Chương 5: Chuẩn bị lên đường. Điều gì đang chờ phía trước?

Tùy Chỉnh

Sau một khoảng thời gian không ngắn, không dài, cuối cùng ngày đó cũng đến: ngày tôi nhập học tại Hogwarts. Mặc dù chuyến tàu đến Hogwarts khởi hành tận gần trưa nhưng ngay từ lúc sáng sớm tôi đã thức sửa soạn rồi (tại tôi sợ là khi sửa soạn bị quên cái gì đó nên đã thức sớm vì nếu quên thì cũng còn nhiều thời gian). Sau khi đem hết vật dụng học tập, sách vở, đồ dùng cá nhân nhét vào cái vali rồi kiểm tra lại hơn chục lần, tôi đã quyết định đóng nó lại và đi tắm rửa sạch sẽ. Bình thường thì phải đợi má nhắc tôi mới chịu đi tắm nhưng ngày hôm nay là ngày đặc biệt nên tôi đã tự giác. Sau khi tắm xong thì tôi bắt đầu "chưng diện" cho nhan sắc. Thật sự việc chưng diện của tôi chỉ là rửa mặt bằng nước lả, chải răng thật sạch sau đó bắt đầu làm tóc. Xem coi, tôi nên làm kiểu nào nhỉ? Thôi chắc chỉ nên buộc hoặc búi cao, đi học mà làm kiểu lạ quá thì không nên.
"Britney, em xong chưa? Anh mắc lắm rồi." Tiếng Ron thảm thương ngoài cửa. Anh ấy liên tục rú lên rồi gõ liên tục vào cánh cửa.
"Em nghe anh gọi, nhưng em chưa ra đâu." Tôi trả lời và tiếp tục chải thật suôn mái tóc của mình.
Khoảng 10 phút sau thì tôi đi ra, lúc này Ron đã đi đâu mất tiêu, đừng nói là ảnh đã làm bậy sau vườn. Kệ đi, không quan trọng. Giờ tôi sẽ xuống dưới bếp. Khi vừa xuống thì tôi đã ngửi thấy mùi bánh mì nướng. Chắc là má chỉ vừa bắt đầu làm đồ ăn sáng. Được rồi, hôm nay con gái sẽ giúp má làm việc nhà.
"Chào buổi sáng má kính yêu."
"Chà hôm nay dậy sớm nhỉ."
"Bình thường con cũng dậy sớm mà, chỉ hơi trễ so với hôm nay thôi." Tôi bĩu môi.
"Có việc gì má chưa làm vậy?"
"Ờ là rửa chỗ rau, cắt cà chua, chiên trứng và thịt hung khói."
"Để con làm cho!"
"Được không đó cô nương."
"Ây, má cứ ngồi đó nhâm nhi li nước này. Dăm ba cái việc nấu nướng,để con làm cho." Tôi đẩy má xuống ghế và bắt tay làm việc. Trời, kĩ thuật nấu ăn của tôi không tồi đâu. Đầu tiên thì tôi nấu thịt hung khói. Tôi sẽ nấu bằng lò nướng vì nếu chiên thì lát sau thịt ăn ngấy lắm. Trước hết thì làm nóng lò ở khoảng 400° trong 5 phút. Tiếp theo đặt thịt lên khay và cho vào lò. Theo tôi tính thì chờ khoảng 20 phút là xong. Trong thời gian chờ thì tôi chiên trứng. Do phải nấu cho 8 người nên tôi sẽ chiên một lần 3 trứng trong cái chảo to này. Thay vì dùng dầu thì tôi lại thích dùng bơ hơn (lí do vì tôi thích). Bạn phải đảm bảo bơ hoặc dầu phải thật nóng mới cho trứng vào. Nếu chưa đủ nóng mà cho vào thì nó sẽ bị dính chảo (trước đây tôi đã bị rồi nên cũng biết). Đập trứng vào rồi thì đợi đến lúc mép rìa của trứng có màu nâu vàng. Trong khi chiên thì phải thật cẩn thận để tránh mấy cái trứng dính vào nhau rồi tạo nên một thảm họa. Tôi dùng muỗng, chan dầu nóng lên lòng trắng trứng vì nghĩ nó sẽ giúp trứng chín, tránh chan lên lòng đỏ vì nhà này thích ăn trứng lòng đào. Chiên xong hết 8 cái trứng, tôi rắc tiêu lên. Mà lọ tiêu đâu nhỉ. À tận trên kệ cao kìa, tôi làm biếng đến lấy quá.
