Chap 19

Tùy Chỉnh


- Tên dê xồm trên xe bus hôm bữa chứ ai, hắn muốn em nhưng không được rồi tìm cách trả thù, cái thứ đó.....aisshi bực mình quá!
Kai trả lời rồi đi thẳng vô nhà trong, cậu cần cái gì khiến cậu có thể tỉnh táo lại.
Jisoo chăm chăm nhìn nó, đôi mắt dễ thương hằng ngày mở to như không chấp nhận được những gì đang diễn ra, cô thực sự không ngờ mọi chuyện lại xảy ra như vậy, có gì đâu mà lại xảy ra xô xát đến nỗi mà chị ta bị thương đến như vậy, chỉ là cái ghế thôi...không lẽ chỉ vì bảo vệ cô mà nó...nhìn lại cái vết thương đang xủi bọt trên cái bắp tay rắn chắc, từ nãy giờ cô vẫn chưa sát trùng xong.
- Chị là loại người gì vậy hả? Không chịu được, cô quay lên nhìn vào đôi mắt khổ sở đó, hỏi cái câu hỏi luôn chất chứa trong lòng cô bấy lâu nay.
- Chị nói đi, chị là loại người gì vậy? Cô hỏi lại khi nhìn thấy khuôn mặt không có vẻ gì là sẽ trả lời cô, Jisoo không biết mình sẽ nhận được câu trả lời như thế nào nhưng thật sự cô rất muốn hỏi, hỏi để giải đáp mọi thắc mắc trong lòng cô.
- Một đánh ba, chị có điên không vậy hả? Hay là chị nghĩ mình tài giỏi quá thì nhiêu đó có nhằm nhò gì? Không được thì bỏ chạy đi cứ đứng đó để người ta đánh người ta chém như vậy hả?
Cô bực dọc nói, nhìn vào vết thương và một vài vết bầm khác trên người nó làm cô không thể không cảm thấy bực mình cộng thêm cái sự thật phũ phàng rằng mọi thứ nó làm, tất cả các vết thương này đều là vì bảo vệ cô thì càng khiến cô khó chịu hơn.
"Đúng là đồ ngốc mà!"
- Tôi...xin...lỗi! Nó nói nhỏ, không biết làm sao cho cô hết giận lúc này.
Cánh cửa nối giữa tiệm thuốc và căn biệt thự lại mở ra dẫn theo Kai và bà Kim đem đến sự yên lặng đáng ngại cho hai con người ở đó.

