Chap 10

Tùy Chỉnh

- Thường là như vậy, đội thua sẽ chịu toàn bộ tiền nước và tiền ăn vặt, ok? Đá khoảng 90 phút.
Lisa nói với Kai, cả hai đang ngồi tránh nắng dưới gốc cây. Chủ nhật nào cũng vậy cứ khoảng tầm 3 giờ chiều thì cái sân banh đối diện nhà anh họ Mark cũng đầy những đứa con trai chia đội đá banh. Hai đội, một trong thị trấn, đội còn lại thì ngoài xóm chợ. Kể từ lúc căn biệt thự của gia đình bác sĩ Kim được xây lên thì cái sân bóng không còn rộng như trước nữa nhưng cũng đủ cho mười mấy thằng con trai vẫy vùng. Mà cũng phải nói trong cái xui vẫn còn cái may, kể từ lúc đó đội bóng thị trấn cũng phát hiện thêm được một chân sút mới. Người ta nói cậu ta là cầu thủ mang đẳng cấp quốc tế - con trai ông bác sĩ, mà đúng thật vậy chỉ cần nhìn cái tướng cao chót vót mang đôi giày hàng hiệu dẫn bóng một cách điệu nghệ thì ai cũng mong một chiến thắng mới cho đội bóng thị trấn.
Sự có mặt của cậu sẽ thay thế cho tiền đạo có tuổi Mark. Mấy đứa xóm chợ cũng nghe phong phanh về điều này, cậu sẽ được đội thị trấn cho ra mắt trong trận đấu hôm nay. So sánh về cả hai đội thì đội thị trấn có vẻ gặp một số vấn đề về tuổi tác của các cầu thủ trong khi đội xóm ngoài đầy những cầu thủ trẻ tuổi, đa số đều là khuân vác trong chợ nên ai cũng khỏe như trâu thì đội trong thị trấn lại có tới vài ba lão niên đã lập gia đình và có con. Sự gia nhập của Kai đã góp phần làm trẻ hóa đội bóng này.
- Đội mình sẽ cởi trần còn tụi kia mặc áo mà thủ môn của tụi nó nhạy lắm, nhớ...
Lisa muốn chỉ rõ cho Kai một số vấn đề trước khi trận đấu bắt đầu. Lisa vì là con gái nên không tham gia đá banh nếu không thì chắc nó đã tham gia từ hồi nào rồi. Nó đam mê bóng đá lắm, nó lây bởi ông Manoban bởi trước đây ông cũng từng là tiền vệ kì cựu kì cựu một thời.
- ANH KAI, ĐANG Ở ĐÂU VẬY?
- Tiếng nói lớn được phát ra từ căn phòng có cửa sổ để mở nhìn xuống sân bóng của ngôi biệt thự. Hai con người này đang say mê nói chuyện bóng đá đều biết rõ giọng nói đó của ai.
- Xin lỗi, đợi anh một tí xíu.
Kai bước tới vách tường rào của căn biệt thự nói lớn - Dưới đây nè em, ngoài ban công đó.
- Đang làm gì đó? Lên nhà chơi đi chán quá à.
Cô nhăn mũi rồi nheo mắt nhìn anh trai mình ở dưới. Hôm nay cô dậy trễ, nhà lại không có ai, ba mẹ cô được một ông chủ tịch nào đó mời đi ăn tiệc đến tối mới về. Làm biếng vẫn chưa chịu thay ra chiếc váy ngủ dễ thương, cô búi mái tóc đỏ rối bù của mình để lộ một khoảng cổ trắng ngần bước qua phòng anh trai định rủ cậu đi ăn cái gì thì chẳng thấy tăm hơi đâu.
- ANH ĐANG CHƠI ĐÁ BÓNG, KHÔNG LÊN ĐÂU.
Kai nói lớn trả thù, sáng giờ cậu chán muốn chết không có ai chơi cùng mà cô thì cứ nằm lăn ra ngủ kêu hoài không dậy, bây giờ còn muốn gì nữa.
- Có hai người mà đá bóng gì, vào nhà kêu gì ăn đi đói quá.
Cô nói hất đầu về phía nó, nó lại nhìn cô bằng ánh mắt của một kẻ si tình, lúc trước nó còn ngại ngần quay đi khi cô thấy còn bây giờ giống như là không thể rời mắt khỏi cô được rồi. Cô đã nhìn thấy nó từ lúc nãy nhưng không muốn để ý đến.

