Chương 7: Phân loại nhà. Tôi là Weasley duy nhất....

Tùy Chỉnh

Mặc dù nói là mình ổn nhưng thật sự tôi vẫn còn say sẩm lắm. Đi đứng loạng choạng, tưởng chừng như có thể ngã bất cứ lúc nào. Nhưng chưa bất tỉnh là may đấy.
"A ra là mày." Lão khổng lồ la lớn. "Con cóc của trò đây phải không?"
"Trevor!"
Ồ hố, cuối cùng cậu bạn đó đã tìm lại được con cóc của mình rồi. Tốt nhất là cậu ta đừng nên để lạc nó nữa. Nếu lạc lần nữa là con cóc có thể sẽ bị đè chèm bẹp hoặc thành nguyên liệu cho cái gì đó.
Rồi lão dẫn chúng tôi leo qua lối đi ở núi đá và tiếp tục đi qua con đường bằng phẳng dẫn đến bãi cỏ xanh mướt trước lâu đài. Ước gì tôi được đi chân đất nhỉ. Là để cảm nhận cái cảm giác mát mát và nhột nhột của bãi cỏ. Bây giờ, chúng tôi đang đứng trước cánh cửa lâu đài to lớn. Lão khổng lồ gõ mạnh 3 lần và nó tự mở ra. Ơ kìa, tôi thấy được ở bên trong, có một giáo sư cao, tóc đen mướt, khoác một bộ áo chùng dài màu ngọc bích đang chờ sẵn. Bà có vẻ mặt nghiêm nghị, kiểu "đừng nhờn với tôi". Ha, tốt nhất là không nên làm chuyện gì lố bịch trước mặt bà ấy.
"Các học sinh năm nhất đây, giáo sư McGonagall."
"Cảm ơn anh Hagrid. Anh làm đến đây là được rồi. Mọi chuyện còn lại để tôi lo."
Giáo sư mở toang một cánh cửa nữa ra (ôi lắm cửa thế), và học sinh chúng tôi được bà dẫn vào một sảnh rộng lớn. Nó lớn đến mức bạn có thể xây một căn nhà trong đây. Sảnh được thắp sáng bằng những ngọn đuốc. Phải thôi vì ở thế giới phù thuỷ không xài đồ điện mà. Trước mắt tôi giờ là một cầu thang cẩm thạch lớn dẫn lên tầng trên. Tôi nghe thấy tiếng nói chuyện đâu đó. Nghĩ rằng bà sẽ dẫn chúng tôi đến chỗ đó nhưng không. Bà dẫn chúng tôi đến phòng trống cuối hành lang và cất tiếng nói giải thích về lễ khai giảng, lễ phân loại, kí túc xá, các nhà ở Hogwarts và cả Cúp nhà nữa. Nhưng những gì giáo sư nói thì tôi đã biết hết rồi. Trong lúc giáo sư đang nói thì bỗng có ai thì thầm bên tai tôi.
"Hân hạnh gặp cậu, Britney Weasley." Giật mình. Tôi quay sang nhìn, hơi quen, ra là cô bé tóc xù đi cùng Ron và Harry lúc nãy. Có thể 70% cô bạn này cũng chính là con nhỏ đáng ghét mà Ron kể. Trông mặt mũi cũng mọt sách ra phết.
"Chào cậu. Làm sao mà cậu biết tên tôi vậy?"
"Lúc ở muggle, tôi nghe danh cậu rồi. Một trong những học sinh xuất sắc nhất của Liverpool. Hầu như các học sinh Luân Đôn đều biết cậu. Nghe nói cậu có thể vào cả Oxford hoặc Cambridge ấy."
"Ôi tôi không giỏi đến mức đó đâu. Cậu cũng thông minh mà. Biết các câu bùa chú mặc dù chưa học đến."
"Thì ra cậu ta đã kể với cậu về tôi rồi nhỉ? À, tôi là Hermione Granger."
"Hân hạnh gặp cậu, Granger."
Và chúng tôi tiếp tục im lặng lắng nghe. Cuối cùng giáo sư kết thúc bài thuyết trình của mình rồi rời đi.
