Chương 9: Anh hùng gặp nạn

Tùy Chỉnh

Sau giờ Độc dược đầy ức chế và chán nản, chiều hôm đó, Ron và Potter rủ tôi đi xuống chòi của bác Hagrid-chính là người khổng lồ đó để chơi nhưng tôi đã từ chối và hẹn lần sau.
Thay vì đi cùng hai người họ thì tôi sẽ vào thư viện và sau đó tham quan khắp trường nhằm tránh lạc đường sau này. Nói thật thì thư viện là nơi tôi thích nhất ở Hogwarts sau phòng sinh hoạt. Đơn giản là vì tôi là một đứa cuồng sách. Trước đây tôi còn bị má la vì tội gom tùm lum sách về chất đầy phòng. Má bảo rằng những cuốn sách đó trẻ con như tôi sao mà hiểu nhưng má đã sai lầm rồi, tôi hiểu hết ấy. Do đọc nhiều sách nên tôi biết thêm nhiều điều mới, khai phá trí óc. Mỗi lần như vậy thì tôi sẽ ráng ghi nhớ nó rồi kể cho Ron nghe nhằm làm màu. Anh ấy còn từng tôn tôi lên làm bách khoa toàn thư nữa. Nhưng giờ thì chắc không còn nữa. Than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu .
Quay lại hiện tại. Tôi đang ngồi đọc trong thư viện thì bắt gặp người quen. Các bạn chắc cũng biết là ai mà giống tôi, làm tổ ở thư viện. Chính là Granger. Cô ấy cũng là con mọt sách thứ thiệt. Thảo nào lại hiểu biết thế.
"Bonjour. Granger."
"Ồ là cậu sao, Weasley. Lại làm tổ ở thư viện nhỉ."
"Cậu thì có hơn gì đâu. Ngồi cạnh tôi nè."
Granger ngồi xuống, giở quyển sách dày cộm ra, đọc say sưa. Theo tôi thấy thì đó là cuốn Hogwarts-Một lịch sử. Chỉ có những người như Granger mới có thể chịu đọc mấy cuốn dày và đầy chữ như vậy. Thử nghĩ xem nếu tôi mà ép anh Ron đọc hết nó, thế nào anh ấy cũng bỏ khi chưa được 1/3 quyển.
"Cậu không đi cùng với mấy anh cậu hả?"
"Không. Tôi không muốn gặp phiền phức." Tôi bĩu môi, phất tay.
"Cậu khác với các anh mình lắm đấy. Ngoài Huynh trưởng Percy Weasley thì tôi thấy cậu trưởng thành hơn những người khác."
"Quá khen. Đôi khi tôi cũng phá lắm. Nhưng mà họ thì phá 24/24 giờ."
Bỗng dưng chúng tôi bật ra cười sặc sụa nhưng rồi nhận ra mình ở thư viện nên cùng nhau che miệng lại và nhắc nhở nhau.
"Lát nữa cậu muốn đi chơi với tôi không. Ở chỗ hành lang gần sảnh chính. Tôi có mấy quyển sách hay lắm. Cậu sẽ thích."
"Được thôi. Hẹn gặp cậu Britney."
"Tạm biệt nhé. Hermione."
Coi bộ tôi và cô bạn tóc xù khá hợp nhau nhỉ. Ron mà biết chắc phát chán lên ấy. Em gái trở thành bồ tèo của tình địch mình. Ron à, xin lỗi anh nhé, em đã hơi thích cô bạn này rồi.
Quay về phòng sinh hoạt để lấy mấy quyển sách như đã hứa với Hermione. Vừa bước chân lên khỏi cầu thang thì tôi thấy đang có một nhóm học sinh đang đứng trước cửa. Họ vò đầu bức tóc, xì xao lớn nhỏ với nhau. Chắc là họ bí lù không biết đáp án câu đố mật khẩu. À, có cả Relish ở đó. Nhìn thấy tôi thì anh có vẻ mừng rỡ, vẫy tay.
"Chào em, Weasley."
"Chào, Relish. Bộ mọi người đang suy nghĩ đáp án hả?"
"Đúng rồi. Nó hỏi là "Bơi qua CCCCCCC. Điều đó có nghĩa là gì?" Relish nói với một giọng khó hiểu.
Thì ra đó là câu đố. Khá là khó. Bơi qua CCCCCCC? Bảy chữ "C". Chữ "C" có phát âm là /si:/, nghe giống từ "Sea" (biển). Vậy nghĩa là... Tôi biết rồi.
