Chap 2

Tùy Chỉnh

- Cảm ơn con Lisa à, tiền công này.
- Xong hết rồi đó ạ, bà chờ một chút cho keo khô rồi hãy mở vòi nước có thể có mùi chút xíu nhưng sẽ mau hết thôi.
Lisa cúi chào bà lão rồi bước ra khỏi tiệm tạp hóa.
Cả thị trấn chìm trong bóng tối và sự im lặng, nhìn xung quanh thì cũng chỉ có nó rồi lâu lâu mới gặp người qua lại. Thật là một ngày dài đằng đẵng. Sau khi làm việc ở bến cảng thì Lisa đi thẳng tới tiệm tạp hóa nhà bà Lee để sửa cái vòi trong toilet của bà ấy. Nó bỏ tay áo xuống rồi đút hai bàn tay vào trong túi chiếc quần jean đã sờn cũ. Dạo này trời vẫn còn nóng nhưng những cơn gió biển ban đêm thật sự là không đùa được.
Anyang có rất nhiều dốc, từ tiệm tạp hóa Lisa phải leo qua một con dốc rồi rẽ trái đi qua ngã ba quán trà nhà Mark rồi leo thêm một con dốc nữa để có thể về đến nhà của nó nằm ở cuối con đường. Điều đó có nghĩa là nó phải đi qua căn biệt thự đó, căn biệt thự của nhà cô.
Nghĩ tới đó không biết tại sao nó lại muốn đi đường khác, xa hơn cũng được, tối hơn cũng được miễn là không cần phải đi qua căn biệt thự đó. Cho tới tận ngày hôm qua thì con đường này vẫn là con đường mà nó thích nhất nhưng chỉ vì một người mà con đường này mang đến cho nó một nỗi sợ canh cánh trong lòng. Không biết tại sao nó ngại nhìn thấy cô đến vậy, buồn cười hơn là nó chỉ mới gặp cô lần đầu vào trưa nay.
FLASHBACK
Nó biết rõ là bác sĩ Kim có một người con gái nhỏ hơn nó 1 tuổi nhưng nó không quan tâm lắm. Nó cảm thấy vui khi biết được vị bác sĩ ấy không khó gần như lời đồn, chỉ vừa mới bước xuống xe thì ông đã mỉm cười chào hỏi tất cả mọi người xung quanh, thậm chí ông còn đáp lại cái gật đầu của nó. Mặc trên mình chiếc áo trắng sơ mi trắng cùng với chiếc quần kaki trông ông thật phúc hậu, hiền từ hơn ngài bác sĩ từ Úc mà nó cùng với những người khác tưởng tượng. Chờ vài bữa cho thong thả nó sẽ đưa ba nó đến bệnh viện lại để nhờ bác sĩ coi giúp, mong sao tình hình sẽ khả quan hơn bây giờ.
Nó muốn quay người bước ra khỏi đám đông ồn ào này, cái tin gia đình bác sĩ đã đến làm cho mọi người trong thị trấn bu lại, cố chen lấn xô đẩy nhau để có thể xem được dung nhan của vị bác sĩ nổi tiếng ấy. Người này đẩy, người kia kéo, ai ai cũng muốn chen lên làm cho nó bây giờ bị đẩy lên đứng không xa cái cửa sau chiếc xe màu đen này là mấy. Đội nón lên, nó cần phải chen ra ngoài, chờ xe chở ra cảng, ngay lúc nó định quay bước đi thì đột nhiên cánh cửa sau chiếc xe bật mở. Chắc là do nó tưởng tượng, nó cảm thấy tiếng ồn ào náo nhiệt xung quanh bỗng trở nên im lặng, chân nó đột nhiên cứng nhắc không bước đi được nữa, cả cái đám đông bây giờ dường như chỉ còn nó và con người ở đằng sau cánh cửa đó vậy.
- Em gái, sao không xuống đi, mommy kêu kìa.
- Làm gì mà đông vậy, à anh cửa nhà đã mở chưa vậy?

Jisoo hỏi không giấu được sự khó chịu trong giọng nói.
- Rồi đó, vào thẳng trong nhà luôn đi. Mấy người đó chờ nhìn em đó, không thấy em họ không về đâu, chắc họ sẽ thích cái áo của em lắm đây. Xuống đi vui lắm đó ở đây có rất nhiều người còn nói tiếng Anh với anh nữa nè.
- Xùy...
Cô nói rồi đưa ánh mắt hăm dọa về người anh trai của mình. Cô không thích cái cách mà mấy người ở đây nhìn chằm chằm vào gia đình cô như thế. Không phải là cô không thích Hàn Quốc nhưng tại sao không phải là thủ đô Seoul hay một thành phố lớn nào khác, thậm chí bây giờ cô không chắc là mình sẽ có thể phát âm đúng được tên nơi cô đang ở. Từ Úc nơi chứa đầy những cái tôi cá nhân cô cảm thấy sự "thân thiện" của những người ở đây dành cho cô phù hợp với bốn chữ "tò mò quá đáng" thì hơn.
Lấy tay sửa lại cổ áo, hôm nay cô mặc áo hở màu trắng vai kết hợp với short ngắn cùng giày Converse cổ cao, hy vọng đủ để ra mắt những vị hàng xóm mới của cô. Liếc nhìn anh trai đường cười khúc khích ra hiệu cho cô xuống. Cô chỉnh lại kính mắt, với tay lấy chiếc điện thoại và mở cửa bước ra một cách tự tin và không kém phần duyên dáng.
Jisoo đóng nhẹ cửa xe, mỉm cười thỏa mãn trước phản ứng của những người xung quanh. Cô luồn tay lướt nhẹ trên mái tóc mềm đỏ óng ánh, hơi cúi đầu tránh cái nhìn chằm chằm của những gã trai xung quanh. Những người này đứng gần cửa xe hơn cô tưởng, lách qua một người con gái tóc đen cô bước thẳng vào cổng căn biệt thự để lại những lời bàn tán, tiếng huýt sáo và khuôn mặt đực ra của đứa con gái lúc nãy.
- Học hỏi đi nha anh, làm sao qua mặt được em.
- Em không nghe thấy được mấy thằng gần chỗ anh nói gì đâu.
Kai nói với vẻ mặt không giấu nổi sự ngưỡng mộ - Gái Úc có khác!
Jisoo cười lớn trước câu nhại bằng giọng lơ lớ Hàn-Úc của anh trai mình.
Những gì con gái vị bác sĩ đem đến thực là là "quá nhiều" thì đúng hơn là "đủ" như cái cách cô ấy gọi. Cô che những thứ cần che, khoe những thứ cần khoe, cái vuốt tóc nhẹ nhàng, cúi đầu mỉm cười thích thú, dáng đi quyến rũ làm tất cả bọn đàn ông có mặt ở đó phát điên lên, kể cả những cô gái điềm tĩnh nhất chưa bao giờ chú ý đến phụ nữ như nó. Là con gái, lại cái tuổi đang lớn như nó chú ý và để mắt tới người cùng phái thì cũng là điều bình thường nhưng nó lại khác, cuộc sống này quá khắc khổ để chú ý đến những ham muốn hay sở thích cá nhân. Phụ nữ đối với nó thì chỉ có mẹ, Lili và một vài bà cô xung quanh. Vậy mà hôm nay cô đến và thay đổi tất cả.
END FLASHBACK
P/S: Mọi người vote cho mình nhé ❤️