"Nè, Weasley, có chuyện gì ở đó kìa." Granger chỉ về phía trước, một đống học sinh đang bu lại, xì xào. Tôi chen lên xem. Là Malfoy đang nói chuyện với Potter. Chắc cậu ta đang muốn làm thân với Người được chọn.
"Đây là Crabbe, đây là Goyle. Còn tôi là Draco, Draco Malfoy." Cậu ta nói. Ngay lúc đó, anh Ron bỗng cười khúc khích.
"Tên tôi có gì mắc cười hả? Xem nào, tóc đỏ, áo chùng may tay. Cậu là một Weasley." Malfoy nói với vẻ nhạo báng. Cậu ta đang xem thường nhà Weasley chúng tôi. Khinh chúng tôi nghèo và quê chứ gì.
"Tóc vàng. Vẻ mặt kiêu ngạo. *Tính cách xem thường người khác. Cậu là một Malfoy."
Tất cả học sinh ráng nhịn, nhưng cuối cùng cũng chẳng thể che dấu mà bật cười.
"Ai nói đó." Cậu ta giận dữ, hét. Bộ dạng như con mèo tức giận xù lông, nghĩa là không đáng sợ mà lại có phần buồn cười.
"Là người này nè." Tôi bước lên, nghênh mặt nhìn cậu ta, tỏ vẻ thách thức.
"Ra là mày. Không ngờ, mày lại đứng lên bảo vệ tên ngốc này đấy."
"Đương nhiên. Anh ấy là anh trai tao mà." Tôi choàng cổ Ron. "Tao nói trước, mày dám đụng đến một cọng tóc của Ron thôi là tao cũng có thể cho mày rụng cái răng đó."
"Mày nghĩ mày... À mà Potter, cậu muốn kết bạn với tôi hay đám dở hơi này? Tôi có thể giúp cậu ở Hogwarts đấy." Malfoy đưa ra một lời béo bở dụ dỗ.
"Tôi nghĩ tôi biết chọn bạn mà chơi. Không, cảm ơn."
Knock out! Potter từ chối thẳng mặt Malfoy. Chắc giờ tóc vàng đang nhục lắm nhỉ. Tôi thật hả dạ quá đi.
"Mọi người nghe mùi gì không. Mùi của một kẻ bị làm nhục đó."
"Mày..." Malfoy vung tay lên, nhưng chưa kịp làm gì thì bỗng một sự việc xảy ra khiến cả đám học sinh hoảng loạn, thét lên kinh hãi.
Khoảng hai chục con ma bay ra từ những bức tường. Họ tám với nhau và bơ những tên lính mới đang hiện diện dưới đây.
"Tha thứ và quên đi, hãy nghe ta nói, chúng ta hãy cho hắn một cơ hội thứ hai..."
"Thưa huynh, chẳng phải chúng ta đã cho Peeves quá nhiều cơ hội sao? Thế mà hắn vẫn đi bêu riếu chúng ta đủ điều và huynh cũng biết đấy, nó đâu phải là một con ma thực sự... Ê, mà này! Cả lũ chúng bây làm gì ở đây hử?" Con ma mặc đồ bó trợn mắt nhìn chúng tôi hỏi. Không học sinh nào dám trả lời, im thin thít nhưng tôi thì không.
"Đương nhiên là đi học rồi. Hỏi ngộ."
Con ma nghe tôi nói thì bay đến, nhìn thẳng mặt tôi.
"Mi là ai mà xấc xược vậy hả? Có tin..."
"Thôi thôi, bỏ qua đi. Mấy đứa là học sinh năm nhất đang chờ Phân loại phải không?" Một con ma béo trông hiền lành, mỉm cười nói.
Chúng tôi gật đầu.
"Mong mấy đứa được vào nhà Hufflepuff. Nhà cũ của anh ấy."
Chợt một giọng lạnh như băng lên tiếng:
"Tiến tới trước, lễ phân loại sắp bắt đầu."
Ra là giáo sư McGonagall. Cô đã quay lại. Những con ma đã bỏ chạy hết vào mấy cái tường rồi.
"Giờ mấy trò xếp thành hàng rồi theo ta."
