Chương 4: Pha lật kèo không lường trước được. Nhưng muốn rút lại thì đã muộn

Tùy Chỉnh

Lời kể của Britney
Vâng, là tôi đây, Britney Weasley. Trước khi các bạn nghe tiếp câu chuyện thì tôi sẽ nói lí do tôi không muốn đến Hogwarts. Không phải chỉ vì tôi còn vương vấn tình yêu với thế giới muggle mà còn vì một lí do nữa. Đó là về một thằng nhóc, một thằng nhóc cực nổi tiếng, thằng nhóc có thẹo trên trán, thằng nhóc đã sống sót... Đến đó thì các bạn cũng biết thằng nhóc đó là ai phải không. Vâng là Harry Potter. Có thể bạn sẽ thắc mắc việc Harry Potter học cùng năm với tôi thì có vấn đề gì chứ? Vâng hãy để tôi nói: Bạn sẽ rất ức chế khi cái tên Potter đó dù làm một cái gì đó (không phải học tập chăm chỉ hay đạt điểm cao) cũng được cộng chục điểm. Và nó còn sẽ là tâm điểm vì sự nổi tiếng nên dù bạn có học tốt đến mức nào, hoặc là siêu sao thể thao thì cũng chỉ là cái bóng thôi. Còn nếu ở muggle thì tôi sẽ trở thành học sing nổi bật về học tập và cả hoạt động ngoại khóa nữa. Chưa kể tôi cũng có thể trở thành "người nổi tiếng" ở trường vì nói thật trông ngoại hình tôi khá ổn (tuy nhiên lại khá kì lạ về gu ăn mặt và tính cách trong một vài lúc nào đó). Nhưng dù gì cũng tuyệt hơn ở Hogwarts. Xong, tôi đã nói hết lí do rồi. Bây giờ thì xin mời các bạn quay lại câu chuyện
Lời kể của ngài chấy duy nhất trên đầu cậu Ron
Vâng, không để các bạn đợi lâu, sau khi trốn được bà Molly, ta đã ngồi đây để kể cho các bạn về câu chuyện đó. Một câu chuyện hết sức lãng xẹt sẽ đã khiến cho Britney đổi ý và muốn đến Hogwarts. Chuyện là như sau:

Hôm ấy, cả nhà Weasley chuẩn bị đến Hẻm xéo để mua đồ dùng cho năm học mới. Họ kêu Britney theo nhưng cô ả một mực từ chối nên họ đành phải dùng đến biện pháp mạnh. Ba tên Fred, George và Ron hơp sức kéo Britney ra cái xe hơi mặc cho cô ta giãy dụa như cá bị bắt lên bờ, sau đó đặt cô vào ghế sau xe rồi ngồi kiềm chặt để cho cô ta không chạy đi mất. Việc đó phải nói là mệt cực kì, cả bọn lúc làm xong ai cũng thở hộc hộc, riêng ta phải bám chặt vào sợi tóc đỏ của Ron mới không bị rơi xuống và bị dẫm bẹp một cách đáng thương. Trên chuyến đi, Britney không nói một câu nào, cứ ngồi nhăn mặt, chau mày khó chịu mặc cho mọi người khác ngồi huyên thuyên về ma thuật, về năm học mới ở Hogwarts thế nào,... Cuối cùng khi đến nơi, Britney lại không muốn đi vào đó, cứ đòi ở lại trong xe, thế là bà Molly buộc phải trói tay của Britney bằng dây rồi cầm dắt đi như tội phạm. Đầu tiên là họ đi mua sách ở tiệm Phú quý và Cơ hàn gì đó. Theo quan sát của ta thì Britney khá là thích đọc sách, mặc dù bị trói nhưng cô vẫn ráng coi cọp mấy cuốn, cô ta trong có vẻ thích thú với mấy cuốn sách, nhưng lúc này vẫn chưa có đổi ý đâu. Nhà Weasley thấy Brit thích thú như vậy thì cũng mừng. Họ định là sau khi mua xong hết đồ cho Percy, Fred, George và Ron thì họ sẽ hỏi lại quyết định của Britney rồi mới mua đồ cho cô ta. Rồi sau đó họ đi mua mấy cái vạc, ống nghiệm thuỷ tinh, mấy cái cân. Sau sau đó thì họ quẹo vào tiệm của Madam Malkins để may áo chùng. Khi họ vừa bước vào tiệm thì
"Má ơi!" Britney vừa kêu vừa nhảy dựng
"Chuyện gì Britney?" Bà Molly nhìn rồi hỏi "Con làm bộ dạng khó coi vậy?"
