Chap 17

Tùy Chỉnh

Cố gắng bước đi thật nhanh, vết thương trên cánh tay trái của nó thật sự là không thể chịu nổi nữa.
- Đúng là bọn khốn nạn mà. Nó rít qua kẽ răng, căm giận, giận vì vết thương trên tay nó thì ít mà vì những lời nói của chúng về ai đó thì nhiều, cuộc đời Lisa chưa từng gây sự với ai để bọn chúng có thể kiếm chuyện và khiến nó phát điên lên được như vậy.
- Bán cho một bịch bông gòn và vài chai nước sát trùng. Nó nói ngay khi rẽ vào tiệm thuốc, chẳng thèm nhìn xem có ai không, thật đúng là kì tích khi nó đi được về đến đây với vết thương khá sâu trên tay mình.
Rời mắt khỏi chiếc máy tính, Jisoo ngước lên nhìn chủ nhân của giọng nói hối hả đó.
- Chị bị cái quái gì vậy? Cô trợn mắt hỏi, tay áo nó bị rách một đường khá dài, máu không biết từ đâu chảy ướt một khoảng cánh tay.
Nó lật đật thả lỏng cánh tay bị đau, cứ tưởng là sẽ gặp Kai hay bà Kim ở đây, nó chưa bao giờ thấy cô trông tiệm thuốc vào buổi tối cả, sao lại là cô chứ trong tình hình thế này?
- Tôi bị thương chút thôi, cô lấy cho tô...
Nó gồng mình cố gắng tỏ ra bình thường, chưa kịp nói hết câu thì đã bị cô ngắt lời.
- Qua kia ngồi đợi tôi, NHANH. Cô liếc nó, không hài lòng với câu trả lời, giọng nói quả không thể đùa được.
- Cái quái gì vậy trời?
Lisa tự hỏi khi không biết tại sao mình lại đang ngồi ở đây, im lặng trên cái ghế khám bệnh của bà Kim nhìn cô chạy tới chạy lui, đi tìm mấy cái đồ dùng sơ cứu, nó có thể tự lo cho mình được, chỉ cần rửa sạch rồi băng lại thôi mà, nhiều lúc nó thấy mình sợ cô còn hơn nó sợ mẹ mình nữa.

- Cởi áo ra rồi đặt tay lên bàn. Jisoo ra lệnh, cô tiến lại bàn đặt chiếc hộp sơ cứu lên rồi lại chạy vô trong quầy thuốc tìm kiếm cái gì đó.
Lisa chần chừ một hồi, suy nghĩ không biết làm gì, nó thật sự không muốn cởi áo trước mặt cô, không phải nó không tự tin và cũng không phải là chưa bao giờ nó cởi áo nơi công cộng, nhiều lúc thời tiết mùa hè quá nóng nó cứ thế bận mỗi cái quần cộc và cái thun ba lỗ mà khuân hết thùng hàng này đến thùng hàng khác ngoài bến cảng, nhưng cô là người con gái nó thích, cởi áo trước mặt cô nó cứ thấy kì lạ thế nào ấy, như thế là quá thân mật đối với nó.
- Chị mà cứ như thế tôi lấy kéo xé bây giờ đó, nhanh lên đi. Cô trở lại tay cầm một tấm vải sạch.
- Vậy cô xé giúp tôi phần này đi. Nó nhìn cô nhỏ giọng nói, tay chỉ vào cái ống tay áo đã rách và ướt vì máu.
- Tùy chị.
Cô nói rồi lấy kéo cắt luôn ống tay áo bên trái của nó, vậy cũng tốt nó mà cứ trần trước mặt cô cũng không hay lắm. Jisoo nhìn vào vết cắt trên bắp tay nó xem xét, lấy miếng vải sạch đặt lên đó rồi ấn mạnh.
- Aaaaaa...
Lisa hét lên vì bất ngờ.
- Chịu đau xíu đi như vậy mới cầm máu được, bị cái gì chém đây, dao hả? Cô hỏi, vẫn chú tâm vô công việc, cô gặp chút khó khăn vì bắp tay của nó khá to và cứng so với bàn tay nhỏ bé của cô.
- Vâng.
Nó nói mắt không rời lấy cô 1 phút, cô dù có một lúc nào đó quan tâm hay đối xử với nó thân thiện hơn một chút, đều với tư cách là một bác sĩ cả như hôm bữa cũng vậy, cô lúc nào cũng nghiêm túc với người bệnh, lo lắng cho sức khỏe của họ cho dù cô có không thích người đó hay cái người đó thích cô đến phát điên lên được.
- Chị bị điên sao mà để ra như vậy hả? Cô nói một cách khó chịu, nó không hiểu tại sao cô lại như thế.
- Con dao có bị sét không? Đừng có nhìn nữa, trả lời đi.
Cô bực dọc nói, cái con người này thật coi thường tính mạng của mình mà, vết thương đã không chảy máu nữa nhưng trông có vẻ khá sâu. Mở hộp sơ cứu Jisoo lấy ra một vài thứ rồi bắt đầu sơ cứu vết thương, cô biết cái tên điên khùng ấy lại đang nhìn cô nữa, nói sao nhỉ dần dà cô không cảm thấy khó chịu vì ánh mắt đó nữa, kể từ hôm đi mua sách đến giờ cô không còn nói chuyện với nó nữa, lâu lâu vẫn có đụng mặt ngoài đường, cô biết nó vẫn cứ âm thầm với cô nhưng nó cứ để mọi chuyện như vậy sao, cô sẽ không ở đây hoài cho nó nhìn đến lúc đó nó phải làm sao đây?
- Không...chỉ là loại dao nhỏ bình thường th...
- Jisoo, anh ăn hết kem...CHỊ BỊ SAO VẬY?
Kai bước từ cánh cửa nhỏ nối căn biệt thự với tiệm thuốc, tay cầm một hộp kem lớn, cậu định chỉ thò đầu ra hỏi em mình rồi lại vọt vào phòng coi tiếp trận bóng rổ nhưng cảnh tượng Lisa với cánh tay chảy máu, bầm tím ngồi đó thật sự làm cậu hoảng hốt.
- Bị chém chứ còn gì nữa em không nghĩ chị ta tự chơi dao rồi làm đứt tay như vậy đâu. Jisoo mỉa mai nói, không biết sao cô cảm thấy bực mình với con người kia đến thế.
Kai không giỏi nhưng nhìn sơ qua cậu biết vết thương đó cũng không nhẹ đâu, cầu mong cho thịt Lisa là loại thịt hiền chứ gặp loại thịt dữ thì mệt mỏi lắm đây.
- Chị làm gì mà chém nhau dữ vậy? Rồi có ai bị gì nữa không? Mấy thằng kia là ai? Chị xung đột gì với chúng hả?
Kai quay qua nó hỏi một tràng, trông cậu cũng khá bực tức khi thấy chị mình bị như vậy, là con trai cậu cảm thấy bực mình với bọn chém Lisa hơn là việc nó không biết tự bảo vệ bản thân mình như ai đó.
- Không có gì đâu, mâu thuẫn thôi mà chị ở đó có một mình à. Lisa khổ sở nói, phớt lờ luôn câu hỏi về kẻ gây ra vết thương của mình, nghe qua là biết nó đang giấu diếm điều gì.
- Nói dối mà không biết ngượng miệng.
Cô nói thầm, càng lúc càng cảm thấy bực mình, đã không biết tự bảo vệ mình rồi còn bao che cho người khác nữa, đúng là "anh hùng rơm" mà.