Chap 26

Tùy Chỉnh

- Cậu nói gì chứ? Đi là sao?
- Em ấy sẽ về Úc và học đại học bên đó, mới nhận tin báo trúng tuyển hôm qua...cuối tháng này bay.
- Ở đây cũng có trường mà...lên Seoul là có rồi về Úc làm gì chứ?
- Ba mẹ em từng được đào tạo và họ cũng gặp và quen nhau ở đó, nên em ấy luôn muốn học ở đó, với lại trường đó là trường đào tạo bác sĩ tốt nhất, không phải dễ vào đâu...em ấy đã gần như thét lên đêm hôm qua khi nhận tin trúng tuyển.
Ngồi gục mặt vào hai lòng bàn tay, những gì Kai nói nãy giờ cứ như sét đánh bên tai nó vậy, đầu óc choáng váng, nó không còn suy nghĩ gì được hết, gì thế này, bây giờ cũng hết tuần đầu tiên của tháng sáu...ba tuần nữa chỉ ba tuần nữa thôi là nó không được gặp cô nữa rồi. Từ bệnh viện trở về nó chỉ mong được nhìn thấy cô một chút thôi để cho mọi mệt mỏi trong lòng nó yên lại rồi tranh thủ về nhà chợp mắt một lát, cả đêm hôm qua nó không ngủ được miếng nào mà giờ lại nghe cái tin như thế, nó thực sự không biết mình có thể trụ vững bao lâu nữa đây, tại sao bao nhiêu chuyện lại dồn dập đến một lúc thế này...dùng tay vuốt mặt mình nó cần phải tỉnh táo đối mặt với chuyện này.
Kể từ tháng trước tình trạng sức khỏe của ba nó không tốt lắm nhưng mấy bữa nay cũng tiến triển khá tốt, bác sĩ Kim cũng đã xác nhận về một căn bệnh thứ hai trong người ba nó, cuộc đời đúng là bất công thật mà. Từ khi còn trẻ, nghe mẹ nó kể lại thì cứ khoảng một thời gian lâu lâu ba nó lại bị nhói tim, không hở van, không đau chỉ hay đập nhanh và nhói lên. Bác sĩ Kim đã bắt buộc đưa ba nó lên lại bệnh viện, cái gì chứ mấy cái bệnh tim này lơ là là trở tay không kịp. Ông Manoban nhập viện lại thì nó cũng phải bỏ hết công ăn việc làm mà theo ba mình vào viện, cơm nước Lili hằng ngày đưa vào, lâu lâu mẹ nó ở lại bệnh viện một đêm cho nó về nhà nghỉ, giống như hôm nay, chưa nghỉ ngơi gì thì nó đã thấy như trời sập rồi.
- Sao mà gấp vậy? Mà cô ấy sẽ đi bao lâu?
- Tháng 8 là bắt đầu nhập học rồi, chương trình học là 7 năm sau đó còn tùy em ấy sẽ về đây công tác hay ở bên đó luôn.
Câu trả lời của Kai thật sự đánh gục mọi sức lực còn lại trong người nó, cô bây giờ như một phần trong cuộc đời nó, chỉ có mấy bữa trên bệnh viện không được nhìn thấy thì nó đã nhớ cô đến phát điên lên được, 7 năm thì làm sao mà nó sống đây. Nó đã làm gì mà bây giờ phải chịu đựng những chuyện như vậy chứ, bệnh tình ba nó đã khiến nó thật sự căng thẳng lắm rồi, bây giờ lại thêm chuyện của cô nữa nó biết làm sao đây.
Cố lết cái thân thể chếnh choáng chút men rượu vào phòng tắm, Lisa cảm thấy thực sự mệt mỏi, cơ thể nó vì nhiều ngày không được ngủ còn tinh thần nó thì vẫn chưa chấp nhận được sự thật đó, nó thường có thói quen trốn trong phòng tắm mỗi khi có chuyện buồn bã hay mệt mỏi, dòng nước xối xả chảy trên mặt sẽ khiến nó dễ chịu hơn, nếu cần nó sẽ khóc cho thật đã đến khi mắt và cơ thể không còn chịu nổi nữa rồi thì leo lên giường ngủ một giấc, tạm thời quên đi tất cả.

