Chap 27

Tùy Chỉnh

Sao lại như vậy chứ, cô biết về tình hình của ông Manoban nhưng sao lại đột ngột thế. Jisoo đến nhà tang lễ vào khoảng giờ trưa, hành lý và đồ đạc đã được mang ra sân bay trước, cô và ba mẹ sẽ đi ngay khoảng một tiếng nữa. Mọi thứ gần như mới được chuẩn bị xong, mấy người phụ nữ có cả mẹ cô tập trung trong bếp lớn nấu ăn cho mọi người. Jisoo cũng thấy một vài người bạn trong nhóm của Lisa chạy tới chạy lui lo mấy việc lặt vặt còn lại, còn người anh họ tên Mark đang đáp lễ khi cô đến thắp hương và cô không thấy bóng dáng ba người họ Manoban đâu cả.
- Anh cho tôi hỏi họ đang ở đâu? Tôi muốn chia buồn cùng họ, ý tôi là bác Manoban và...
- Bác tôi vẫn còn rất sốc, bác vừa mới tỉnh lại, Lili và một số người khác đang ở trong đó cùng bà.
Anh ta nói chỉ vào căn phòng nhỏ trong góc.
- Còn Lisa thì nói muốn ở một mình, nó vừa mới đi ra ngoài kia.
Theo lối người anh họ chỉ, Jisoo đi dọc theo hành lang tiến đến cái cửa dẫn ra khu vườn nhỏ. Cô thực sự không ngờ là ở đây không khí chết chóc, tang thương như thế này lại có một không gian xinh đẹp và thơ mộng như vậy. Cả khu vườn không quá lớn so với khuôn viên nhà tang lễ, có một tiểu cảnh ngay góc trái và một giàn các giỏ hoa lủng lẳng và dây leo trên giàn khung sắt đã được thiết kế sẵn. Người ta xen kẽ những viên gạch ở đây bằng những đường cỏ nhỏ, màu xanh tươi mát ấy kết hợp cùng những khoảng nắng nhẹ len lỏi qua những khe hở tạo nên một khung cảnh đầy sức sống trái ngược với dãy hành lang sau cánh cửa kia.
Đưa mắt tìm kiếm cô thấy nó đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ, dựa lưng vào tường. Cái cách mà Lalisa Manoban ngửa cổ ngước mặt lên trời, chẳng thèm chú ý đến mọi thứ xung quanh làm cô cảm thấy nó như đang giấu đi những giọt nước mắt của mình vậy. Ánh mắt nhắm nghiền, khuôn mặt bất cần đời đó làm cho cả khu vườn xinh đẹp này trở nên buồn tẻ một cách đáng sợ. Nó trông thật chững chạc trong bộ đồ vest, sơ mi trắng với quần tây phẳng phiu. Thân người vững chãi luôn đem đến cho cô sự an toàn nay trông thật yếu đuối và rũ rượi.
Lisa quay đầu về phía tiếng bước chân, nó sẽ nổi điên nếu như ai đó đến để chọc phá sự yên tĩnh này của nó. Từ đêm hôm qua nó đã phải làm và quyết định nhiều chuyện mà nó nghĩ nó chưa phải làm bây giờ. Ánh mắt nó đỏ ngầu vì kìm nén mọi thứ, nó mong muốn có một ai đó thay nó quyết định mọi chuyện để nó có thể thoải mái mà khóc cho tan hết mọi thứ trong lòng. Chỉ trong vòng một ngày mà nó đã mất tất cả, người ba mà nó tôn kính và cô - người con gái nó yêu.
Lisa dùng ánh mắt đục ngầu và ẩm ướt nhìn cô, nó biết lát nữa là cô sẽ bay. Mấy bữa trước nó còn định sẽ ra tận sân bay để tiễn cô một cách lén lút từ xa nhưng sự đời có ai ngờ bây giờ cô lại là người đến bên nó và dỗ dành vết thương trong lòng nó. Dùng ánh mắt đỏ ngầu, mọng nước nó cứ vậy nhìn cô lần cuối, biết bao giờ mới gặp lại được đây.
- Chị ổn chứ? Tôi rất tiếc...
Cô hỏi, tiến lại ngồi sát bên nó, vẫn để Lisa nhìn cô bằng ánh mắt u buồn đó. Ánh mắt này rồi sẽ ám ảnh cô mãi thôi.
Hít một hơi đầy hương thơm của cô trong lồng ngực, Lisa trả lời
- Không, tôi mệt mỏi lắm. Ông trời cứ như là đang đùa giỡn với tôi vậy, tôi thà đây là đám tang của mình còn sung sướng hơn.