"Relish. Em biết rồi. Là "Bơi qua bảy vùng biển (Seven Seas)!"
Câu trả lời của tôi rất chính xác. Cánh cửa tự động mở ra. Những học sinh khác có vẻ thán phục tôi. Ngượng chín mặt chết, nhưng thích.
"Em giỏi lắm Weasley." Relish vỗ vai tôi khen.
"Có gì đâu. Quá khen." Tôi cúi đầu vờ xấu hổ.
Tôi nhanh chóng chạy lên phòng mình để lấy sách. Bắt gặp cảnh tượng không thể sốc (và khó hiểu) hơn. Nhỏ Riley Stanfield đang đứng mắng nhiếc Belle Wang và Naomi Hornby. Tin nổi không chứ.
"Mấy cậu phải suy nghĩ chính chắn vào chứ! Để đồ vương vãi thế lỡ có ai vấp té rồi sao! Các cậu không còn con nít nữa mà! "
Tôi suýt phụt cười. Cái cảnh tượng mà một đứa nhỏ xíu đứng chỉ vào hai đứa to con đang ngồi gục mặt mà tuôn ra những câu mắng. Mà nhỏ Stanfield còn có cái giọng chóe nữa. Y như mấy phim hoạt hình.
Tôi không muốn phá hỏng cái cảnh hài hước này nên chỉ im lặng lấy mấy quyển sách trên kệ, mặc cho Hornby nhìn tôi cầu cứu. Wang thì nhép trong miệng một câu đại loại là "Cậu ta bị đa nhân cách." Nếu tôi mà có máy ảnh thì đã chụp lại rồi. Tiếc thật.
"Cái đồ vô tâm!" Tôi nghe tiếng vọng của cả hai đứa Hornby và Wang sau khi tôi bước ra khỏi phòng. Xin lỗi nhe hai bạn, mình phải đi đây.
Hermione là một người khá nguyên tắc. Cậu ấy nhắc nhở tôi vì đến trễ 3 phút.
"Xin lỗi mà. Đây, mấy cuốn sách tôi muốn cho cậu xem."
Tôi đưa Hermione hết mấy quyển. Nhờ vậy cậu ta mới thôi cằn nhằn.
"Cậu mua ở đâu vậy? Toàn sách cổ hiếm."
"Ăn trộm."
"Cái gì?"
"Đùa thôi. Một giáo sư đã tặng tôi hồi tôi còn ở Liverpool."
Tôi nói xạo đấy. Thật ra là tôi ăn trộm ở nhà của Roger (đàn anh của tôi ở trường muggle cho ai quên) đấy. Tôi định chỉ đem về đọc một vài tuần rồi trả nhưng quên mất nên giữ luôn. Chắc sau này tôi sẽ trả. Có thể là vậy hoặc không.
"Hay thật..." Hermione chăm chú đọc. Thú thật thì cậu ta rất đánh yêu khi tập trung vào những việc mình thích. Nhìn lại thì Hermione có gương mặt rất đẹp, cậu ta lớn lên mà biết chăm sóc bản thân thì chắc chắn thành mĩ nhân liền. Khoan không lẽ tôi khoái cậu ta rồi hả. Có khi nào tôi là ô môi... Ôi, không thể nào. Nhưng nếu thật thì tôi có vẻ là song tính hơn, tôi có feelings với nam nữa mà. Mà thôi bỏ, tôi vẫn còn khá nhỏ để nhận ra giới tính của mình. Chuyện này để sau, giờ lo học đi con mụ Britney.
"Tôi mượn sách của cậu trong một tuần nhé. Tôi sẽ trả."
"Ờ... Cậu thích thì lấy đi. Đằng nào tôi cũng đọc hết rồi."
"Cảm ơn nha. Giờ tôi phải đi rồi. Tạm biệt Britney. Ngày mai gặp lại."

"Ờ. Tạm biệt Hermione."
--------------------------------------------------
Sau buổi hẹn với Hermione thì tôi chẳng có gì làm, chỉ lẩn quẩn quanh trường. Coi như là tham quan và tập thể dục. Thỉnh thoảng thì cúi chào khi gặp người quen. Khá chán chường.  Tôi cứ đi vòng vòng vậy đến 9 giờ, quên cả ăn tối. Nhận ra đã trễ và mình bỏ cả buổi ăn tối, tôi vội quay về phòng sinh hoạt, tránh việc lại bị trừ điểm vì phá luật hoặc gặp mặt ông giám thị và con mồn lèo.
