Chap 13

Tùy Chỉnh

- Có ghế đó sao không ngồi xuống đi con, đứng chi cho mệt vậy. Một bà lão ngồi ngay sau cô nói.
- Dạ...
Nó dạ cho có rồi quay đi nhìn khắp xe coi có đứa bé nào vì không có chỗ mà ngồi trên đùi mẹ không, nó sẵn sang nhường ghế, Lisa chưa kịp tìm thấy vị cứu tinh của nó thì chiếc xe bus đã dừng lại trước cổng một công trường đang thi công để đón khách, một đám con trai loi choi bước lên, nhìn sơ qua cách ăn mặc và kiểu tóc trông chúng như những tay anh chị làm nghề bảo kê vậy.
- Dưới kia còn chỗ kìa mày.
Một tên tóc vàng nói, gã huých cái cùi trỏ của mình vô đứa bên cạnh, mắt hướng về phía cô người đang ngồi kế chiếc ghế trống. Như thấy được con mồi lý tưởng gã tóc vàng quay lại cười mỉm nụ cười chiến thắng với đám bạn rồi nhanh chóng tiến lại chỗ trống duy nhất còn lại trong xe, trong khi vẫn nhìn cô bằng ánh mắt xòng xọc đó. Có lẽ vì quá chăm chú nhìn cô gái xinh đẹp đó mà gã không chú ý có một tên khác đang đứng ngay sát chỗ đó, cũng đang nhìn gã bằng một ánh mắt không mấy gì thiện cảm. Không khí trên xe đột nhiên trở nên im lặng, khuôn mặt lộ rõ vẻ giận dữ của gã không giấu đi đâu được, gã nhìn nó đầy phẫn nộ, kẻ đã cướp đi chỗ ngồi cùng người đẹp khi gã chỉ cách đó vài bước chân. Cảm nhận được không khí nặng nề đó một vài người xung quanh và bác tài xế đã kêu gã tóc vàng lên trên đứng, nếu đứng đó thêm một lúc nữa thì chắc chắn sẽ có ẩu đã xảy ra thôi khi mà ánh mắt nó nhìn gã cũng nảy lửa không kém, nó không thích cái cách mà gã nhìn cô cứ như là mèo thấy mỡ vậy, nó sẵn sàng nhường ghế cho bất cứ ai chứ không phải những tên như hắn.
Sau khi lên trên, không biết gã nói gì với đám bạn mà Kai từ phía trên quay xuống nhìn nó với ánh mắt lo ngại, nó cũng lờ mờ đoán được điều gì, miễn không phải là hôm nay được rồi. Nó nhích người đổi tư thế, nãy giờ nó vẫn chưa dám ngồi thẳng vào, hai chân vẫn để ra ngoài, gần cô thế này nó cảm thấy khó chịu lắm.
- Chị sao vậy? Người tôi có mùi gì sao? Cô hỏi, nhìn là có thể biết ngay cô đang chọc nó, nó thấy cô cứ cười từ nãy giờ kể từ lúc nó lật đật ngồi xuống cái ghế khi thấy tên tóc vàng bước đến.
Không nói gì, nó chỉ lặng lẽ lắc đầu rồi xoay người ngồi thẳng lại, mặt vẫn hướng ra ngoài, nó không dám nhìn, ở gần cô thế này nó sợ mình không tự chủ được mất, cái hương thơm đã từng làm nó chết mê chết mệt, bây giờ ngồi ngay bên cạnh thật sự làm cho nó không tập trung được nữa rồi. Cứ thế cô thì thoải mái ngồi, nghe nhạc còn nó thì gồng mình cố gắng để không đụng vào cô, dù là vô tình hay cố ý mỗi khi chiếc xe lắc lư hay thắng gấp, lúc lại xoay bên này, lúc lại ngó bên kia nó cứ như vậy cho đến khi chiếc xe dừng hẳn tại bến xe trung tâm thành phố. Lisa đứng bật dậy bước ra, ngay cả khi chiếc xe chưa kịp dừng hẳn lại, nó lùi về phía sau dọn đường chờ cô bước ra và đi sát sau lưng cô ấy như một người con trai đang bảo vệ cô gái của mình, nó không muốn mấy tên con trai còn lại phía sau cứ nhìn chằm chặp vào tấm lưng của cô, nhất là khi cô đang mặc một chiếc áo sơ mi không tay được may bằng vải ren như thế này.
Kai thì đã chờ sẵn ngay ngoài cửa xe, vì ngồi trên nên cậu dễ dàng xuống trước."Lúc nãy có chuyện gì vậy, em thấy tên đó có vẻ bực lắm, lúc hắn xuống hình như còn quay lại nhìn chị phải không?" Kai hỏi liền, trông cậu nhóc có vẻ khá lo lắng cho nó.
- Không có gì đâu, mấy thằng đó chị gặp hoài. Nó nói trấn an Kai, rất may là bọn chúng xuống xe chỉ vài trạm ngay sau đó, nhưng nó cũng biết mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy, cái ánh mắt "hẹn gặp lại sau" của gã trước lúc xuống xe cho nó biết như vậy, nhưng cũng rất may là không phải hôm nay khi có cô ở ngay cạnh nó thế này.
- Vậy thì đi thôi. Cô nói, nhìn nó ra hiệu dẫn đường.
- Tìm gì ăn hay uống đi em đói quá, ở đằng kia kìa lại đó mua đi. Kai nhanh nhảu nói.

