Chương 3: Cuộc sống của tôi sau đó. Đang yên bỗng một sự việc cực sốc xảy ra?!

Tùy Chỉnh

Cuộc sống của tôi kể từ hôm đó phải nói là bắt đầu lại hoàn toàn. Tôi và nhà Weasley đã gần gũi hơn, à không, chúng tôi đã trở thành một gia đình thực thụ. Mỗi ngày tôi luôn nhận được sự yêu thương của cả nhà. Ba má thì luôn quan tâm, chăm sóc, lo lắng cho tôi từng chút một. Còn Ginny và tôi cực thân thiết, em luôn vui vẻ trò chuyện, chơi đùa với tôi mặc dù đôi khi tôi "phá hủy" tòa nhà lắp ráp mà em mắc công xây dựng. Về phần mấy anh lớn, đôi khi họ làm tôi khó chịu nhưng tôi cảm nhận được họ rất quý tôi. Cứ thế, tôi sống một cuộc sống có thể coi là yên bình và hạnh phúc. Vì vậy mà tôi chóng lớn lắm, vừa cao lớn vừa khỏe mạnh (tóc cũng đã dài ra chứ không còn cụt ngủn như trước, do nó màu đen nên tôi đã nhuộm lại nó). Tôi còn được dạy dỗ rất tốt, trở thành một đứa trẻ khá thông minh, hơn cả với các anh em trong nhà (không bốc phét đâu, là thật đấy) và có năng khiếu nghệ thuật về hội họa và âm nhạc. Và bây giờ tôi sẽ kể tóm tắt cho bạn nghe về một số chi tiết đáng nói trong cuộc sống của tôi. Đừng lo, tôi không kể dài dòng lắm đâu. Trước tiên thì những việc như bị mắng, bị tét mông, bị sai làm việc hay là đánh nhau, gây gổ với anh em thì còn nhàm quá nhỉ, những việc đó xảy ra hàng tháng. Và chỉ đến khi năm tôi tám tuổi, câu chuyện mới thật sự gây cấn. Năm tám tuổi, ba má đã chuyển tôi đến một trường nội trú muggle ở Liverpool. Ban đầu tôi rất sợ hãi và lo lắng. Tôi sợ đến đó mình sẽ bị cô lập hoặc bắt nạt. Ngày đầu tiên, tôi rất ngại và cực ít nói. Tôi chỉ hé miệng khi thầy cô gọi tôi, những lúc còn lại thì cứ ngồi im ru ở góc lớp. Bạn biết tại sao tôi kết được bạn không? Là nhờ cái đập đầu trong sân trường . Đó là lúc tôi đang ngồi xích đu một mình và các bạn đang chơi đá bóng thì có một bạn nam đá trái bỗng như thế nào mà nó lệch quỹ đạo, đáp thẳng vào mặt tôi, kết quả là tôi bị gãy một cái răng, các bạn đó lo sốt vó (vì họ sợ nếu tôi có gì thì họ cũng tiêu luôn), đem tôi lên phòng y tế rồi hỏi thăm tôi suốt tuần đó. Nhờ vậy mà tôi đã có bạn và thoải mái hơn. Về học tập, thành tích của tôi rất tốt cả về môn chính lẫn môn năng khiếu. Tôi luôn được điểm cao, thấp nhất là B nhưng đó chỉ diễn ra năm lần suốt cả mấy năm tôi học ở đó, còn lại là điểm A và A+. Tôi cũng đã có crush đầu tiên ở ngôi trường này, không phải là crush kiểu yêu mà là crush kiểu hâm mộ, khâm phục. Đó là một anh khối trên, tôi thấy anh ấy chơi đàn guitar vào giờ giải lao ở phòng âm nhạc. Lúc đó, nhìn anh ấy chơi mà tôi ao ước được học guitar nhưng mà ngại quá nên không dám mở lời. Trong những kì thi kể cả kì thi học kì và các kì thi phong trào tôi luôn thường xuyên dẫn đầu. Có việc này mà tôi luôn có cái để khoe với cả nhà những dịp về nhà. Tôi kể cho họ gần như hết tất cả trừ việc có lần tôi đánh nhau với một băng du côn khối trên vì họ bắt nạt một bạn nam mọt sách. Rồi năm lớp ba, anh mà tôi ngưỡng mộ đã biết được tôi muốn chơi guitar nên đã chủ động chị tôi chơi. Anh ấy tên là Johnson, Johnson còn có hai người bạn thân là Jessi và Roger. Anh Johnson đã giới thiệu tôi với bạn anh ấy. Tất cả chúng tôi khá hợp nhau và trở nên thân thiết. Nhờ họ mà tôi đã học được những nhạc cụ khác ngoài guitar và tụi tôi còn định lập một ban nhạc với tôi chơi guitar và hát phụ, Jessi chơi bass, Roger chơi trống còn Johnson chơi organ (dù anh ấy thích guitar nhưng phải vậy thôi, lớn nhường nhỏ) và hát chính. Chúng tôi còn mơ ước là chúng tôi sẽ trở thành ban nhạc nổi tiếng của Anh Quốc như The Beatles hoặc Queen. Ngoài việc cover bài hát của các nhóm nhạc, chúng tôi còn chơi vài bài hát tự sáng tác, đa số là của Roger, anh ấy rất giỏi sáng tác nhạc. Tôi cũng sáng tác hai bài