, nó có dẫn đến manh mối nào đâu. Chỉ là câu hỏi thử trí suy luận. Ra là tác giả bản đồ muốn mình phải giải đố để mở nó ra sao. Y như nhà Ravenclaw.
Tôi nhẩm lại các điều được cho trước trong câu hỏi, có hai viên thuốc, một có độc còn lại thì không. Các nạn nhân thì luôn chết, tên sát thủ thì không. Mà hai viên hệt nhau. Chẳng lẽ tên sát thủ luôn chuẩn bị viên không độc trước bên chỗ mình. Mà như thế thì rất dễ nhầm lẫn, lỡ hắn quên thì sao. Hay là hung thủ tẩm độc thứ khác.
TẨM ĐỘC THỨ KHÁC!?
Đúng rồi ha, tẩm độc thứ khác. Mà để uống thuốc thì cần nước phải không.
"Là li nước! Tên sát thủ bỏ độc vào li nước của nạn nhân. Còn hai viên thuốc không độc. Đúng không?"
'Chúc mừng. Bạn đã qua thêm một ải nữa. Chỉ còn 15 câu nữa thôi.'
"Làm được rồi Brit! Em tuyệt lắm!" Cả hai ôm tôi thật chặt. Nếu đây mà là bên ngoài thì họ đã ném tôi lên trời rồi. Bạn biết đó, cái kiểu mà người ta hay tâng các cầu thủ, vận động viên, ứng cử viên,...khi mà họ chiến thắng.
Trong suốt cả tiếng sau, chúng tôi tập trung giải các câu đố khác. Có mấy câu thì là thử trí suy luận, một số câu là các kiến thức học được tại trường, các kiến thức muggle cũng được đưa vào. Loay hoay nhìn lại mà đã hơn mười giờ đêm.
"Huốt giờ giới nghiêm rồi kìa."
"Có sao chứ."
"Có sao chứ sao không. Tụi anh không thể trốn ở đây mãi được. Mà nếu nằm trên giường thì nếu cô Pomfrey quay lại thì sẽ nghi ngờ tại sao có thêm bệnh nhân mới. Chúng ta phải quay lại phòng sinh hoạt liền!"
Và cả hai người họ làm theo lời tôi. Trước khi đi, để cô Pomfrey không thắc mắc, tôi đã viết một mẩu giấy nhắn rằng mình đã đi về phòng sinh hoạt nhà rồi.
Lén la lén lút đi về. Chúng tôi cố gắng không tạo ra tiếng động nào hết. Còn nếu nghe tiếng chân ai thì cả ba tôi nhanh chóng núp vào một chỗ nào thật kín.
Mọi chuyện thật suôn sẻ. Cho đến khi.
Nè cái dòng họ thằn lằn, tôi có làm gì hại các bạn đâu mà lần nào cũng làm hại tôi thế. Tôi hiền quá mà.
Qua dòng tự thuật kia thì bạn hiểu đó. Một lần nữa, dòng họ thằn lằn lại phá hủy cuộc chơi. Một con thằn lằn từ đâu rớt xuống mặt tôi. Thằn lằn là vậy, chúng có thể tấn công bạn ở bất cứ đâu.
Rồi tôi không nhớ gì ngoài việc mình đã la lên và bị lôi đi thật nhanh, tôi thậm chí còn không biết mình đang đi đâu. Chỉ theo hai người đấy mà chạy.
Chúng tôi dừng lại trước một căn phòng bị khóa chặt cuối hành lang. Tất cả đều đã mệt rã người, chân tê như đá.
"Nè Norris, mày có nghe gì không? Là tiếng lũ học sinh đó. Có lẽ lần này chúng ta sẽ bắt được chúng thôi."
Tim chúng tôi như ngừng đập. Ba đứa run cầm cập sợ hãi, mồ hôi tuôn tuôn chảy ra. Bây giờ chỉ có nước trốn vào căn phòng này thôi. Mà nó lại khóa chặt.
"Ôi trời ạ. Chúng ta sắp bị bắt rồi. Má sẽ gửi ba cái Thư Sấm."
"Im đi. Muốn bị ông giám thị phát hiện nhanh hơn à. Chúng ta phải mở cánh cửa này."
"Nó khóa rồi. Mà chúng ta không có chìa khóa."
"Không lẽ dùng thần chú mở cửa."
Đúng rồi ha. Sao tôi không nghĩ ra sớm hơn. Chỉ cần dùng thần chú để mở nó ra. Tôi có đem theo đũa phép mà. Nhưng... Câu thần chú là gì? Ôi, tại sao ngay lúc này lại quên chứ. Ráng nhớ nào Britney! Nếu mày không nhớ là chết cả lũ. Thần chú mở khóa... Bắt đầu là chữ "A"... "Abracadabra"? Không phải. "Avada Kedavra"... Càng không!
Tiếng lão giám thị và con mèo ngày càng gần. Thôi, phe này chết chắc rồi. Ôi, sao tôi có thể ngu đến thế chứ.
"Alohomora!"
Một giọng nói bỗng vang lên. Sau đó thì cả ba người: tôi và hai anh bị đẩy vào căn phòng đó. À không, cả bốn chứ, người lạ mặt đã cứu chúng tôi thoát chết cũng chui vào trốn lão giám thị.
"Chết tiệt, mới thấy chúng ở đây mà giờ đâu rồi. Đừng để tao bắt được tụi bây!!!" Lão Filch cay đắng reo lên.
Lão giám thị và con mèo thì tức tối, chúng tôi thì mừng rỡ như được thoát chết. May mà có người từ đâu xuất hiện cứu chúng tôi.
Nhưng mà, người đấy là ai?
----------------------------------------------------
Chap đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mình bỏ bê truyện. Có lẽ văn của mình hơi xuống cấp? Nhưng mà nếu có thật thì nhờ các bạn bình luận để mình có thể cải thiện ở các chap sau. 🐒🐒🐒