Chẳng mất tới một phút, hàng ngũ đã ngay ngắn. Tôi đứng kế Ron, phía dưới Potter và sau lưng là Granger. Cả đám học sinh nối đuôi giáo sư ra khỏi phòng, tiến đến đại sảnh đường.
Cái sảnh vừa to vừa lộng lẫy. Đứa nào cũng trầm trồ ngước nhìn. Phía trên là các ngọn nến lơ lửng. Hai bên đường chúng tôi đi là dãy bàn của từng nhà. Các anh chị từng nhà đang nhìn chúng tôi chăm chú. Tôi còn thấy đâu giữa mấy học sinh còn có mấy con ma. A, các anh nhà đang vẫy tay nhẹ chào tôi và Ron kìa. Tôi cũng cười nhẹ đáp lại. Tuốt trên cùng là dãy bàn lớn của các giáo sư.
Giáo sư McGonagall đặt một cái ghế gỗ trước mặt năm nhất chúng tôi.
Phía trên cái ghế là một chiếc mũ chóp phù thủy, cũ kĩ và te tua. Chắc nó dùng để phân loại nhà. Tôi coi cọp quyển nào đó thấy có đề cập việc này.
Ờ này ta dẫu không xinh
Nhưng mà chớ xét ngoại hình
Xét về thông minh, sắc xảo
Đố nón nào qua mặt ta
Các người cứ đội nón hoa
Mũ cối, mũ nồi tuỳ thích
Không sao, ta đây chấp hết
Nón ta: phân loại Hogwarts
Những điều giấu chẳng nói ra
Ta đọc được từ trong óc
Hãy chải đầu và vuốc tóc
Đặt lên, ta nói cho nghe
Người nào vô Gryffindor
Cái lò luyện trang dũng cảm
Người nào vô Hufflepuff
Nơi đào tạo kẻ kiêng trung
Khó khăn chẳng khiến ngại ngùng
Đáng tin, đúng người chín trực
Ai vào Ravenclaw được
Nơi đào luyện trí tinh nhanh?
Vừa ham học lại chân thành
Hoặc Slytherin cũng thế
Dạy cho ta đa mưu túc trí
Làm sai miễn đạt mục tiêu
Làm sai miễn đạt mục tiêu
Hãy đội lên! Hãy đội nào!
Đừng sợ sệt, nghe ta nói
Nghe ta nói, ta phân loại
Ngươi là ai, ở nhà nào
Hãy bình tĩnh, đội lên nào
Trong vành nón như tay ấm.
Cái nón hát. Sau khi nó kết thúc, một tràn vỗ tay như nổ tung cả sảnh. Cái nón nghiêng mình chào khán giả như một ca sĩ vừa kết thúc buổi diễn của mình.
Ron thì thào với chúng tôi:
"Vậy là mình sẽ đội thử cái nón ấy. Phải đập Fred một trận mới được, ảnh cứ nói như mình phải đánh nhau với một con quỷ khổng lồ."
"Kẻ ngốc mới tin ông anh đó." Tôi đáp.

Buổi phân loại diễn ra, giáo sư McGonagall cầm cuộn giấy gọi tên từng học sinh. Tên Malfoy thì cái mũ chưa kịp đặt xuống đầu thì đã được vào Slytherin (quý tộc có khác). Ron và Granger được vào Gryffindors.Cả nhà Weasley đây đều được đưa vào Gryffindor. Nhưng có thể tôi được đưa vào nhà khác. Nếu chuyện đó xảy ra thì sao nhỉ? Liệu có gây bất ngờ cho tất cả ở đây không? Liệu nó có lên tờ Nhật báo Tiên tri không? Một lát sau thì mấy cái suy nghĩ tào lao đã làm tôi lo lắng. Tại sao vậy. Tôi đã rất bình tĩnh mà, còn thản nhiên nói là mình chắc chắn không vào Gryffindor nữa. Vậy mà giờ lại run rẩy như cầy sấy. Giờ chỉ còn lại tôi và Potter.
"Mình thấy sợ, Britney à. Chẳng biết mình sẽ vào nhà nào nữa."
"Tôi cũng chẳng khá hơn cậu tí nào đâu."
"Tại sao?"
"Cậu thấy đó, cả nhà Weasley đều được vào Gryffindor. Tôi thì cảm thấy mình không vào nhà đó đâu."
