Chương 6: Hogwarts và tên kỳ phùng địch thủ.

Tùy Chỉnh

Khung cảnh ở sân ga 9 3/4 ồn ào, náo nhiệt. Những đám đông trò truyện dưới làn khói tàu lửa trắng xóa. Những con cú chí chóe, mấy con mèo đủ loại ưỡn ẹo, vươn dài lười biếng. Đứng bên ngoài, tôi thấy các khoang đầu đã kín hết. À, còn có mấy học sinh lưu luyến thò đầu ra, kiểu này mà cửa đột ngột đóng lại là cảnh tượng kinh dị xảy ra liền. Nhưng cảnh tượng vui vẻ này chẳng làm tôi quên việc với Johnson lúc nãy. Buồn bã, tôi móc cái máy nghe nhạc (quà tặng của Roger nhân dịp tôi thắng cuộc thi Đánh vần) ra và gắn tai nghe vào. Còn nhớ lúc tôi đem cái máy về nhà, ba trông rất thích thú với nó, ba thích đồ muggle mà. Má bảo không được sử dụng khi đến Hogwarts nhưng càng cấm tôi càng làm. Tôi bật một bản nhạc rock lên rồi phiêu. Bây giờ, má đang nói gì tôi cũng không thể nghe vì nhạc rất lớn.
"Tháo cái đó ra Britney. Má đang nói chuyện với con đấy."
"I'm a shooting star, leaping through the sky, like a tiger, define the law of gravity. I'm a racing car, passing by, like Lady Godiva. I'm gonna go go go..."
"Britney!"
"There's nothing stopping me. I'm burning through the sky." Tôi nhìn má nói.
"Này thì nothing stopping me ." Má giật tai nghe ra khỏi. "Má sẽ tịch thu luôn. Cho con đem theo cây guitar là đủ rồi."
"Oh, you can't do that."
"Giờ mà còn phiêu nữa hả. Vậy tự phiêu đi nha. Khỏi cần máy."
Thôi rồi. Tôi buồn bã nhìn xuống đất. Khóc thầm. Tạm biệt các bản nhạc. Tạm biệt The Beatles, tạm biệt Queen, tạm biệt Billy Joel. Một năm sau tôi mới có thể nghe lại.
"Ron, cái gì dính trên mũi con kìa." Má lấy khăn lau mũi cho Ron nhưng ảnh lại ngọ nguậy, nhảy dựng.
"Ronnie mũi thò lò." Fred và George chọc.
"Im đi!"
"Mà Percy đâu rồi?" Má nói.
"Ảnh kìa." Percy bước ra, khoác bộ đồng phục nghiêm trang và còn gắn một cái huy hiệu chữ "P" nữa.
"Anh lên làm huynh trưởng rồi hả? Tốt đấy, giờ Gryffindor sẽ bao trùm trong nguyên tắc tẻ nhạt." Tôi chống cằm.
"Ý em là gì?" Percy liếc nhìn tôi.
"Có gì đâu."
Rồi anh ấy đi về phía toa của huynh trưởng. Trước khi anh ấy đi, má hôn má ảnh một cái rồi vẩy tay chào. Rồi má quay lại dặn dò tụi tôi.
"Trước khi tụi con đi, má muốn dặn dò một vài điều. Đầu tiên, Fred và George, tụi con lớn rồi. Cư xử cho đúng mực đi. Đừng làm nổ bệ xí như năm ngoái đó."
"Có đâu má." Fred nói
"Cảm ơn má, đó là ý hay." George trả lời trái ngược lại.
"Tụi con nhớ chăm nom Ron và Britney đó."
"Má đừng lo Ronnie và Brit sẽ được tụi con chăm sóc tận tình."
Hừ, tôi ngửi thấy mùi xạo quanh đây.
"Nhưng má không tin lắm. Đúng rồi, Brit, con là đứa coi được nhất. Nhớ trông mấy đứa bày đó."
