Chap 12

Tùy Chỉnh

Cô tiến lại cửa sổ để nhìn rõ hơn, khuôn mặt của cái người mà lúc nãy cô không nhìn thấy được, cô ta bây giờ không còn núp sau cái cột đèn nữa mà đang đứng trước căn biệt thự tay vẫn cầm điếu thuốc đang hút dở, ngước nhìn lên...phòng cô.
- Chị ta điên hay sao mà còn uống rượu, hút thuốc nữa, nhìn bác Manoban như vậy cô ta nên biết sợ mới đúng chứ.
Cô nói rồi nhìn ra ngoài, Lisa vẫn đang đứng đó, ngước nhìn lên bằng một ánh mắt khát khao, một ánh mắt buồn, chan chứa đầy sự yêu thương dành cho cô, đúng như cô dự đoán cô ta lặng lẽ bước đi khi cô tắt hết đèn trong phòng, không lẽ, ngày nào cũng vậy...cô ta chờ cô ngủ rồi mới về nhà sao?
Nhiều lúc cái tên đó thực sự làm cho cô choáng ngợp về những tình cảm nó dành cho cô, thực sự quá nhiều, nhiều hơn tất cả những người bạn trai trước đây của cô, cái ánh mắt đó, chưa ai từng nhìn cô như vậy, rồi còn chuyện hồi nãy nữa nếu cô không tình cờ phát hiện thì nó sẽ vẫn cứ lặng lẽ, âm thầm đứng đó hằng đêm sao. Ban đầu, cô cứ tưởng rằng nó sẽ chỉ cảm nắng cô một chút rồi thôi nhưng sự thật hình như không chỉ đơn giản như vậy, cô chỉ mới đến đây có hơn một tháng thôi mà. Nằm lên giường, cô bắt đầu suy nghĩ về nó, cô không nghĩ sẽ có một lúc nào đó mình thích nó, cô không khinh miệt hay chê bai bất cứ điều gì ở nó nhưng ở đây là chuyện cảm xúc, nó sẽ tự động làm những việc mà nó muốn làm, cô không thể sai khiến hoặc yêu cầu nó làm bất cứ điều gì được, một ngày nào đó nếu quá cảm động thì cô cũng không thể thốt lên rằng "Ừ cảm xúc ơi, trái tim ơi hãy vì những ánh mắt nồng nàn đó mà đáp trả lại đi, hãy khiến ta yêu nó đi" và bắt trái tim cô làm theo được, cảm xúc là cảm xúc, nó có cái lý lẽ riêng của nó, cô không thể nào tự mình quyết định và bắt chúng làm theo được. Jisoo nghĩ có lẽ chuyện này cũng đang xảy ra với nó – Lalisa Manoban, dường như nó cũng không thể kiểm soát được nó rồi và cô cũng không nghĩ những chuyện mình làm như phớt lờ cô ta hay buổi nói chuyện về người tình của cô ban chiều đều không thể ngăn lại cái thứ cảm xúc đang hừng hực trong nó. Nhiều lúc cô thấy sợ hãi cái cảm xúc tình yêu ấy, nó chỉ làm những gì nó muốn làm không nghe lời ai hết, bướng bỉnh như những đứa trẻ vị thành niên vậy.
Lisa chạy vội ra khỏi nhà ngay sau khi mang xong đôi giày bata cũ, nó có hẹn với Kai đi ra trung tâm thành phố để cho cậu nhóc mua truyện, nhưng lại làm về trễ và lại mất một đống thời gian cho chuyện quần áo vì cái linh tính không biết ở đâu chui ra rằng nó không nên ăn bận quá xuề xòa hôm nay. Cuối cùng, nó cũng quyết định mặc quần kaki màu kem và chiếc áo thun trắng ngắn tay, vì cả hai đều đã được mua khá lâu rồi nên cũng khá là chật so với thân hình rắn chắc của nó, nhưng nhìn về mặt tích cực bộ đồ ôm body đó làm nó trông khá là quyến rũ so với những bộ quần áo xộc xệch hằng ngày, mái tóc ướt vẫn còn đọng nước được nó chải gọn qua một bên, nếu nhìn kĩ thì nó cũng không phải là một đứa quá tệ so với mấy đứa con gái khác.

Nó hẹn với Kai trước cổng căn biệt thự lúc 3 giờ, nhìn đồng hồ thì nó đã muộn vài phút rồi, cố gắng hết sức chạy lên con dốc nhỏ dẫn đến nhà Kai nó đột ngột dừng lại một phần vì mệt một phần để nhìn rõ người còn lại đang đứng kế nhóc ấy "cô đi nữa sao", thầm cảm ơn cái linh tính bất thường lúc nãy, hít một hơi thật dài nó bước lại chỗ hai anh em cô đang đứng.
- Xin lỗi chị tới trễ. Nó nói vẫn chưa tin được là cô sẽ đi cùng nó hôm nay.
- Đi thôi chị, cho em em đi với nhá, em ấy muốn đi nhà sách, mà có gần chỗ mua truyện không vậy chị? Kai hỏi.
- Không xa lắm đâu, tụi mình đi thôi. Nó nói, ánh mắt nhìn về phía trước tránh đi cái nhìn của cô. Nó thật sự không biết phải làm sao bây giờ, nó đang thực sự cố gắng để không phải nhìn chằm chặp vào cô, không lẽ cứ nhìn cô hoài suốt nguyên buổi, lúc đầu tính chỉ có hai người đi thì nó khá thoải mái, còn bây giờ có cô nữa nó cứ lúng túng như con gà mắc đẻ vậy.
Cả ba bắt đầu đi, xếp thành một hàng ngang, nó, Kai rồi tới cô, nó im lặng lắng nghe khi cô nói chuyện với Kai còn khi Kai hỏi nó thì cô cũng chẳng nói một lời, cứ như thế cả ba tản bộ ra đường lớn đón xe bus ra trung tâm thành phố. Xe bus hôm nay khá đông, lúc cả ba cùng với một bà cô khác lên thì cũng chỉ còn hai chỗ ngồi, một cái đằng sau bác tài thì bà cô đó đã giành lấy, còn chỗ còn lại thì ở khoảng giữa xe thì nó và Kai để cho cô ngồi còn hai đứa thì đứng ngay cạnh đó, xe đi được hai trạm tiếp theo thì bà cô lúc nãy cũng xuống, chắc vì mỏi chân hay làm biếng đi bộ nên mới bắt xe bus chứ từ đây tới đó nó đi bộ một lúc là xong.
- Lên trên đó ngồi đi Kai. Nó ra hiệu cho cậu nhóc lên trên ngồi, chần chừ một lúc thì cậu ta cũng đi để nó lại với cô, cô thì cứ chú tâm nghe nhạc còn nó thì cứ đứng đó nhìn cô.
Được một lúc khoảng 5-10 phút gì đó, bé gái nhìn cũng trạc tuổi Lili, ngồi kế cô cũng xuống xe, cô nhìn nó rồi xích vào ghế trong tiếp tục nghe nhạc, cô cứ bình thản nghe nhạc lâu lâu lại nhìn ra bên ngoài, còn nó thì hoang mang cực độ không biết làm gì hết, nó không dám ngồi xuống chiếc ghế trống đó, được ngồi kế cô mà nó làm gì thế này, nó còn định lên trên kêu Kai xuống đổi ghế với nó nữa.