Nhưng ông trời lại không cho tôi làm cái gì dễ dàng hết. Đáng lẽ tôi đã có thể yên ổn tận hưởng buổi tối rảnh rỗi, ai ngờ một sự việc phiền phức xảy ra. Chuyện là:
Tôi đang trên đường trở về. Lúc này hành lang đã vắng tanh hết rồi, mọi người chắc đều ngủ chảy ke. Bên ngoài thì bầu trời đã khoác lên mình bộ cánh đen điểm những ngôi sao. Ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua cửa kính. Tôi hơi bị sợ, kiểu như sẽ có cái gì ghê gớm xông ra từ bóng tối rồi xơi tái tôi vậy. Nhưng chắc không có đâu. Cùng lắm là có mấy con ma cùi bắp thôi. Khi gần đến phòng sinh hoạt thì bỗng một cảnh tượng đập vào mắt tôi. Và rắc rối bắt đầu từ đây.
Một nhóm học sinh cao to đang bắt nạt một thằng gầy như que củi. Nhóm học sinh đó có ba đứa, một con nhỏ hơi lùn nhưng lại có vẻ là cầm đầu, nhà Slytherin. Hai thằng còn lại là đầy tớ, cao béo chẳng thua hai thằng Crabbe và Goyle, một là nhà Slytherin, một là nhà Ravenclaw (sốc chưa).
"Tao đã bảo là mày phải viết bài luận của tao khác với cái bài thổ tả của mày mà. Vậy mà mày viết hai bai y hệt. Làm bà McGonagall phạt tao cả buổi này."
Thì ra con nhỏ này ép người khác làm bài giùm cho nó. Do người ta không làm đúng ý nên bây giờ nó muốn xử đẹp chứ gì. Thể loại đầu gấu điển hình. Loại này chắc hầu hết trường đều có.
"Vì mình không có thời gian nhiều mà..."
"Mày cố tình làm tao bị phạt đúng không."
"Không mà..."
*Bốp* Con nhỏ lùn đó đấm thẳng vào mặt thằng nhóc tội nghiệp đó. Tôi đau dùm ấy. Chưa dừng lại ở đó, cả ba đứa đó còn hùa nhau vừa cù lét vừa đánh người ta. Cái này còn hơn là bị đánh không nữa. Thằng nhóc càng ra sức van xin thì chúng càng mạng bạo hơn.  Thấy sự việc đã quá đáng, tôi đành ra can. Lỡ tụi nó hại chết con người ta sao.
"Nè dừng lại." Tôi nói to. Cả ba đứa nó quay lại nhìn.
"Mày là ai mà lo chuyện bao đồng. À, ra là cô bé nhà Weasley." Con nhỏ đó đối mặt với tôi. "Cho hỏi bạn làm gì ở đây."
Trời ạ, cái giọng giả tạo của nó làm tôi nổi da gà chết đi được. Nghe còn khó chịu hơn cả giọng của tên Malfoy bảnh chọe.
"Tụi bây hãy tha cho cậu ta đi. Ba đứa to con mà hùa lại bắt nạt một thằng gầy như que củi vậy không nhục à."
"Ôi ôi, chính cậu ta tự khiến mình bị vậy mà. Đâu có cái gì mà không có lí do của nó." Nó khoanh tai trước ngực, ngẩng mặt nhìn tôi nói.
"Tôi chẳng thấy cậu ta làm gì đánh bị đánh hết. Tốt nhất là hãy thả cậu ta ra và mọi người quay về phòng sinh hoạt hết trước khi giám thị nhìn thấy."
Cả ba tụi nó bỗng hùa nhau cười, đảo mắt nhìn đúng kiểu những đứa bắt nạt hoặc queenbee học đường. Tôi chúa ghét kiểu này. Tôi thật muốn đấm cho mấy phát.
Nhân lúc tụi nó lơ đễnh, tôi ra hiệu bảo thằng nhóc đó chạy đi. Nó sợ hãi, vắt chân lên cổ mà chạy. Khi ba đứa phát hiện thì đã trễ, cậu ta cao chạy xa bay rồi.
"Bạn làm mất con mồi của tụi này rồi đấy Weasley."
"Rồi sao. Định đánh tôi thay à."