năm mười tuổi, chúng có giai điệu khá đơn giản và chỉ được biểu diễn đúng 5 lần. Trong quãng thời gian học ở trường, tôi đã mang đến cho trường khá nhiều thành tích, phải kể đến là một huy chương bạc và hai huy chương vàng trong cuộc thi đánh vần thành phố, một huy chương vàng cuộc thi hùng biện (tôi đã đại diện cho Liverpool đấu với Luân Đôn) và một cái cúp trong cuộc thi quần vợt đôi thành phố và một huy chương bạc trong cuộc thi bơi đấu với Luân Đôn và Manchester. Nhờ những thành tích đó cùng với những thành tích của học sinh khác, trường tôi đã tổ chức một chuyến tham quan thành phố ăn mừng, tôi đã tham gia. Liverpool phải nói là cực kì mĩ lệ. Khi tôi kể về chuyến đi cho tất cả anh em trong nhà nghe, họ rất ghen tị. Nhưng không sao, tôi cũng đã giúp cả nhà được đi Los Angeles nhờ việc ăn đến 5 gói snack và trúng 10 vé du lịch. Bạn biết không, ở đó, chúng tôi được tham quan chỗ gọi là kinh đô điện ảnh Hollywood. Bạn biết gì không, tôi được chữ kí của Michael Jackson khi vô tình gặp ông ấy ở trong một nhà hàng. Và cũng trong ngày nhận được chữ kí, tôi bị lạc khi tìm nhà vệ sinh, nhưng trong cái rủi cũng có cái may. Khi bị lạc, tôi đã được một anh hết sứ đẹp trai giúp đỡ, anh ấy bảo tên anh ấy là Leo(ôi gương mặt đẹp vậy khônh làm sao Hollywood thì uổng). Bên cạnh đó nhà tôi cũng có một chuyến đi Ai Cập, ở đó nóng thấy mồ, nhưng không phí lắm khi tôi được thấy Kim Tự Tháp và tượng Nhân sư. Bạn thấy cuộc sống lúc đó của tôi rất tuyệt phải không? Tuyệt hơn khi tôi còn nhận được học bổng của nhiều trường ở Luân Đôn nữa. Nhưng vì điều đó mà tôi đã có biến đầu tiên trong đời.
---------------------------------------------------------
Tôi, một đứa con gái sắp đón sinh nhật mười một tuổi, đang sống một cuộc sống hạnh phúc. Gia đình êm ấm, thành tích học tập tốt, quan hệ xã hội nói chung là ổn, còn nhận được một đống học bổng từ các trường ở Luân Đôn, thậm chí còn nuôi tham vọng được vào các trường danh tiếng như đại học Oxford hay Cambridge. Một cuộc sống màu hồng như vậy bỗng lật ngược hoàn toàn trong một tích tắc. Chuyện là như sau:
Một ngày đẹp trời, tôi đang nằm ngồi cạnh cửa sổ phòng, mắt bận ngắm nhìn những đám mây trôi lênh đênh trên bầu trời xanh biếc, tai bận lắng nghe tiếng chim hót líu lo, trong đầu thì đang háo hức nghĩ đến sinh nhật sắp đến và lựa chọn trường để học. Tôi cứ thả hồn theo những ý nghĩ đó thì chợt bị cắt ngang bởi tiếng gọi của má.
"Britney Weasley!" Tiếng má vọng từ dưới phòng khách. Nghe như sắp có chuyện gì quan trọng xảy ra. Tôi đứng dậy, hít sâu để chuẩn bị tâm lý đề phòng những chuyện xấu nhất rồi từ tốn đi xuống. Bước vào phòng khách, tôi thấy ba má đang ngồi trên sofa, mặt ai cũng có vẻ nghiêm trọng.
"Britney, đến ngồi ở đó đi." Ba chỉ vào cái ghế gỗ đối diện sofa, ý bảo tôi ngồi ở đó.
"Có chuyện gì sao ba má?"
"À, về việc đó thì, Brit, con nghĩ sao về khoảng thời gian học ở Liverpool?"
"Không tuyệt đâu ba má... Mà là siêu cấp tuyệt vời luôn. Đầu tiên là môi trường học và sự giảng dạy thì khá là tốt. Về bạn bè thì con có mấy người bạn khá hợp cạ. Tụi con còn hay chơi nhạc lúc cuối tuần. Học tập thì còn hơi xuất sắc, điểm kiểm tra và thì học kì ở mức cao, thành tích thì cũng coi là vượt trội. Mà ba má biết không, lúc trường tổ chức tham quan thành phố, con không ngờ là Liverpool là chốn bồng lai tiên cảnh như vậy! Nói chung là con rất thích học ở muggle!" Tôi nhớ lại các kỷ niệm đẹp lúc ở đó, kể lại với tông giọng và gương mặt vui vẻ. Cơ mà ba má lại có vẻ hơi buồn khi thấy tôi hớn hở như vậy. Ba má nhìn nhau rồi nhìn tôi, họ thở dài rồi má nói
"Britney à, chuyện này có lẽ khá chấp nhận với con nhưng mà... Con sẽ không đi học ở muggle nữa vì có thể con sẽ đến học ở trường phù thủy Hogwarts."
