Chap 3

Tùy Chỉnh

Nép người vào căn nhà gần đó, nó ngước nhìn lên cô đang đứng tựa mình vào ban công với mái tóc dài vén qua một bên tai đang hát vu vơ một bài nào đó. Đáng lẽ ra nó nên đi đường vòng về nhà, chứ không phải đắm chìm vào cô như bây giờ. Nó lại cảm nhận được cái cảm giác kì lạ ban sáng như có hàng ngàn con kiến đang bò trên người nó vậy, từng cọng lông tơ trên người nó dựng đứng lên, khuôn mặt nó nóng bừng, đỏ chót và trái tim của nó chưa bao giờ đập nhanh đến vậy.
Anh Mark bảo nó bị say nắng nhưng bây giờ làm gì có nắng. Chắc là nó say cô mất rồi! Nó cứ đứng từ xa nhìn cô cho tới khi cô vào phòng. Nó không dám bước quá cứ như sợ cô biết được sự tồn tại của nó vậy. Khi nó về tới nhà thì mẹ nó cũng đã bắt đầu dẹp hàng, trong quán bây giờ chỉ còn lại mỗi ông khách đang cố kết thúc bữa ăn khuya của mình.
- Về trễ vậy con? Mẹ phần cơm cho mày rồi đó, đi tắm đi rồi ăn.
- Con ghé qua nhà bà Lee sửa đồ rồi mới về, ba ngủ rồi hả mẹ?
- Lili nó bật TV cho xem một tí, chắc giờ cũng ngủ rồi.
Cứ như thường lệ mỗi khi đi làm về, Lisa lại đi đến phòng của ba nó đầu tiên. Ba nó giờ như một đứa con nít, từ lúc bị liệt nửa người chỉ nằm một chỗ, ông hay tủi hay hờn, muốn gì cũng phải dụ mới làm. Lúc đầu ba nó nằm bệnh viện tỉnh nhưng không chịu nổi chi phí nên đưa về nhà, hằng ngày mẹ nó mời bác sĩ đông y về châm cứu, hai chị em nó thay phiên tập mấy bài tập vật trị liệu nhỏ cũng cầm cự được hai năm nay. Nó cúi xuống khẽ kéo cái ống quần dài ông lên coi vết loét gần hai tuần chưa lành, cũng không tiến triển gì mấy.
- Chị về rồi hả, đi tắm đi rồi ra ăn cơm, em với mẹ chờ. Em gái nó hỏi.
- Hai người chưa ăn luôn hả? Mà em rửa vết thương cho ba chưa?
Nó kéo ống quần ba nó lại, tiến về cái gác xép nhỏ lấy đồ đi tắm.
- Chưa ăn gì hết tại vì quán hôm nay đông khách quá, em đã rửa vết thương rồi, tập thể dục luôn rồi. Chị tắm đi rồi mau ra ăn, em đói quá.
Nó tắm ra thì mẹ với Lili đang dọn quán, mẹ nó có quán đồ ăn Hàn Quốc bán vài món truyền thống, hồi ba còn khỏe thì quán to hơn nhưng giờ thì chỉ đủ sống qua ngày. Nó đi tới đỡ mấy cái bàn nhỏ từ tay mẹ nó rồi xếp gọn lại ra một góc, ra khóa cửa cẩn thận, sáng mai nó lại dọn ra cho mẹ nó trước khi đi làm.
- Chi, em nghe nói gia đình ông bác sĩ tới rồi hả? Chị có thấy không?
- Tới hồi trưa, nhìn ông cũng hiền lắm không giống như lời đồn đâu, bà vợ nhìn phúc hậu và quý phái, có vẻ là người tốt.
- Còn hai đứa con thì sao? Em nghe nhiều người nói chị con gái đẹp lắm đúng không?
Nó xém tí nữa là sặc khi nghe nhắc đến cô - Ừ...cũng được.