Lisa thường ít khi tắm nước nóng chỉ có khi trời quá lạnh thôi, nước lạnh thường đem đến cho nó cái rùng mình buốt giá sau đó là sự tươi tỉnh khác lạ, khác với mọi lần, nó tắm vội, thay một bộ đồ khác rồi nhanh chóng với lấy bao thuốc trên bàn, đóng cửa nhà cẩn thận nó chạy nhanh đến nhà cô, nó sẽ được nhìn cô như vậy bao nhiêu lần nữa chứ, trong ba tuần tiếp không phải ngày nào cũng đến được nó còn phải lên bệnh viện, còn sau ba tuần đó nó không biết còn có cơ hội nào khác để làm việc này, ít nhất là trong suốt bảy năm sau. Trong suốt mùa đông cô dường như không ra ban công nữa vì thời tiết quá lạnh, còn nó thì ngày nào cũng đến chỉ trừ những hôm không còn ở thị trấn phải đi với ba nó, có một điều rất đặc biệt là bữa nào cô không ra ngoài thì lại đi ngủ rất sớm, chỉ khoảng một lúc sau khi nó đến thì cô đã tắt đèn phòng.
Tiến đến lại chỗ ẩn nấp sau cột đèn nó ngồi xuống nhìn lên căn phòng vẫn chưa sáng đèn đó, hôm nay nó đến hơi muộn không biết cô đã đi ngủ rồi hay chưa về phòng. Dù vậy, Lisa vẫn ngồi đó rồi châm một điếu thuốc đưa lên miệng rít một hơi mạnh.
Lisa chưa bao giờ cảm thấy bất lực như thế này, biết mình muốn gì nhưng vẫn không cách nào giữ được thứ mình muốn, nó thực sự không muốn cô đi, trong chốc lát nó đã hối hận rằng tại sao mình lại không thổ lộ với cô và giữ cô lại bên mình của riêng nó thôi, cô về Úc nó nghĩ giống như thả hổ về rừng vậy, về với thế giới của cô nơi có ai đó quan trọng đang chờ đợi, còn nó ngồi đây có là ai đâu mà mong muốn giữ lại cô bên mình chứ, bật cười chua chát, từ miệng nó nhả ra từng cuộn khói trắng đục rồi nhanh chóng tan vào không khí, yếu đuối, mỏng manh và dễ tổn thương như nó lúc này vậy.
Trong suốt khoảng thời gian qua nó ôm đồn quá nhiều tình cảm trong mình để giờ đây không biết làm sao cho hết khi cô từ từ rời khỏi tầm mắt của nó, và cả tầm với của nó nữa, cô ở đây mặc dù rất khó với tới nhưng nó vẫn cảm thấy an tâm vì có thể dõi theo âm thầm từ xa, miễn là cô vẫn còn trong tầm mắt nó. Nó biết bản thân mình chỉ chưa quen với việc cô sẽ ra đi, mọi thứ quá bất ngờ làm nó cảm thấy hụt hẫng rất nhiều khi đột nhiên mất mát một thứ gì đó thật sự quan trọng với nó như linh hồn nó chẳng hạn, nó biết rồi bản thân mình cũng sẽ quen dần với sự mong mỏi đợi chờ đó giống như nó đã quen việc lặng thầm yêu cô vậy. Điều khiến nó thật sự sợ hãi là những hi vọng trong lòng, nó hi vọng gì chứ, những cái hi vọng đó, chúng rồi sẽ từ từ trở nên mỏng manh, sắc nhọn hơn, càng nhỏ bé càng mỏng manh càng sắc nhọn thì sẽ càng làm nó đau nhiều hơn, sẽ dễ dàng giết nó hơn, nó không biết ngày cô trở về thành một bác sĩ tài ba cùng một người tình xứng đôi tương lai sáng lạng, trong khi nó một đứa không có tương lai vẫn phụ thuộc vào từng bao hàng kiếm từng đồng từng cắc mỗi ngày, chắc nó chỉ có nước bỏ xứ mà đi thôi, cái khoảng cách đó nó sẽ không bao giờ xóa đi được.
.
.
.
.
Jisoo nghe tiếng lộc cộc phía ngoài, ba cô đang bàn luận chuyện gì vào gần 4 5 giờ sáng như vậy chứ, chuyến bay ngày mai làm cô không ngủ được cứ trăn trở rồi đi vệ sinh suốt. Hình như có chuyện gì thật rồi, cả nhà dưới sáng trưng đèn, có vẻ ba mẹ cô đang gấp lắm.
- Chuyện gì vậy ba?
- Ông Manoban mất rồi, ba mẹ vào viện bây giờ, mọi thứ bây giờ ở đó rối lắm, bà Manoban hình như cũng ngất luôn rồi. Con cứ nghỉ đi ngày mai trước khi ra sân bay nhớ ghé qua một chút, kêu Kai mai học xong nhớ qua phụ một tay, có mình Lisa ba sợ nó chịu không xuể.