Chap 36

Tùy Chỉnh

Cả một không gian tĩnh mịch bị bao trùm bởi màu đen của bóng tối. Những vệt sáng của chiếc đồng hồ điện tử chỉ ra dãy số 15:58 màu đỏ rực lờ mờ trên bức tường đen, kèm theo là những tiếng tích tắc đều tai phát ra, lâu lâu lại có thể nghe thấy tiếng thở đều và tiếng ngáy nhẹ phát ra từ một góc nào đó của căn phòng. Hơi nước mang hương thơm thoang thoảng từ chiếc máy tinh dầu đầu giường lan tỏa ra khắp căn phòng mang lại một cảm xúc ngọt ngào, dễ chịu và đầy chất nữ tính.
Những con số màu đỏ chớp vài giây cuối cùng rồi chuyển qua một khung giờ mới 16:00. Một bài hát nhẹ nhàng khẽ vang lên, từ từ lớn dần đến một mức cho phép. Hệ thống rèm cũng tự động thu lại và mất hút vào trong bức tường, hiện ra khung cảnh thành phố Seoul phía dưới. Ánh sáng buổi chiều không quá gay gắt tràn vào phòng để lộ ra một cô gái đang rúc mình dưới tấm chăn dày màu trắng. Jisoo đi thẳng ra phía nhà bếp khi bước ra khỏi phòng, mái tóc vừa mới được sấy khô phấp phới nhẹ với từng bước đi của cô. Rót cho mình một ly sữa đầy, cô ra phía ngoài tăng nhiệt độ sưởi ấm trong nhà lên một chút. Làm biếng thay đồ cô chỉ mặc y nguyên áo choàng tắm màu tím nhạt đi tới đi lui trong căn nhà của cô. Jisoo cảm thấy cái bụng lép kẹp reo cả lên ngay vừa mới thức dậy, chờ đến lúc đi ăn với Lisa thì chắc cô đói chết mất. Mở tủ lạnh lấy hộp bơ đậu phộng ngay sát cửa và ít trái cây cầm chừng, cô nghĩ chúng sẽ tốt cho cái bụng cô lúc này.
Cô còn khoảng hơn một tiếng để chuẩn bị, nhiêu đó chắc cũng đủ nếu như cô biết trước mình sẽ mặc gì. Còn bây giờ đứng trong căn phòng đầy ắp quần áo cô chẳng thể quyết định được cái gì cả...bộ nào sẽ phù hợp cho buổi hẹn hò...KHÔNG...đi ăn tối nay đây. Bước ngang qua chỗ để váy, cô nghĩ sẽ không khôn ngoan chút nào nếu mặc chúng ra đường vào cái thời tiết như thế này. Nữ tính, dịu dàng và quyến rũ...đúng không có gì có thể so sánh với chúng được nhưng chúng quá mỏng manh để bảo vệ cô khỏi những cơn gió và lớp tuyết đang rơi ấy đâu.
- Mà sao không nói là sẽ đi ăn ở đâu thì chẳng phải dễ quyết định hơn không.
Cô nói tự biện hộ cho sự chần chừ từ nãy giờ của mình, thay vô rồi lại cởi ra. Jisoo cứ phủ nhận cho cái lí lẽ đang làm khó cô hay thực sự cô không nhận ra, ăn ở đâu không quan trọng mà quan trọng là tối nay cô đi ăn với nó.
Mang giày xong ra tới thang máy thì Jisoo đã trễ khoảng 15 phút. Cất cái gương lại vào trong túi rồi tự tin bước ra ngoài, cô thật sự không muốn mình cư xử như hồi sáng nữa, xấu hổ chết đi được, cô cần phải lấy lại thế thượng phong, để làm được như thế thì cô phải trông thật hoàn hảo vào lúc này.
Quần kaki xám ôm sát giúp cô khoe được đôi chân thon dài và nhỏ nhắn, chiếc áo thun ngắn tay đen đơn giản khiến những đường cong phía trên của cô nổi bật hơn. 2 lớp áo khoác phía ngoài tệp màu cô để hở cũng giúp thu hút sự chú ý cho những đường cong đó. Cuối cùng là đôi bốt đen và chiếc khăn len choàng cổ của nó. Không biết sao lúc nãy trong cả đống khăn choàng của mình, chẳng cần suy nghĩ gì cô lại lấy cái này, cô thích nó, cô thích cái mùi thơm của nó lúc nào cũng nhè nhẹ, thoang thoảng trước mũi cô như thế.
Vừa ra tới ngoài thì cô đã thấy Lisa đứng khoanh tay tựa vào xe bên đường. Nó mặc một chiếc quần denim, áo sơ mi trắng phía trong khoác Cardigan cài nút và Beanie, khăn choàng lớn che khuất phân nửa khuôn mặt. Jisoo không thể phủ nhận là nó có khuôn mặt rất đẹp, vẻ điềm tĩnh rất quyến rũ và cô luôn tự hỏi là tại sao mình lại không nhận ra điều đó lúc còn ở Anyang. Người ta nói người đẹp vì lụa cũng đúng mà. Jisoo thấy cơ mặt nó dãn ra khi cô tiến lại gần, nở nụ cười thật tươi và thu hút, nó mở cửa cho cô rồi mới đi qua chỗ của mình.