"Má ơi đừng kì vọng, không chừng nó còn dữ dằn hơn tụi con nữa. Má nhớ đợt nó biến nhà mình thành bar disco không. Rồi còn cái đợt nó làm ông bạn quạu quọ của ba đến thăm nhà mình bị dính bẫy và bay cả mái tóc giả. Với cái vụ... AAAA!!!"
Trước khi cả hai nói thêm được gì khác thì tôi đã nhảy lên, cốc đầu hai ảnh thật mạnh. Một cú knock out.
"Bạo hành!"
Rồi giờ chia tay đã đến, tàu sắp chạy nên chúng tôi phải tranh thủ lên thật nhanh. Khi chúng tôi vừa lên thì Ginny òa khóc. Chắc em ấy muốn đi cùng lắm. Tội nghiệp, tôi thấy thế liền bước xuống lau nước mắt cho em và động viên.
"Năm sau là em được đi học giống anh chị rồi mà. Vả lại tụi này được về nhà trong kì nghỉ mà và cũng sẽ viết thư điều đặn, còn gửi đồ ở Hogwarts cho em nữa."
"Đúng rồi, tụi này sẽ gửi cho em cái cầu tiêu Hogwarts." Fred và George châm chọc. Tôi liền đưa mắt liếc và giơ nắm đấm lên. Thế là họ liên che miệng lại hết.
"Vậy nhe Ginny. Chị thương em lắm." Chúng tôi ôm nhau thắm thiết.
"BRITNEY!!! TÀU CHẠY RỒI!!!" Cả má, Fred, George, Ron, Ginny đồng thanh nói. Tôi hốt hoảng chạy. Ôi Merlin. Tôi không thể lỡ nó được.
"Nắm lấy tay anh." George chìa tay ra, tôi liền nắm chặt nó rồi nhảy lên. Cả đám ngã nhào, đè lên nhau. Phù, một phen hú vía.
---------------------------------------------------------
"Nè Ron, anh ngồi ở khoang nào vậy?"
"Anh không biết nữa. Bộ em muốn ngồi với anh hả?"
"Không. Em muốn biết để tránh anh đấy."
"Ơ kìa. Anh có làm gì em đâu Brit." Ron nũng nịu.
"Thôi đi. Kìa, có một toa đằng đó, anh vào đi. Em sẽ tìm toa khác. Hẹn lát nữa gặp lại." Tôi vẫy tay với Ron rồi tiếp tục tìm toa tàu để ngồi. May mắn thay, sau một lúc tìm kiếm, cuối cùng tôi đã tìm thấy một toa trống. Tôi bước vào, đặt cây đàn ở góc rồi yên vị cạnh cửa sổ và đọc sách. Tôi đang đọc cuốn "Đại gia Gatsby". Một số bạn sẽ thấy tôi là đứa trẻ không ngoan vì đọc một cuốn sách dành cho người lớn, thậm chí còn bị cấm trong một khoảng thời gian vì các vấn đề ngôn ngữ được sử dụng trong sách. Mặc dù vậy thì đối với tôi, đó là một cuốn sách hay vì nếu bạn đã hiểu được nội dung, bạn sẽ rút ra một thông điệp rất thực tế trong cuộc sống. Tôi cứ mãi chú ý đọc sách như vậy cho đến khi bị cắt ngang bởi tiếng ồn ào nói chuyện bên ngoài.
"Nè hình như có người trong đó rồi."
"Cứ vào đi. Bên trong cùng lắm chỉ có một người."
"Nhưng tao nghĩ..."
À, thì ra là có vài người đang muốn tìm chỗ để ngồi nhưng đang do dự các thứ.
"Vào đi. Tôi ở trong này một mình." Tôi nói vọng ra.
"Thấy chưa. Đã nói mà."
