Chap 37

Tùy Chỉnh

Nhìn theo ánh mắt của cô nhân viên phục vụ về hướng hai người đối diện mình, cậu dùng chân đá mạnh qua phía bên kia làm Lisa hét lên the thé.
- Hai người có định gọi món không vậy?
Hình như em cậu nói đúng, cậu chưa biết một số chuyện thì phải. Lúc nãy cậu đã không giấu được sự ngạc nhiên khi thấy Lisa ngồi xuống phía bên em mình một cách tự nhiên và không ngại ngùng gì cả, cậu phải làm rõ chuyện này mới được. Thật sự thì Lisa không khờ và Jisoo không lạnh lùng như cậu nghĩ, điều đó làm cậu bật cười lớn.
- Cậu cứ gọi tất cả những thứ mà cậu muốn ăn nhưng kêu cho Chichu thêm một chén sốt, cô ấy rất thích nước sốt ở đây.
Lisa mỉm cười ngại ngùng vì quá chú tâm vào Jisoo mà nó quên mất sự hiện diện của người lạ.
- Cho ai?
Kai hỏi móc lại nếu không thân thiết thì em cậu sẽ không cho ai gọi mình bằng cái tên đó đâu và cậu tự hỏi hai người đã thân thiết đến mức độ nào rồi.
- Chichu? À em mình...
Cậu nói nhỏ nhưng đủ để họ nghe, dám giấu cậu, cậu sẽ không bỏ qua cho hai người đó một cách dễ dàng đâu. Quay qua cô bé phục vụ - Vậy cứ lấy như anh nói và thêm một chén nước sốt cho CHICHU em nhé!
- Này, anh có người yêu rồi đó, vậy mà còn tán tỉnh con gái nhà người ta hả.
Cô nói khi cô bé phục vụ đó vừa mới đi ra ngoài.
- Tán tỉnh gì đâu, anh chỉ giao tiếp một cách bình thường thôi mà em nhắc Jina là gì, làm anh nhớ em ấy quá! Ước gì có em ấy ở đây ngồi cạnh anh.
Kai nói dựa lưng ra sau ghế ngồi một cách thoải mái để có thể quan sát biểu lộ của cả hai rõ hơn - Mà lại nhắc tới ngồi cạnh hai người có vẻ ngồi sát nhau quá nhỉ.
Vừa nghe cậu nói thế thì Lisa liền lật đật nhích ra, dĩ nhiên là em cậu đâu có dễ bị những chuyện như thế làm ảnh hưởng, chỉ có người yếu tim và sợ bị chọc như Lisa mới bị ảnh hưởng thôi. Cậu đoán chắc là chuyện giữa họ là mới nên mới còn ngại ngùng như vậy.
- Cậu lên đây từ lúc nào mà sao chị không biết gì hết vậy?
Nó hỏi, uống ực hết ly nước lọc mà người phục vụ mới vừa rót.
- Em lên từ hôm trước, có công cán ba giao làm, ăn xong thì em về luôn, lát nữa chị đưa em em về hộ nha.
- Ừm, cái đó thì em không phải lo.

Cả ba ăn tối một cách vui vẻ, cười đùa với nhau, lâu lâu thì hai người kia lại lãnh được những câu châm chọc từ Kai nhưng vẫn không làm gì được.
- Chừng nào cậu mới định cưới đây? Không lẽ bắt Jina đợi mãi. Lisa nói.
- Anh cũng đang định hỏi em câu ấy đấy.
Kai không trả lời Lisa mà quay qua hỏi ngược em mình làm cả Jisoo và Lisa giật mình. Cả hai xém nữa là phun ra hết đống đồ ăn trong miệng.
- Em chừng nào mới cưới để anh còn cưới nữa chứ? Làm sao mà anh cưới khi em cứ như vậy được hay cứ gom đại ai đi mang về cho ba mẹ ngó là được chứ gì! Anh cưới là em phải cưới ngay đó, anh không kiềm chế được "Ăn cơm trước kẻng" thì không được đâu.
Câu nói nửa đùa nửa thật của Kai làm không khí đột ngột im lặng, cậu nhìn cả hai người kia một cách khoái chí cho đến khi em cậu đứng dậy, mặt đỏ bừng cầm theo cây kéo cắt thịt đi về phía cậu.