"Accio. "
Lọ tiêu tự động bay vào tay tôi. Đúng là câu thần chú hữu dụng. Không hiểu sao nhưng tôi rất thích ăn tiêu dù nó có thể gây cay. Rắc tiêu xong thì tôi rửa rau và sắp ra dĩa. Phải đảm bảo tỉ lệ thật cân bằng giữa số rau với trứng và thịt. Khoan, có cà chua hả, ôi tôi không thích ăn cà chua sống, nhưng nếu dĩa của tôi không lấy cà chua thì phải tăng lượng rau lên một chút và nếu vậy thì phải cắt bớt rau và tăng lượng cà chua của một ai khác. Tôi nên chọn ai dễ tính ấy, ba má không được, vì tôi sẽ thấy có lỗi. Ginny thì cũng không, tôi sẽ thấy tội em ấy. Percy thì sẽ bắt bẻ về lượng thức ăn của anh ấy và soi mói khi thấy dĩa của tôi chỉ có rau. Còn Fred, George và Ron, không loại Ron ra vì tôi đã bắt nạt anh ấy hơi nhiều vả lại hôm nay là ngày đầu tiên đi học của ảnh. Được rồi, tôi sẽ thay đổi phần ăn của Fred hoặc George. Không ngờ tôi lại tính toán nhiều như vậy trong khi nó chỉ là lượng rau và cà chua trong phần ăn.
"Chào buổi sáng mọi người!" Các thành viên khác trong gia đình tôi đã thức dậy hết. Họ đang cùng nhau đi xuống bếp ăn sáng. Cũng vừa đúng lúc thức ăn đã xong xuôi.
"Ủa sao má không làm đồ ăn?"
"Tụi con không thấy hả. Britney đang làm đó."
"Ôi má dám cho Britney làm luôn hả!"
"Nè đừng có coi thường em nha."
Lát sau thì chúng tôi bắt đầu ăn sáng. Có vẻ mọi người đang nghi ngờ về kĩ năng nấu nướng của tôi.
"Nè mọi người cứ ăn đi. Con không hạ độc mọi người đâu."
"À ờ." Mọi người cắt thịt và bỏ vào miệng.
"Ồ. Coi bộ Britney nấu ăn cũng được quá chứ." Ba nói
"Con thắc mắc tại sao phần của con chỉ có cà chua."
"Trời. Chắc Brit chỉ làm được đến đây là cùng." Ron vừa nhai chóp chép vừa bình luận.
"Ai nói hả? Em có thể làm nhiều hơn thế này nữa ấy!"
"Đâu làm cho anh xem."
"Đợi sau này đi. Em sẽ làm một bữa thịnh soạn cho anh."
"Anh sẽ chờ!"
Bữa ăn tiếp tục một cách bình thường nhưng tôi lại có cảm giác hơi lạ. Như là mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Ngước lên nhìn, đúng thật. Mọi người vừa ăn vừa nhìn tôi chằm chằm.
"Bộ mặt con có cái gì hả?"
"Không."
"Vậy tại sao mà..."
"Mọi người có thấy Britney hôm nay trông lạ không?"
"Đúng rồi. Britney à, hôm nay em không làm kiểu tóc nào kì quái hả?"
"Ờ ha. Sao bữa nay em chỉ buộc nó lên vậy. Không uốn cực xoăn hay là làm mấy kiểu hồi xưa?"
"Bộ mọi người nghĩ em lập dị lắm hả!"
"Đúng rồi."
---------------------------------------------------------
"Mấy đứa đã chuẩn bị đủ hết chưa? Lát nữa là không quay lại kịp đâu đấy."
"Xong hết rồi má!" Cả bọn chúng tôi đồng thanh. Nói gì chứ tôi đã chuẩn bị đủ từ mấy tiếng trước rồi. Tôi còn mang theo cây guitar nữa.
