Chap 29

Tùy Chỉnh

Những người còn lại thật sự ngạc nhiên về câu trả lời của cô, không ai nghĩ cô có thể nhận ra nó, còn nó thì cảm thấy nhẹ nhõm, ít ra cô còn nhận ra nó. Chỉ cần như thế là nó bắt đầu được rồi.
- Thấy chưa...BRAVO...chúc mừng em!
- Thật sao? Con cứ tưởng mình sai không chứ! Chị phẫu thuật thẩm mỹ hả?
Trong khi Lisa ngại ngùng không biết trả lời thế nào thì những người xung quanh lại cười vì câu hỏi ngô nghê của cô. Ánh mắt đó nói cô biết là chị ta nhưng cái dáng vẻ bề ngoài lại nói một câu trả lời hoàn toàn trái ngược.
- Nếu em muốn có câu trả lời thì lên Google gõ tên "Lisa Manoban" thì sẽ có khoảng năm triệu sáu trăm chín mươi ngàn kết quả sẽ trả lời cho em.
Mọi thứ cứ như đảo ngược lại vậy, Jisoo hiện tại đang nhìn Lisa không chớp mắt. Trong tâm trí cô thì Lisa Manoban không phải như vậy, mái tóc đen luộm thuộm lúc trước bây giờ được nhuộm nâu lạnh, khuôn mặt sáng hơn nhờ làn da trắng. Cái vẻ thanh lịch lại có chút baby đó thật sự khiến cô bất ngờ. Đó là chưa kể đến bộ đồ hàng hiệu đang mặc trên người của nó, chiếc áo sơ mi dài tay vừa khít người được cài nút khá cao cùng với chiếc quần ngắn ngang đầu gối. Mọi thứ về nó trông thật khác lạ, duy chỉ có ánh mắt đó thì vẫn như vậy, suy nghĩ đó thật sự khiến cô rùng mình.
- Lisa của chúng ta bây giờ là người nổi tiếng rồi. Bà Kim nhìn nó cười nói.
- Thật sao? Chị là diễn viên hả? Hay ca sĩ sao tôi không biết gì hết vậy.
- Tôi là ca sĩ.
- Em không biết anh ngạc nhiên đến mức nào khi tự nhiên chị ấy xuất hiện nói đang training làm ca sĩ đâu! Lúc đó anh còn tưởng nói giỡn nữa mà giờ nghĩ lại chị Lisa mà không đi hát thì phí thật.
Mark nói trong khi vẫn gắp thức ăn.
- Lisa nổi tiếng lắm đó, ba cứ tưởng con cũng biết chứ hình như cũng qua Úc hát mấy lần mà đúng không?
- Dạ, Brisbane, Sydney...
- Con ở Melbourne mà.