- Chắc chị chờ lâu rồi hả? Tôi xuống hơi muộn.
Cô nói, nhìn nó có vẻ vui vẻ chuyện gì đó.
- Không sao mà, tôi đợi bao lâu mà chẳng được, tôi cứ tưởng Jisoo giận tôi rồi chứ. Nó khởi động xe nói.
- Sao tôi lại giận chị? Tôi mới là người đến muộn mà.
Cô cảm thấy khó hiểu về những gì nó nói.
- Tại vì...tại vì...hồi sáng...tôi nói tôi muốn hôn Jisoo, nãy giờ tôi cứ sợ Jisoo giận nên không xuống. Nó thú nhận trong vẻ rụt rè rồi cả hai lại chìm trong sự im lặng ngại ngùng.
Hồi sáng cô cũng rất bất ngờ khi nghe nó nói vậy, đó là câu nói mang tính chất thân mật nhất mà nó từng nói với cô. Nghĩ lại chuyện đó, trong khi cô thấy xấu hổ thì nó lại bảo cô dễ thương, thật là khó hiểu mà.
- Chị thật sự nghĩ vậy sao?
Cô quay sang nhìn nó hỏi, cô cảm thấy vui vì nó luôn trân trọng suy nghĩ của cô. Nếu cô không thích thì có cho vàng nó cũng không làm.

- Tôi không để ý mấy chuyện đó đâu, tôi ngủ quên nên mới xuống trễ thôi.
Cô quay qua nhìn ngoài đường nói, khuôn mặt cũng thoáng đỏ lên, hy vọng là nó không để ý.
- Thật sao? Vậy mà tôi cứ tưởng, lúc sáng về nhà rồi Jisoo làm gì?
Cô thấy nó cười tươi rạng rỡ nói, ở trong xe nên Lisa đã tháo chiếc khăn choàng ra nên giờ cô có thể nhìn thấy khuôn mặt nó rõ hơn.
- Lên nhà xong tôi ăn rồi ngủ đến tận chiều. Cô nói, không khí giữa họ có vẻ đã thoải mái trở lại.
- Jisoo muốn ăn gì? Sushi Nhật hay là món Hàn hay là nhà hàng Thái Lan?
- Còn chị thì sao? Chị không sợ bị bắt gặp ở những chỗ như vậy sao?
- Đừng lo, chúng ta sẽ ăn trong phòng riêng, sẽ không ai thấy đâu.
- Vậy ăn món Hàn đi, tôi tự nhiên không muốn ăn thức ăn nước ngoài.
- Ừm, chỉ cần Jisoo thích thì gì cũng được.
Nó vui vẻ nói, tâm trạng nó có vẻ rất tốt.
- Chị có vẻ dẻo miệng nhỉ.
- Không có đâu, tôi nghiêm túc đó! Chỉ cần Jisoo thích thì dù có lên trời xuống biển thì tôi cũng làm hết.
- ...
- Hãy cho tôi thêm chút thời gian, tôi cần phải xác định rõ tình cảm của mình ! Nói tôi không thích chị sẽ là nói dối nhưng tôi không muốn đến với chị khi mọi thứ còn quá hời hợt và không rõ ràng thế này, như thế thì sẽ bất công cho chị lắm.
Cô nói nhỏ nhẹ, không khí trong xe im lặng một cách dễ chịu. Cúi mặt xuống, cô cảm thấy thật xấu hổ khi nhìn thấy nó lúc này. Tất cả những lời nói đó đều là sự thật từ tận đáy lòng cô, cô nhận thấy sự thay đổi từ từ trong bản thân mình. Cô không phủ nhận khi chị Heeyoung và Somi trêu cô về người tặng hoa bí ẩn đó nữa. Cô hay suy nghĩ về nó, từ một chút rồi thỉnh thoảng và cuối cùng là nó lúc nào cũng ở trong đầu cô. Mỗi lúc có thời gian rảnh thì cô lại lên mạng lục tìm thông tin của nó, mấy bữa nay thì không hôm nào mà cô bỏ lỡ bộ phim truyền hình nó đang đóng cả. Cô cảm thấy nó còn hài hước hơn cả anh trai mình, cô cười ngặt nghẽo trước những câu nói đùa hay truyện cười của nó...rất nhiều thứ khác nữa và cô thật sự muốn đáp trả tình cảm nồng nhiệt của nó bằng tất cả trái tim mình.
- Nhìn chị đi Jisoo, ngước lên nhìn chị này.
Cô cảm giác nó nắm lấy bàn tay cô khẽ siết nhẹ tạo sự can đảm cho cô ngước lên, nụ cười dường như không bao giờ rời khỏi khuôn mặt ấy. Cô cảm thấy được sự hạnh phúc tột cùng ở đó, chỉ vậy thôi cũng đủ làm cô mỉm cười theo.