"Fred và George, hai con không được mang theo mấy món đồ chơi dùng để quấy phá của mình nghe chưa."
"Dạ." Hai anh đồng ý trong sự bất mãn. Nhưng đó chỉ là giả vờ thôi, tôi biết mà. Chắc chắn họ đã giấu kĩ mấy cái đồ nghề ở chỗ nào rồi. Hay lắm anh trai.
"Mà Brit, con mang theo cả cây guitar bự chảng đó hả? Đem nó theo bên mình luôn sao? Tính cả cái túi đeo chéo của con là nhiều lắm đó."
"Không sao đâu má. Có gì con sẽ thu nhỏ nó bằng phép Reducio."
"Hay quá ha. Chưa học mà đã bày đặt làm rồi. Anh mong là em thực hiện sai rồi biến cây đàn thành khổng lồ luôn."
"Anh cứ trù dập và em vẫn sẽ thực hiện thành công."
---------------------------------------------------------
Chúng tôi cùng nhau đến trạm tàu trong không khí vui vẻ và háo hức. Riêng tôi thì có cảm giác rất lạ. Tôi không biết diễn tả bằng từ ngữ như thế nào. Hogwarts là một nơi rất đặc biệt với tôi. Là nơi mà tôi căm ghét lúc ban đầu nhưng sau này lại tự nguyện đi đến đó học mà còn với một sự quyết tâm nữa. Và tất cả mọi chuyện chỉ vì lời một thách thức. Một lí do trẻ con và không thuyết phục. Học tập là chuyện có thể quyết định cuộc sống sau này. Thế mà tôi đã... Thôi đằng nào chuyện cũng đã xong hết rồi. Có muốn quay lại cũng chẳng kịp nữa. Đành chấp nhận thôi, dù gì tôi cũng đang sống trong một gia đình phù thủy và bản thân cũng có thể sử dụng phép thuật. Coi như đây là một chuyến trải nghiệm để tích lũy kiến thức vậy. Tôi cứ thả hồn theo những suy nghĩ đến nỗi chẳng thèm để ý đến sự việc xung quanh. Nếu mọi người mà không gọi tôi khi đến nơi thì chắc tôi ngồi trên xe luôn ấy.
---------------------------------------------------------
Trạm tàu Luân Đôn này là nơi tôi đến trường ở Liverpool lúc trước. Và giờ cũng là nơi tôi đến Hogwarts. Coi bộ cái chỗ này liên quan đến sự nghiệp học tập của tôi ha. Mà làm sao từ cái chỗ này mà đi qua thế giới phù thuỷ được vậy? Tôi đơ người suy nghĩ.
"Oái!" Có ai đó va trúng tôi, suýt làm tôi ngã nhào.
"John, con xớn xác quá. Đụng trúng người ta rồi kìa."
"Xin lỗi ba nha. Tại con chú ý đến cái hộp quỷ này quá. Nó hay thật, chỉ cần mở hộp là tự động có con rối quỷ nhảy ra. Hay quá ha!"
Giọng nói này nghe quen quen. John? Khoan. Là anh Johnson sao? Đúng là anh ấy rồi. Cái giọng Anh kiểu Úc này, không nhầm được. Ôi lâu rồi tôi không gặp anh ấy. Tôi thật muốn đến chào hỏi nhưng liệu nó có tốn nhiều thời gian rồi làm tôi trễ chuyến tàu không nhỉ? Thôi, tôi nên đến chào anh ấy vậy. Được rồi. Tôi chạy nhanh đến chỗ Johnson vẫn đang đứng. Bỗng dưng có hai người vụt lên trước mặt làm tôi suýt té lần nữa. Ơ, hai người này quen quá.
"Bạn gì ơi, mua cái hộp này ở đâu vậy?"
"Đúng rồi. Tui nhìn thấy thích nó quá à. Cái này mà đem hù tụi học sinh ở Hogwarts là vui lắm ấy!"
Trời, ra là hai ông anh Fred và George. Hai ổng đang hỏi về cái hộp rối của Johnson. Biết mà, mấy cái đồ dùng để chọc ghẹo luôn khiến hai ổng thích thú.
