Chap 25

Tùy Chỉnh

- Chị đi đâu đó, chị biết đánh cầu lông không vào đây giúp em với.
Kai không biết từ đâu chạy ra kéo Lisa vào chỗ sân bóng, sáng chủ nhật giao trái cây ở chợ xong nó tranh thủ về nhà, thường thì sáng chủ nhật nào nó cũng đưa ba nó đi trung tâm vật lý trị liệu để tập nhưng hôm nay không biết tại sao lại đóng cửa. Vào tới trong nó mới chú ý thấy Kai đang đánh cầu lông với cô, hình như có chuyện gì, trông cô có vẻ khá hả hê còn cậu nhóc đó giống như đang cố gắng vớt vát gì vậy.
- Có gì hả Kai? Gật đầu chào cô, nó quay qua hỏi Kai.
- Chị biết đánh cầu lông không?
- Ừm, cũng biết.
- Vậy cho em ấy thấy thế nào mới là đánh cầu thực thụ đi, em chỉ may thôi bé con à.
Đang nói với nó cậu ta quay qua em mình hét lớn, còn cô thì vẫn im lặng với nụ cười nửa miệng và tư thế ngồi không thể thoải mái hơn.
- Đánh nữa cũng được nhưng ván trước anh đã thua và phải rửa bát thay em trong một tuần và kết quả ván sau sẽ không có gì liên quan đến chuyện đó, okay?
- Sao cũng được. Kai quê độ trả lời.
Lisa cố mím môi nhịn cười, thì ra là cậu ta bị quê khi thua em mình và đang cố kêu nó vào đây gỡ gạc hộ, mà cậu ta cũng lạ thật thua thì thôi có gì mà phản ứng dữ vậy.