Cửa mở ra, là một nhóm những người bằng tuổi tôi. Khoan đã... Đúng rồi. Là cậu ta. Cái tên "kỳ phùng địch thủ" của tôi nè. Trời, bản mặt cậu ta vẫn thái độ như ngày nào. Cậu ta đang đi chung với hai tên to béo. Theo quan sát, tôi không nghĩ họ là bạn bè thân thiết, trong giống như ông chủ và hai tên hầu cận hơn ấy. Nhưng mặc dù biết cậu ta rồi nhưng tôi sẽ không nhận quen hay là gây hấn đâu vì nếu vậy thì chắc chắn sẽ có chuyện rắc rối xảy ra, vả lại còn có hai tên kia nữa, biết đâu cái cậu chảnh chọe đó sẽ bảo chúng làm gì tôi. Tốt nhất là im lặng. Cả ba bước vào, kéo nhau ngồi trên băng ghế đối diện dù chật chội, chắc không ai trong đám đó dám ngồi kế bên một đứa con gái lạ. Hai tên cao béo thì móc một túi thức ăn ra rồi nhồm nhoàm. Còn tóc vuốt kia thì đưa một ánh mắt khinh bỉ cho hai tên đồng bọn rồi quay ra nhìn của sổ. Thôi, mặc kệ họ làm gì thì làm, tôi không quan tâm mà chỉ chăm chú đọc quyển sách của mình.
"Nè bạn kia. Bạn có vẻ ít nói nhỉ. Nãy giờ chỉ nói một câu duy nhất rồi im luôn." Một tên lên tiếng. Tôi ngẩng đầu khỏi quyển sách và nhìn , nhếch một bên chân mày lên với ý "thế cậu muốn tôi nói cái gì". Lúc đó, tôi nghĩ mình trông rất chảnh chọe. Không hiểu sao tôi lại kiệm lời như vậy.
"À ừm. Tôi nghĩ là nên giới thiệu bản thân. Phải không?" Tên đó lắp bắp, huých khuỷu tay vào đồng bọn bên cạnh.
"Đúng rồi. Giới thiệu bản thân. Tôi là Vincent Crabbe."
"Còn tôi là Gregory Goyle. Tất cả chúng tôi gặp nhau và kết bạn khi đợi tàu."
Sau khi nói xong thì tất cả quay sang nhìn tên tóc vàng hoe đang lảng tránh nhìn ra cửa sổ kia. Trời, nhìn cũng biết là cậu ta đang không muốn cho biết tên mà. Hừ, tôi đây không cần.
"Britney Weasley."
"Là một Weasley sao." Cậu ta nhếch mép. À, chắc là đang ý khinh bỉ dòng họ tôi đây mà. Cái đồ phân biệt chủng tộc.
"Đừng vội đánh giá người khác qua một nốt nhạc chứ. Tôi không như cậu nghĩ đâu."
"Bằng chứng."
Xem nào. Đối với thể loại này, Nếu tôi ngồi giải thích về tính cách, đặc điểm của mình để làm rõ thì cậu ta cũng bỏ ngoài tai thôi. Kiểu như cậu ta là kiểu "những đứa trẻ nổi tiếng" trong trường học. Bạn nói 10 câu thì họ còn không thèm để ý tới một câu luôn.
"Thời gian. Thời gian sẽ cho cậu thấy bằng chứng tôi là người như thế nào."
"Hừ. Thú vị đấy. Để tôi xem cậu là người thế nào."
"Tôi vẫn chưa biết tên cậu."
"Sao tôi phải nói."
"Tôi đã cho cậu biết tên tôi nhưng cậu lại không thèm nói tên mình. Bộ tên cậu có cái gì đó hay là gia tộc cậu..."
"Draco. Draco Malfoy." Cậu ta khó chịu quát. Không phải chịu nói sớm hơn là được rồi sao. Ai mượn làm màu rồi bị cà khịa.
