Chap 31

Tùy Chỉnh

- Sao chị lại trở thành ca sĩ?
- Ý Jisoo là tôi trở thành ca sĩ như thế nào hay lý do tôi chọn làm ca sĩ?
- Cả hai, tôi rất tò mò vậy là từ đó giờ chị luôn có ước mơ làm ca sĩ sao? Tôi thật sự không biết.
Cô trả lời sau một lúc trầm ngâm suy nghĩ, trông Jisoo lúc này đã khá thoải mái, không còn gượng gạo như lúc đầu nữa. Cô ngồi dựa hẳn lưng vào thành ghế tay cầm ly nước và nói chuyện một cách thoải mái với Lisa.
- Không, tôi thích nghe nhạc, thích hát nhưng chưa bao giờ có ước mơ làm ca sĩ, tôi chỉ suy nghĩ có một ngày trước khi được mời kí hợp đồng, đó là một quyết định nhất thời thôi.
- Chị kể tiếp đi.
- Cũng rất lâu rồi, gần 8 năm, sau ngày đám tang, tinh thần tôi rất tệ, tôi cảm thấy mình như mất tất cả vậy. Ba mất, Jisoo cũng bỏ đi, không làm việc gì ra hồn hết, tôi không thể nhìn vào linh vị ba mình được và tôi nhớ Jisoo nhiều lắm, cứ như vậy một khoảng thời gian tôi bị stress nặng nên quyết định nhập ngũ, mong rằng đi lính sẽ giúp tôi quên được những nỗi đau ấy. Trong binh đoàn có một nhà sản xuất âm nhạc của công ty khá nổi tiếng, anh ấy già rồi lo làm việc đến hạn tuổi mới nhập ngũ còn tôi lúc đó thì chưa được hai mươi, sau một lần sinh hoạt văn nghệ cuối tuần, tôi có xung phong hát một bài, nghe xong thì anh ấy hỏi tôi có muốn làm ca sĩ không, sau một ngày suy nghĩ thì tôi đồng ý và anh ấy bắt đầu huấn luyện thanh nhạc, kỹ năng hát cho tôi vào những lúc rảnh rỗi, sau khi xuất ngũ thì tôi được huấn luyện tại công ty quản lý thêm hai năm nữa rồi ra mắt là một ca sĩ solo.
- Tại sao chị lại đồng ý nếu đó không phải là ước mơ của chị?
- Đơn giản là vì tôi không có ước mơ nào cả hay nói đúng hơn là tôi không có ước mơ. Nhập ngũ là cách để tôi trốn tránh thực tại, nếu không làm ca sĩ thì sau hai năm tôi cũng trở về với việc làm cũ, mẹ tôi vẫn sẽ khổ cực kiếm sống, còn tôi thì sẽ luôn tự ti về bản thân mình thôi.
- Còn bây giờ chị có yêu thích và hứng thú với những việc mình làm không?
- Lúc đầu tôi chỉ nghĩ đó là lối thoát cho sự nghèo khổ nhưng càng ngày tôi càng nhận ra mình yêu âm nhạc rất nhiều. Tôi háo hức chuẩn bị cho từng album, có những người yêu thích giọng hát của tôi...mặc dù cũng có những mặt trái khác nhưng tôi sẽ phải hối hận suốt đời nếu không đồng ý ký vào bản hợp đồng đó.
- Anh Kai có cho tôi mượn một vài CD của chị, tôi không ngờ chị lại hát hay đến vậy, tôi thích nhất là những bài ở album thứ hai.
- Thật sao?

Trong suốt quá trình đi hát, đã không biết bao nhiêu người khen nó nhưng tất cả gộp lại cũng không bằng câu nói đơn giản của cô gái này. Lòng Lisa chợt vui lạ.
- Để sau khi ổn định chỗ tôi sẽ gửi tặng Jisoo những CD đó.
- Chị không cần phải làm thế đâu.
- Không, tôi sẽ tặng mà. Nó cười tươi nói
- Cũng còn một lúc lâu nữa mới tới, chúng ta đi ăn trưa nha, có một nhà hàng gần đây ngon lắm.
- Tùy chị thôi.
Cô trả lời mặt hướng nhìn ra đoạn đường phía trước.
- Đến rồi, Jisoo có mang kính không đeo vào đi, không thì lấy của tôi này.
Lisa dừng chiếc Mercedes Benz của mình trước một tòa nhà khá lớn.