- Thôi nếu cậu khát thì kiếm gì uống đi, còn đồ ăn thì chút tôi dẫn cậu qua phố đồ ăn, gì cũng có lại rẻ nữa, đừng mua ở đây. Nó nói và dẫn đường cho cả hai đến một cửa hàng chuyên bán đủ loại truyện tranh, nó tình cờ biết được do một đứa bạn chỉ hồi còn đi học.
- Cô đi vào trong đi, để tôi đi phía ngoài cho. Thấy cô đi sát ngoài lề đường nó đề nghị. Trong lúc cô chăm chú ngắm mấy tiệm đồ trên đường, Kai kéo nó đi chậm lại nói nhỏ "Lúc nãy em nghe thằng đó nói tìm chị rồi tính sổ gì đó, chị nhớ cẩn thận đó, em thấy bọn chúng không vừa đâu."
- Tại thằng đó muốn ngồi kế cô ấy, cái con bé học sinh xuống rồi, ghế trống mà chị không cho nên nó hậm hực đó mà. Nó kể liếc mắt nhìn cô, lúc nãy cô ở gần đó nên nó không muốn đề cập tới.
- Em em không phải hạng vừa đâu, chị đừng lo quá như vậy. Kai bình thản nói, trông cậu không có vẻ gì lo lắng khi nghe chuyện về tên dê xồm ban nãy.
- Ừ, thì chị chỉ không thích thôi nên mới làm vậy. Nó cười nói, Kai gật đầu thấu hiểu. Chuyện của nó ngoài cô thì chỉ có Kai là biết được, có lần Kai hỏi nó "Bộ chị thích em gái em hả" không còn cách nào khác, nó gật đầu thú nhận.
- Hồi sáng khi nghe em nói...
- Hai người uống gì không? Cô quay lại hỏi khi dừng lại trước một cửa hàng coffee của Starbucks.
- Anh!!! Một Caramel Macchiato. Kai nhanh nhảu nói, thấy thức ăn là cậu quên luôn cuộc đối thoại đang dang dở với Lisa.
- Tôi không sao đâu, hai người cứ uống đi. Kai đứng ngoài nói vô.
- Chị muốn uống gì?. Cô quay qua, nhìn thẳng vào mắt nó hỏi.
- Tôi..k...gì cũng được. Nó trả lời đại, quay đi tránh cái nhìn chăm chăm của cô.
- Lấy hai Caramel Macchiato và một Black Shaken Ice Tea. Cảm ơn. Cô quay vào nói, biết thế nào cũng vậy mà, cô định bảo Kai quay qua hỏi nó nhưng biết thế nào cũng từ chối nên cô hỏi luôn cho lẹ, trông nó cũng mắc cười thiệt mới nhìn có tí xíu mà mặt đã đỏ bừng lên hết rồi.
Hôm nay trông nó hơi khác với mọi bữa cả về vẻ bề ngoài lẫn cách cư xử, trông nó có vẻ gọn gàng và tươm tất hơn nhiều so với mọi ngày, tuy không cao nhưng cô thấy nó có một thân hình khá rắn chắc và khá tự nhiên, có được do làm việc nhiều chứ không phải nuôi tập tành mà ra, cô cũng thấy được sự khác thường trong thái độ của nó, nó tránh ở gần cô, chị ta cũng kì lạ thật trong khi tất cả bọn con trai con gái khác luôn muốn đến gần cô thì nó chỉ thích đứng từ xa thôi, mấy tên khác nếu được chọn sẽ đi bên cạnh mà tìm cách tán gẫu với cô còn nó chỉ âm thầm theo sau chăm sóc, cô cảm nhận được hết những hành động bảo vệ của nó dành cho cô.
- Chị ta là loại con gái gì không biết? Cô thầm nghĩ.