Mà giờ này chắc cô ngủ rồi nhỉ?
.
.
.
.
- Ba mẹ ăn sáng!
- Mời mọi người ăn sáng.
- Hai đứa cảm thấy thế nào? Phòng ốc, môi trường,...
Vị bác sĩ bỏ tờ báo xuống và bắt đầu dùng bữa sáng.
- Tuyệt, con rất thích cách họ trang trí phòng con, phòng Jisoo thì khỏi phải nói nó còn tím hơn nhà cũ nữa.
Đứa con trai nhanh nhảu nói kèm theo cái gật đầu của em nó - Với lại đồ ăn Hàn Quốc thì không chê vào đâu được.
Gia đình bác sĩ Kim có thể nói là một gia đình mẫu mực cho các gia đình khác hiện nay. Họ có cái thoáng, cái tự do của người Úc nhưng cũng có cái gọi là không khí gia đình của người phương Đông. Từ lúc quyết định về nước ông không hề gặp một ý kiến phản đối nào từ các con của mình nhưng đó cũng không có nghĩa là tất cả đều háo hức cho chuyến di cư này. Từ đó ông đưa ra những kế hoạch, điều kiện phù hợp cho từng người. Ông tôn trọng ý kiến của tất cả mọi người trong nhà, ông luôn muốn cả nhà sẽ về Hàn sống từ rất lâu, vì đó là đất tổ.
- Ba được mời về công tác cho một bệnh viện ở Hàn Quốc và ba muốn cả gia đình chúng ta chuyển về Hàn sống, các con thấy thế nào?
Kai và Jisoo luôn được dạy để nhớ rằng mình là con cháu nhà ai, mặc dù học tập, vui chơi với bạn bè theo văn hóa Úc nhưng được nuôi dạy trong một gia đình Hàn Quốc truyền thống. Họ nói tiếng Hàn, ăn cơm Hàn, có những ngày lễ Hàn trong nhà và họ được dạy cách tôn trọng người khác.
- Ba bắt đầu đi làm từ hôm nay luôn hả. Jisoo hỏi.
- Không, vài ngày nữa, chiều nay cả nhà ta được mời đi ăn nên mẹ không cần nấu cơm đâu.
Ông quay qua nói với vợ mình bên cạnh
- Kai tuần sau sẽ nhập học trường mới, còn con thì sao Jisoo?
- Con thấy mình tự học ở nhà sẽ tốt hơn, mà mẹ cũng vào làm trong bệnh viện chung với ba luôn ạ?
- Không, ba nói một vài người gợi ý là nhà mình nên mở một phòng mạch ở trong thị trấn vì mỗi lần muốn mua gì họ đều phải xuống chợ hoặc ra bệnh viện nên mẹ con đã đồng ý.
Bà Kim cũng là một bác sĩ như chồng mình, họ cùng làm việc chung khi còn ở Úc.
- Mà lát nữa hai đứa đi chợ với mẹ không? Đi đi chứ ở nhà làm gì, đi cho biết.
Kai và Jisoo gật đầu, thú thật thì họ chưa được đi chợ bao giờ, chỉ nghe kể lại thôi. Không biết khi sinh con bà Kim có coi ngày giờ gì không mà hai anh em rất hợp tính nhau, không biết bao nhiêu lần họ bị lầm tưởng là người yêu chứ không phải anh em. Kai rất quan tâm em gái mình, còn Jisoo luôn cười ngặt nghẽo mỗi khi anh cô làm trò.
- Ba không đi hả mẹ?
- Không, ba định đi xung quanh chào hỏi mọi người, ba mẹ con cứ đi đi.
Ông Kim đặt ly cà phê xuống bàn và nói.
- Mà hai đứa muốn mua gì riêng nhớ đổi ra tiền mặt, ở đây người ta không xài thẻ đâu.
Nói rồi ông cười đi ra phòng khách đọc tiếp tờ báo còn dang dở để lại hai đứa con ngu ngơ của mình.
- Đi đi rồi biết tại sao.
Bà Kim cười lớn trả lời trước khi cả hai kịp đặt ra câu hỏi - Tại sao vậy mẹ?
P/S: mọi người vote cho mình nhaa ❤️