Chương 8: Ngày đầu tiên

Tùy Chỉnh

Phòng sinh hoạt Ravenclaw nằm trên một tòa tháp rất cao. Đã vậy, muốn đến đó phải băng qua mấy cái cầu thang chết tiệt không chịu yên một chỗ mà cứ di chuyển. Đi mà không cần thận là té chết như chơi. Cảm giác đi trên mấy cái cầu thang như là đang đi qua một con đường toàn những tài xế bợm nhậu chạy lạng quạng và những tên du côn đần độn thích bắt chước phim hành động, phóng những con môtô như đang bị rượt đuổi. Và sau bao công sức thì cũng đến nơi. Nhưng cánh cửa dẫn vào phòng lại đóng chặt.
"Mấy em, muốn vào phòng sinh hoạt, học sinh Ravenclaw phải giải một câu đố. Như sau đây."
Rồi sau đó, có một câu đố được đưa ra, nội dung như sau:
"Tôi là gì?"
Tôi là gì? Một câu đố tưởng chừng lãng xẹt và tào lao nhưng lại thách thức độ nhạy của bạn đấy. Chỉ những đứa nhanh nhẹn và tư duy tốt mới trả lời nhanh được. Bởi vậy đây mới là mật khẩu của Ravenclaw.
"Một câu hỏi." Tôi nhanh nhảu trả lời.
"Tốt lắm. Các em nếu một mình không thể trả lời được thì có thể cùng với các bạn khác tìm ra đáp án. Nhân dịp này có thể kết bạn làm quen."
Cánh cửa phòng sinh hoạt mở ra. Cuối cùng, tôi đã thấy công sức bỏ ra để đi bộ trên mấy cái cầu thang và giải câu đó thật đáng. Phòng sinh hoạt đẹp tuyệt, còn rộng nữa chứ. Phòng có màu xanh và đồng là màu chính. Còn có rất nhiều kệ đựng đầy sách tây sách ta. Tôi phải dành khoảng hai năm mới có thể đọc hết. Phòng có nhiều cửa sổ, nhìn ra được khu rừng và sân tập môn thể thao tên gì đó, Quidditch thì phải.
Hiện giờ, các học sinh trong phòng đều đang đọc sách hoặc làm bài tập. Phải thôi, Ravenclaw mà. Riêng chỉ có một người không làm thế. Là thằng "chó đẻ" Gordon Stanfield đã móc mẻ tôi hồi nãy. Mặc dù lớn hơn nhưng tôi còn lâu mới kính ngữ với hắn. Giờ hắn đang lạng quạng trước mặt một bà chị trông dễ nhìn, nói mấy câu sến lụa, xưng anh gọi em. Nhìn thôi cũng biết muốn cua bả rồi. Hắn làm như hắn đẹp nhất cả cái nhà này vậy, mặc dù hắn cũng đẹp mã một chút.
Kí túc xá của năm nhất chúng tôi không xa lắm với phòng sinh hoạt. Căn phòng của tôi rất đã, vì nó có kệ sách và giường êm, có độ đàn hồi. Khác với giường ở nhà tôi, hơi cứng, chẳng thể nảy lên mỗi khi tôi nằm mạnh xuống. Chung phòng với tôi là ba cô bạn khác. Riley Stanfield, em của thằng cha Gordon nhưng khác biệt hoàn toàn với ông anh. Stanfield em gầy gò nhợt nhạt, mặt đầy mụn, đeo cặp kính dày cộm như hai mảnh đít chai. Tóc nó rối bù như tổ chim, như là bạn có thể nhét đồ vào mái tóc đó rồi lấy ra khi cần thiết. Nó hiểu biết nhiều nhưng lại chậm chạp và nhạy cảm. Xém khóc khi bị tôi bảo là né qua một bên bằng giọng hơi mạnh. Tiếp theo là Belle Wang, phù thuỷ thuần chủng gốc châu Á. Belle có nghĩa là xinh đẹp, rất đúng với bản thân của nó. Nó đẹp tuyệt vời, nét đẹp nhẹ nhàng, mắt to, mũi nhỏ, môi hồng hồng. Nhưng cái nét đẹp nhẹ nhàng ấy lại khác hoàn toàn cái tính cách thẳng như thước kẻ của nó. Nó muốn nói gì là nói, chẳng nể ai. Như việc nó bảo tôi không ăn mặc lập dị như lời đồn hả hay là việc nó nói thẳng mặt Stanfield em là đứa nhát cấy, chẳng dám mở miệng nói mấy câu đơn giản. Tuy vậy vẫn đỡ hơn mấy đứa giả tạo. Và bạn cùng phòng cuối cùng của tôi là Naomi Hornby, phù thủy lai người da màu. Thông minh, sắc sảo nhưng lại hay khôi hài và chẳng ai hiểu nó nói gì. Nó còn giàu nức vách, cái váy ngủ của nó đính đầy đá quý, hột xoàn, kim sa, hột lựu, toàn đồ thật. Hornby bảo đây là cái váy mẹ nó đặt cho riêng nó. Nó còn khoe khoang về mấy cái món đồ muggle từ giá mấy trăm đô trở lên nó đem theo làm tôi phát chán. Nhưng nó phóng khoáng và không keo kiệt, nếu nó khoe cái gì thì cũng cho mấy đứa khác xài thử. Coi cũng được.

