Chap 32

Tùy Chỉnh

- Cảm ơn, đáng lẽ chị chỉ cần để tôi ở trước tòa nhà được rồi, chị không cần phải lên trên đâu.
Jisoo nói nhìn Lisa đang kéo theo cái vali nặng trịch và đống đồ xách tay của cô.
- Không được, tôi phải mang hành lý lên tận căn hộ của Jisoo mà, nặng lắm. Jisoo mở cửa đi tôi mang vào cho.
- Chị cứ để đó đi được rồi, tôicòn phải sắp xếp lại nữa mà.
Chỉ đại một góc ngay gần cánh cửa cô nói - Thật sự cảm ơn chị, hôm nay phiền chị quá.
- Sao Jisoo lại nói thế? Có gì Jisoo cứ gọi cho tôi, tôi sẽ đến ngay mà. Kai có cho tôi số điện thoại của Jisoo rồi, tôi có thể giữ và gọi cho Jisoo được không?
- Ừm, chị không cần phải hỏi tôi đâu.
Jisoo cười. Lần đầu tiên mới thấy có người xin phép về việc này, chẳng phải họ chỉ cần có số là tự gọi làm quen sao.
- Không được, đó là sự riêng tư của Jisoo, tôi không thể tự làm theo ý mình được, Jisoo vào nhà đi, đi xe lâu chắc cũng mệt lắm rồi.
Cô nghe nó nói rồi dang cánh tay đỡ cánh cửa cho cô.
- Vậy thôi tôi vào trong, cám ơn chị nhiều nha, tôi sẽ trả ơn chị sau.
Đợi cho tiếng hét ăn mừng của ai đó chìm dần trong im lặng thì Jisoo mới đóng hoàn toàn cánh cửa đang khép hờ lại. Ừ thì nó tỏ tình rồi, ừ thì nó nói nó sẽ theo đuổi cô và thú thật thì cô cũng không biết phải làm sao nữa. Tình cảm của nó cô không thể ngăn cản hay phán quyết với lại mọi thứ xung quanh cũng đã thay đổi quá nhiều. Cả hai ai cũng đã cộng thêm 8 năm vào số tuổi của mình, cô không còn là một thiếu nữ, bây giờ cũng chẳng ai gọi nó là một nàng thiếu nữ nữa rồi. Bây giờ chuyện họ là như thế, quan điểm cách nhìn về cuộc sống, tình yêu cũng đã đổi khác.
Cô không những không còn cảm thấy vui mà còn thực sự bực mình khi có ai đó đính kèm cô với những từ như là bé con, dễ thương, ngây thơ. Cô không còn chạy theo những đua đòi, những cuộc tình sét đánh hay cổ tích thơ mộng thật sự khiến cô rùng mình và bật cười về sự quá đẹp đẽ và không tì vết của chúng: lãng mạn, mãnh liệt và say đắm đó mới là những thứ người đàn bà trong cô cần trong tình yêu. Còn nó người đàn bà trưởng thành về cả thể chất và tinh thần, có trong tay sự nghiệp huy hoàng, diện mạo đẹp và còn độc thân.
"Chị là ai?" - Tôi là một người phụ nữ trưởng thành có tiền và diện mạo đẹp.
"Chị muốn gì?" - Những cô nàng chân dài và những chiếc siêu xe.
"Thế chị làm được gì?" - Với những kỹ năng của mình tôi nghĩ không gì là không được cả.
Vừa nãy nó cũng vừa cho cô câu trả lời:

"Nó là ai?" – Lalisa Manoban.
"Nó muốn gì?" – Cô.
"Nó làm được gì?" - Yêu thương cô một cách say đắm, tôn thờ.
Vì vậy nó sẽ theo đuổi cô, không phản đối hay chấp nhận, cô đơn giản là im lặng và để cảm xúc con tim của mình quyết định. Cái nó cần lấy lòng hay theo đuổi không phải là cô một lần nữa cô không thể nói "Chúng mày hãy để tao yêu đi chứ". Lắc đầu quên đi mấy thứ lởn vởn trong đầu chuyện gì đến sẽ đến, tiên đoán hay tự tưởng tượng thì chẳng bao giờ đúng. Cô lết cả thân người cùng đống hành lý vào trong. Căn hộ trong khu chung cư cao cấp nằm phía tây Seoul này được đích thân appa Kim và Kai chuẩn bị cho cô, không cách xa bệnh viện Seoul là mấy, nơi mà cô bắt đầu công việc của mình vào ngày mai.
.
.
.
.
