Chap 30

Tùy Chỉnh

Hẹn Jisoo lúc mười giờ sáng nhưng Lisa đã có mặt trước cổng ngôi biệt thự trước đó 30 phút. Đáng lẽ sau kì nghỉ ở nước ngoài với mẹ và em gái thì nàng ca sĩ sẽ bay thẳng về Seoul để bàn kế hoạch cho dự án mới nhưng nó đã tốn hết nước bọt và sức lực của mình để năn nỉ quản lý của mình dời hết mọi việc sang lúc khác và dành hết ngày hôm nay cho cô. Hiện tại Lisa cảm thấy rất vui và hưng phấn, mọi chuyện dường như đang diễn ra theo chiều hướng có lợi cho nó. Cô trở về Hàn Quốc rồi chuyển lên Seoul sống một mình, sau 8 năm chờ đợi thì thật sự không có gì có thể tuyệt hơn thế.
- Woa hôm nay trông chị xinh đẹp quá noona!
Kai nói, tay kéo cái vali tím của em mình ra.
- Mở cái cốp xe hộ em với.
- Trông chị vậy được chưa hả?
Quần jean đen, áo hoodie ngắn tay cùng đôi giày lười và chiếc đồng hồ hàng hiệu, Lisa rất cố gắng để trông đẹp trong mắt ai đó hôm nay.
- Chưa bao giờ đẹp như vậy, em còn mê huống chi là fans của chị. Em em cũng đang tô son chét phấn trên phòng đó, hai người đúng là một cặp mà.
- Cho chị gửi quà cho hai bác, đặc sản đó, còn đây là cho cậu và Jina.
- Em quên mất là chị đi chơi mới về, vui không?
- Vui, ở đó đẹp lắm.
Jisoo từ trong bước ra thì thấy một cảnh tượng hết sức buồn cười. Cô không ngờ lại có ngày này xảy ra, anh trai hoành tráng của cô trông hoàn toàn nhếch nhác bên cạnh Lisa Manoban.
- Ít ra thì anh cũng phải thay bộ đồ ngủ trước khi ra ngoài chứ.
- Có sao đâu, phong cách đúng không chị?
Quần đùi, áo ba lỗ, Kai để nguyên hiện trạng chạy qua khi nghe em mình kêu lúc nãy.
- Chị thấy cậu phong phanh thì đúng hơn.
Lisa nhẹ nhàng nói như đó là một điều hiển nhiên khiến Jisoo bật cười và càng làm cho Kai quê độ hơn.