"Thả con ra." Brit nhăn nhó giật giật sợi dây ra
"Lỡ con trốn thì sau." Bà Molly kiên quyết không thả mà còn buộc chặt sợi dây hơn.
"Trời ơi!" Britney nhảy dựng lên nữa rồi chộp cây kéo trên bàn bằng tay còn lại chưa bị trói rồi cắt sợi dây.
"Đừng lo, con không trốn đâu. Con đi vệ sinh." Rồi cô ta chạy vụt đi.
"Hết nói nổi."
---------------------------------------------------------
Quay trở lại lời kể của Britney Weasley
Tôi chạy đi tìm cái nhà vệ sinh. Nhưng dường như cái Hẻm xéo này không có một nhà vệ sinh công cộng nào cả. Và tôi cũng không thể mặt dày vào mấy tiệm hỏi nhà vệ sinh trong khi chẳng mua gì hết. Tôi đi tìm một hồi, khắp nơi đều không có, chỉ còn một chỗ chưa ghé vào nhưng mà trông nó có vẻ âm u đen tối như mấy cái phố xã hội đen ở muggle. Hẻm Knockturn? Thôi kệ, vào đi, biết đâu trong đây có nhà vệ sinh.
Quả không sai mà, chỗ này phải nói là âm u một màu đen, bày bán toàn mấy vật dụng kinh dị và những người ở đây còn có vẻ rất không thân thiện, mặt ai cũng hình sự. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt có lẫn khinh thường và khó hiểu. Nhìn họ như mấy phù thủy hắc ám... Khoan! Hẻm Knockturn, nghe quen quen... Đúng rồi! Tôi đã coi cọp một cuốn sách nào đó về các địa điểm ở Hẻm xéo này, và Knockturn chính là Hẻm của các phù thủy hắc ám! Ôi trời, tôi đã tự đi vào chỗ của phù thủy hắc ám, ngu hết phần nói. Phải tìm cách ra khỏi đây thôi. Nhưng nếu sợ hãi chạy tìm thì thế nào cũng bị mấy tên phù thủy này bắt hoặc bị làm cái gì đó. Tốt nhất là nên bình tĩnh, mặt lạnh, giả vờ như mình cũng là phù thủy hắc ám, dù gì thì bây giờ tôi cũng đang mặc một cái áo có màu đen và khoác áo da bên ngoài, trông khá ngầu, khoan đã...cái quần bò cạp cao mang phong cách thập niên 80 này... Nhưng thôi, ăn mặc thế nào không quan trọng, quan trọng là thần thái. Tôi ngẩng cao mặt, đi một cách hùng hồ, lướt qua các phù thủy với vẻ mặt lạnh. Nhưng tôi lại vô tình đụng trúng một ai đó.
"Nè nhóc con. Làm gì ở đây?" Tôi ngẩng lên nhìn, là một tên tóc vàng, vuốt ngược ra sau, da hơi nhợt, cũng trạc tuổi tôi. Khoan, nếu trạc tuổi thì sau gọi tôi là nhóc con chứ.
"Nè trước khi gọi ai đó là trẻ con thì nên nhìn lại. Tôi chắc cũng bằng tuổi cậu đấy. Mà cậu sinh năm 1980 hả?"
"Ừ đúng rồi. Tháng 6 năm 1980."
"Tôi chắc cũng sinh năm 1980... À vậy thì chúng ta bằng tuổi nhau. Thế tại sao cậu gọi tôi là nhóc con!"
"Vì mi thấp hơn ta nên gọi nhóc con đúng rồi." Hắn đáp
"Cái tên này." Tôi định vung tay đấm vài bản mặt hắn vì cái thái độ chảnh chọe kia nhưng chợt nhớ ra nếu làm vậy sẽ bị chú ý và dẫn đến một chuyện tồi tệ nên đã ráng kiềm lại. Britney, thở sâu nào, ráng giữ cái đầu lạnh.