- Xin giới thiệu với các bạn đây là bác sĩ mới của khoa chúng ta Kim Jisoo. Cô ấy vừa mới tốt nghiệp hệ sau đại học của đại học Melbourne Úc, mọi người hãy nhiệt liệt chào đón nào.
- Xin chào tất cả mọi người, tôi là Kim Jisoo, rất mong được mọi người giúp đỡ.
- Bác sĩ Kim xinh thật đấy, bác sĩ Kim ơi bác sĩ Kim có người yêu chưa vậy?
Cô nghe tiếng ai đó chọc ghẹo từ xa rồi kèm sau đó là tiếng cười vui vẻ của mấy gã trai khác. Cô nhận thấy trong khoa khoảng 60% là những người có tuổi và cũng chắc là đã có gia đình, phần còn lại thì có vẻ lớn hơn cô một chút. Hôm nay là ngày đi làm đầu tiên và chúng không thường dễ chịu lắm, vừa mới thức dậy thì cô đã nhận được cuộc điện thoại từ ba mình.
- Con đã làm rất tốt từ đó đến giờ, những điều ba mẹ dạy, trường lớp, thầy cô dạy con đều đã tiếp thu và làm rất tốt nên bây giờ là lúc chứng minh cho mọi người thấy con là ai. Tấm bằng mà 8 năm qua con cực khổ học tập không phải tự dưng mà có, một số người cũng có thể biết về thân thế con, họ sẽ nghi ngờ nói này nói nọ nhưng hãy cứ tự tin lên, hãy chỉ chú ý đến mục tiêu của một bác sĩ thực thụ đó chính là người bệnh, là những người con nên lắng nghe, cố lên con nhé.
Môi trường mới cần phải mất nhiều thời gian để hòa nhập, những thân tình hay ganh ghét cũng cần thời gian mới bộc lộ ra ngoài nhưng bây giờ Jisoo vui vẻ vì được làm việc, cọ xát thực tế và tận hưởng cuộc sống. Những thứ mà cô bỏ lỡ trong suốt thời gian qua, thời gian 8 năm mà cô đã không trở về Hàn lấy một lần.
- Không ăn với tụi chị thật sao Jisoo?
Chị y tá trưởng Heeyoung nói.
- Dạ thôi, em ăn no bụng rồi lại buồn ngủ lắm.
Jisoo từ chối, mắt nuối tiếc nhìn vào đồng hồ ăn hấp dẫn trên bàn.
- Đừng có mà giữ eo đó nha, từ lúc em vô đây không biết bao nhiêu người chết rồi đó.
- Chết trong bệnh viện mà không ai cứu được luôn mới ghê.
Con bé y tá trợ lý của cô thêm vào.
- Thôi, hai người đừng trêu em nữa.
Jisoo cùng với người y tá trợ lý của mình và chị y tá trưởng đang ngồi trong khu vực nghỉ của nhân viên bệnh viện. 5 phút trước cô vào định kiếm chút cà phê thì bắt gặp hai người này đang ăn khuya. Họ có thể nói là thân nhất với cô kể từ lúc mới vào đây làm đến giờ, với tính tình hoạt bát năng động Jisoo dễ dàng kết thân với nhiều người nhưng vẫn có một số người ganh ghét và tỏ ra khó chịu vì chỉ mới vào làm cô đã được các bác sĩ bề trên khá ưu ái. Điều đó càng tệ hơn khi có tin đồn Jisoo có tên trong đợt xét khen thưởng sắp tới.
Tốt nghiệp hạng ưu tại một trường y khoa danh tiếng của Úc, thành tích học và làm việc khá nổi bật cộng với thân thế gia đình, người ta gọi cô là công chúa nhỏ của giám đốc bệnh viện Anyang. Cô ngạc nhiên khi họ lại biết được chuyện đó, y như lời ba cô nói cô khá nổi tiếng trước khi vào làm tại bệnh viện này, ngưỡng mộ cũng có ganh ghét cũng có, bỏ mặc hết tất cả cô tận tụy với công việc của mình, hết lòng với bệnh nhân và luôn cố gắng học hỏi tất cả những điều mới.
Người ta ngạc nhiên lẫn kinh hãi trước sự gan lì của cô. Có một lần vào lúc khoảng 3 giờ chiều một vài tuần sau cái ngày Jisoo chính thức làm việc, khoa ngoại bệnh viện Seoul nhận được một ca cấp cứu. Một người đàn ông trung niên, thân thể gầy gò bị gãy chân vì té giàn giáo, vết thương gãy hở nên phải phẫu thuật gấp. Mọi chuyện không có gì để nói cho đến khi tờ kết quả xét nghiệm máu được đưa ra - ông ta bị HIV. Thật sự không ai trong số những người có mặt ở đó muốn liên quan đến ca này, chỉ cần một chút bất cẩn làm ít máu văng lên người là có thể sẽ hủy hoại cả cuộc đời họ.