- Chị phải giúp em đó. Kai quay qua nhìn nó quả quyết nói, hình như cậu nhóc thật sự muốn nó đánh bại cô.
- Sao mà được, lỡ chị đánh không lại em cậu thì sao, mà cậu có thấy chị đánh cầu bao giờ đâu mà quả quyết thế?
- Em nghe người khác nói chị chơi khá lắm, đi mà...nhanh đi em ấy đổi ý bây giờ, chị yên tâm miễn là chị thắng em không để chị thất vọng đâu.
Lại cái khuôn mặt gian tà đó, tên nhóc đó lại âm mưu cái gì nữa đây, Lisa thực sự muốn biết chuyện gì đã xảy ra lúc nãy mà làm tên nhóc này kích động dữ vậy, cậu ta làm mọi cách để nó chịu tham gia và đánh bại cô, cứ như là dễ lắm vậy. Nó không giỏi lắm nhưng cũng thuộc loại khá, nhớ thời còn đi học có một năm nó chọn cầu lông là môn thể dục tự chọn, vậy là suốt cả năm nó và đám bạn ngày nào cũng mang cầu lên trường đánh, nó thắng nhiều thua cũng không ít, cũng có vài lần chơi với bọn con trai nhưng chưa bao giờ là người con gái nó thích cả vì đó giờ nó có thích ai ngoài cô đâu, sao mà nó có thể thắng được chứ.
- Em chắc chắn chị sẽ thắng nếu chị không nhường hay bị dụ dỗ bởi những chiêu trò của em ấy.
- Nói thì dễ lắm, tôi kêu Jina gì đó của cậu ra cho mà thi thố, giỏi thì làm đi. Lisa nói, rốt cuộc cậu ta cũng biết cậu ta đang nhờ nó làm một việc khó khăn như thế nào.
- Rốt cuộc là có chơi tiếp không, không thì tôi vào nhà đây.
- Có chứ nhưng mà em không được giở trò đó, còn chị đừng có mà nhường em ấy, mà sao hai người không cá cược gì đi như vậy sẽ vui hơn chứ chơi không thì chán lắm.
- Chị muốn cái gì? Cô hỏi, có vẻ mất kiên nhẫn.
- Tôi cũng không biết nữa hay là cứ chơi không thôi không cần cá cược cái gì đâu. Nó gãi đầu nói.
- Ề...như vậy chán lắm nếu lúc này không nghĩ ra được chơi xong tính tiếp không thì ai thắng được yêu cầu người thua làm gì đó...giống như một điều ước đó. Kai nhanh nhảu nói, cậu đang cố gắng sắp xếp mọi thứ theo ý mình.
- Cứ vậy đi. Cô nói cầm cái vợt lên đi về phía bên kia sân.
- Okay. Anh sẽ làm trọng tài, một trận ba hiệp, một hiệp 21 điểm...chị Lisa, CỐ LÊN!!!
Nhận cây vợt từ Kai, Lisa bước vào phần sân còn lại, vị thế không tốt lắm, ánh mặt trời sáng quá, làm nó hơi chói mắt, Kai đã thực hiện lời hứa của cậu ta, nếu nó thắng sẽ được một điều ước từ cô, không quá tệ. Kai đã tạo cho nó một động lực tốt để thi đấu, cô bất cứ lúc nào cũng có thể yêu cầu nó này kia còn nó thì có bao giờ dám đâu, thật là một cơ hội không thể bỏ qua, phần còn lại chỉ là làm sao để thắng thôi. Jisoo đâu phải là một người dễ chơi, chưa gì cô đã dùng cái uy quyền sẵn có, chọn cho mình một phần sân tốt hơn.
- Cậu cho chị mượn cái nón với, chói quá chị không thấy gì hết.
Tranh thủ chưa bắt đầu Lisa xoay người vặn vai cổ làm nóng bản thân mình một tí, được tới đâu hay tới đó.
- Nè chị, chị một cái em một cái, giống nhau đó, hai đứa mình là một đội. Kai hí hửng.
- Tình tứ đủ chưa vậy, hai người làm tôi mắc ói quá. Từ bên kia sân Jisoo la lớn, hình như là cô đang cười.
- Chị Lisa giao cầu trước nha em.
Đội nón vào, Lisa cầm cầu đi về phía cuối sân, dù thắng hay thua thì nó cũng rất vui vì có bao giờ nó nghĩ sẽ được chơi với cô thế này, chọn cách giao cầu xa dùng sức khá nhẹ, nó đánh trái cầu bay thẳng một đường chéo qua phía bên kia sân và thế là trận đấu bắt đầu.
- Woah, cũng không tệ đó chứ. Jisoo nói đánh trả lại một cú mạnh mẽ.
Kai đứng ngoài sân hò hét cổ vũ, được một lúc thì cả sân bóng đầy những tiếng xì xào bình luận, lúc đầu là những đứa con nít rồi cả những người lớn xung quanh cũng đến xem, lâu rồi họ mới thấy một trận đấu hay và vui đến như vậy, hai người chơi có vẻ khá tập trung, không ai nhường ai hay là có ý định chơi xấu gì cả, tinh thần thể thao thật sự được đưa lên đến đỉnh điểm. Với những lực đập khá tốt, trái cầu trắng cứ bay hết bên này đến bên kia, mỗi lần có ai không đỡ được và để trái cầu chạm đất thì cả nhóm người vỡ òa với cảm xúc, người thì reo hò ăn mừng kẻ thì nhăn mặt tiếc nuối.
Jisoo nữ tính mềm mại điêu luyện với những cú lừa độc đáo và bất ngờ, còn Lisa Manoban thì mạnh mẽ với những bước chân di chuyển nhanh nhẹn, cách bung và lốp cầu dứt khoát đầy kĩ thuật, chỉ được khoảng nửa hiệp đấu đầu thì cả hai có thể phần nào đoán được cách đánh của đối phương và đưa ra những chiến thuật riêng cho mình. Họ thật sự cảm thấy vui và rất phấn khởi khi đánh lừa hoặc bắt bài được đối thủ của mình, cô mỉm cười thật tươi còn nó thì giơ nắm đấm lên ăn mừng, càng về sau trận đấu càng hấp dẫn và kết thúc bằng những tràng vỗ tay của những người xung quanh, kẻ thắng người thua nhưng cả hai hôm nay thực sự đã có một khoảng thời gian thực sự vui vẻ với nhau.