"Không không. Không dám, tụi này không muốn đụng đến gia tộc Weasley đâu."
"Vậy thì, tôi nghĩ chúng ta nên quay về hết đi. Đã sắp đến giờ giới nghiêm rồi."
Mọi chuyện có vẻ ổn thoả. Ba đứa kia không có biểu hiện gì. Có lẽ tôi cũng chẳng cần ở lại nữa. Quay gót về phòng sinh hoạt. Nhưng chưa đi được hai bước thì tôi bị nán lại. Lạy Merlin, không để tôi yên mà.
"Sau này quý cô Weasley đừng lo chuyện bao đồng nữa mà lo kiếm tiền giúp cái gia đình nghèo khổ dơ bẩn đi nhá."
Chắc không cần diễn tả gì thêm nhỉ. Tụi nó cố tình cà khịa gây sự với tôi. Tôi đã không khôn ngoan khi nghĩ tụi nó sẽ để yên rồi. Tôi đã cố không chuốc lấy rắc rối rồi mà.
"Mày nói cái gì? Nói lại xem."
"Ôi, quý cô Weasley đây không chỉ nghèo mà còn điếc nữa. Tôi bảo là bạn hãy lo kiếm tiền lo cho cái gia đình nghèo khổ gớm ghiếc đó thay cho việc..."
Không đợi nó nói hết câu, tôi đến phía nó, vung tay lên định đánh một cái cho hả lòng. Nhưng trớ trêu thay, tôi lại quên bén mất có hai thằng đi cùng. Một thằng liền chụp tay tôi lại, thằng kia mạnh tay, đẩy một cái làm tôi ngã ra sàn. Ngay lập tức, con nhỏ đó ngồi đè lên người tôi. Hai đầu gối nó ở hai bên xương sườn tôi.
"Manh động nhỉ. Weasley đây không biết tụi mình là ai nhỉ. Giờ mình cho bạn biết."
*Bốp*
Một cú trời giáng vào má phải tôi. Thật muốn trẹo quai hàm. Sức của nó quá mạnh so với một đứa khá lùn như vậy. Tôi cố gắng đẩy nó để ngồi dậy nhưng không được. Hai thằng kia đã kiềm hai tay tôi lại rồi. Một lũ xấu xa đáng hổ thẹn. Chẳng dừng ở đó, con nhỏ đó lại đấm tiếp một cú vào má trái. Cho đều hai bên à.
"Tốt nhất là Weasley đây hãy ngậm cái miệng lại, đừng bép xép với ai hết để giữ cái thân."
"Câm đi. Còn lâu tôi im lặng. Tôi sẽ nói cho các giáo sư về ba đứa bây. Cho họ biết tội của tụi bây." Tôi phì cười, cứng đầu đáp. Ôi, đúng là thách thức chó dữ mà.
"Rượu mời không uống lại uống rượu phạt. Được thôi. Tụi này sẽ chiều."
Tôi không nhớ tụi nó làm gì tôi sau đó nữa. Tôi đau đến mất cảm giác rồi và mắt cũng như chẳng thấy nữa. Chỉ biết rằng hai hốc mắt của mình đã ngập nước và mùi tanh và sắt của máu đã đầy khuôn miệng. Chắc là tôi bị đánh tơi tả lắm. Ngày mai là có tiết học bay mà lại bị ăn hành như vậy. Chết mất thôi.
Hình như tôi bị đánh rất lâu và còn ngất đi một lúc nữa.  Lúc tụi nó ngừng đánh cũng là lúc tai họa thứ hai ập đến tôi.
"Có học sinh ở ngoài giờ giới nghiêm!" Là giọng giám thị Filch và chắc chắn có con mèo đi theo.
"Là lão Filch. Chạy mau lên." Ba đứa hốt hoảng chạy trốn. Tôi cũng muốn chạy lắm nhưng ngồi dậy còn không nổi mà. Tôi đưa mắt nhìn tụi nó chạy đi trong khi mình vẫn nằm ở đây, tỉnh táo nhưng cơ thể rã rời.
Tôi bị giám thị và con mèo dắt về văn phòng của lão. Bình thường thì chẳng tốn sức mấy để đến đó nhưng bây giờ, đối với tôi, con đường đến đó dài vô tận.
"Sắp đến rồi. Không lâu đâu nhóc."