- Em bình tĩnh, anh chỉ đùa thôi mà, noona cản em ấy lại đi. Kai hét đứng dậy bỏ chạy.
- Anh đừng tưởng nãy giờ em không biết anh làm gì nhá, coi chừng em đó!
- Biết rồi.
Cậu trề môi nói, hay giỡn chứ cậu thật sự rất sợ em mình, lúc vui được nhưng nhiều lúc cậu đi quá đà khiến em cậu bực mình thì tốt nhất là ngưng lại ngay.
- Còn chị nữa tự nhiên hỏi anh chi vậy?
Lisa đang ngồi nhìn hai anh em họ mà cười thì lại bị cô mắng. Kai sợ cô một thì Lisa sợ Jisoo tới mười.
- Chị chỉ hỏi thôi mà. Đến lượt nó trề môi nói.
Jisoo mặc dù đang lấy quyền lực trấn áp hai người đó nhưng chính cô lại là người đỏ mặt nhất. Gì mà đám cưới rồi lại "Ăn cơm trước kẻng", biết là cả ba đều là người lớn cả nhưng cô cảm thấy không quen khi đề cập chuyện này với anh trai mình và Lisa Manoban.
- Hahahaha...
Nhìn thấy vẻ mặt cố tỏ ra không sao nhưng lại đỏ bừng của Jisoo thì hai người còn lại không nhịn được lại phá ra cười rồi im bặt khi nhìn thấy cái liếc sắc lẻm của cô.
- Hai người cùng nhau lâu chưa? Chị hay thật đó chuyện như vậy mà cũng giấu em. Kai nói khi cả hai cùng ra bãi xe.
- Vẫn chưa chính thức nên chị chưa nói cho cậu thôi.
- Dính nhau vậy mà còn chưa à, chị đùa chắc?
- Cô ấy nói cần thêm thời gian để chắc chắn tình cảm của mình, cô ấy không muốn đến với chị khi tình cảm vẫn còn hời hợt, cô ấy nói như thế là không công bằng với chị.
- Vậy cũng tốt, tốt hơn em tưởng tượng nhiều.
- Này cậu nghi ngờ khả năng của chị à.
- Không dám, em em mà xiêu lòng thì chị đâu phải tay vừa.
- Lái xe cẩn thận, về tới nhà là gọi cho em liền, nhớ đó. Jisoo căn dặn.
- Anh biết rồi, hai người cũng về đi.
Kai nói rồi phóng chiếc xe về phía trước để lại hai con người ở đây nhìn theo.
- Đi thôi em.
Lisa nói trong bóng tối kéo cô nhanh về chiếc xe của mình.
- Mình ra sông Hàn hay đi đâu đi, em không muốn về nhà.
Thắt dây an toàn, cô ngồi vào chiếc Mercedes một cách thoải mái. Đi với Lisa riết cô cảm thấy thật thân thuộc với chiếc xe này.
- Chị không bận gì đấy chứ?
- 2 tiếng nữa chị có chương trình radio phải tham gia, còn sớm mà mình cứ ra sông Hàn đi. Chị nhìn cô cười hiền.
- Nhưng sao lại muốn đi ra đó? Chẳng phải em nói khi nào có chuyện suy nghĩ gì mới ra đây sao, có chuyện gì à?
Một tay lái xe, một tay chị nắm nhẹ bàn tay nhỏ bé của cô. Tiếng nhạc nhẹ nhàng làm cho không khí trầm lặng, rõ ràng chị biết cô đang suy nghĩ một vài thứ trong đầu.
- Tự nhiên muốn vậy thôi, gặp anh Kai làm em nhớ ba mẹ quá mà còn lâu mới đến ngày lễ để được nghỉ về nhà.
Cô phụng phịu, những suy nghĩ trong đầu hỗn loạn, có điều muốn biết nhưng không biết làm sao để bắt đầu câu chuyện, liệu chị thật sự đã qua Melbourne chỉ vì nhớ cô sao.
- Hôm nào chị rảnh mấy ngày cuối tuần rồi chị chở em về đâu cần đến ngày lễ mà hồi đó em đi một lượt 8 năm không về em không nhớ ba mẹ sao?