"Các cậu có thấy con cóc nào quanh đây không?" Một cậu bé mặt tròn bỗng xuất hiện và hỏi. Chắc con cóc là vật nuôi và cậu ta làm lạc nó.
"Không, tôi không thấy con cóc nào hết."
"Ôi Trevor..."
"Đừng lo. Cậu tìm lại thêm coi sao. Chắc con cóc sẽ về với cậu thôi."
"Cảm ơn cậu. Tạm biệt." Rồi cậu ta rời đi.
Không khí im lặng tẻ nhạt lại tiếp tục diễn ra. Crabbe và Goyle lại ăn và Malfoy lại nhìn ra cửa sổ. Riêng tôi thì đọc đến trang cuối cuốn sách rồi. Chán thật, những quyển khác đã để trong va li hết rồi, đem theo mỗi quyển này bên người. À, còn cây guitar nè. Nhưng liệu tôi lấy guitar ra chơi thì có làm mấy tên này khó chịu không nhỉ.
"Này, Weasley. Cậu biết chơi đàn hả?" Crabbe lên tiếng sau khi để ý thấy cái guitar tôi để ở góc.
"Nãy giờ mới để ý. Cậu chơi đi, Weasley." Goyle nói thêm.
Hay thật, không ngờ hai tên này lại trúng ý tôi như thế. Được rồi, tôi sẽ thể hiện tài của mình. Tôi mở túi đựng , lấy cây guitar ra và bắt đầu chơi.
~This happend once before. When I came to your door. No reply. They said it wasn't you. But I saw you peep through. Your window. I know that you saw me. Cause I looked up to see. Your face.~
~I tried to telephone. They said you were not home. That's a lie. Cause I know where you've been. And I saw you walk in. Your door.~
Tôi kết thúc bài hát. Cả ba nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. Bộ lời bài hát này có cái gì hả.
"Nè. Bộ có gì sai hả?" Tôi cất cây guitar và hỏi.
"Không, lời bài hát rất hay. Cậu chơi đàn và hát rất tuyệt."
"Nếu chúng ta cùng nhà thì chắc tuyệt lắm ha. Mỗi ngày đều có thể nghe cậu chơi nhạc."
"Mà cây đàn lớn như thế cậu đem theo bên mình bất tiện lắm ấy." Crabbe nói.
"Reducio." Tôi đáp.
"Hả? Cái gì?" Cả Crabbe và Goyle đều khó hiểu, mặt đơ ra như tượng.
"Haizz. Britney nói "Reducio". Nghĩa là phép thu nhỏ. Cậu ta sẽ thu nhỏ nó rồi nhét vào chỗ nào trên người ấy." Malfoy cốc đầu hai tên đồng bọn rồi giải thích.
"À." Hai tên béo gật gật. Nhưng vẫn còn đơ ra.
"Cậu coi bộ biết nhiều nhỉ?"
"Đương nhiên. Cái gì mà tôi không biết."
"Locomotor."
"Cái gì?" Malfoy khó hiểu, chau mày nhìn tôi.
"Thế mà cậu bảo cái gì cũng biết. Locomotor là bùa giúp các vật vô tri vô giác có thể tự di chuyển. Trình của cậu còn gà quá. Cỡ này chắc không làm tôi đứng dưới cậu được đâu nhỉ?"
Đột nhiên Malfoy đùng đùng tức giận, nhảy cẩn lên, chỉ vài mặt tôi, hét.
"Con nhỏ kia. Tao nhịn mi lâu lắm rồi. Tưởng tao quên hôm đó hả. Tao vẫn nhớ như in cái mặt lập dị của mi đấy. Đừng tưởng hôm nay mi ăn mặc bình thường là tao không nhận ra hả? Nghe nè, tao sẽ đánh bại mi. Chờ đó. Tao mà không đánh bại mi thì tao nguyện gọi mi làm chị."