"Mi làm gì ở đây?" Hắn hỏi
"Vậy xin hỏi mi làm gì ở đây?"
"Tao đến đây với ba tao. Còn mi...chậc chậc...nhìn không có dáng vẻ gì là quý tộc. Còn trông lập dị nữa. Kiểu đồ này là hồi năm 80 mà bây giờ là qua 90 rồi. Còn cái kiểu tóc của mi là kiểu updo một nửa, trông đẹp đó nhưng là từ năm 60 rồi, ê mà mi còn dùng dây thừng làm vòng tay hả. Vừa lập dị vừa kì lạ. Bị lạc vô đây hả cô bé?"
Ôi sao tên này nói trúng quá vậy nhưng tôi không thể nhận như vậy được.
"Nào có, tao..."
"Thôi mi đừng có nói dối, hai chữ "dối trá" đang hiện trên mặt mi kìa." Hắn chỉ mạnh lên trán tôi. Đau đó tên đáng ghét.
"Nè, mày quá lắm rồi đó..."
"Tao chỉ nói sự thật thôi. Mà sự thật mất lòng mà. Mi thật sự đã bị lạc vô đây. Gia đình mi không phải là quý tộc gì hết. Mi chỉ đang đi mua đồ ở Hẻm xéo để chuẩn bị cho năm học ở Hogwarts thôi phải không?"
"Tao..." Tôi định nói là còn lâu tôi mới đến đó học nhưng hắn lại chặn họng
"Nè tao nói trước cho mi nha. Nếu mày đến Hogwarts thì chúng ta sẽ cũng niên khóa đó nên mi hãy chuẩn bị tinh thần ngửi khói tao nha. Vì tao sẽ dẫn đầu còn mày thì cao lắm cũng thứ hai thôi." Hắn vênh mặt nói. Cái tên này đúng thật là kiêu ngạo mà. Ai nói là hắn sẽ đứng đầu chứ. Để coi, tôi sẽ vào Hogwarts học rồi vượt mặt hắn cho xem. Tôi sẽ đến Hogwarts học rồi đứng đầu làm hắn mất mặt.
"Ai nói hả? Tao sẽ làm học sinh số một ở Hogwarts! Mày chưa biết tao thông minh thế nào đâu."
"Mạnh miệng nhỉ. Để tao coi mi thông minh đến mức nào. Hẹn mi ở Hogwarts!" Hắn chìa tay ra.
"Hẹn mày ở Hogwarts!" Tôi bắt tay hắn. Chúng tôi nhìn nhau với ánh mắt khiêu khích và "rực lửa hận thù".
"Nhưng trước tiên thì tao sẽ dẫn mày ra khỏi chỗ này. Đi theo tao. Không cần cảm ơn tao đâu."
---------------------------------------------------------
Hắn dẫn tôi ra khỏi hẻm Knockturn. Trước khi chúng tôi tạm chia tay nhau thì đã chào lẫn cuối bằng cách hôn gió bằng ngón giữa. Tôi quay trở lại, chắc cũng khá lâu rồi kể từ lúc tôi đi. Ơ kìa, cả nhà đang đứng trước cửa hàng Madam Malkins. Tôi chạy đến.
"Britney, con đi đâu mà lâu quá vậy. Làm chúng ta lo gần chết!"
"Chuyện đó không quan trọng nữa. Mọi người! Mau dẫn con đi mua đồ. Con sẽ đến Hogwarts!"
"Cái gì?" Cả nhà đồng thanh, há hốc miệng. Má vội sờ tay lên trán tôi.
"Em có bị hâm không?" Ron vội nói với tông giọng lo lắng.
"Không! Mau lên, dẫn con đi mua đồ."
"Ờ... Được." Mọi người gật đầu trong sự bối rối. Rồi tất cả bật cười vui vẻ.