Việc có một chiếc siêu xe đến đây sau đó là một cô gái cực kỳ xinh đẹp ngồi ở ghế hành khách bước xuống khi được nhân viên mở cửa cũng không hiếm gặp ở đây. Có thì cũng là những ánh mắt nhìn trộm của nhân viên gác cửa về cô gái xinh đẹp đó thôi. Mọi người xung quanh mới bắt đầu chú ý khi thấy Lisa Manoban bước xuống xe nói gì đó rồi giao lại chìa khóa cho tên nhân viên bên cạnh.
Sao mà không chú ý được khi đó là người nổi tiếng thuộc hàng bậc nhất như vậy chứ! Đi hết trung tâm này thì ít nhất cũng có một cửa hàng nào đó đang phát một trong những bản nhạc của chị ta. Tiếng xì xào càng lớn hơn thậm chí còn có người lấy điện thoại ra định chụp hình nhưng lại bị ngăn bởi nhân viên lúc nãy khi thấy Lisa Manoban đến bên cạnh người con gái đang đứng chờ đó. Ân cần và dịu dàng chị ta đi sát sau lưng người "bạn" của mình vào trong rồi mất hút trong chiếc thang máy. Ai cũng thắc mắc không biết cô gái ấy là ai, cô ta bận một chiếc váy maxi dài, mái tóc đen xõa dài qua lưng, tay cầm túi xách đắt tiền, cái kính đen che khuất khiến không ai có thể nhìn rõ mặt cô nhưng họ có thể cảm nhận được vẻ đẹp của cô gái đó. Dáng người chuẩn, phong cách, khuôn mặt lạnh lùng và rất sáng, cô đẹp đến nỗi họ cứ đinh ninh rằng cô ta là một người trong giới showbiz, người mẫu, diễn viên hay ca sĩ gì đó mà một cách tình cờ họ không biết đến.
Dù cả hai đã đi mất nhưng họ vẫn cứ đứng ở đại sảnh mà xì xào, thậm chí còn có những người đứng chờ trước thang máy để xem cặp đôi đó lên đến tầng mấy mà còn đi theo. Mối quan hệ của Lisa Manoban thì họ không thể bỏ lỡ được. Chiếc thang máy dừng lại trên tầng cao nhất của tòa nhà nơi tọa lạc của nhà hàng châu Âu sang trọng Joie De Vivre. Bước ra trước là một tên đàn ông cao to mặc vest đen tiếp theo sau là Jisoo trong sự bảo bọc của Lisa và cuối cùng lại là một tên đàn ông mặc vest đen khác. Tránh các trường hợp bất trắc Lisa đã thuê sẵn hai người bảo vệ theo sau.
- Kính chào quý khách, bàn của quý khách đã được chuẩn bị sẵn, lối này.
Joie De Vivre tính theo cấp bậc thì nó nằm trong hạng Fine Dining, hạng cao nhất trong hệ thống nhà hàng thế giới. Với tông màu trầm, ánh sáng dịu nhẹ, tiếng nhạc Jazz du dương, không gian bày trí sang trọng Joie De Vivre thật sự xứng tầm là một nhà hàng bậc nhất Hàn Quốc.
- Chị thực sự làm tôi choáng ngợp đó.
- Ý Jisoo là sao? Tôi không hiểu.
Nhẹ nhàng nhìn cô, nó hỏi.
- Người bảo vệ, đặt bàn, thuê cả khu bên đây, đừng nói với tôi là chị vừa mới chuẩn bị lúc nãy.
- Tôi không thể lơ là khi có Jisoo gần bên được, tôi không muốn vì tôi mà Jisoo bị thương hay nghe những lời nói không hay từ fans của tôi, còn chuyện đặt bàn thì cũng bình thường thôi, tôi bao hết khu này vì không muốn Jisoo bị khó chịu, đang ăn mà cứ bị nhìn chằm chằm tôi còn không chịu được nữa là...
- Chị biết nếu là 8 năm về trước chị sẽ nói như thế nào không "tại vì là chuyện Kai nhờ nên tôi không thể lơ là được", khác nhau thế đấy.
- ...
- Nhưng nếu tôi không đồng ý thì chị tính sao?
- Sao Jisoo lại không đồng ý chứ? Đến giờ trưa quy luật là phải đói mà Jisoo lại là bác sĩ thì tôi nghĩ sẽ không bao giờ bỏ bữa, chỉ còn trường hợp ăn kiêng, tôi thấy Jisoo quá đẹp để cần phải làm thế nên ăn kiêng là một chuyện rất vô lý vậy nên Jisoo sẽ đồng ý thôi.
- ...
