Chap 15

Tùy Chỉnh

Làm xong hết việc tắm rửa, vệ sinh cá nhân thì cũng gần nửa đêm, cô mở máy tính nhắn vài dòng tin offline cho kẻ lạnh lùng đó, vẫn playlist những bài nhạc đồng quê cũ, cô mở cửa ban công ra ngoài cho khuây khỏa trước khi đi ngủ "Không biết hôm nay chị ta có tới không ha?" giả vờ xoay người, cô liếc mắt về hướng cây cột đèn tìm kiếm cái dáng ngồi đó, cố gắng làm thật tự nhiên, cô không muốn nó biết mình đã phát hiện ra cái bí mật nhỏ đó. Cô đóng cửa bước ngay vào phòng sau khi thấy cái bóng dài tỏa xuống đất sau cây cột đèn. Sau khi nhìn thấy mục tiêu của mình, cô mỉm cười mãn nguyện, tắt đèn phòng, sau khoảng mười phút thì nhìn xuống coi cái tên đó đang làm gì.
- Phải vậy chứ. Cô biết mình sẽ thành công mà.
Lisa bước ra khỏi chỗ trốn khi nó nhìn thấy cô đóng cửa ban công, không gian xung quanh im lặng đến nỗi nó có thể nghe thấy tiếng khóa cửa phòng cô, hôm nay cô có vẻ mệt chỉ ra ngoài đứng một lúc rồi lại vào phòng ngay, chứ không nán lại như mọi ngày. Bước qua bậc hiên nhà anh họ Mark, nó quay lưng dựa vào tường nhìn lên phòng cô. Ngày nào cũng vậy, xong hết mọi việc thì nó lại đến đây chờ đến khi cô ngủ rồi về, có hôm làm xong được về nhà sớm nó cũng cố gắng chờ để nhìn thấy cô rồi mới về.
Đút tay vào túi, nó lấy ra bao thuốc lá còn hút dở, còn khoảng hơn 10 điếu, từ trưa tới giờ nó vẫn chưa đụng đến một điếu nào, như một thói quen nó lấy tay rút ra một điếu bỏ vào miệng rồi loay hoay tìm cái bật lửa nhưng sau đó nhớ lại lời cô nói, nó lấy điếu thuốc bỏ lại vào bao, cứ như thế nó lấy ra rồi lại bỏ vào.
- Chết tiệt. Nó chửi rồi nhét thẳng bao thuốc vào túi, cứ cầm một hồi thì nó cũng sẽ hút thôi.
FLASHBACK
- Sao mà các người cứ hở tí là hút thuốc vậy nhỉ, bổ thì ít mà hại thì nhiều, tôi cực ghét loại người hút thuốc, không những hại mình mà còn hại cả những người xung quanh. Cô chêm thêm sau khi nói về vấn đề hút thuốc và bệnh tai biến của ba nó, nhóc Kai thì cứ cười khùng khục khi nhận ra ý nghĩa thật sự của câu đó.
END FLASHBACK
Nó cứ vậy đứng đó nhìn lên phòng cô suy nghĩ, làm sao bây giờ nó muốn hút một điếu quá, nếu không phải cô là người nói như thế thì giờ nó đâu phải đấu tranh nội tâm dữ dội thế này, nó không phải là loại nghiện thuốc nặng nhưng bắt đầu hút thuốc khá lâu rồi nên muốn bỏ không phải là dễ, một ngày nó hút cũng chỉ khoảng vài điếu không giống đám thanh niên khác tập tành do bạn bè hay cho ra vẻ gì đó ta đây người lớn, chỉ là cuộc sống quá căng thẳng, nó hút một hai điếu thư giãn rồi riết tập thành thói quen.
- Một điếu nữa thôi, cô ấy không thích, mày không nên hút nữa, Lisa à! Cứ suy nghĩ thế nó lại lấy một điếu bỏ vào miệng, còn lại bao nhiêu nó tiến lại cửa sổ, quăng hết vô phía trong quán nước của chị dâu nó, giục đi thì uổng cứ để đó cho chị ấy bán lại cho ai thì bán.
- Aisshi, mày đúng là hết thuốc chữa mà. Nó nói như tự nguyền rủa chính mình, vứt luôn điếu thuốc đang ngậm trên miệng vào trong chiếc cửa sổ để mở.