"Cậu sợ là mọi người sẽ xì xào vì cậu khác với người nhà mình?"
"Đúng rồi."
"Ôi trời. Không cần lo, khác biệt chẳng sao hết. Vào đúng nhà sẽ giúp cậu được thoải mái. Nếu thuận theo ý người khác mà làm bản thân không thoải mái thì nhìn lại chỉ có cậu chịu thiệt thôi."
"Nhưng...''
"Không ai nhiều chuyện đến mức phán xét cậu như vậy đâu. Tin mình đi. Hãy tự lựa chọn cho bản thân."
Potter nhìn thẳng tôi và nói. Ánh mắt xanh của cậu ta thật đẹp, nó làm tôi quên hết những suy nghĩ lúc nãy. Tôi cảm giác như mình được truyền thêm tự tin.(Nhưng đừng nghĩ rằng tôi đã cảm nắng cậu ta nhé)
"Harry Potter."
Tên cậu ta được gọi to, ngay lúc này, mọi người đều im thít, nhìn chằm chằm. Phải thôi, người đặc biệt mà. Nhưng tội thật, nếu tôi bị hàng trăm đôi mắt nhìn chằm chằm thì cũng sẽ ngượng chín luôn cho coi. Potter hít một hơi sâu.
"Cố lên." Tôi thì thầm
"Cảm ơn." Cậu ta bước lên và ngồi xuống chiếc ghế, giáo sư McGonagall đặt chiếc mũ lên mái tóc đen rối kia. Cái nón nói gì rất nhiều với Potter. Không biết nó nói gì mà mặt cậu ta lại lo lắng đến thế. Chẳng lẽ cái nón phân cậu ta vào nhà cậu ta không muốn hả. Ôi sao mà tôi sốt ruột quá, nhanh lên đi, tôi mỏi chân quá rồi. Làm người cuối cùng, cảm giác thật khó tả. Thở đều nào Britney. Sợ gì chứ, sẽ không ai soi mói mày vào nhà nào đâu. Hoặc cùng lắm người ta đã chú ý vào Potter nhiều quá, nên sẽ không bận tâm đến đứa cuối cùng này đâu.
"GRYFFINDOR!" Cái mũ hô lớn. Cả dãy Gryffindor vỗ tay như điên. Còn hò hét nữa chứ. Phải thôi, họ đã có được Harry Potter mà. Chắc chắn năm nay, và những năm sau đó, nhà Gryffindor sẽ nổi bật nhất cho coi. Giờ tới lượt tôi rồi. Khỏi cần gọi, tôi sẽ tự đi lên.
"Ồ, từ giác nhỉ. Britney Weasley."
Hoét...hoét. Tiếng huýt sáo từ miệng của Fred và George. Hai cái tên này, hết nói nổi. Hành động như trẻ con vậy.
"A Ha!" Cái mũ la toáng lên khi vừa được đặt lên đầu tôi.
"Là một Weasley nữa. Nhưng mà... Ta lại thấy mi rất khác biệt với những Weasley khác. Mi thích kiểu thời trang nào?"
"Ờ, tôi thích mấy kiểu thời hồi xưa ấy. Áo khoác da, quần ống loe nè, đồ kiểu punk rock cũng được nữa. Tôi còn thích mắt khói nữa."
"Mi có gu lập dị thật. Mi có sở thích gì không? Trước khi đến đây mi học thế nào?"
"Tôi khá thích đọc sách hoặc chơi nhạc, nghe nhạc. Trước đây tôi đi học ở muggle. Ở đó tôi..."
"Khoan, im đi. Ta cần tập trung một chút."
Cái nón im lặng, suy nghĩ một lúc. Nó đang đọc kí ức hay suy nghĩ của tôi hả? À, lúc nãy nó có đề cập trong bài hát của nó nè.
"Mi là một đứa thông minh, sáng dạ. Kiến thức rất nhiều. Khá can đảm nhưng cũng láu cá. Mi cũng dí dỏm, có thể tấu hài nếu cần. Tính tốt nhiều mà tính xấu cũng chẳng ít. Mi rất đặc biệt. Vào Slytherin nhé."