- Đâu đưa bác xem, làm gì mà ra nông nỗi này dữ vậy? Bà Kim tiến đến nhìn nó bằng một ánh mắt trìu mến rồi cẩn thận xem xét vết thương trên tay nó.
- Cũng không nghiêm trọng lắm đâu, Jisoo cứ tiếp tục đi, bác sẽ lấy cho con mấy viên thuốc về uống ngay sau khi ăn nha. Bà nói rồi tiến vào trong quầy thuốc.
- Dạ, con cám ơn! Nó cúi đầu nói.
- Ừ, ngồi đây đi, bác phải vào trong nhà, đang nấu ăn dở, hai đứa coi lo cho Lisa nha. Bà Kim cười nói.
Có Kai ở đó nên cô cũng không nhắc gì về câu chuyện lúc nãy, lẳng lặng băng bó vết thương cho nó, cô làm mọi thứ rất chuyên nghiệp và nhẹ nhàng, thỉnh thoảng tay cô lại chạm vào da thịt nó làm nó khẽ rùng mình, tay cô mịn lắm lại trắng nữa nổi bật hẳn trên làn da rám nắng của nó.
- Xong rồi, mai giờ này đến đây tôi rửa vết thương rồi thay băng cho, nhớ uống thuốc và nhớ không cử động mạnh.
- Tôi biết rồi cô cho tôi gửi tiê....
- Chị ra đây em nói cái này, nhanh.
Kai nắm lấy cái tay bên kia của nó lôi ra phía cửa, rồi đưa cho nó một cái áo, một cách từ chối nhận tiền khéo léo.
- Chị thay áo đi, của em đó, cái kia dính máu với cũng rách rồi, không về bác gái lại lo.
Nãy giờ biết bao nhiêu chuyện, nó không hề lo đến phản ứng của mẹ mình và Lili khi biết chuyện, chắc chắn cả hai sẽ nhảy dựng lên khi thấy cái băng trắng toát trên tay nó như bây giờ, đúng là tâm lý những đứa con, nó chắc chắn sẽ không kể hết sự thật cho mẹ nó biết, giống như Kai làm với bà Kim lúc nãy.
- Ừ, cảm ơn cậu.
Nó tranh thủ lúc cô quay lưng vào trong, thay áo một cách nhanh chóng, cái cánh tay bị thương có gây cho nó chút rắc rối, nhìn cái áo mới trên người, Kai đã rất tinh ý lựa cho nó một cái khá giống cái nó mặc ban nãy.
- Còn đây Ipod, xong hết rồi, em nghĩ chị nghe cả tháng trời cũng không hết nhạc trong đây đâu, nhiều lắm, cẩn thận coi chừng sót đó.
- Nhớ nghe lời em em đó, không là chị không xong đâu. Cậu ta nói rồi đẩy nó ra về.
.
.
.
.
Tắt hết đèn trong phòng Lisa cố mò mẫm trong bóng tối đi về phía cái "giường" đã được trải sẵn dưới đất, về nhà, tắm rửa, ăn cơm rồi uống thuốc, nó mất một khoảng thời gian khá nhiều cho việc giải thích và cam đoan là không có gì nghiêm trọng với hai người phụ nữ trong nhà, thậm chí cả ba nó cũng òa lên khóc khi thấy nó bị thương như vậy, người ta hay đùa rằng những người bị bệnh như vậy trong người chỉ còn tồn tại một trong hai loại dây thần kinh: khóc hoặc cười...Trong trường hợp của ba nó thì chắc là sợi dây cười mất tiêu đâu rồi, ông chỉ biết khóc thôi. Khóc khi nhắc tới cái thời trai trẻ oanh oanh liệt liệt, khóc khi có người cháu chắt hay anh em gì tới thăm, còn hôm nay khóc khi nghe nó nói bị thương ở tay.
- Con có sao đâu...thôi nín đi mà...biết vậy con chẳng kể cho ba nghe đâu...nín đi, mai con không đi làm ở nhà nguyên ngày chơi với ba nha.
Bà Manoban một hai nhất quyết không cho nó đi làm nữa cho đến khi lành hẳn, mặc nó có nói gì đi nữa, mẹ nó thật sự đáng sợ khi bà nổi giận mà cũng đã lâu rồi nó mới thấy mẹ mình như thế này, nó thật sự là một đứa con ngoan.
Mà nếu mẹ nó không bắt ở nhà thì Lisa cũng không biết ngày mai sẽ đi làm thế nào với cánh tay như vậy nữa, chúng thật sự rất nhức và dường như không có một sức lực nào nữa rồi, nó không thể cầm cái gì hơi nặng thôi nói chi là khuân những thùng hàng từ xe này qua xe khác, chỉ mới có lúc nãy mà giờ tấm băng trắng tinh đã có một vệt máu mờ, chắc do vết cắt. Trở mình để tìm một tư thế thoải mái, nó nhìn ngắm căn phòng mình trong bóng tối, đã bao lâu rồi nó mới có thời gian để làm những việc này, ngày nào cũng vậy cứ đặt lưng xuống là nó lại ngủ khò để sáng hôm sau còn dậy sớm đi làm thời gian đâu mà nhìn ngắm, suy nghĩ như bây giờ, kể ra từ lúc nghỉ học đi làm tới giờ trừ các ngày lễ tết chắc ngày mai là ngày nghỉ đầu tiên của nó, dù có mệt thế nào cảm sốt hay nhức đầu gì đó nó vẫn cố gắng đi, đến khi chịu không nổi thì nghỉ một lúc rồi làm tiếp chứ không bao giờ bỏ không một ngày nào hết.
Phòng nó chỉ là cái gác xép nhỏ xây lên hồi đó cho nó, chỉ có mẹ nó hay Lisa hằng ngày lau dọn, chứ nó cũng không thay đổi thứ gì đặc biệt cả, cái bàn con cũ từng làm bàn học nay được dùng để đủ thứ linh tinh trên đó, tấm hình cả nhà chụp vào giáng sinh năm 15 tuổi, mấy quyển sách cũ của nó để dành cho Lili sau này, cái máy nghe nhạc bên cạnh chiếc đèn bàn đứt bóng...đúng rồi cái Ipod, Kai vừa mới đưa. Ánh sáng từ chiếc máy làm cho mắt nó cảm thấy khó chịu, nhiều lúc ánh sáng cũng thật đáng sợ, nhất là khi người ta bước ra từ bóng tối, chờ một lúc để làm quen với thứ ánh sáng trắng đó Lisa bắt đầu mở chiếc máy của mình một cách hí hửng, nó cảm thấy rất vui kể từ khi nhận được cái máy này, so với người khác thì có lẽ Ipod của nó là đồ lỗi thời nhưng đối với nó thì cái máy nặng như cục gạch đó thật sự là một công nghệ tiên tiến, lúc mới cầm trên tay cái máy Lisa không biết làm sao điều khiển với mấy cái nút lên xuống trái phải, gần một lúc sau nó mới biết có cái vòng tròn cảm ứng dùng để di chuyển từ mục này sang mục khác, nó cảm thấy thích lắm.