Cô cười nhẹ, nghe giọng chị kỳ kỳ sao đó, cứ mỗi lần nói đến chuyện này, cô cảm thấy chị lại dạt dào cảm xúc cả về giọng nói lẫn khuôn mặt.
- Ba mẹ lâu lâu cũng qua đó thăm em mà, tại em mải học dồn để hết Cử nhân còn học lên Thạc sĩ nữa, chứ đợi học từ từ thì bây giờ cũng chưa xong đâu.
- Vậy 8 năm em không về lần nào là một điều tốt sao?
Chị nói một cách khó khăn, cô biết khoảng thời gian đó tồi tệ đối với chị đến mức nào.
- Chứ sao nữa! Hè hay bất cứ kì nghỉ nào em đều ở lại học hết, để có thể tốt nghiệp sớm còn về nếu chỉ học Đại học không thì nhanh nhưng em không muốn dừng lại ở đó nên học thêm hệ sau Đại học nữa.
- Vậy từ đầu em đã quyết định học xong sớm để về hay sao? Vậy mà Kai cứ nói là em muốn ở lại bên đó công tác làm chị sợ thấy mồ.
Như bắt thóp được cô, chị quay hẳn sang nhìn cô nói, không thèm ngắm dòng sông phía trước nữa.
- Ừm thì đó từng là ước mơ của em nhưng lớn lên lại có một số chuyện xảy ra làm em không muốn như thế nữa.
Cô muốn đổi sang chủ đề khác, tại sao thay đổi ước mơ tự cô cũng không rõ nữa, chỉ biết có cái gì đó trong lòng cứ thôi thúc cô học xong phải trở về. Đã từng rất thích tất cả mọi thứ về nước Úc nhưng cuối cùng cô lại chọn làm thứ mình muốn thay vì ý thích lâu nay - là trở về. Việc làm ở Úc không phải là khó kiếm, nhớ gia đình đó cũng chẳng phải là lý do chính, cái sự thật trong lòng thật khó dò tìm, cứ mờ mờ ảo ảo riết rồi cô cũng không muốn biết nữa.
Cho đến cái ngày gặp lại hình ảnh Lisa Manoban ôm chầm lấy cô khóc, van nài cô ở lại tại nhà tang lễ ngày đó như một luồng ánh sáng chói chang rọi thẳng vào cái mớ bòng bong tối thui trong lòng cô và lúc đó cô cảm thấy mình thật sự quái gở khi nghĩ cái sự thật đó là do chị, còn bây giờ thì cô chỉ biết rằng cô muốn đổi chủ đề khác.
- Nếu có cơ hội chị nên đến trường em tham quan đi, cực kỳ đẹp luôn! Chị đến được những thành phố nào của Úc rồi ?
- Sydney, Brisbane...hết rồi.
Với tay bật cái đèn vì ánh sáng trong xe khá mờ nên cô không thể nhìn thấy rõ mắt chị lúc này. Những gì Kai nói lúc nãy cứ lởn vởn trong tâm trí cô và cô muốn biết được sự thật, chị qua đó vì cô sao.
- Vậy là chưa qua Melbourne hả? Vậy sao chị biết ở đó không lạnh bằng Seoul?
Cô hỏi một cách nghi ngờ - Hôm bữa chị chẳng nói thế còn gì?
Đừng nói là chị biết vì có liên quan đến em nha.
- Chị chỉ biết vậy thôi, Kai có lần nói bên đó không lạnh và rất hay có nắng nên chị biết. Chị nói một cách trơn tru.
- Vì có biển nên thế, chị nên đến một lần, ở đó thực sự rất đẹp.
- Chị biết. Lisa nói rồi mỉm cười một cách bí ẩn.
Vì cái bĩu môi mà cô lỡ mất nụ cười khoái trá của chị. Lúc mới nghe Kai nói thì cô bất ngờ rồi cảm động, giờ biết mình cảm động hụt tự nhiên trong lòng trống rỗng và bực bội vô cùng. Cũng chẳng phải lỗi của chị, chỉ biết bĩu môi, nhăn mặt bày tỏ cảm xúc thế mà lại làm ai đó ngồi bên càng khoái chí.