Buổi tối, sau khi tắm rửa, đánh răng sạch sẽ thì tôi không ngủ liền mà thức một lát xem bài cho ngày hôm sau. Chuẩn bị bài xong thì tôi còn tiếp tục đoc thêm cuốn sách. Wang nói tôi là đứa rảnh rỗi, không chịu ngủ mà lại đi học. Tôi bảo lại muốn chuẩn bị trước cho chắc. Dù gì tôi chẳng ngủ liền được. Nhưng rốt cuộc chẳng được nửa tiếng thì tôi đã leo lên giường ngủ vì không tập trung được vì tiếng ngáy của nhỏ Stanfield em.
---------------------------------------------------------
Tôi thức lúc 5'50, khá sớm so với ba đứa kia, tụi nó vẫn ngủ thẳng cẳng. Tôi bắt đầu vận động tay chân một chút, sau đó chuẩn bị tiếp bài học và vệ sinh cá nhân. Mình mẩy sạch sẽ, mặc xong bộ đồng phục nhà Ravenclaw, chăm chút cái mái tóc, buộc nó lên thành một chùm cao. Vì còn dư nhiều thời gian, tôi đi ra ngoài phòng sinh hoạt ngắm nghía và đọc mấy cuốn sách. Nghĩ là không có ai ở đó giờ này, tôi hành động rất tự nhiên, vừa đi vừa nhún nhảy, miệng ngâm nga mấy câu trong bài hát Hogwarts và còn đọc thơ.
"Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai,.."
Tôi đọc to bài "Tôi yêu em" của Puskin. Định đọc tiếp thì ai ngờ từ đâu có một giọng nói.
"Nhưng không để em bận lòng thêm nữa. Hay hồn em phải gợi bóng u hoài."
Tôi giật mình, quay lại, trên cầu thang dẫn đến kí túc xá nam, có một đàn anh nhìn tôi, cười đối. Anh ấy cao và hơi gầy, có mái tóc đen ngắn khá xoăn, mắt nâu to, mũi cao, nụ cười tỏa nắng. Nói chung là rất rất đẹp trai. Anh ấy vẫn chưa thay đồng phục, chỉ mặc cái áo sơ mi trắng mỏng và quần đùi. Anh ấy làm tôi đứng hình mất một lúc, ngượng ngùng, mắt trợn to, miệng lắp bắp.
"Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng,
Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen." Tôi ráng đối tiếp. Mặt mũi vẫn ngượng chín.
"Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em." Anh cười và đối câu cuối cùng. Sau đó bước xuống, đứng gần cái ghế nơi tôi ngồi.
"Thơ Puskin hay nhỉ?"
"Ờ, đúng rồi. Puskin người Ý."
"Cái gì chứ, Puskin người Nga mà."
Đương nhiên tôi thừa biết Puskin là người Nga nhưng tự nhiên cái miệng chó chết lại nói là người Ý.
"Puskin là nhà thơ nổi tiếng người Tây Ban Nha." Tôi bỗng lại nói nhảm. Nhục mặt quá trời.