"Bravo. Cuối cùng mày cũng nhớ tao rồi hả. Hay lắm. Được thôi. Nếu mày đánh bại tao, tao gọi mày là anh."
Hai chúng tôi trừng trừng nhìn nhau. Ha, hắn chớp mắt trước. Tôi thắng. Rồi chúng tôi ngồi xuống. Ánh mắt vẫn rực lửa "hận thù", liếc nhau, quên mất sự hiện diện của Crabbe và Goyle. Đột nhiên hai tên đồng bọn của Malfoy bị ra rìa một cách vô duyên.
"Đúng rồi. Cậu muốn vào nhà nào? Chắc cậu không hợp với Gryffindor như các Weasley khác đâu nhỉ. Tính cậu khác biệt hoàn toàn với các Weasley tôi nghe kể." Goyle hỏi để chứng tỏ mình vẫn tồn tại.
Tôi muốn vào nhà nào hả? Xem coi. Gryffindor? Không, tính tôi không hợp với nhà đó. Hufflepuff? Tôi không đủ hiền lành và tốt bụng. Còn Slytherin và Ravenclaw-hai nhà tôi thấy hợp.Nhưng tôi nghiêng về Ravenclaw hơn. Một đứa vừa thông minh vừa lập dị như tôi nên vào nhà đó. Vả lại, các học sinh Ravenclaw sẽ không thèm soi mói những việc tôi làm đâu.
"Ravenclaw." Tôi trả lời. Cơ mà, câu trả lời của tôi làm cho Crabbe và Goyle buồn nhỉ. À, nhìn thôi là biết mấy tên này muốn vào nhà khác và tôi cũng biết là nhà nào rồi. Chắc chắn là Slytherin.
"Đó là nhà của lũ lập dị. Quá hợp với mày."
"Nước sông không phạm đáy giếng nhé. Mà lập dị cũng tốt mà. Dám khác biệt sẽ làm cuộc sống tuyệt hơn."
Lại một lần nữa, không khí im lặng tẻ nhạt lại bao trùm toa tàu. Đến lúc tôi rời đi rồi. Gom hết đồ của mình và ểm bùa cây guitar, tôi bước ra cửa. Vẫy tay tạm biệt rồi tiến đến chỗ thay quần áo.
"Britney!" Là Ron. Anh ấy đang đi với cậu bạn tóc đen đó. Họ đã thay đồng phục xong rồi.
"Chào hai người. Đợi em nhé. Thay đồ rồi ra ngay."
"Nếu có cần giúp gì thì gọi anh nhe."
"Cảm ơn lòng tốt, em không cần đâu."
Đồng phục Hogwarts tương đối dễ mặc. Tuy nhiên với một đứa "đào to" như tôi thì mặc váy hơi khó một chút. "Đào to" nhưng vẫn thon chán nhé. Nhưng dù cho bạn có trông như thế nào thì cũng đều đẹp. Con gái chúng ta ai cũng có vẻ đẹp riêng hết. Vả lại đối với tôi, vẻ đẹp tâm hồn mới là thứ đẹp nhất. Khoan, tôi hơi lạc đề rồi. Xin lỗi nhé. Tôi về câu chuyện ngay đây. Mặc xong bộ đồng phục và khoác áo chùng lên tôi nhìn xung quanh xem mình có làm rơi gì không. Sau khi chắc chắn rồi thì tôi đi ra.
"Em hơi lâu đấy, Britney. Tụi anh mặc đồ nhanh gấp mấy lần em."
"Tụi anh là con trai mà."
"Nhưng anh thấy..." Ron nói, tôi biết anh ấy tính nói gì rồi nên nhanh chóng chặn miệng.
"Nè, nè, nè. Đừng để em xuống tay với anh nhé. Anh không cần phấn mắt đâu."