"Hai đứa kia!!!" Là tiếng má. Má đang tiến đến chỗ Fred và George rồi cốc lên đầu hai anh một cách đau đớn.
"Hai con chạy đi lung tung vậy. Nè con trai đằng đó, hai thằng này có làm gì con không?"
"Không đâu bác. Hai bạn chỉ hỏi về đồ chơi của con thôi à."
"Má ơi! Đâu phải có mình hai con chạy lung tung. Britney cũng vậy mà."
"Britney?"
"Đúng rồi. Là em gái tụi này."
"Thôi hai con đừng nói tầm bậy. Britney đâu có..."
"Britney!" Johnson nhìn tôi rồi kêu lên. Anh ấy chạy đến. Chúng tôi ôm nhau thắm thiết.
"Đó má thấy chưa." George chỉ tay về phía chúng tôi.
"Hai người họ là anh của em hả?"
"Dạ."
"Lâu rồi không gặp. Em vẫn khỏe chứ?"
"Dạ, em vẫn khỏe re. Còn anh thì sao?"
"Anh cũng vậy. Mà bộ em không học ở Liverpool nữa hả? Đúng rồi ha, em nhận được học bổng ở Luân Đôn mà. Hết Jessi, Roger rồi tới em. Giờ chỉ có mình anh còn học ở Liverpool." Johnson nói, giọng có vẻ buồn.
"Đừng buồn chứ Johnson. Chúng mình vẫn liên lạc được mà."
"Cái gì chứ. Jessi và Roger thì anh vẫn liên lạc được. Còn em thì, không có địa chỉ gửi thư, cũng chẳng có số điện thoại."
"Ha ha." Tôi chỉ có thể cười trừ. Đúng thật, tôi không thể nói địa chỉ nhà của mình cho muggle như anh ấy và nhà tôi cũng không có điện thoại.
"Nè anh buồn lắm ấy. Anh có cảm giác em không muốn cho anh biết gì về em hết. Bộ anh phiền phức lắm hả?"
"Đâu có..."
"Ồ Britney, đây là bạn của con hả?" May quá, má đến cứu nguy rồi.
"Dạ đúng rồi. Anh ấy là Johnson Russell."
"Chào bác ạ."
"Chào con nha. Nè con là bạn Brit lúc ở Liverpool phải không? Vậy con thấy con bác thế nào?" Má hỏi. Ôi, tại sao má hỏi câu đó. Hiện giờ anh ấy có vẻ giận mình, thế nào cũng sẽ tuôn hết mấy tật xấu của mình cho coi.
"Em ấy rất tốt thưa bác. Học tập thì luôn đứng hàng đầu trường về cả các môn chính lẫn ngoại khóa. Tính cách thì rất thân thiện và tốt bụng tuy hơi lập dị vài lúc. Chúng cháu là bạn của nhau." Ủa, anh ấy nói tốt cho tôi vậy. Hên thật, thế mà tôi tưởng anh ấy sẽ tuôn ra mấy tật xấu của tôi chứ.
"Nè, có thật hai người là bạn không vậy." Fred bỗng khoác vai Johnson rồi cười nham hiểm.
"Phải đó, hai người chắc là." Fred giơ ngón út ra. Các bạn biết Fred và George có ý gì rồi đó.
"Fred! George! Hai con đừng có tầm bậy!" Má nói rồi kéo tai hai tên anh đi. Giờ còn tôi và Johnson-một mình.
"Vậy thì... À ừm."
"..."
"Johnson nè! Nghe em giải thích nha. Chuyện này có vẻ khó tin nhưng thật sự nhà em không có điện thoại và địa chỉ thì..."
"Anh biết rồi."
"Và em sắp... Em sắp đến học nội trú ở một trường rất xa và ở đó không dùng điện thoại nên là cũng không liên lạc được. Xin lỗi anh..."
"Không sao đâu. Anh hiểu mà."
"Nhưng..."
"Johnson! Làm gì ở đó vậy. Chuyến tàu sắp đi rồi."
"Dạ thưa ba! Anh đi đây Brit. Tạm biệt." Anh ấy vội chạy đi.