Có người nói tôi đặc biệt kìa. Hoan hô. Nhưng mà nó nói cho tôi vào Slytherin. Quá khác với các Weasley luôn. Chắc không sao.
"Khoan, ta nên cho mi vào Gryffindor."
Cái nón đổi ý rồi. Vậy rốt cuộc tôi vào nhà nào. Đừng nói nó sẽ lại đổi ý rồi cho tôi vào Hufflepuff. Mà nó chắc cũng chẳng thiếu quyết đoán đến mức đó đâu. Nó cho tôi vào Gryffindor chắc rồi. Đoàn tụ với gia đình, vậy cũng mừng.
"Được rồi, Britney Weasley! Nhà..."
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
"RAVENCLAW!!!!"
Tiếng vỗ tay vang lên. Phù, thì ra là nhà Ravenclaw. Khoan đã... Cái what the fck! Cái nón này? Nó nói gì? Ravenclaw? Đùa tôi chắc. Loay hoay nói nãy giờ rồi lại cho tôi vào Ravenclaw.
"Nè, ông chắc chứ, đưa tôi vào... Ravenclaw."
"Đương nhiên. Thông minh và lập dị. Tính khí thất thường."
"Vậy nãy giờ..."
"Weasley, trò nên về dãy của mình đi. Phân loại xong rồi." Giáo sư McGonagall nói.
"Nhưng nhưng nhưng..." Tôi lúng túng, khó hiểu, vừa đi về dãy bàn của nhà vừa quay lại nhìn cái nón lắp bắp không nên lời. Sao lại có chuyện tào lao như thế chứ.
Trên đường đi, tôi lén nhìn mấy anh của mình, họ trông rất bình thường. Không buồn hả, tôi không chung nhà với họ mà. Và tôi còn thấy chẳng có ai xì xầm, bàn tán về việc tôi vài Ravenclaw. Thôi, có lẽ mọi chuyện cũng không quá tệ. Thuận theo ý trời vậy.
"Chào em. Chị là Penelope Clearwater. Huynh trưởng của Ravenclaw. Chào mừng em vào Ravenclaw."
"Dạ rất hân hạnh."
"Thật sự tụi này không ngờ em lại vào nhà Ravenclaw ấy. Có lẽ em là Weasley duy nhất vào đây luôn ấy." Một anh năm trên cười nói.
"Bản thân em cũng bất ngờ. Không ngờ luôn ấy."
"Đương nhiên. Dù gì thì nó cũng có phải là Weasley thật đâu. Chỉ là đứa được nhặt về thôi."
"Gordon! Cậu nói gì vậy!" Huynh trưởng Clearwater tức giận nói.
"Không sao đâu chị, chỉ là câu đùa giỡn thôi." Tôi ngăn chị ấy lại.
"Nhưng... Thôi được rồi." Chị ngồi xuống, vẫn còn hậm hực. Tôi ngăn chị ấy là vì không muốn ngày lễ quan trọng này trở thành thảm họa, chứ tôi đang giận tím người đây. Nếu đây mà là ở bên ngoài thì tôi đã không kiềm chế mà đến cho anh ta một trận rồi. Và chắc không chỉ có tôi, mà các anh trai bên đó cũng sẽ tham gia. Nãy giờ họ đã nghe và đang đưa mắt liếc về phía này đây.
Trên dãy của các giáo sư, cụ Dumbledore đã đứng dậy. Cụ tươi cười như chưa có chuyện gì vui hơn đã xảy ra trong đời cụ. Dang rộng hai tay, nói to.
"Chào mừng các con bước vào niên học mới ở Hogwarts. Trước khi các con nhập tiệc, ta có đôi lời muốn nói. Những lời ấy là ngu đần! Mít ước! Vặt vãnh! Véo! Cám ơn!"
Cụ kết thúc bài "diễn văn" của mình rồi ngồi xuống. Mọi người vỗ tay bốp bốp hoan hô. Tôi đã đọc trong cuốn sách lịch sử thế giới phù thuỷ, cụ Dumbledore là một phù thủy vĩ đại, là thiên tài, có thể coi là tài nhất thế giới cũng được. Tôi chắc nằm mơ cũng chẳng bằng được sợi râu của cụ ấy.