"Em hóm hỉnh thật. Làm quen đi."  Anh ấy cười nói. Ôi, tôi tưởng anh ấy sẽ nghĩ tôi là đứa tâm thần trốn trại rồi chạy đi mất chứ.
"Anh là Richard Relish. Năm 3. Em là Britney Weasley, đúng chứ?"
"Vâng...vâng. Là Britney Weasley lập dị. Ha ha."
Tôi muốn khóc thét quá đi. Giới thiệu mà như vậy, còn lâu có ai thèm kết bạn.
"Hay lắm. Anh thấy mấy người lập dị thú vị lắm. Làm anh nhớ tới đứa em trai của anh."
"Đứa em đó giờ thế nào?" Tôi hỏi
"Chết rồi. Trong một vụ tai nạn đắm tàu." Relish nói, mặt lộ rõ vẻ buồn. Ôi trời, tôi đã hỏi một câu hỏi rất rõ nhạy cảm.
"Xin lỗi vì đã hỏi..."
"Không sao đâu. Đâu phải lỗi em. Nè, anh có mấy lời khuyên có thể hữu dụng, muốn nghe không?"
"Dạ."
"Được rồi..."
Relish kể cho tôi về địa hình Hogwarts, rằng có rất nhiều cầu thang, nhưng chúng không bình thường, không chỉ tự di chuyển mà còn có cái tự biến mất nữa chừng, biết được thì phải nhảy qua. Mấy cái cửa ở đây cũng mắc dịch lắm, có mấy cái bắt buộc phải xin xỏ nó mới chịu mở ra. Còn có mấy cái trông như cửa nhưng lại tường. Phải rất lâu mới chịu được mấy cái việc này. Mấy cái đồ vật thì tự do di chuyển. Mấy cái người trong bức tranh thì cứ đi qua đi lại, thăm lẫn nhau, chuyện này bình thường nên đừng hoảng sợ. Còn mấy con ma thì không có tích sự gì ngoài việc làm người khác giật mình, chỉ có con ma Gryffindor thì có ích khi bị lạc đường và Bà xám thì coi như cũng có ích chút. Nhưng đặc biệt nhất là Peeves, nó chuyên chọc phá người khác. Hỏi đường nó thì coi như xong, nó sẽ chỉ mình đi vào mấy cái bức tường, cầu thang giả các thứ. Nó còn hay ném phấn, ụp thùng rác hay là lén véo mũi người ta. Một thứ phiền phức, nhưng chưa bằng ông giám thị tên Filch và còn mèo Norrish của ổng. Lão già và con mèo xuất hiện bất thình lình mọi lúc mọi nơi. Lão thích nhất là trừng phạt. Học sinh ai cũng ghét ổng và luôn muốn đá con mèo kia.
Relish đang nói một hồi thì bỗng có cái giọng ngạo nghễ cắt ngang
"Thằng khỉ Richard, mày đang cua gái sao?" Cả hai chúng tôi đưa mắt về hướng cầu thang. Ra là thằng Stanfield anh, hắn vừa nhòm nhoàm cái bánh vừa tiến đến nói. Đã vậy còn cởi trần. Khoe ra cái bụng và ngực trần của hắn.
"Không phải ai cũng như mày đâu Gordon. Tao chỉ đang giúp đỡ một học sinh mới."
"Chắc tao tin quá. Ồ, mày đang làm quen với con nhỏ này hả?" hắn chỉ vô mặt tôi "Con nhỏ này lập dị lắm. Nó là con nhỏ được ông bà Weasley nhặt về ấy."
"Nè, cái miệng của mày xấu xí quá đó."
"Tao nói sự thật thôi. Chẳng phải ai cũng biết nó lập dị sao. Nhưng coi lại cũng xinh xắn ra đấy." Thằng chó đẻ Stanfield định sờ má tôi thì bị tôi hất tay ra và đánh một cái đau điếng vào tay.
"Dữ dằn chết. Bà chằn lửa."
"Mày đi thay đồng phục mau lên, giờ này chắc sắp có học sinh đi ra đây rồi đó. Chẳng ai muốn xem mày ở trần rồi lượn lờ trước mặt họ đâu."
"Tao thì lại cá chắc tụi con gái sẽ xịt máu khi thấy tao đấy."