"Khoan đã..." Tôi vội nói, nhưng không kịp rồi . Anh ấy đã biến mất trong dòng người đông đúc. Tôi vẫn chưa kịp chào tạm biệt mà.
---------------------------------------------------------
"Sao rồi Britney. Em và cậu bạn đó thế nào?" Fred và George khoác vai tôi hỏi.
"Không phải việc của mấy anh lo." Tôi hất tay họ ra.
"Chắc là trong mối quan hệ uyên ương vừa mới có sóng gió."
"Nè. Má đập hai con bây giờ. Lúc nãy vụ tụi con chạy lung tung rồi dính líu với các muggle má chưa mắng nữa rồi bây giờ tụi con còn chọc em nữa."
"Mà má. Làm sao đến Hogwarts. Con coi nãy giờ có thấy cái sân ga 9 3/4 nào đâu?" Tôi hỏi
"Cứ đi theo má."
Má dẫn chúng tôi đến...một bức tường ở giữa hai trạm 9 và 10. Nghiêm túc chứ?
"Má ơi, con có thấy cái sân ga 9 3/4 gì đâu?"
"Đây. Để má nói, muốn vào sân ga 9 3/4, con phải chạy thẳng vào cái bức tường này."
Chạy thẳng vào bức tường này? Thật đấy chứ? Không tin được.
"Nào, Percy. Con đi trước."
Percy giữ cái xe kéo đựng hành lí, đi thẳng tiến đến bức tường. Tôi chỉ dám hé nhỏ mắt nhìn sợ rằng anh ấy sẽ tông vào cái bức tường nhưng không. Anh ấy lúc sắp tông thì bỗng vụt biến mất! Tôi không bị hoa mắt hay nằm mơ chứ. Dụi dụi mắt rồi nhéo một cái vào tay. Không hề hoa mắt hay nằm mơ.
"Fred, tới lượt con."
"Con là George. Không phải Fred. Ôi má ơi, má tự nhận là má của tụi con nhưng lại không phân biệt được con là George sao."
"Ồ. Xin lỗi George."
"Đùa thôi. Con là Fred."
Fred nói rồi nhanh chóng chạy thẳng vào, George cũng chạy theo ngay sau.
"Rồi, bây giờ tới con, Brit-"
"Bác gì ơi!" Một cậu tóc đen bỗng chạy đến. À, đây là cậu bạn hôm đó ở cửa hàng Ollivander nè "Bác cho con hỏi..."
"Lần đầu đến Hogwarts hả con. Đừng lo, đây cũng là lần đầu của hai đứa Ron và Britney này."
"Dạ...Bác cho con hỏi... À, ờ... Con muốn hỏi... Làm thế nào... Cách nào để..." Cậu ta lắp bắp.
"Để đến sân ga 9 3/4?"
"Dạ đúng rồi."
"Tất cả những việc con cần làm là chạy thẳng vào cái bức tường ở giữa trạm 9 và 10. Đừng sợ bị tông cũng đừng sợ bị gãy tay chân gì hết. Cứ chạy thẳng vào đó. Nào, con làm trước đi."
Cậu ta có chút lưỡng lự, cuối cùng cũng liều chạy thẳng vào rồi cũng vụt biến mất. Được rồi, tôi cũng phải vào thôi. Đứng mãi ở đây cũng chẳng làm được gì. Một...hai...ba. Tôi nhắm mắt chạy, chạy thật nhanh vào bức tường. Đến khi mở mắt ra thì tôi đang ở một sân ga khác. Quay mặt ra sau nhìn. Đúng là sân ga 9 3/4 rồi. Tôi bắt đầu kiểm tra cơ thể mình, lạy Merlin, con không bị mất miếng thịt nào hết.
"Britney, tránh ra!!!" Ron lao vào tôi như một cái xe. Bọn tôi đụng nhau và ngã nhào. Trời ạ, hình như tôi bị sắp đặt là sẽ bị té ngã rồi nên dù không tông vào tường thì cũng bị đụng.
"Lần sau cẩn thận hơn đó tên anh này!" Tôi tức giận hét lên.