- Bao lâu chị cũng chờ cả.
Chị nói rồi cứ thế cả hai im lặng cho đến chỗ ăn.
.
.
.
.
- Em có người yêu rồi hả? Làm gì nhắn tin hoài vậy?
Kai nhấp nháy ly nước lọc trong tay tạo nên những tiếng kêu thô kệch. Cậu nhìn em mình ngồi đối diện một cách khó chịu, tự nhiên cậu thấy bực mình khi em mình cứ chăm chú nhắn tin với ai đó, không phải vì mình bị bỏ rơi mà vì lo cho Lisa Manoban thì nhiều.
- Không phải chuyện của anh.
Cô nói vẫn ung dung cầm chiếc điện thoại của mình.
- Nói rồi đó anh không chấp nhận ai khác làm em rể đâu, em mà dắt ai về không phải Lisa noona thì anh phá cho coi.
Cậu nhìn thẳng vào mắt em mình, vẫn thể hiện thái độ không vui của mình vào ly nước tội nghiệp.
- Hôm nay anh sao vậy? Em quen ai là chuyện của em, nói vậy là ý gì hả?
Jisoo nói, cô không hiểu tại sao anh mình lại cư xử như vậy.
- Anh thật tình không hiểu nổi em, sau tất cả mọi thứ em vẫn không có cảm xúc gì về những chuyện chị ấy làm sao? Anh là con trai mà còn thấy ngỡ ngàng trước tình cảm đó vậy mà em lại không cảm thấy gì sao? Trong suốt quãng thời gian em ở Úc, mỗi lần em bệnh, thi cử hay đang trong kì nghỉ không gì là chị ấy không biết, lâu lâu lại gọi cho anh hỏi thăm em! Cái lần em bệnh chị ấy nghe xong rồi lo sốt vó cho đến khi anh thề là em đã hết thì chị ấy mới thôi không làm phiền anh nữa...lúc nào cũng nhớ em, chỉ có mình em...có lần chịu không nổi hình như còn bay luôn qua bên đó mà. Mark nói một mạch, em mình cậu không thể hiểu nổi mà.
- Anh nói cái gì? Lisa Manoban bay qua Melbourne là sao?
Không tin nổi vào tai mình cô hỏi lại, tự nhiên câu nói của chị vọng lại trong đầu cô "Seoul lạnh lắm không giống như Melbourne đâu, đừng có mặc đồ phong phanh như vậy mà ra đường chứ".
- Cái đó anh không chắc nhưng chị ấy biết địa chỉ của em bên đó, chị ấy có hỏi anh một lần! Mà sao giờ này lại chưa đến chứ, người mình yêu ngồi đây nhắn tin mà giờ này ở đâu không biết?
Kai vừa kết thúc câu nói thì cánh cửa kéo kiểu nhà truyền thông bật mở, hiện ra người chị gái mà nãy giờ cậu ra sức giúp đỡ.
- Sao giờ này chị mới đến? Lâu quá đó.
- Xin lỗi vừa mới quay xong là chị tới đây luôn mà.
Lisa cố gắng xoa dịu con người đang giận đó, lâu rồi nó không gặp người chị em của mình.
Jisoo lắc đầu ngồi yên nhìn hai người nói chuyện.
- Hai người cứ như một cặp tình nhân vậy.
- Anh nghiêm túc về chuyện lúc nãy đó. Kai nói quay sự chú ý về em mình.
- Ple...chuyện của em không cần anh lo, đồ không biết gì cũng nói. Jisoo trề môi nói.
- Gì vậy? Hai anh em cãi nhau sao?
Lisa hỏi sau khi ngồi xuống cạnh bên Jisoo trong khi cô không nói gì chỉ bắt đầu lật chiếc menu gọi món. Kai thì lại nhìn nó bằng ánh mắt khá kỳ lạ và hình như không ai có ý định trả lời câu hỏi của nó cả.
- Không có gì đâu, chọn món đi anh mọi bữa anh hăng hái lắm mà.
Cô nói nhìn anh trai trẻ con của mình.
Trong lúc Kai tranh thủ gọi món thì Lisa quay qua người con gái bên cạnh mình, gác đầu mình lên cánh tay phải đang chống lên cái bàn ngồi. Nó dành hết sự tập trung cho cô, mặc kệ có người phục vụ đang ở đó, trả lời những thắc mắc của chuyên gia ẩm thực Kai.
- Em đến với Kai hả ? Mà 2 người không sao thật chứ, không khí kỳ lạ lắm đó, Kai làm em bực mình à? Lisa thắc mắc.
- Ừm, cả hai đi xe anh Kai đến, lúc nãy em mải nhắn tin không ai chơi với anh nên mới vậy đó.
Cô trả lời bỏ chiếc điện thoại qua một bên, cũng dành hết sự chú ý của mình cho người bên cạnh.