"Dạ." Tôi nói với giọng đau khổ. Mong trong đó lão đừng bắt tôi làm gì hay là quất tôi với cây roi như Relish nói.
Cuối cùng cũng đến văn phòng. Tôi thấy cửa mở toang, hình như lão đã bắt được ai đó trước khi bắt tôi. Tôi đứng nhìn từ xa. Dưới ngọn đèn dầu mờ mờ trong văn phòng, hai cái đầu đỏ hiện ra. Rồi, là người quen, rất quen. Ôi không, phải né thôi nếu không là chết nữa.
"Giám thị Filch ơi. Lát nữa ông đừng đọc to tên cháu được không. Làm ơn chỉ ghi biên bản trong im lặng thôi."
"Tại sao?"
"Hai anh cháu ở đó."
"Ra là giữ thể diện sao. Đúng là lũ trẻ ranh."
Trước khi bước vào, tôi che kín mặt mình lại bằng cái nón trùm. Trông không khác gì tù nhân hoặc tử thần của người-chớ-gọi-tên-ra.
Lão Filch cũng rất có uy tín. Lão không nói tên tôi như tôi đã cầu xin. Chỉ kí tờ biên bản rồi đưa tôi xác nhận. Khi kí xác nhận, tôi cố dùng tay che hết mấy cái tên trên giấy, phòng khi hai anh ta nhìn trộm.
"Ở yên trong đây trong khi tao đi tuần. Tụi bây đừng gây rối gì nữa." Filch xách cái đèn và cùng con mèo rời khỏi văn phòng.
Tôi thật khó xử mà, chẳng lẻ cứ trùm như một con sảng như vầy mãi. Nhưng bỏ nón ra là ngày sao bị má gửi thư liền. Tôi nguyền ba đứa đó.
"Nè Fred. Nhỏ đằng đó bị gì má trùm kín vậy? "
"Anh không biết nữa. Chắc là trên mặt bị mụn cóc hoặc là bị mề đai. Xấu hoắc không muốn ai coi."
Xấu hoắc cái con khỉ. Thôi nhịn nếu không là sẽ bị trúng lời nguyền liền. Coi như tai không nghe, mắt khônh thấy là miệng không nói.
Bỗng tay tôi cảm nhận thấy cái gì nhột nhột, nhớt nhớt. Mở mắt ra nhìn, là bạn thằn lằn nhỏ bé đáng yêu.
Tôi chúa sợ thằn lằn.
Việc sau đó các bạn chắc cũng hình dung ra được. Do thằn lằn là nỗi sợ của tôi nên khi phát hiện nó bò trên tay, tôi đã hồn bay phách lạc. Tôi nhảy cẩn lên, la lối om sòm, vẫy vẫy tay để nó bò xuống. Nhưng con thằn lằn lại cứng đầu nhảy lên mặt tôi. Thật đáng rủa. Thế là tôi phải lột nón trùm ra. Và  xong, Fred và George đã nhận ra đứa em gái bé bỏng của họ rồi. Đến lúc này con thằn lằn mới chịu nhảy xuống.
"Là Britney sao!"
"Ồ Britney. Em làm gì ở đây."
Hai người họ hớn hở chào. Chẳng che giấu hay phủ nhận gì nữa, đành chịu thôi. Tôi ngồi phịch xuống, chống tay lên cằm, thẫn thờ.
"Sao em vào đây vậy?" Hai tên anh ngồi sát vào tôi.
"Em lang thang ngoài hành lang trong giờ giới nghiêm nên bị bắt."
"Vậy sao." George vỗ một cái vào lưng tôi.
"Á.'' Tôi đau đớn rống lên. Ban nãy bị đánh vẫn chưa hết đau mà lại bị vỗ một cái không nhẹ như vậy. Cơ thể muốn lão hóa sớm luôn trời ạ.
"Gì vậy. Anh có đánh mạnh lắm đâu. Bị gì hả?"
"Ê George, nhìn kĩ đi. Em ấy bị bầm mặt kìa." Fred khều vai George mà nói. Giọng sửng sốt.
"Ôi ôi. Em còn chảy máu mồm nữa kìa." Cả hai lo sốt vó lên.
Tôi vội đưa tay lên quẹt miệng. Đúng thật, máu đang chảy ra. Cái lũ đó đúng là máu chó mà. Tôi chảy máu rất nhiều nhưng cố nén lại, do không muốn để hai anh mình lo quá. Vả lại nếu họ thấy tôi bị nặng quá mà kể lại cho Ron và Percy thì càng rối hơn.