Đúng vậy, thật sự là không có lý do gì để Jisoo từ chối cả. Tất cả mọi thứ nó nói đều đúng, chỉ có những gì cô nghĩ là không đúng thôi. Lisa Manoban không "hiền" như cô tưởng, sự chăm sóc dành cho cô, cái cảm giác bảo vệ đó vẫn giống như những gì cô cảm nhận 8 năm về trước nhưng Lisa Manoban lúc đó không bao giờ nói với cô những thứ như thế này. Có lẽ môi trường sống khác biệt đã đánh thức bản năng trong nó và cô lại là người nó đang áp dụng những chiêu thức ấy.
Cô thấy thú vị vì cô luôn đoán trước được tình cảm trong nó. 8 năm trước cô biết nó thích cô, 8 năm sau thì cô biết được tình cảm đó vẫn như vậy và cô cũng đoán được là không sớm thì muộn nó cũng sẽ nói ra hết thôi. Cả hai dùng bữa trong sự im lặng, giống 8 năm trước họ biết chuyện gì đang và sẽ diễn ra, Lisa muốn có được cô còn Jisoo thì không biết mình sẽ phải làm như thế nào khi nó thổ lộ.
Cứ như thế lâu lâu họ lại bắt gặp ánh mắt của đối phương nhìn mình nhưng thông thường là nó nhìn cô nhiều hơn. Dùng bữa xong thì cả hai trở lại ra xe dưới sự hộ tống của hai người bảo vệ. Một lần nữa mọi người xung quanh lại thấy được gương mặt lạnh lùng của Lisa Manoban, nó cứ im lặng đi ngay sát sau lưng cô, dùng cái gương mặt lạnh lùng đó mà nói "Bây giờ không phải là lúc chụp hình hay xin chữ ký đâu" và đúng thật không ai dám lại gần, người ta chỉ đứng xung quanh mà trầm trồ khen ngợi vẻ đẹp của cả hai hay tò mò thắc mắc mối quan hệ của họ là gì thôi.
- Chị không sợ người ta nói gì khi đi ra ngoài với tôi sao?
- Tôi nghĩ tôi mới là người hỏi câu đó mới đúng chứ! Jisoo không sợ khi đi với tôi sao? Không chừng ngày mai sẽ có hình tôi và Jisoo trên mặt các tờ báo hết đó chứ.
- Chẳng phải chị nói là không thể lơ là khi có tôi bên cạnh sao, tôi tin vào điều đó! Còn bây giờ chị trả lời câu hỏi của tôi đi.
Cô trả lời một cách dễ dàng.
- Tôi nghĩ là đã đến lúc tôi phải tự lo cho bản thân của mình thay vì quan tâm đến suy nghĩ của những người khác.
Nó tập trung nhìn về phía trước.
- Ý chị là...
- Tôi muốn có được tình cảm của Jisoo, Jisoo cũng biết là đã từ lâu tôi thích Jisoo rất nhiều mà đúng không?
- ...
- Tôi muốn hỏi là bây giờ Jisoo đã có yêu ai chưa? Tôi sẽ theo đuổi Jisoo, chỉ cần Jisoo chưa có ai trong lòng.
- Nếu tôi có...chị sẽ làm gì?
- Tôi...cũng sẽ...vẫn làm như thế...khó khăn hơn nhưng tôi vẫn sẽ theo đuổi Jisoo, tôi muốn cho mình một cơ hội được hạnh phúc dù nó có nhỏ nhoi và khó khăn đến nhường nào, tôi sẽ bỏ cuộc chỉ khi Jisoo thật sự thuộc về ai khác theo đúng luật pháp thôi. Lúc đó tôi sẽ từ bỏ...ừm bỏ cuộc thật đấy.
Jisoo nhìn khuôn mặt khổ sở của nó khi nói ra những điều ấy. Thân thể nó cứng đơ, những làn gân xanh gân đỏ nổi dài theo suốt cánh tay đang bấu chặt tay lái của nó. Nó giống như đang cố gắng chịu đựng điều gì thật đáng sợ vậy - cái ngày cô bước vào lễ đường cùng với ai khác mà không phải là nó. Cuộc nói chuyện đáng ra phải đầy cảm xúc của họ nhẹ nhàng như không tưởng, một người kể một người nghe, một người hỏi một người trả lời rồi lại im lặng về cảm xúc của mình. Nó dường như vẫn chưa thoát khỏi nỗi ám ảnh đó, khuôn mặt lạnh tanh, buồn hiu nhất là hai con mắt đỏ ngầu, hình như nó đang đau đớn lắm thì phải.