Jisoo thật sự không ngờ mọi chuyện thay đổi nhiều đến vậy. Cô vẫn còn nhớ Lisa của ngày trước ấm áp, ngọt ngào, bí ẩn và khá ngốc nghếch nữa, còn bây giờ một vẻ ngoài hoành tráng, một sự nghiệp phi thường và sự tự tin. Thật là khập khiễng khi lấy tính cách bên trong so sánh với dáng vẻ bề ngoài nhưng đó là tất cả những gì cô cảm nhận về nó lúc này.
- Chủ nhật tuần sau con đi hả Chichoo?
- Dạ
- Vậy đi với chị Lisa đi, thứ bảy là chị đi chơi về rồi đúng không?
- Ừ nhưng chị đâu có đi Úc đâu mà đi chung.
- Chị nói gì vậy? Nãy giờ chị tưởng là em ấy về Úc thật hả, ngây thơ thật đó!
Kai nói cậu biết thế nào chị ấy cũng bị lừa mà.
- ...
- Em ấy sắp làm ở bệnh viện Seoul nên dọn lên đó ở luôn, chị nếu có về thì cho em ấy đi nhờ với, em ấy chưa có xe ở đây.
- Ờ à được thôi nếu Jisoo chịu.
Nó kết thúc cuộc nói chuyện với nụ cười rạng rỡ trên môi.
.
.
.
.
- Họ còn ở bên nhau chứ?
- Ai?
- Cô ấy và người tình của cô ấy? Họ còn bên nhau không?
- Sao tự nhiên chị lại muốn biết? Mặc kệ chuyện đó đi chị, hãy cứ thổ lộ với em ấy, nếu em nói là họ còn bên nhau thì chị sẽ cứ vậy hoài sao?
- Vậy là họ vẫn bên nhau sao?
- Trời ơi...em muốn đánh chị quá, sao chị cái gì cũng được chỉ có chuyện này là...8 năm trước em còn có thể hiểu được nhưng bây giờ chị là Lisa Manoban lẫy lừng đó. Hãy cứ tự tin mà nói là chị yêu em ấy, em ấy không thích những người như vậy đâu, còn chuyện người tình của em ấy thì họ không bao giờ chia tay đâu.
- Vậy thì làm sao chị có cơ hội chứ?
- Em không biết bây giờ thì sao nhưng về khoảng người tình đó thì chị yên tâm, người đó là bạn cực thân của em ấy vì lúc nào hai người đó cũng dính nhau như sam nên em mới gọi đồ lạnh lùng đó là người tình của em ấy thôi! Em thật sự muốn hai người quen nhau và em tin là nếu chị kiên nhẫn thì em ấy sẽ đồng ý thôi
Có nhiều con đường dù mình có đi đến đâu chăng nữa thì cũng sẽ không bao giờ quên. Đối với Lisa thì đó chính là đoạn đường này từ căn biệt thự của cô về nhà nó. Đã lâu lắm rồi nó chưa đi đoạn đường này, càng lâu hơn nữa khi nó đi trên đoạn đường này với cảm giác này, cảm giác có ai đó gần bên vì đã bao lâu rồi căn phòng đó mới sáng đèn như thế.
Lisa từng nhớ hết mọi thứ ở đây, nhà này là nhà của ai, cửa màu gì còn bây giờ nó cũng có nhà riêng và chủ yếu sống ở Seoul nên không thể nào nhớ hết những chi tiết nhỏ nhặt ấy nhưng có những thứ đặc biệt khác thì nó sẽ không bao giờ quên như cây cột đèn chỗ ẩn nấp của nó và sự im lặng điềm tĩnh của con đường này mỗi khi đêm về.
Lần cuối cùng ngồi ở đây nó nhớ nó đã rất say và khóc rất nhiều, là một vài ngày sau khi đám tang ba nó kết thúc. Lấy một điếu trong bao thuốc lá còn mới ra, Lisa bật lửa rồi đưa lên miệng rít một hơi dài. Nếu bây giờ có ai đó đi ngang và chụp lấy khoảnh khắc này thì có lẽ nó sẽ lên mặt báo ngày mai mất thôi.
Jisoo thở phù khi dọn xong đống hành lý, quà tặng thì cô đã nhờ mẹ mình đi phân phát giùm. Cô có một tuần để nghỉ ngơi trước khi nhận chức tại bệnh viện Seoul. Ông Kim ba cô cũng đã lên tiếng kêu cô về làm nhưng Jisoo không muốn phải đối mặt với những lời đàm tiếu về cậy dựa quyền thế ba mình mà mới về đã được lên chức trưởng khoa nên cô quyết định sẽ làm việc ở Seoul. Jisoo bày tất cả những cái đĩa Kai mới đem qua cho cô thành hàng ngang trên giường, nhìn ngắm một lúc cô quyết định sẽ nghe theo thứ tự ra đời của từng cái.
"Đúng là phí thật nếu chị ta không làm ca sĩ!"
Trong tất cả ký ức về nó, cái làm Jisoo mơ hồ nhất chính là giọng nói này. Nó quá kín tiếng nên thực sự giọng nói đó không để lại gì nhiều trong cô, nếu thật sự có tình cờ nghe bản Ballad buồn da diết này ở đâu đó thì cô cũng không chắc mình có thể nhận ra được. Giọng hát và rap của nó làm cô phải rùng mình, nó chứa đựng quá nhiều cảm xúc và đầy tâm trạng.
Vẫn để những bài hát tự động như thế Jisoo bước ra ngoài ban công, cô nhớ cái không khí yên tĩnh ban đêm này và cứ vậy hai ánh mắt giao nhau sau một hồi tìm kiếm, Lisa không trốn tránh còn Jisoo thì không thể nào dứt mắt quay đi được.