---------------------------------------------------------
Đầu tiên chúng tôi quay lại tiệm Phú quý Cơ hàn để mua sách, ngoài sách giáo khoa yêu cầu thì tôi còn mua thêm vài cuốn khác để đọc. Rồi sau đó chúng tôi đi mua các dụng cụ như vạc, ống nghiệm, cân,... Tôi còn muốn mua một con cú nhưng nhìn hoàn cảnh gia đình thì đã nghĩ lại. Sau khi mua dụng cụ xong thì đi may áo chùng và cuối cùng là mua đũa phép ở tiệm Ollivander . Lúc tôi vừa vào thì ông ấy đang tiếp một cậu tóc đen, ăn mặc lượm thượm, tóc rối bù, mang kính, trông hơi ngốc. Tôi nhìn quanh, khung cảnh quá lộn xộn, hình như là cậu ta vừa vung đũa rồi gây ra chuyện này. May mắn khi ông Ollivander đã đưa cậu ta cây đũa khác. Lần này thì khá hơn nhiều, cậu ta không làm hư hỏng thêm thứ nào hết.
"Chào cậu. Đến mua đũa hả?" Cậu ta trông thấy tôi thì cười. Theo phép lịch sự, tôi cười lại và cũng gật đầu.
"Hẹn gặp cậu ở Hogwarts." Cậu ấy vẫy tay rồi đi mất.
"Nè cháu kia, đến mua đũa phải không? Chắc cháu chính là Britney Weasley."
"Sao ông biết?"
"Hồi nãy ta đã thấy cháu cùng nhà Weasley. Ta đã biết mặt những Weasley khác nên ta đoán cháu là Britney Weasley." Ông ấy nói.
"Vào vấn đề chính đi ông ơi. Cháu đến mua đũa phép."
"À được rồi... Cháu thuận tay nào?"
"Dạ là tay phải."
"Giơ lên." Ông nói, tôi làm theo. Sau đó ông ấy bắt đầu đo tay của tôi, từ vai đến ngón tay và từ chỗ ngón tay đến đầu gối.
"Xong. Giờ cháu có thể để tay xuống. Sau đó ông Ollivander đi vào trong rồi đi ra với một cái hộp đũa.
"Gỗ cây sồi với lông kì lân, 13 inches. Thử xem sao?"
Tôi nhận cây đũa từ tay ông ấy, thử quơ vài đường thì bỗng đồ đạc lại bay tứ tung, các hộp đũa bị văng ra khỏi kệ, nằm tùm lum. Nói chung là tôi vừa gây họa như cậu kia.
"Đũa này không hợp với cháu rồi. Lạ thật, lõi lông kì lân dễ sử dụng mà nhỉ." Ông ấy nhanh chống lấy lại cây đũa từ tay tôi trước khi có thêm chuyện gì xảy ra.
"Được rồi. Cháu thử cây này xem. Gỗ cây liễu, lõi phượng hoàng, 13 inches."
Tôi lại tiếp tục cầm cây đũa đó và quơ quơ. Sự việc như lúc nãy tiếp tục xảy ra.
"Cháu thử xem, đũa gỗ cây bạch dương, lõi gân rồng, 12 inches ba phần tư."
Ông Ollivander lại tiếp tục đưa tôi những cây khác và tôi lại tiếp tục phá hoại.
"Ôi. Hình như không có cây nào hợp với cháu." Tôi thất vọng.
"Không đâu. Đũa phép là một vật quan trọng của phù thủy. Không thể chọn một cách qua loa được. Không phải chủ nhân chọn đũa phép mà là đũa phép chọn chủ nhân." Ông ôn tồn nói. "Xem nào, cháu thử cây này xem, nhựa ruồi và gân rồng, 13 inches, hơi khó điều khiển nhưng ta nghĩ nó hợp với cháu."
Tôi nhận cây đũa đó. Lạ thật, khi cầm vào cây đũa tôi có cảm giác rất lạ. Thử quơ đũa một lần nữa, tôi đã chuẩn bị đón nhận thêm một mớ hỗn độn nhưng không, lần này sau khi quơ đũa, tôi thấy luồng ánh sáng phát ra xung quanh (như là hào quang vậy).
"Đây rồi. Cây đũa thích hợp."
---------------------------------------------------------
"Em mua được cây đũa của mình rồi hả?"