Kết quả cuối cùng là vị trưởng khoa người có kinh nghiệm gần mười mấy năm sẽ là người mổ chính. Trong khi ai cũng chần chừ thì Jisoo đã giơ tay xin vào làm phụ mổ, tình huống này đã được đưa ra giải quyết khi cô học nhưng chưa va chạm thực tế bao giờ. Cô muốn thử sức mình - chìa khóa duy nhất là sự cẩn thận. Kể từ đó không ai dám coi thường cô nữa, Jisoo đã chứng minh cho tất cả mọi người thấy cô không chỉ là công chúa nhỏ của giám đốc bệnh viện Anyang.
- Bác sĩ Park Chanyeol bên khoa tim hỏi thăm em đó.
Chị Heeyoung nói, sau khi cô quay lại bàn với tách cà phê của mình.
- Hỏi em gì chị? Hình như em không biết anh ấy thì phải?
- Anh ta hỏi thăm đủ thứ rồi còn xin cả số điện thoại của em nữa, chị cho nha? Bác sĩ Park là nhất bên tim mạch rồi đó, không ai qua mặt được đâu.
- Nhất gì mà không biết tự chữa bệnh cho mình chứ!
Somi - trợ lý cô nói ám chỉ. Con bé tốt nghiệp y quốc gia, vừa mới kết thúc đợt thực tập trước khi cô vào làm rồi được nhận lại làm việc luôn.
- Thì anh ta cũng đang cố gắng còn gì! Liên quan đến Jisoo của chúng ta là khó chữa lắm, chỉ cần em đồng ý là được chứ gì.
- Thôi...bây giờ em...
Jisoo lấp lửng không hiểu sao hình ảnh của Lisa Manoban tự nhiên lại hiện ra trong đầu cô.
- Em có người yêu rồi hả? Người mà ngày nào cũng tặng quà mà con nhóc này hay nói đó hả?
Chị cô huých vai Somi hưng phấn nói.
- Mà dạo này sáng tạo lắm nha chị, không những hoa mà còn có mấy thứ khác nữa. Hôm thì chocolate, hôm thì bánh ngọt, hôm thì vitamin các loại mà Lisa của em đang quảng cáo ấy.
Somi nói, ánh mắt trêu ghẹo sếp của mình - À mà người ta chắc giàu lắm có hôm sếp em còn nhận được bưu thiếp gửi về từ Nhật nữa.
- Woa ghê thật, mà sao mặt em đỏ hết lên vậy Jisoo?
Chị cô nói rồi cả hai người cười lớn.
Jisoo bật cười gượng, nét mặt trông khó coi kinh khủng. Cô nghĩ mình nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt, chỉ mới có như vậy mà cô đã đỏ mặt hết lên rồi.
- Không phải vậy đâu...mà thôi em về phòng nha.
Cô nói đoạn cầm ly cà phê và đống tạp chí ngay góc phòng đi thẳng một mạch về phòng. Văng vẳng đâu đó là tiếng cười lớn của hai người chị em với cô.
Đặt ly Espresso và đống tạp chí lên bàn, Jisoo nhìn xung quanh tìm kiếm chiếc điện thoại của mình. Cô không mang nó theo lúc nãy.
- À...áo blue.
Cô chợt nhớ vẫn còn để nó trong chiếc áo trắng treo ngay góc tường lúc nãy.
3 tin nhắn, 1 cuộc gọi nhỡ, uống chút cà phê Jisoo cầm chiếc điện thoại thoải mái ngồi vào ghế da mở từng tin nhắn ra đọc. Thông thường cô không bao giờ uống cà phê đặc như thế, cô thích nó ít nhất phải có thêm chút sữa và tuyệt nhất là cả kem đánh và sữa nhưng đối với những buổi trực đêm thế này thì không thể phủ nhận Espresso là hữu hiệu nhất.
[Jisoo ngủ chưa?] Từ Lisa Manoban lúc 22h35
[Ngủ rồi hả?] Từ Lisa Manoban lúc 22h43
[Chúc Jisoo ngủ ngon <3] Từ Lisa Manoban lúc 22h49
Bây giờ là 23h18, có lẽ nó nghĩ cô ngủ thật rồi, chần chừ một chút cô cũng trả lời lại.
[Tôi trực ở bệnh viện, không trả lời được xin lỗi.]