Chap 21

Tùy Chỉnh

Nghỉ ở nhà một hai ngày thì bà chủ vựa trái cây cũng gọi kêu nó lại "Con ra chợ giúp bác đi, không có con cái thằng kia nó làm tùm lum hết, con chỉ cần đi theo chỉ nó làm cái gì rồi nhận tiền thôi đừng khiêng gì hết cứ để mấy đứa kia làm". Hằng ngày, cứ tối là nó lại đến tiệm thuốc khám, rửa vết thương và thay băng, khùng điên là nó chưa bao giờ thấy có cái vết thương nào đẹp như cái của nó chỉ đơn giản là vì cái vết thương ấy được cô chăm sóc hằng ngày, nó trân trọng khoảng thời gian này, được bên cạnh cô, ở gần nhau khá lâu vậy nhưng mối quan hệ của cả hai không tiến triển gì là mấy, chỉ từ sự im lặng ngại ngùng chuyển sang sự im lặng thoải mái hơn một chút mà thôi, Lisa vẫn giữ đúng quan điểm của mình là không lên tiếng về cảm xúc của mình mặc dù cả hai đều thấy được cái tình cảm đó lớn tới mức nào.
Jisoo thì càng ngày càng tò mò về người con gái đó, nó quả thật là người kì lạ nhất thế giới mà cô từng gặp. Đối với nó dường như chỉ cần được nhìn cô là quá đủ, so với những người khác dùng hành động hay là lời nói để có được cô thì ánh mắt nó thật sự chứa đựng và lột tả quá nhiều điều, còn về hành động cô có thể thấy và cảm nhận được phần lớn những việc nó làm nhưng tên đó thật sự là quá tiết kiệm lời nói với cô nhưng chỉ cần nhìn vào cặp mắt ấy thì cô có thể biết là chủ nhân của chúng thích cô nhiều đến nhường nào. Cô biết ánh mắt đó chứa đựng tất cả những gì cô muốn, nhưng vẫn chưa đủ đối với một cô gái đặc biệt thích được nghe những lời khen ngợi như cô.
Lalisa Manoban chưa từng mở miệng ra bắt chuyện với cô nói chi là khen lấy một lời, nếu cô không hỏi thì nó vẫn cứ im lặng ngồi đó, xong hết việc rồi chỉ nói hai chữ cám ơn rồi ra về, hình như nguyên buổi chỉ hai chữ "Xin chào" và "Cảm ơn" là tự do nó mở miệng ra nói thôi thì phải. Nếu so sánh với các loài hoa thì Jisoo hoàn toàn không phải là cánh hoa dại khiêm nhường ngoài đồng nội mà là đóa hồng đài các chốn cung đình. Ngoài chuyện thích được ngắm nhìn chiêm ngưỡng cô còn thích được nghe những lời ca tụng nữa, nhất là trong chuyện tình yêu, điều đó không có nghĩa cô không biết phân biệt những lời ca tụng xáo rỗng, Jisoo có thể là một đứa con ngoan, học giỏi ở nhà nhưng trong xã hội thì cô không phải là người hiền lành để bị dắt mũi, cô biết ai thật lòng và ai đùa giỡn và lần này cô thực sự muốn nghe những lời Lalisa Manoban nói về cô.
Có hôm cô đã cố ý trưng diện hơn hay mặc đồ thoải mái hơn thì nó cũng chỉ đờ đẫn mà há miệng ra thở chứ chẳng nói lời nào, cô cũng không biết mình sẽ làm gì, nói gì hay phản ứng như thế nào khi cô ta thật sự thổ lộ, không thể chấp nhận còn từ chối thì...nhưng cô thật sự vẫn muốn nghe nó nói ra mọi thứ. Một người thì trầm lặng, nói năng chậm rãi luôn cân nhắc đúng sai, xem xét bản thân mình rồi mới hành động, hằng ngày cứ vậy bình lặng, thờ ơ với cảm xúc của mình mà sống, vẫn là một bản chất của riêng mình. Một người năng động, sành sỏi, là tâm điểm của sự hoàn hảo, thích được ca tụng, là một bản chất thực tế. Quá nhiều điểm khác biệt cho một mối tình, cả hai cứ như hai đường thẳng tìm kiếm nhau mà không có một điểm chung nào vậy.
- Em,..anh...nhờ chị Lisa...ngày mai thay anh đi với em rồi đó. Kai ngập ngừng nói.
- Cái gì? Jisoo quay lại nhìn ông anh vừa mới bước vào phòng cô "Anh mới nói cái quái gì vậy".
- Anh nhờ chị Lisa...ngày mai ra bưu điện với em...anh bận đi học nên không đi được. Kai lặp lại
- Kai, em không nhớ là có nhờ anh làm những việc như vậy mà, đúng không?
Jisoo quay lại, dùng ánh mắt "Không thể tin được" nhìn anh trai đang ngồi co ro trên chiếc giường của cô, trông cô có vẻ khá giận dữ.
- Mai anh không đi được với em thì nhờ chị ấy thôi có sao đâu, sao để em đi một mình được. Cậu thẳng người nói, nhất quyết phải thắng vụ này mới được.