"Vâng. Nó là đũa gỗ cây nhựa ruồi, lõi gân rồng, 13 inches. Còn anh?"
"Anh hả? Nó là cây đũa qua tay của anh Charlie. Ờ hình như nó là...cái gì nhỉ?"
"Gỗ cây tần bì." Má nhắc
"À, nó là gỗ cây tần bì, lõi lông kì lân."
"Anh ngốc quá. Cây đũa của mình cũng không nhớ được."
"Anh nhớ chứ. Tại bị quên thôi."
"Anh là kẻ nối dối tồi tệ."
"Còn em là một đứa chuyên bắt bẻ. Tính cách thì kì lạ lúc thì ít nói lúc thì cười hô hố, đã vậy gu ăn mặc thì lập dị, lại hay sử dụng bạo lực. Chỉ được cái thông minh và có tài. Sau này ai rước em về là khổ lắm." Ron lẩm bẩm
"Anh nói gì Ron?"
"Không có gì! Anh chưa khai với má mấy cuộn phim hình sự, tạp chí người lớn và đĩa nhạc em lén mua giấu dưới gầm giường là hay rồi đó."
"Anh không biết thưởng thức nghệ thuật gì hết."
"~Anh không biết thưởng thức nghệ thuật gì hết~"
"Gừ. Anh chết với em."
"Á! Cứu con!"
---------------------------------------------------------
Trên đường trở về nhà, ba đã hỏi tôi tại sao lại đổi ý muốn đến Hogwarts học thì tôi đã kể hết câu chuyện đó. Có vẻ câu chuyện hơi buồn cười đối với mọi người (nhưng tôi thì không, đó là một câu chuyện cảm hứng ).
"Không ngờ Britney lại bị thay đổi bởi cậu bé đó."
"Chắc phải cảm ơn cậu ta mới được!"
---------------------------------------------------------
Tối đó, trước khi đi ngủ, tôi đã viết lên tường chỗ mình ngủ mấy dòng kí bằng bút chì. Tôi đã viết kiểu này (đôi khi còn vẽ nữa) từ lâu rồi nhưng má vẫn chưa phát hiện vì tôi đã dán mấy cái áp phích và lịch che hết. Bữa tối đó tôi đã viết như sau.
Mình đã đồng ý đến Hogwarts học, không ngờ luôn. Mình đã quyết định một cách rất đột ngột. Nhưng cũng chẳng rút lại được nữa. Thôi, nghĩ tích cực lên nào, việc đến Hogwarts cũng không tệ đến như vậy. Mong rằng mình sẽ được yên ổn và như lúc học ở Liverpool. Mình sẽ trở thành một học sinh xuất sắc, hơn cả tên đầu vàng đó luôn.
"Chờ tao nhé, đầu vàng. Tao sẽ khiến mày phải bỏ cái mặt chảnh chọe đó của mày."
---------------------------------------------------------
Ở một diễn biến khác tại dinh thự nào đó theo lời kể của cậu bé tóc vàng kia
"Sao con yêu, con bảo đã gặp một bạn gái khiêu khích con hả?"
"Đúng rồi ba. Nó là một đứa lập dị nhưng lại rất mạnh miệng. Nó nói là nó sẽ là học sinh xuất sắc nhất Hogwarts. Vượt mặt cả con luôn."
"Con trai, vậy thì con phải đánh bại nó, cho nó nếm mùi thất bại."
"Vâng thưa ba!"
Tôi quay về phòng. Đóng cửa lại đứng trước gương soi, tôi nhận thấy một điều: Tôi rất đẹp trai lại đậm khí chất quý tộc. Lại còn rất tài giỏi và đầy tham vọng. Chắc chắn tôi sẽ là một người bất bại.
"Chờ tao đi con nhỏ kia, tao sẽ cho mày nếm mùi thất bại đau khổ. Tao sẽ làm mày phải xấu hổ vì những lời hùng hồ mày đã nói. Tao nhất định sẽ làm điều đó. Tao chờ mày ở Hogwarts."
"Draco con trai. Đi ngủ đi con. Trời tối lắm rồi."
"Dạ thưa mẹ, con sẽ đi liền!"