"Mày tự luyến quá đó. Mày thấy Weasley có bị gì khi nhìn mày không?"
Stanfield nghe vậy thì bật cười hô hố, đưa ra cái hàm răng đóng riêu chưa chải của hắn.
"Không như mày nghĩ đâu bé Richard. Con nhỏ này chắc là xem nhiều phim đen và đọc báo người lớn nhiều nên nhìn mấy cái này quen rồi ấy."
"Mày!" Relish bật dậy. Nhưng tên Stanfield lại chẳng có vẻ sợ hãi, nghênh nghênh cái mặt rồi đi hai hàng về kí túc xá.
"Xin lỗi em về bạn anh. Thằng Gordon đấy hay bắt nạt mọi người lắm."
"Không sao đâu. Những tên như vậy thì không cần để ý tới. Mà anh cũng nên đi chuẩn bị là vừa. Không ai muốn thấy một học sinh mặc quần đùi trong phòng sinh hoạt đâu."
"Ừ. Tạm biệt." Anh phóng lên cầu thang.
"Mấy lời khuyên của anh có ích lắm ấy."
"Ôi vậy hay quá. Embrasse tes yeux."
"Touche ton nez."
"Décoller votre peau."
Chúng tôi im lặng một chút. Im lặng một cách ngượng ngùng. Cuối cùng thì tôi lên tiếng trước.
"Tạm biệt anh. Em về phòng rồi chuẩn bị bài đây."
"Ờ. Tạm biệt."
Tôi quay về phòng, ba đứa kia đã tỉnh như ruồi hết rồi. Tụi nó hỏi tôi vừa ở chỗ nào về. Tôi chỉ trả lời mình xuống phòng sinh hoạt thăm quan và kiếm sách đọc thôi, không đề cập tới mấy việc kia.
Quả là mấy lời khuyên của Relish hữu dụng cực, nhờ nó tôi đã lường trước mấy sự việc đáng chết kia. Thậm chí tôi còn né được khi con Peeves tính ném phấn vào đầu tôi. Nó tức lắm khi bị thất bại. Bữa sáng hôm nay (và là ngày hôm khác nữa) của tôi là bánh mì giăm bông, khoai tây và cà rốt nghiền dùng với soda cam tôi lén đem theo.
Mấy ngày học đầu của tôi diễn ra khá suôn sẻ, là vì tôi đã tìm hiểu trước bài học và làm tổ ở thư viện mỗi ngày. Do tôi chẳng có việc gì làm sau mỗi tiết học nên đành nhốt mình trong cái thư viện hoặc đôi khi cũng hẹn chơi, nói chuyện với hai tên anh Fred và George (hai ảnh còn cho tôi mấy lời khuyên cho là hữu dụng) hoặc đôi khi tôi ngồi gảy đàn như một tên nghệ sĩ lang thang ở phòng sinh hoạt (với sự cho phép của các học sinh khác).
Mấy môn ở Hogwarts có thể nghĩ là ít nhưng nếu đã học rồi thì nó nhiều phết ra ấy.
Mỗi tuần, vào nửa đêm thứ tư, học sinh chúng tôi phải leo lên cái tháp cao chòng ngòng để học về thiên văn. Tôi khá thích thiên văn vì tôi thích vũ trụ và quan sát các vì sao. Tôi còn từng có bài luận về người ngoài hành tinh lúc còn ở Liverpool. Tôi tin là có tồn tại sự sống bên ngoài vũ trụ kia.
Và cứ ba lần một tuần, tôi phải xuống học Thảo dược về các thực vật nhỏ tí tẹo trong cái phòng kính chán ngắt với chủ nhiệm Hufflepuff- bà Sprout. Thảo dược học là học về cách chăm sóc tụi thực vật và tìm hiểu công dụng của chúng.
Lớp học có vẻ chán nhất là Lịch sử pháp thuật. Giáo sư Binns dạy môn này đích thực là một con ma yêu nghề. Dù đã chết nhưng vẫn ráng đi dạy. Có lẽ vì đã chết rồi nên giáo sư rất lú, lẫn lộn tùm lum. Già lộn ngày này tháng kia, lộn tên này thành người kia. Mỗi lần già giảng dạy là cả lớp hả to cái họng ngáp lên ngáp xuống. Có đứa ngủ chảy ke đầy ra vở. Đã vậy phải ghi bài rất nhiều, không lẹ tay thì trễ cả một trang vở. Đôi khi tôi còn muốn cái con ma mắc dịch Peeves xông vào lớp quậy phá để đỡ chán đi ấy.