- Đã quyết định bỏ thì điếu cuối làm gì. Nó dứt khoát cất sâu cái bật lửa lại vào trong túi.
- Cứ từ từ mà bỏ, làm gì mà hành hạ bản thân mình dữ vậy, cô ấy cũng có biết được những thứ mày làm vì cô ấy đâu. Một phần khác trong nó nói. Chẳng thèm phản bác lại, nó lắc đầu bước đi sau khi nhìn lên căn phòng vừa mới tắt đèn đó.
- Ngủ ngon...Jisoo!
Trong căn phòng vừa tắt đèn, có ai đó lầm bầm "Chị ta cứ định làm mọi việc âm thầm thế sao?" rồi chìm luôn vào giấc ngủ.
Cuộc sống cứ thế mà tiếp tục, nó vẫn đi làm kiếm sống còn cô thì có cuộc sống riêng của mình trong căn biệt thự đó nhưng cái tình cảm của nó thì vẫn âm ỉ như vậy, không biết làm gì nó chỉ cứ ngắm nhìn cho thỏa đi nổi nhớ mong, dạo này nó cứ bị mấy anh hỏi khi không giành giật cái võng trong cùng để nghỉ trưa nữa mà tự nhiên lại chuyển ra cái võng đó giờ không ai nằm ngay ngoài cửa quán, mùa hè thì nắng hắt vào nóng không chịu được, còn mùa đông thì chỉ có đồ điên mới chui ra ngay ngoài cửa nằm như vậy.
- Ra ngoài thoáng hơn mà, các anh không thấy vậy sao? Nó cũng chỉ trả lời qua loa vậy, rồi lại vọt ra ngoài đó nằm tiếp, vì nằm ngay cửa nó có thể vô tư ngắm nhìn qua tiệm thuốc đối diện, mà không sợ ai biết, nó chú ý là hình như cô không đi học ở trường như Kai mà suốt ngày chỉ loanh quanh ở tiệm thuốc với mẹ cô hay ở trong nhà.
- Em ấy vẫn học theo chương trình ở Úc, tự học ở nhà là chính, không như em chuyển trường luôn về đây, em ấy nói còn có một năm học như vậy cho tiện nhập học trường mới làm chi, mà em ấy thông minh lắm học ở đâu cũng vậy thôi. Kai nói khi có lần nó hỏi.
Nó cũng vài lần vô tiệm thuốc nhà cô mua một số thứ cho ba nó, thì cũng chỉ là nó đứng nhìn còn cô thì bán thuốc, lần nào cũng vậy không có gì đặt biệt xảy ra. Nó cũng nghe mẹ nó kể lại cô cũng vài lần đến nhà nó ăn, lúc thì cùng với ông bà Kim nhưng đa số là với Kai, nhắc tới thằng nhóc đó thì giờ đã là khách quen của nhà nó, hai ba bữa là thấy xuất hiện một lần.
Nó chú ý cô rất hay nói chuyện với ai đó bằng máy tính của mình, thường cứ hai ba ngày là thấy, trông cô rất vui, có nhiều lần còn bật cười lớn không dứt đến tận nó ở phía bên đây còn nghe được. Cô hình như ban ngày nếu không đi đâu thì cũng túc trực trong tiệm thuốc của bà Kim, nhiều lúc cô cũng đứng ra bán thuốc thay cho mẹ mình, chắc cũng chỉ là vài trường hợp đơn giản như nhức đầu, sổ mũi, đau răng hay gì đó, có khách thì cô lại phụ giúp hay xem mẹ mình khám bệnh còn những lúc vắng thì nó thấy cô cực kỳ chú tâm vào chiếc máy tính của mình nếu không thì cũng bấm bấm gì đó trên điện thoại.
Không phải nó không đoán được cô nói chuyện với ai nhưng biết rồi cũng chẳng làm được gì nên cứ vậy mà ngắm nhìn cô thôi. Nó cũng không biết phải làm sao với bản thân mình nữa, nó biết nó đơn phương cô nhưng thật sự nó không có một chút kiến thức hay kinh nghiệm gì ngăn cản để chuyện đó không đi quá xa nữa, lần đầu tiên rung động nó thật sự ngỡ ngàng với mọi cảm xúc bùng nổ trong nó, phải gọi chúng bằng tên gì, phải làm sao với chúng, nó chẳng biết gì cả cứ để đám cảm xúc kì lạ đó dắt nó đi, đi hoài đi mãi để rồi nhận ra rằng nó đã đi quá xa để có thể quay lại được rồi, nó cũng không thể dừng lại ở đây được, nó chẳng biết nơi nó đang thực sự đứng là ở đâu nữa, dừng lại thì nó sẽ biết làm gì đây? Nhiều lúc nó tự hỏi nếu một ngày cô tay trong tay với ai đó thậm chí là kết hôn và có con thì nó sẽ làm sao đây? Không lẽ cứ tiếp tục ngắm nhìn cô như vậy, những câu hỏi như thế nó thực sự không biết trả lời thế nào hay biết ai sẽ giúp nó trả lời cả, nó luôn nghĩ đơn giản rằng tình cảm của nó đến một lúc nào đó sẽ dừng lại, nó sẽ thôi không nhớ nhung hay suy nghĩ về cô nữa, cái lúc mà nó kết thúc con đường mà nó đang đi, nó cứ đinh ninh vậy mà không biết rằng trong cái thế giới tình yêu phức tạp này có những con đường không có điểm dừng, thật đúng là suy nghĩ của một em bé ngây thơ không biết gì về cái thế giới mà mình đang sống.
- Lisa dậy, đi thôi.
Anh nó kêu, giả vờ vươn vai như mới vừa đánh một giấc dậy, nó bước vào trong rửa mặt rồi chạy theo các anh mình ra cảng, phải tiếp tục sống thôi chứ biết làm sao bây giờ.