- Chị thì hay rồi, nhớ đó, đừng mong gì ở em nữa nhá. Kai nói với vẻ hờn dỗi
- Thôi hai người đi đi, anh sẽ mở cửa xe cho em.
- Nhớ gửi mấy thứ còn lại lên cho em nha.
- Anh biết rồi, đến nơi nhớ gọi về cho mẹ đó, lái xe cẩn thận nha chị.
Đóng mạnh cửa chiếc xe lại, Kai đứng yên nhìn chiếc xe nổ máy nhẹ rồi lăn bánh ra phía đường lớn. Người chị của cậu run rẩy đến nỗi không thèm nói với cậu một lời chào từ biệt nào. Cậu cười thầm khi thấy hai dáng người không có vẻ gì là thoải mái trên chiếc xe đó. Chắc là họ phải ngượng lắm, chị Lisa thì khỏi phải nói còn em cậu thì hình như chưa có vẻ gì quen với hình ảnh mới mẻ của chị ấy.
- Làm cho tốt vào noona.
Là người ngoài cuộc duy nhất biết được mối tình phức tạp này, cậu thật sự rất rất muốn họ có thể đến với nhau. Chỉ cần chị Lisa làm tốt thì cậu không tin em mình sẽ không đồng ý hẹn hò. "Mưa dầm thấm lâu" và cậu tin em mình chắc chắn biết được cơn mưa tình này đã dầm dề suốt cả 8 năm qua không ngừng nghỉ. Cứ lâu lâu hai ba tuần cậu lại nhận được một cuộc gọi từ một người nào đó hỏi thăm về em mình. Cô ấy sao rồi? Còn bị cảm không? Mọi chuyện bên đó ổn cả chứ? Cứ như vậy lặp đi lặp lại suốt 8 năm.
- Chị biết rồi cũng có làm gì được đâu sao cứ hỏi em hoài vậy.
- Dù biết là không làm được gì nhưng nếu không biết thì lại thấy lo và nhớ nhiều hơn, không gặp không nhìn thấy mặt nhưng ít ra cũng biết cô ấy đang làm gì.
- Sao mà chị lại yêu em ấy nhiều vậy?
- Chị cũng không biết nữa, nếu biết lý do thì chắc chị có thể tìm cách mà dứt ra được rồi, ví dụ như vì cô ấy đẹp thì chị sẽ tìm người đẹp hơn là được thôi mà.
Cũng rất nhiều lần Kai cảm thấy rất bực mình về cái tự ti khùng điên của Lisa. Em cậu cậu biết chỉ cần chị ấy tự tin hơn thôi.
- Từ đây lên Seoul mất khoảng ba tiếng, chị có ba tiếng để thay đổi cuộc đời mình đó noona à!
Kai nói một mình rồi xách mấy túi quà đi vào nhà. Chiếc xe màu đen đã rẽ ra con đường bắt đầu chuyến hành trình của nó.
- Tôi có món quà nhỏ tặng Jisoo.
Lisa nói và đưa cho người bên cạnh một chiếc túi giấy nhỏ màu tím nhạt trông rất dễ thương.
- Có dịp gì sao? Sao tự nhiên lại tặng cho tôi?
- Không, chỉ là lúc đi du lịch tôi tình cờ thấy nó ở một cửa hàng lưu niệm thì chợt nhớ tới Jisoo rồi quyết định mua thôi, tôi nghĩ nó sẽ hợp với Jisoo lắm.
Bật cười nhỏ, cô quay sang nhìn người đang lái xe bên cạnh.
- Chị thay đổi nhiều lắm đó, chị có biết không?
- Ai cũng nói vậy mà.
- Không, ý tôi là cái cách chị giao tiếp với tôi kìa, lúc trước có bao giờ chị mở miệng nói gì đâu bây giờ thì còn biết cách tán tỉnh nữa chứ.
Jisoo cảm thấy rất thích thú về khía cạnh mới này của Lisa Manoban, mua quà khi nghĩ về cô, chị ta thật sự sành sỏi đấy chứ. Cô cũng không thể không chú ý đến việc nó thay đổi cách xưng hô nữa.
- ...
- Dù gì cũng cảm ơn, tôi rất thích.
Cô nói mân mê chiếc vòng tay được kết từ loại gỗ rất lạ, rất thơm.
Kể từ lúc lên xe cả hai cũng không nói gì nhiều, Lisa thì âm thầm lái, tận hưởng cảm giác có cô bên cạnh, trong đầu thì vạch ra biết bao nhiêu cách để bắt chuyện. Còn Jisoo thì hết ngắm nghía nội thất chiếc xe sang trọng rồi thì quay ra ngoài ngắm cảnh, cô cũng không biết nên nói cái gì nữa. Mọi chuyện chắc sẽ bình thường hơn nếu như không có tối hôm đó, hôm nó đến nhà cô ăn cơm, ý cô là cái chạm mắt lúc khuya. Jisoo không biết là nó không trốn kịp hay thật sự là chủ ý muốn đứng ở ngoài đó nhìn lên phòng cô. Cánh cửa ban công đã được cô mở sẵn từ trước, ngay khi bước ra thì cô đã gặp ngay ánh mắt đó đang nhìn lên. Nó hiên ngang giữ lấy ánh mắt cô và nói với cô nhiều điều lắm "Nó nhớ cô, nó vui vì cô trở về và trong 8 năm qua nó chưa hề thay đổi dù có một lần". Jisoo không hiểu sao mình không thể dứt ra khỏi ánh mắt nồng nàn đó, giọng hát nó vang vọng khắp phòng cô, dáng người đó trước mặt cô, cô cảm thấy như chỉ có nó xung quanh mình lúc này vậy, quay đi đâu thì cũng thấy có nó mà thôi.
- Jisoo muốn uống gì không ?
Lisa hỏi khi nhìn thấy biển hiệu Drive Thru của Starbuck phía trước - Chúng ta vào đó mua gì nha?
Chúng ta?
- Ừm...cho tôi...Green Tea Latte.
Lisa hắng nhẹ đổi giọng trước khi hạ kính xe xuống tạo ra một khe nhỏ vừa đủ cho người nhân viên thấy cái kính đen của vị khách mình sắp phục vụ - Một Green Tea Latte và một Americano.
Jisoo đang định hỏi xem chị ta đang làm gì vậy thì chợt nhớ ra người ngồi bên cạnh mình bây giờ là một trong những người nổi tiếng bậc nhất Đại Hàn này. Một Lisa dè chừng và rất cẩn thận với mọi hành động của mình. Cô có thể thấy được vẻ mặt sửng sốt của nhân viên nữ khi Lisa hạ hết kính xe xuống lấy đồ uống. Cô ta không thể ngờ vị khách kỳ lạ đó lại là Lalisa Manoban lừng lẫy.