Môn Bùa chú được giảng dạy bởi giáo sư Flitwick, cũng là chủ nhiệm nhà tôi. Giáo sư nhỏ xiu xíu, có vẻ lai yêu tinh. Mỗi tiết học, ông phải đứng trên chồng sách cao, thỉnh thoảng bị té xuống. Vì thân hình nhỏ bé nên ít học sinh coi trọng giáo sư lắm. Nhưng ông lại là người có nhiều kiến thức bùa chú nhất còn sống. Tôi có vẻ là học sinh yêu thích của thầy vì hay phát biểu, thực hành tốt và có vẻ tôn trọng thầy hơn so với mấy đứa khác.
Môn Phòng chống Nghệ thuật hắc ám là được chờ đợi nhất. Nhưng những bài giảng và bản thân ông Quirrell rất nực cười. Ông ta nói chuyện lắp bắp, phát âm như cắn lưỡi, lúc nào cũng sợ hãi như sắp bị xơi tái. Lớp học thì nồng nặc mùi tỏi. Có lẽ để xua đuổi ma quỷ gì chăng? Giáo sư luôn đội cái khăn như để che gì đó. Có lẻ ông ta bị hói xấu hoặc là có cái gì như sừng, thẹo hay là một cái mặt trên đầu ổng.
Môn Biến hình được giảng dạy bởi cô McGonagall nghiêm khắc. Tôi nghĩ chỉ có những người nghiêm khắc cỡ bà mới trị được thằng "chó đẻ" Stanfield anh. Mới vào ngày học đầu mà bà đã thuyết một cái bài giảng dài về việc thuật Biến hình là phép thuật nguy hiểm và phức tạp bỏ mẹ, giáo sư không nói từ "bỏ mẹ" nhưng tôi đã thêm vào do nghĩ vậy là ngầu. Tôi đã được biết những từ này sau khi đọc mấy cuốn như "Bắt trẻ đồng xanh" và bắt đầu thêm mấy từ "bỏ mẹ", "chó đẻ" vào suy nghĩ và lời nói. (Nhưng sau này tôi đã bỏ vì bị Huynh trưởng Clearwater nhắc nhở)
Môn Biến hình thú vị lắm, nếu bạn thành thạo nó rồi thì bạn có thể biến cái bàn thành mèo hoặc một con mèo thành cái cốc bự. Nghe thì dễ nhưng khó đổ mồ hôi. Phải chép hàng đống công thức rối như tơ lòng. Tiết hôm đó, giáo sư đưa cho chúng tôi mấy cái diêm, yêu cầu phải biến nó thành cây kim. Đến cuối buổi học, chỉ có vài đứa biến được thành một cây kim loại, không giống kim nhưng cũng nhỏ nhỏ tạm được. Tôi có vẻ là thành công thứ hai, chỉ sau con nhỏ Hornby. Hornby biến ra cây nhọn hơn tôi.
"Cả hai nhà đều có học sinh làm khá tốt. 20 điểm cho Ravenclaw và Hufflepuff."
Thứ sáu, cũng là hôm nay, chính là ngày đầu tiên tôi học môn Độc dược. Giáo sư Snape dạy Độc dược bị đồn là thiên vị Slytherin như là con cháu ổng. Nên tôi thấy rất may mắn khi được học chung với Hufflepuff.
"Chào buổi sáng Britney iu dấu."
"Ồ. Chào Fred. Chào George. Chào cả anh luôn Ron." Tôi đang ăn sáng và đọc sách thì bị mấy ông anh vỗ đầu.
"Qua đây ngồi với tụi anh." Ron có ý bảo tôi qua dãy Gryffindor ngồi.
"Nhưng em là Ravenclaw mà."
"Không sao đâu. Vả lại chưa có nhiều người."
"Có gì thì mấy người chịu trách nhiệm nha." Tôi gom cuốn sách và cả dĩa thức ăn qua đó ngồi.