"Ăn đi Weasley. Sáng giờ chắc bé cưng đói rồi." Một chị gái xinh đẹp với mái tóc đen nói với tôi.
"Dạ...dạ."
"Dễ thương quá. Chị là Cho Chang, gọi là Cho không cũng được."
Tôi bắt đầu dùng bữa. Nãy giờ không để ý mà bây giờ bàn đã đầy ắp những món rồi. Một bữa ăn thịnh soạn. Nào là cốp lết, thịt cừu, bít tết, khoai tây đủ món, cà rốt, sốt cà chua, và còn có bọ nữa...chắc để cho vui. Tôi khá thích bọ nhưng lại không ăn nó đâu. Đồ ăn trên bàn kích thích đến nỗi tôi thấy bụng mình kêu rột rột, tuyến nước bọt tiết ra hơi nhiều nước, phải ngậm để không chảy dãi tùm lum. Tôi lấy một miếng cốp lết đặt lên dĩa, mùi thơm bốc lên, tôi không nhịn nữa mà, cắn một phát. Vị ngon tan trong miệng. Một miếng cốp lết không đủ, tôi ăn thêm một cái đùi gà và mấy cây xúc xích. Còn món khoai tây nghiền và cà rốt, tôi cũng không chừa. Tôi ăn rất nhiều nhưng Ron bên đó ăn còn nhiều hơn. Anh ấy như muốn chén sạch mấy món ăn đó.
"Em thấy gì không, đó là Bà Xám, con ma nhà chúng ta. Bà ấy ít nói lắm nhưng cũng giúp ích nhiều lần." Cho Chang chỉ vào một con ma mặc váy dài đang lơ lửng. Con ma có vẻ hơi buồn nhỉ. Bà thậm chí còn không nói chuyện như mấy con ma khác.
"Em no căng rồi." Tôi xoa xoa cái bụng của mình.
"Chưa đâu. Còn món tráng miệng nữa."
Ngay lúc đó, những thức ăn còn dư trên dĩa đựng bỗng biến mất sạch trơn. Từ từ, những món tráng miệng hiện ra. Ôi tôi thật muốn ăn nữa, nhưng quá no rồi. Nhưng mà...
"Ô, em muốn ăn thêm cái bánh socola này sao? Tưởng em no căng rồi chứ."
"Dạ." Tôi ngượng ngùng.
Món bánh socola này rất hợp khẩu vị của tôi. Tôi thích mấy món với socola có vị đắng đắng và cái bánh này có vị đúng như thế. Mùi đắng của socola rất tuyệt. Socola 70% có vị như một cuộc tình, ngọt ngào nhưng cũng đăng đắng. Còn nữa, socola giống như cuộc tình vì không phải ai cũng thích nó.
Lát sau thì tôi đã no nê và buồn ngủ. Thật sự nếu như ngày nào cũng như vậy, tôi sẽ bệnh mất. Vì nếu bạn ăn ít vào sáng trưa rồi nhồi nhét một hạm thức ăn như vầy thì cái dạ dày của bạn thế nào cũng sẽ giương cờ trắng. Giống như một nhân viên rất an nhàn vào mỗi sáng nhưng buổi tối anh ta lại phải làm một chồng cao những công việc, chắc chắn anh ta sẽ đầu hàng sớm thôi. Vả lại, thức ăn cần ba đến sáu tiếng để tiêu hóa, mà bạn có chắc là ba đến sáu tiếng sau bạn mới đi ngủ chứ. Đó, tôi nói việc này để nhắc nhở các bạn đấy. Ăn uống đúng mức vào!
Cuối cùng thì buổi tráng miệng cũng kết thúc. Cụ hiệu trưởng lại bước lên bục của mình và tất cả lại im như thóc.
"E hèm! Chỉ vòi lời thôi, bây giờ chúng ta đã ăn uống no nê. Tôi có vài lưu ý đầu niên khoá gởi đến các con. Học sinh năm thứ nhất nen biết là khu rừng trên mặt đất cạnh trường là rừng cấm. Một số học sinh lớp lớn cũng nên nhớ kỹ điều ấy."
Nói đến đó thì cụ nhìn qua hai tên anh sinh đôi của tôi. Chắc là mấy năm trước hai ổng đã làm gì ở đó rồi.