"Em sao mà lại bị vậy thế Brit?"
"Té cầu thang."
"Có nặng lắm không?"
"Không. Em vẫn sống. À quên, mà hai anh lại làm gì mà lại bị vào đây?"
"Chuyện là..." Hai người họ gãi đầu.
Lí do Fred và George bị bắt là do cuộc thí nghiệm mới. Hai ảnh muốn chuẩn bị pháo hoa tự chế cho Halloween tháng mười tới. Nhưng thí nghiệm trong phòng sinh hoạt thì dễ bị phát hiện nên đành lén vào nhà vệ sinh để làm. Món đồ có vẻ thành công nên cả hai hớn hở quay về. Nhưng trên đường về, Fred táy máy bật lửa lên trong khi tay kia cầm cây pháo, tiếng nổ không lớn lắm nhưng đủ để con mèo đó nghe, nó kéo giám thị Filch theo cùng. Cả hai anh bị bắt quả tang và đưa vào đây.
"À mà Britney, tụi anh muốn pháo có màu nhưng không biết làm sao hết. Em có ý kiến gì không."
"Để em nghĩ." Tôi dựa vào ghế, đưa tay lên cắn mà suy nghĩ. Tôi có thói quen cắn tay khi suy nghĩ điều gì cần nhiều chất xám. Để pháo có màu thì cần cái gì nhỉ. Hình như tôi có đọc nó ở đâu rồi. Tôi phải cố nhớ lại. À, cần các loại muối clorua kim loại nhưng loại nào tạo màu nào. À, nhớ rồi, màu vàng thì là muối clorua natri, màu xanh là muối clorua đồng, đỏ cam là muối clorua stronti.
"Hai anh thử như vầy xem..." Tôi chụm ba cái đầu lại rồi thì thầm.
"Em là thiên tài Brit!!!"
"Phải đó. Anh thật muốn hôn em."
"Chỉ là vận dụng công thức hóa học thôi. Quá khen. Nhưng đừng hôn. Vả lại đừng xử dụng nhiều quá với đừng làm ở mấy chỗ chật hẹp nha."
"Em yêu của tụi anh." Fred và George ôm chặt tôi mà vò đầu. Hai anh ôm chặt đến nổi tôi thấy mình không thở nổi. Và hai ông tướng này chưa tắm nữa.
Không lâu sau thì tôi được cho phép quay về. Tôi phải đau đớn lội bộ về phòng sinh hoạt trên cái tháp cao chòng ngòng đó nữa. Liệt cái chân mất. Ôi nỗi đau.
'Năm nay tuổi của mẹ John gấp ba lần cậu ấy. Mười ba năm nữa thì mẹ chỉ còn gấp John hai lần. Hỏi năm nay John bao nhiêu tuổi?'
Giờ này mà lại ra câu hỏi toán học. Thách thức à. Đây là câu hỏi toán phải lập phương trình ra. Tôi không rảnh lập phương trình ra đâu nên mọi người tự lập đi. Tôi chỉ cần tính nhẩm một hồi thôi.
"Năm nay John 13 tuổi."
Và cánh cửa mở ra. Sau một thời gian mệt mỏi, tôi bây giờ đã có thể lên phòng ngủ rồi. Tôi sẽ không thèm thức sớm đâu. Nhưng cũng không ngủ trễ đến mức bỏ học.
"Làm gì mà về trễ vậy."
Giọng nói từ đâu vang lên làm tôi giật mình. Nhìn đi nhìn lại chẳng thấy bóng dáng người đó đâu. Không lẽ là ma.
"Ở đây nè. Trên ghế sofa."
Quay lại nhìn, là thằng Stanfield anh. Giờ này mà chưa về phòng mà còn nằm ở đây. Làm chuyện mờ ám gì sao.
"Stanfield anh làm gì ở đây? Sao không về kí túc xá."
"Chuyện đó không liên quan đến mày. Mày làm gì mà giờ mới vác xác về?"
"Cũng không phải chuyện của Stanfield anh phải lo."
Tôi lết thân mình về phía cầu thang với tướng đi như bị què. Tôi thật muốn về phòng nhanh để tránh mặt tên chó đẻ này. Cả ngày đả mệt rồi mà phải gặp hắn nữa.
"Mày bị gì mà bầm dập vậy?" Bỗng hắn lên tiếng.