"Bé cưng đọc sách hoài vậy. Ăn nhiều vô." George nói với giọng dẹo nhớt và cầm một mẩu bánh đút vào miệng tôi.
"Đừng." Tôi vội đẩy tay ảnh ra. Làm như tôi còn bốn, năm tuổi vậy. Nhục mặt chết. "Để em yên hoặc là nằm Bệnh thất."
"Chào buổi sáng Weasley. Sao cậu ngồi ở đây?" Hermione Granger đi về phía tôi, ngồi đối diện, hỏi.
"Chào Granger. Là mấy người này kêu tôi qua nè."
"Cậu chăm quá. Đã chuẩn bị hết bài rồi nhỉ."
"Tất nhiên. Môn Độc dược được dạy bởi giáo sư Snape khó tính mà."
"Đúng rồi. Ông ta là người vừa khó tính vừa thiên vị." Ron vừa nhai vừa nói khiến thức ăn vương vãi khắp nơi.
"Mày nói gì về chủ nhiệm nhà tao vậy." Một giọng rất đảnh vang lên. Chỉ cần nghe thôi cũng biết đó là tên quý tộc Malfoy rồi. Sắp có chuyện rồi. Hay thật, tôi nhấp ngụm nước tận hưởng yên bình trước khi giông tố.
"Ra là mày sao Malfoy. Để Ron yên đi." Potter gằn giọng.
"Nhưng nó nói xấu chủ nhiệm tao."
"Mỗi người có ý kiến riêng mà ngài quý tộc. Chẳng phải ngài cũng hay đâm chọt tùm lum sao." Tôi cười khẩy.
"Britney. Im miệng mày đi. Trước khi tao đập mày ấy."
"Cái gì? Mày nói cái gì? Mày đập tao à. Mơ đi, trước khi mày đấm vào mặt tao thì có lẽ mày đã ngoẻo rồi."
"Con nhỏ này."
"Bình tĩnh, đừng gây sự mà." Granger nhìn tôi rồi nhìn Malfoy nói.
"Không tới lượt mày. Nhỏ máu bùn."  Malfoy quát lớn vào mặt Granger. Đúng là một tên vừa thô vừa chảnh chọe. Cảnh báo bằng lời thì còn lâu mới bỏ.
"Tao không muốn nhiều lời với mày." Tôi nói rồi chộp lấy quả táo mà Potter sắp ăn. "Mày thấy cái gì chứ, Malfoy."
"Một quả táo. Tao không mù."
Ngay lúc cậu ta vừa kết thúc câu, tôi bóp mạnh quả táo đỏ ngon lành mọng nước của Potter. Giống như bị nén lại rồi chẳng chịu được, nó từ từ nát vụn rồi rơi xuống, nước chảy từ tay tôi từng giọt như mồ hôi. Sau đó tự nhiên tôi đưa tay lên liếm. Hơi tởm nhưng táo rất ngọt. Không phải lúc nào tôi cũng khỏe vầy, chỉ khi quá tức hoặc cần thiết mới phát huy thôi. Mọi người nhìn tôi, Potter thì trợn to mắt, vừa kinh ngạc vừa tiếc quả táo, Granger thì há hốc mồm. Các anh trai tôi thì cũng khá quen rồi nên chẳng mấy bất ngờ.
"Sao?"
Malfoy nuốt nước bọt. Chắc là cậu ta đang khá là sợ. Tốt nhất là nên biết thân biết phận mà ăn ở tốt với người nhà và bạn bè tôi.
Và bữa sáng tiếp tục với không khí yên lặng.
Ravenclaw và Hufflepuff có hai tiết học sau Gryffindor và Slytherin. Vì học sau nên tôi đã chặn hỏi Ron về tiết Độc dược của ảnh. Ron kể giáo sư Snape rất khó ưa. Ông nghiêm khắc với Gryffindor lắm, nhưng với Slytherin thì lại bình thường. Potter còn nói thêm là giáo sư Snape rất thô lỗ.