Chúng tôi cùng nhau đi khỏi buồng thay quần áo và đứng tạm ở chỗ nào đó chờ tàu đến nơi. Trên đường đi, Ron và cậu bạn kia liên tục thì thầm bốc phốt tôi. Tất nhiên là tôi nghe chứ, nhưng tôi vẫn làm ngơ. Họ nói mấy câu như:
"Nè Ron, em bồ dữ quá ha."
"Đúng rồi, có lần nó đánh mình bầm mắt luôn đó. Bồ biết không, nó thích mấy cái thứ kì lạ từ âm nhạc hồi 60s, 70s đến mấy cái dữ dằn là phim hình sự, tạp chí người lớn"
Hỡi ôi, Ron gặp ai cũng có thể kể xấu em gái mình. Thế mà má lại dặn không được bắt nạt anh.
"À mà em vẫn chưa biết tên cậu ấy phải không?" Ron chỉ vào cậu bạn đó, nói.
"Vâng."
"Mình là Harry, Harry Potter."
Ô thì ra là cậu ta, Harry Potter. Bất ngờ thật. Các bạn đừng lo, tôi không ghét cay ghét đắng Potter đâu. Đối với cậu ta, tôi không ghét cũng không thích.
"Chắc cậu đã biết. Tôi là Britney Weasley." Tôi mỉm cười.
"Nè Britney, nãy giờ anh chưa kể. Lúc nãy ấy, anh gặp một con nhỏ đáng ghét lắm. Không biết nó có thông minh hơn ai không mà làm màu dễ sợ." Ron càu nhàu
"Mình lại thấy cậu ấy thông minh hơn bồ. Cậu ấy biết cả mấy câu thần chú trước khi được học nữa." Harry cười châm chọc.
"Cậu bênh nó hả?"
"Haha, nào có."
Trời ạ, hai người này thật ồn ào. Thế mà lũ con trai lại luôn than thở con gái nói nhiều. Nhìn lại đi, ai nói nhiều hơn ai.
---------------------------------------------------------
Cuối cùng, tàu cũng đến nơi. Trời ạ, tôi đứng nãy giờ tê hết cả chân.
"Nếu em mỏi chân, leo lên, để anh cõng cho."
"Ờ... Cảm ơn, em đi được." Bỗng dưng tôi đỏ mặt. Anh em với nhau mà tại sao tôi lại bị vậy nhỉ. Thôi kệ đi.
"Lũ năm nhất qua đây nào. À chào Harry, khỏe không." Một gã khổng lồ với bộ râu vĩ đại nói to.
"Còn năm nhất không? Cẩn thận. Năm nhất theo ta."
Lão dẫn chúng tôi theo một con đường gồ ghề và chật hẹp, hơi tối như đang đi qua một khu rừng đầy cây âm u. Chẳng ai dám lên tiếng, chỉ có tiếng thút thít một hai lần của cậu bạn mặt tròn kia. Chắc con cóc vẫn chưa quay lại.
"Qua khúc này là các trò sẽ được thấy Hogwarts."
Đúng thật, con đường hẹp này dẫn ra một cái hồ đen to đùng. Tôi ngước lên nhìn, Hogwarts trước mắt là tòa lâu đài to lớn, hùng vĩ, có chút đáng sợ do đêm tối.
"Mỗi thuyền chứa tối đa 4 người." Lão khổng lồ nói rồi một mình lão ngồi trên một chiếc thuyền riêng. Đúng rồi, với thân hình đồ sộ thế kia làm sao mà lão có thể ngồi với ba người khác chứ.Các học sinh nhanh chóng leo lên những chiếc thuyền. Ơ kìa, tôi thấy Ron, Harry đã ngồi cùng với câu bạn mất cóc và một cô gái tóc nâu xù rồi. Thôi kệ, tôi leo lên một cái thuyền trống, chưa có người.
"Tao lại gặp mày rồi, lập dị."