"Té cầu thang."
"Đừng xạo. Mày bị đánh phải không."
Cái gì. Sao thằng Stanfield anh này lại biết chứ. Hắn theo dõi tôi hả. Không không. Không thể nào.
"Không cần giấu diếm. Thằng còi đó nói với tao rồi. Mày bị ba đứa nào đè ra cho ăn hành."
"Rồi sao? Liên quan gì tới mày."
"Gọi tao là anh đi hoặc dùng kính ngữ. Tao lớn hơn mày những hai tuổi."
"Vâng vâng. Giờ để tôi yên. Anh Stanfield." Tôi đảo mắt.
"Lại đây." Stanfield ngoắt tay gọi tôi lại. Ý gì đây.
"Tôi quá mệt rồi đấy. Anh đừng có..."
"Tao bảo mày lại đây. Tao không làm gì mày đâu." Hắn gằn giọng hét (đủ cho tôi nghe). Đáng sợ thật. Bình thường thì rất tào lao, cớ sao giờ lại nghiêm túc một cách đáng sợ thế.
Tôi cũng nghe lời hắn, đi đến chỗ ghế sofa, hơi đề phòng. Không biết thằng chó đẻ tính bày trò gì đây.
"Cởi áo mày ra."
"Ê ê. Tính làm gì vậy. Tôi mới mười một nha."
"Xàm xí.  Tao bảo mày cởi áo choàng ra thôi. Xem phim đó riết bị tưởng hả. Cởi ra đi."
Tôi nghe lời cởi ra. Bỗng anh ta vén tay áo sơ mi của tôi lên.
"Mày làm gì mà để tụi nó đánh nặng thế. Bầm tím hết tay rồi. Tụi nó đánh mày sao vậy, kể xem."
"Thì là ba đứa đó đè tôi ra, con nhỏ nọ ngồi lên mình tôi đấm vào mặt. Hai thằng kia thì đè hai tay cho tôi không động đậy."
"Để tao xử lí mấy vết thương của mày."
"Không cần đâu."
"Để yên đi. Tao làm cho."
Không đợi tôi chống cự. Stanfield anh lấy cái hộp dụng cụ sơ cứu dưới sofa ra. Hắn lấy chai thuốc sát trùng và bông ra rồi bôi lên mấy vết trầy một cách khá nhẹ nhàng.
"Hơi rát. Mày ráng chịu đi Weasley."
Tôi vốn thích mùi cồn sát khuẩn nhưng bây giờ lại không thích chút nào. Dù cho Stanfield có bôi nhẹ thế nào thì cũng rát chết được.
Từ từ hắn sát trùng và dán băng hết hai tay tôi. Chắc vậy là xong rồi.
"Cảm ơn vì đã xử lí mấy vết trầy. Giờ tôi phải..."
"Còn trên mặt mày nữa kìa. Định bỏ à. Mặt là phần nặng nhất đấy."
Hả, hắn tính chữa vết thương mặt tôi luôn à. Không không, không được. Tôi không thể.
"Đưa mặt đây. Tao làm nhanh thôi."
Tôi cứ đơ ra, không làm gì hết. Mặc dù ghét là ghét nhưng không thể phủ nhận được Stanfield khá đẹp trai. Được trai đẹp làm vậy khiến tôi rất là... Khó diễn tả bằng lời lắm. Tôi không phải loại gặp ai cũng ba lum ba la nhưng mà vẫn ngượng lắm.
Bằng một cách nhẹ nhàng (nhất có thể), Stanfield lau sạch vết thương trên mặt tôi. Mấy vết bầm thì hắn bôi thuốc, một loại thuốc mỡ bôi vết thương. Trước đây má cũng từng bôi thuốc cho tôi giống vậy.
"Không ngờ Stanfield đây cũng rành mấy chuyện y tế này nhỉ."
"Chứ mày nghĩ tao là thằng chỉ biết chọc phá à.Xong rồi đó."
"Cảm ơn anh vì đã bỏ thời gian chữa mấy vết thương của tôi. Giờ chắc tôi đi được rồi nhỉ." Cầm áo choàng lên, tôi cúi đầu rồi nhanh chân leo lên cầu thang. Tôi phải về ngủ liền thôi.
"Khoan đã. Cầm cái hộp thuốc này theo đi." Stanfield khều vai, dúi vào tay tôi hộp thuốc.
"Làm gì? Anh đã

1 2 »