Những lời của Ron và Harry rất đúng. Giáo sư Snape là một người thân xác trung niên nhưng tâm hồn là một ông già khó tính. Ông ta lúc nào cũng chau mày khó chịu. Nói chuyện thì chậm, lại còn có cái giọng thấp tận lòng đất. May là ông ta dạy Độc dược chứ không phải mấy môn lịch sử. Vì nếu ông ta mà dạy lịch sử thì tôi sẽ chẳng thèm vác cái bản mặt đến lớp. Giáo sư Snape còn hay bắt bẻ và sẵn sàng trừ điểm chỉ vì bạn làm gì không vừa mắt ổng. Nhưng ông ta cũng không hẳn là tệ, ông dạy coi như dễ hiểu. Bài học đầu tiên của năm nhất là dược trị mụn nhọt. Giáo sư hướng dẫn kĩ càng, sau đó thị phạm cho tụi học sinh coi. Ông thực hiện rất thành thục, vẫy đũa nhanh nhưng chẳng có tí sai sót nào. Sau khi thị phạm xong thì ông chia nhóm ra để tụi học sinh thực hành. Tôi không ngồi chung với Ravenclaw mà ngồi chung với hai đứa Hufflepuff. Một đứa là Rebecca Eve, nó là một đứa hiền lành đến phát chán. Đã vậy còn hay xấu hổ, lúc nào cũng đan hai tay lại rồi mân me hai cái ngón cái. Eve ít nói cực, lại dễ giật mình. Tuy nhiên nó cũng nghe lời và hiểu chuyện. Tôi dễ dàng bảo nó chuyền cho mình nguyên liệu. Đứa kia là một thằng trai tên Jim Marshall. Thề với bạn, nó là thằng ba hoa nhất mà tôi từng gặp. Nó cứ khoe về thời thơ ấu nổi loạn của nó như đó là thứ đáng tự hào. Ba mẹ nó là nhân viên ngân hàng, đi làm đến đêm nên nó có rất nhiều thời gian ở nhà một mình. Nó kể rằng lúc đó, nó sẽ mời mấy bạn nó đến chơi rồi quậy tưng bừng. Có khi còn đi ăn trộm ở cửa hàng kẹo hay hái trộm táo của hàng xóm. Nó kể với cái mặt như mấy ông già hồi tưởng về thời trai trẻ cuồng nhiệt dữ dội. Trời ạ, không bốc phét nhưng thật sự thời thơ ấu của tôi còn dữ gấp mấy lần nó, thậm chí tôi còn suýt chết mà. Mặc dù ba hoa là vậy, nhưng nó là đứa rất thú vị, tụi tôi nói chuyện với nhau suốt, chỉ khi bị giáo sư đánh vào đầu bằng quyển sách thì mới chịu im (trong một phút ngắn).
Dược trị mụn không hẳn là khó nhưng chẳng dễ dàng. Cảm giác như đi một li là sai cả dặm. Công thức của dược là cây tầm ma khô, 6 cái nanh rắn, 4 con sên có sừng và 2 chiếc lông nhím.
"Marshall. Cậu đã nghiền xong răng nanh chưa?"
"Nè Weasley. Cậu nghĩ sao về việc lát nữa đi ra ngoài bờ hồ chơi với tôi?"
"Ờ tôi cũng muốn lắm nhưng tôi phải vào thư viện rồi."
"Vậy chừng nào cậu rảnh?"
"Có thể là trưa mai..."
"Vậy gặp nhau ở bờ hồ nha. Tôi sẽ đem socola."
"Cũng được. Tôi sẽ mang bánh quy và vài cuốn sách..."
"Hai bạn à..."
"Nè Jim. Phòng sinh hoạt nhà cậu ở tầng hầm vậy nó có âm u lắm không?"
"Không hề. Rất sáng sủa là đằng khác."
"Hai người..."
"Phòng có đầy cây và có ánh nắng."
"Chủ nhiệm dạy Thảo dược có khác. Còn nhà tôi có một view rất đẹp. Nó..."
*Bốp* *Bốp*
Hai cú đau điếng liên tiếp giáng xuống đầu Jim và tôi. Muốn mốp đầu luôn vậy.
"Giờ học hay nói chuyện." Giáo sư Snape nói chậm như kéo đàn. Giọng lạnh như tiền.
"Chào giáo sư. Một ngày tốt lành." Jim nở nụ cười tự tin.
"Hee hee.'' Tôi cũng nhe răng cười.
"Trừ 10 điểm Ravenclaw và

1 2 »