- Sao em đi một mình không được? Nhắc cho anh nhớ em cũng lớn rồi đó, không cần anh phải lo, đi học thì cứ đi đi ai mượn vậy. Cô bình tĩnh nói, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.
- Từ đây ra đó đâu có gần mà em con gái đi một mình lỡ có gì thì sao? Đó là chuyện thứ nhất, thứ hai có người khác đi chung thì không phải là vui hơn sao? Thứ ba có gì thì chị ấy dẫn đường cho, em là chúa lạc đường...thấy chưa bao nhiêu ích lợi. Kai nói y như kịch bản trong đầu, cậu biết thế nào em mình cũng phản ứng như vậy mà.
- Thứ nhất em lớn rồi tự lo cho mình được, thứ hai em không nghĩ đi chung với chị ta là có gì vui cả, thứ ba em về đây cũng hơn nửa năm rồi, có tệ đến đâu thì em cũng biết đường về nhà và thứ tư...từ bao giờ anh tự đứng ra quyết định mọi chuyện cho em vậy hả? Anh giỏi lắm rồi.
Cô tự tin nói, trong đầu cô cũng đã vạch sẵn kế hoạch cho chuyến đi ngày mai rồi, một mình cô thôi không cần ai cả.
- Anh...không có tự quyết định gì cho em cả...anh không dám, anh chỉ là không thích để em đi một mình nữa ai biết chuyện gì sẽ xảy ra, nguy hiểm lắm nên mới nhờ chị ấy thôi. Kai cố gắng nói, em cậu cậu biết... đâu có dễ.
- Chứ gì nữa...mà chị ta đồng ý sao...khá ngạc nhiên đó nhưng em không thích, đi mà giải quyết chuyện của anh đi, ngày mai em...sẽ đi một mình. Cô nói nhìn thẳng vào mắt anh trai mình, mọi chuyện đã được giải quyết, không nói nữa.
- Jisoo...đi đi mà...anh lỡ nói với chị ấy rồi.
- Không, chuyện của anh tự đi mà giải quyết, em không quan tâm, ra ngoài đi cho em học bài. Cô nhất quyết nói rồi quay lại với bài vở của mình, sắp tới lúc thi rồi.
- Thật ra thì...
Kai đắn đo nói sau một hồi suy nghĩ.
- Thật ra thì gì ? Jisoo nói, vẫn tập trung vào bài vở của mình không thèm chú ý đến thái độ của anh mình, dù ông anh có nói gì đi nữa thì cô cũng không đồng ý đâu.
- Thật ra đó không phải ý kiến của anh đâu. Kai nói thật, cậu sẽ nói ra hết, đánh cược tất cả cho ván bài này.
- Gì? Nói gì vậy, đừng có mà giỡn mặt với em đó. Cô nói, thật sự không ngờ được điều này.
- Anh nói chuyện kêu chị Lisa đi chung với em không phải là ý kiến của anh.
- Chứ của ai? Cô hỏi, tim đập thình thịch lắng nghe câu trả lời.
- Em nhớ hồi chị Lisa bị chém ở tay lúc cuối năm ngoái không? Cô gật, cũng lâu rồi mà.
- Anh không biết thật sự tụi chó đó đã nói gì nhưng chị ấy thật sự rất tức giận, liên tục đập phá mọi thứ xung quanh, ngay sau khi em băng vết thương xong, chị ấy còn khóc nữa. Kai nghiêm túc kể, nhớ lại buổi nói chuyện đó, Lisa đã kéo cậu ra ngoài ngay khi thu dọn mọi thứ.
- Chị ấy nói là đừng bao giờ để em đi đâu một mình, anh lúc nào cũng phải đi chung với em hết nếu không thì...nói với chị ấy, chị ấy sẽ đi theo bảo vệ em. Cậu nói, nhìn thẳng vào mắt em mình, lần đầu tiên hai anh em chính thức nói về vấn đề này.
- ...
- Chị ấy nói ngày mai sẽ đi theo sau, không cho em biết nhưng anh không muốn nên mới đề xuất ý kiến hai người đi cùng, chị ấy cũng không đồng ý nhưng anh không chịu với lại...
- Bọn kia đã nói gì vậy? Cái tụi mà gây ra vết thương đó? Anh không biết sao? Cô nói cắt ngang.
- Không, chị ấy nhất quyết không nói. Nhưng chị Lisa thật sự giận dữ đêm đó, nếu anh không ngăn thì chị ấy đã chạy đi kiếm tụi nó rồi.
Kai nói, thật sự cậu cũng muốn biết về những điều đó.
- Chị ấy cứ lẩm bẩm là "Tại sao thằng khốn đó có thể nói về cô ấy như thế chứ? BỌN KHỐN"
- Chị ấy lúc nào cũng bảo anh là đừng để em đi đâu một mình, những lúc anh bận thì toàn là chị ấy đi theo ở đằng sau em, anh không muốn như vậy nữa nên kêu hai người đi chung, em đồng ý thì được rồi.
- Nói với chị ta ngày mai ba giờ. Cô nói rồi quay trở lại bàn học trong đầu ngổn ngang biết bao suy nghĩ .
- Mà Kai...chị ta...là loại người gì vậy?"