Jisoo không trả lời, cô để yên cho nó nhìn mình. Cô biết sự ra đi của cô hôm nay cũng đóng một phần trong sự bi quan đó.
- Về Úc cô sẽ không sao chứ ?
Không có nó ai bảo vệ cho cô đây.
- Ý chị là sao ?
- Không có gì, tôi cũng không biết mình đang nói gì nữa.
Cả hai ngồi bên nhau như vậy, không ai nói gì. Jisoo muốn dùng những giây phút ít ỏi còn lại này cho nó. Một người bạn đặc biệt mà cô sẽ không bao giờ quên, một con người ấm áp, vững chãi và yêu cô cuồng nhiệt. Còn Jisoo muốn thu hết những gì thuộc về cô gái này vào sâu trong tâm trí nó - mái tóc đỏ, dáng người quyến rũ và cả mùi hương đặc biệt này nữa. Nó sẽ nhớ người con gái này phát điên lên thôi, mối tình đầu của nó.
- Về cái điều ước đó, cô có thể giúp tôi một điều được không?
- Ừm chị muốn gì? Tôi vẫn còn nợ chị mà.
- Cô có thể...ôm...tôi không? Một lần thôi...
Không nói gì Jisoo đưa tay ra kéo Lisa vào lòng, cô cảm thấy cả cơ thể nó run rẩy, khuôn mặt góc cạnh tựa lên một bên vai nhỏ nhắn của cô. Dùng cánh tay của mình cô vuốt nhẹ tấm lưng vững chãi đó để nó khóc hết ra tất cả nỗi lòng của mình. Nó ôm cô một cách cứng nhắc, hãy cho nó được dựa dẫm cô một lát, mùi hương này, vóc dáng này khiến nó cảm thấy bình yên. Nó đã từng nghĩ dùng điều ước này bảo cô ở lại đây nhưng lại không đủ can đảm để làm.
- Hãy mạnh mẽ lên, chị còn có bác gái và Lili nữa. Đừng bi quan như lúc nãy, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà, bác trai sẽ tự hào về chị lắm đấy
Jisoo nhẹ nhàng nói, siết chặt nó trong vòng tay mình mà không hề hay biết.
- Ba ơi...con phải làm sao đây...tại sao bỏ con như thế...còn mẹ...Lili...
Cuối cùng Lisa cũng có thể khóc cho thỏa lòng mình. Nếu có ai ở đó cũng phải đau đớn khi nhìn thấy họ lúc này.
- Lisa, qua đặt hòm kìa!
- CHỊ HAI, CHỊ HAI MẸ NGẤT RỒI
- Lisa, cháu định chôn ba ở đâu ?
- Em có định làm giấy báo tử giờ luôn không?
- Lisa à, Lisa qua đây...
- Con có biết gì đâu, tại sao lại bắt con làm chứ? Ba ơi baaaa...
Giọng nó khàn đi, chính nó là đứa sắp mồ côi cha mà.
Cả người Jisoo rung theo từng nhịp thở dồn dập của nó, cô cũng không thể kiềm được nước mắt của mình nữa rồi. Cô hết dùng tay xoa lưng rồi vuốt tóc mong có thể xóa đi hết cái nỗi đau của nó.
- Sao ai cũng bỏ con mà đi hết vậy ?
Kéo mạnh cô vào mình, nó ôm cô thật chặt trong lòng. Nó có cảm giác là thời gian cho nó sắp hết.
Như một hồi chuông báo tử, tiếng điện thoại phát ra từ túi của Jisoo, tim nó một lần nữa như ngừng đập. Ngước mắt lên nhìn Jisoo, đôi mắt đó giờ cũng đã đục ngầu vì nó. Nó khẩn khoản nhìn cô van nài.
- Đừng đi mà, tôi xin Jisoo mà...đừng đi nữa...đừng bỏ tôi một mình mà
Hai bàn tay của nó túm chặt lấy tay cô. Nó không cho cô đi đâu hết.
Kai gọi đến lúc cô phải ra sân bay rồi.
- Đừng đi đâu hết, ở lại với tôi đi...LÀM ƠN ĐI JISOO...