Tôi quay ra nhìn, là Malfoy, Crabbe và Goyle. Cả ba leo lên thuyền với tôi. Khi Crabbe và Goyle leo lên, chiếc thuyền bỗng chao đảo. Tôi bắt đầu thấy sợ. Có khi nào lật thuyền rồi 4 chúng tôi chết đuối không. Mà với cái hồ này là khó vớt xác lắm ấy. Vừa đen thui mà vừa sâu nữa.
"Mày thấy sợ hả?" Malfoy khều vai, hỏi tôi.
"Nào có, chỉ có mày mới sợ thôi. Còn lâu tao mới sợ mấy chuyện cỏn con này."
"Vậy thì tốt."
Thuyền rời bến. Chỉ mong sóng lặng thuyền trôi, đừng có sóng dữ thuyền lật. Thuyền trôi lênh đênh. Nhưng tại sao tôi bị chóng mặt thế này. Ôi không, tôi bị say thuyền rồi. Mắc ói, mắc ói.
"Nè, mày có sao không, tao thấy mày trông xanh xẩm và run rẩy đó." Malfoy lo lắng hỏi.
"Ưm...Ưm...túi đựng, túi đựng."
"Cái gì?"
"Tao cần túi đựng, tao mắc ói!!!"
"Aaaa. Từ từ, đừng làm bậy." Cậu ta hốt hoảng. Crabbe và Goyle nghe tin cũng hốt hoảng theo. Tôi sắp không nhịn được.
"Ấy, đừng ói vào người tao. Nè hai tụi bây không có cái túi nào hả."
"Không, tụi tao vứt vô thùng rác rồi."
"Trời, sao lại sạch sẽ đúng lúc vậy."
"Tao sắp ra rồi."
Thuyền của chúng tôi bỗng thành một mớ hỗn độn. Các học sinh trên thuyền khác nhìn chúng tôi với ánh mắt khinh thường.
"Không có gì cho mày nôn ra hết rồi, vậy mày nuốt lại đi."
"Ày ĩ ao à êu ao uốt ại. Ao ắp a òi."
(*Mày nghĩ sao mà kêu tao nuốt lại. Tao sắp ra rồi.)
"Mày phải nuốt lại nó. Theo tao nè, mày phải cố gắng nuốt lại. Hãy cố gắng, huy động mấy cái cơ của mày, rồi đẩy nước ói quay lại dạ dày." Cậu ta vừa nói vừa vỗ lưng tôi.
"Ao ông àm ược."
(*Tao không làm được.)
"Mày phải làm được."
"Hít thở đi." Goyle bảo .
"Đúng rồi, hít thở sâu vào." Crabbe nói thêm.
Tôi cố gắng, hít thở thật sâu và đều.
"Nằm xuống đi. Có khi làm vậy sẽ làm mày không ói."
"Ày ị iên à, àm ao ằm ược."
(*Mày bị điên à, làm sao nằm được.)
"Mấy đứa năm nhất, cúi xuống." Lão khổng lồ nói. Lúc này chúng tôi sắp đi qua một cái thứ như tấm màn. Trời ơi, ngay lúc này mà phải cúi xuống. Nhưng phải làm thôi, lỡ bị gì thì sao . Tôi cúi xuống. Ngay lúc đó, có thể bạn sẽ biết chuyện gì xảy ra.
"ỌEEEEEE!!!" Tôi ói tất cả xuống hồ, may mắn đó chỉ là nước, không có thức ăn. May mắn nữa là thuyền chúng tôi ở dãy cuối và nằm tuốt ngoài lề nên không trúng một ai khác cả.
"Mày đúng là rắc rối."
"Mày nói một hồi tao ói vào mặt mày đấy."
"Còn khó chịu không?"
"Không cảm ơn."
Cuối cùng thuyền cũng cập bến. Kết thúc chuỗi thời gian gian khó khi lênh đênh giữa nước của tôi. Tôi cảm thấy đây chỉ là mở đầu cho những rắc rối khác ở đây của tôi thôi. Lạy Merlin.