- 30 phút nữa mấy người kia mới đến, anh ra sớm chút thôi. Đói thì kêu cái gì ăn đi, hồi nãy anh gọi dậy ăn với anh thì không chịu còn nói gì nữa.
- Nhưng chán lắm, không có gì chơi cả.
Cô giãy nảy nói, ở nhà một mình không thích tí nào.
- Chơi game, nghe nhạc, xem film hay vậy đi anh chơi khoảng 3 tiếng rồi lên mình đi ăn tiếp.
Em cậu đúng là con nít thật mà.
- Mấy cái đó có gì vui đâu.
- Vậy xuống đây chơi nè...à người tình của em đâu? Gọi qua đó nói chuyện đi.
Không biết sao cô lại đưa mắt liếc nhìn nó khi nghe Kai nói như vậy. Trong một tích tắc cô dường như thấy được có gì thay đổi trong đôi mắt đó, đôi mắt buồn nhìn cô ngàn lần như một. Câu nói của Kai thật sự đã ảnh hưởng đến chị ta, có cái gì đó cô cũng không biết cái gì nữa lạ lắm trong đôi mắt có sự ngạc nhiên, sự tổn thương hay là sự chấp nhận, chúng thực sự khó đoán quá.
- Hôm qua thức cả đêm nói chuyện rồi còn gì.
Cô trề môi quay lại nói với Kai, có lẽ vậy cũng tốt, sẽ giúp chị ta dứt khoát hơn.
- Thì ra tại vì cái đồ lạnh lùng đó mà em ngủ nguyên ngày đó hả?
Kai nói trách móc nhưng có vẻ giống đùa cợt nhiều hơn.
- Không vào thì thôi, không thèm năn nỉ nữa...hứ...
Cô giận dỗi bước vào trong, cố tình đóng thật mạnh cánh cửa ban công như là muốn dằn mặt Kai.
.
.
.
.
- Em sao thế? Không khỏe trong người à?
Mark hỏi nó, trông nó cứ như người mất hồn vậy.
- Không sao đâu, em chỉ cảm thấy hơi mệt chút thôi.
Nó cười nhẹ, nói qua loa cho xong chuyện, thực sự bây giờ nó cũng không hiểu nổi bản thân mình nữa.
- Qua nhà anh uống chút gì không?
Anh họ nó nói - Kai nữa đi không? Anh thật không ngờ em đá hay như vậy đó nha!
- Dạ cũng thường mà anh.
Kai cười nói - Mà chắc em không qua nhà anh được, giờ em phải về nhà rồi.
- Lisa cũng không đi luôn sao?
- Em có việc phải làm rồi để lần khác đi anh.
Nó nói rồi đi thẳng ra bến cảng. Nó muốn được yên tĩnh một lúc.
Sao mọi thứ lại phức tạp như thế này cơ chứ? Nó chưa bao giờ cảm thấy khó chịu đến như vậy, nó đơn giản chỉ là say nắng cô thôi mà. Cái cảm xúc khó hiểu trong lòng nó bây giờ không chỉ đơn giản là say nắng nữa, càng ngày nó càng không thể kiểm soát bản thân nó rồi. Nó cứ mong muốn được nhìn thấy cô, cũng chẳng để làm gì, những lúc như thế nó chỉ lặng thinh đứng nhìn, không hô hoán hay ngưỡng mộ cô một cách ồn ào như những người khác. Nó thấy mình bạo dạn hơn khi nhìn cô, không còn quay đi hay ngại ngùng lén lút nữa.
- Bạo dạn hơn? Buồn cười thật hay là mày không thể rời mắt khỏi người ta.
Nó nở nụ cười mỉa mai cho chính mình.