Hả, tôi không được học ở muggle nữa mà sẽ đến trường phù thủy học? Chuyện này thật sự là quá sốc. Khó chấp nhận hơn cả việc tôi bị đuổi ra khỏi hội học sinh vì chơi mạt chược với mấy đứa cùng lớp mĩ thuật. Không, không thể nào. Không có chuyện tôi đến Hogwarts học đâu. Không bao giờ!
"Không. Không đâu ba má." Tôi lắc đầu nhìn họ.
"Britney, ba má biết chuyện này rất khó chấp nhận với con nhưng hãy nghe lời ba má, gia đình này kể cả con là phù thủy, tất cả chúng ta nên phải đến đó học mới có thể..."
"Không! Dù cho trời có sập anh cũng không muốn đến đó học, không muốn!"
"Nghe này Brit..."
"Có bị băm vằm ra con cũng không đến cái chỗ chết tiệt đó để học!"
*Bốp*
Má tát vào mặt tôi một cú, đau điếng cả người. Tôi ngẩng mặt lên nhìn hai người họ ai cũng trông cực kỳ giận dữ.
"Ối." Là tiếng của các anh và Ginny, họ đang nép trong góc, hé mắt ra nhìn cảnh tượng gây cấn này. Tất cả đều run rẩy, thậm chí Ron và Ginny còn thút thít nước mắt.
"Xem lại thái độ của mình đi Britney. Con đã hành xử rất tệ, má phạt con bị cấm túc và tối nay cũng đừng xuống để ăn gì hết.
"Má ơi!" Charlie chạy ra "Đừng mà má. Britney, em ấy còn nhỏ, lỡ lời thôi mà. Xin má đừng làm vậy."
"Không Charlie! Cảm ơn anh vì đã bênh vực cho em Nhưng tốt nhất là anh đừng có nhiều chuyện, lo mà trở về Roma lo cho mấy con rồng kìa!" Tôi vùng vằn dặm chân đi lên phòng. Sợ gì chứ, chỉ là không ăn một bữa, chẳng mất miếng thịt nào.
---------------------------------------------------------
Lời kể của một chú nhện trên trần nhà:
Như các bạn đã biết, Britney đã bị mắng vì thái độ hành xử tồi tệ của mình. Lí do vì cô không muốn đến Hogwarts để học vì còn vương vấn tình yêu với thế giới muggle. Chuyện này khá là phức tạp, khó ai mà thay đổi được suy nghĩ của Britney cả, cô ta quá cứng đầu. Thậm chí khi Ginny, Ron kể về việc đến học ở đó sẽ vui thế nào, Fred và George giới thiệu cho Brit những món đồ phép thuật thú vị, Percy kể về các thứ gì đó (anh ta nói nhiều quá nên tôi không nhớ gì hết) và Bill cùng Charlie viết thư cho cô ta thì cũng chat được kết quả khả quan gì. Thậm chí vấn đề còn gay hơn khi vào sinh nhật Britney hồi hai mươi sáu tháng bảy, thư Hogwarts đã được gửi đến nhằm mời cô ả đi học. Bạn biết không, ả ta cực tức, còn định xé thư kìa nhưng bị cản lại. Trời, tôi nhắm mắt cũng biết kết cục sẽ như thế nào nhưng ai ngờ cô ả lật kèo ở phút tám mươi chín! Khi cả nhà Weasley trở về sau chuyến đi mua đồ ở Hẻm xéo để chuẩn bị cho năm học tới, tôi sốc toàn tập thì Britney bỗng muốn đi học ở Hogwarts, còn có vẻ quyết tâm nữa là. Tôi không biết có chuyện gì nữa. Nếu các bạn muốn thì chắc phải hỏi ông chấy trên đầu cậu Ron rồi.
---------------------------------------------------------
Lời kể của ngài chấy duy nhất trên đầu cậu Ron
Năm học mới sắp đến, cả nhà Weasley chuẩn bị đến Hẻm xéo để sắm đồ dùng cho đám con sắp đi học. Các bạn có thể không biết, lúc này cô Britney vẫn khăng khăng không muốn đến Hogwarts nên nhà Weasley đã có kế hoạch là dẫn cô ả đến Hẻm xéo với mong ước khiến cô ả thấy thích thú cái gì đó rồi muốn đi học ở Hogwarts. Ban đầu tôi thấy nó không khả thi lắm nhưng ai ngờ lại thành công. Vì có một chuyện mà khiến cho Britney đổi ý phút chót. Mặc dù tôi không chứng kiến nhưng đã nghe ả kể lại. Các bạn có thể muốn nghe câu chuyện đó, ta sẽ kể nhưng đợi lát sau đã, bây giờ ta phải trốn vì có vẻ bà Molly đang soi tìm ta trên cái đầu của Ron.