"Tôi cũng được ông Flich, giám thị, yêu cầu nhắc nhở tất cả học sinh là không được dùng phép thuật ngoài lớp học, trong hành lang. Các trận bóng Quidditch sẽ được tổ chức vào thứ hai của học kỳ. Bất cứ ai muốn chơi cho đội nhà mình thì liên hệ với bà Hooch. Và cuối cùng, tôi phải nói trước cho các con biết là năm nay, hành lang tầng thứ ba phía bên tay phải là khu vực cấm. Ai muốn chết một cách cực kỳ đau đớn thì cứ mò đến đó."
Tôi khúc khích cười, cụ ấy nghiêm túc hả. Tôi nghe xong thì càng muốn lẻn đến đó. Nếu tôi đến đó và sống sót quay về thì chắc sẽ có một trải nghiệm để đời.
"Và bây giờ, trước khi đi ngủ, chúng ta sẽ hát một bài ca của trường."
Đúng bài tôi rồi. Nhưng các giáo sư kia không thích lắm nhỉ, nụ cười trên mặt họ tắt lịm kìa.
Cụ Dumbledore vẫy cây đũa, từ đầu đũa tuôn ra một chuỗi "ruy băng", uốn lượn và kết thành dòng chữ.
"Mỗi người tự chọn tông giọng thích hợp. Nào chúng ta bắt đầu."
Tôi có quãng giọng là nốt trầm nhất F2 và có thể hát nốt G7 (bằng kĩ thuật whistle) nhưng chỉ hát được rất hiếm, không phải lúc nào cũng thành công.
Nuốt nước bọt rồi tôi cùng hòa với cả trường. Bài hát chẳng có điểm nhấn, chỉ hát đều đều như vậy, không cần lên nốt cao gì hết. Nhịp điệu bài hát vui nhộn, các học sinh đều có vẻ thích thú. Khi bài hát dường như kết thúc, tôi cũng định dừng nhưng nhận ra vẫn còn hai tên (chắc bạn cũng biết là ai) gằn cổ, kéo dài bài hát thì tôi cũng không muốn chịu thua. Tôi hít sâu rồi ngâng dài như tôi là ca sĩ chuyên nghiệp. Nhận ra có một đứa vẫn đang trâu bò ngâng dài lê thê như mình thì Fred và George lại gắng hơn nữa, hát với vẻ mặt đau khổ, gân guốc nổi lên. Nhưng tôi lại có giọng khỏe hơn, tôi ngâng dài và từ từ lên tông. Tôi cũng mệt một chút. Bây giờ cả trường đang chờ đợi ba đứa dở hơi này dừng lại. Nhưng họ cũng có vẻ không quạu quọ vì nghe một màn trình diễn như vầy. Cuối cùng, Fred và George chịu thua, dừng lại, ho sặc sụa, còn tôi thì vẫn còn sức kết thúc bằng một nốt E7 (bằng giọng ngực). Bản thân tôi cũng bất ngờ. Chưa bao giờ hát giọng ngực mà tôi lên nốt cao vầy. Tôi nghe lát đát vài tiếng vỗ tay. Không biết họ có ý khen tôi hay là vui vì cuối cùng tôi cũng kết thúc.
*Cái câu mình đánh dấu là ý muốn chú thích. Nếu các bạn có xem phim bản tiếng Anh thì sẽ thấy cảnh đó, Malfoy có lời thoại: Red hair, hand me down robe. Từ "hand me down" đã cho mình ý tưởng chơi chữ. Vì muốn cà khịa Malfoy nên Britney đã nói: "Tính cách xem thường người khác khác", nôm na tiếng anh là "hand me down personality". Là vậy đó, hơi xàm nhưng cũng khiến mình thấy bản thân đã biết ứng dụng chơi chữ :)))
By the way, nhân tiện mình muốn PR cho bạn mình. Đây là truyện nó viết, cũng lấy bối cảnh ở thế giới phù thủy. Truyện kể về mấy đứa học sinh chân ướt chân ráo vào Hogwarts, nói chung là đọc sẽ biết. Mong các bạn sẽ ủng hộ.

1 2 »