Chap 4

Tùy Chỉnh

Lisa từ sáng sớm đã đi bộ ra khu chợ truyền thống Anyang, chợ ở đây mở từ lúc tờ mờ 3 4 giờ sáng. Với tính cách chân thật, vẻ ngoài hiền lành nó được một bà chủ đầu mối vựa trái cây tin tưởng phân cho việc giao hàng khắp các sạp trong chợ. Công việc này có thể nói là tương đối ổn định hơn so với những việc mà nó từng làm, chỉ tiếc là công việc này chỉ có thể làm được vào lúc sáng sớm thôi. Sáng nào cũng vậy đều có hàng tá xe chở hàng từ các tỉnh đem về giao bán, sau khi chất hàng từ trên xe xuống, hôm nào ít thì nó giao một mình, còn nhiều thì cần thêm một đứa nữa giúp.
- Chị ơi em giao trái cây đây!
Lisa bước vào một tiệm cafe khá đẹp, tiệm này nằm trong khu lồng chợ, bán các loại coffee, cocktail, cơm trưa khá nổi tiếng cho khách tham quan và giới nhân viên văn phòng. Vợ chồng người chủ quán đã khá tinh tế trong việc trang trí quán bằng các vật dụng thủ công và các loại cây ăn côn trùng khá bắt mắt. Tiệm cafe này có thể là gian hàng sang trọng nhất mà nó từng đến.
- Chờ chị tí xíu nha Lisa, đang làm đồ cho khách.
Chị chủ tiệm nói mà tay loay hoay làm đủ thứ việc.
Lisa gật đầu dù gì nó cũng sắp giao xong hết số hàng cho sáng nay rồi, không giống như các sạp trái cây khác cần phải giao trước để bán liền, tiệm cafe của chị thì đến trưa mới có người hỏi đến vì như chị nói người ta chỉ uống coffee và buổi sáng thôi. Quay vào trong định kiếm chỗ ngồi nghỉ thì phát hiện cái bàn gỗ ngay trước quán của nó đã có người chiếm. Tim nó như ngừng đập, chân tay luống cuống không biết làm gì, nó cứ đứng nhìn chằm chằm vào mái tóc đỏ đó. Nước da đó, mái tóc, dáng người đó chỉ có thể là cô.
- Tránh đường đi.
Nó lật đật tránh sang một bên cho chiếc xe đẩy chất đủ thứ vải đi vào trung tâm chợ. Nó bước ra phía bên kia cánh cửa, dựa vào cái tủ chứa đầy những chiếc bánh ngọt, mắt vẫn không thôi tập trung vào dáng người ấy. May là cô ngồi quay lưng ra cửa nên không thấy nó chứ không thì nó chạy mất dép từ lâu rồi. Hôm nay, cô mặc một cái váy trắng cụt tay, trên cổ mang thêm chiếc khăn xanh bạc trông rất nữ tính và cực kỳ thời thượng.
- Gì vậy?
Chị chủ tiệm đứng trong quầy mỉm cười đầy ngụ ý khi thấy nó cứ ngẩn ngơ nhìn cô.
- Dạ không.

Nó chột dạ quay đi, nó cứ giả vờ nhìn mấy cái bánh rồi ngước lên trời huýt sáo để chị không chú ý nữa rồi quay lại nhìn cô, hình như cô đang nói chuyện điện thoại với ai đó.
- Xong chưa?
Nó cười cái giọng lơ lớ nói tiếng Hàn của cô nghe ngộ ghê.
- Từ chỗ mình đứng hồi nãy đó đi thẳng vô trong cái nhà bự đó, dạ, đi khoảng hai ba cái nhà nhỏ có tiệm cafe rồi rẽ vào, ngồi ở bàn ngoài nhìn là thấy ngay à.
Nó lại cười, cô dùng từ cũng lạ nữa, cái lồng chợ thì là cái nhà bự, còn mấy cái sạp thì là nhà nhỏ, thì cũng đúng cái sạp ở đây bề ngang cũng bằng như bề ngang cái phòng nó. Mà hình như giọng cô hơi khàn thì phải.
- Mà uống gì không em kêu sẵn luôn cho...dạ vậy thôi.
Cô tắt máy rồi quay qua chị chủ tiệm - Cho thêm một Cappuccino mang đi nha chị.
Lisa ngẩn người quay đi. Một phần nó sợ cô nhìn thấy nó, một phần nó lại sợ bản thân nó không kiềm được cứ nhìn cô chằm chằm mãi thôi. Đó là lần đầu tiên nó nhìn rõ khuôn mặt của cô đến như vậy. Cô không đeo kính như lần đầu và trời cũng không tối như đêm qua. Nó đứng đủ gần để nhìn thấy hết nét đẹp ấy, đủ gần để nó đứng ngẩn ngơ một mình mà không hề hay biết có hai người khác đã bước vào ngồi chung bàn cùng với cô. Nó chỉ thực sự tỉnh ra khi thấy cô khoác tay một thằng con trai khác đứng chỉ trỏ mấy trái dưa hấu to ở sạp trái cây đối diện. Thì ra cô đi chợ cùng với mẹ và anh trai.
- Xong chưa? Xong rồi thì vào đây lấy tiền nè bé.
Chị chủ tiệm lại trêu nó. Nhận lấy xấp tiền nó kiểm tra lại một cách kỹ càng rồi nhét sau vào trong túi quần. Có sạp thì một tuần lấy tiền một lần, có sạp thì một tháng nhưng tiệm chị ngày nào lấy ngày đó vì chị không thích nợ ai với lại của chị ít chỉ có một hộp trái cây đủ loại.
- Còn cái này là tip cho bé, Matcha Latte giống cô bé tóc đỏ.
Chị đưa nó ly coffee, chắc lúc nãy làm chi khách tiện chị làm cho nó một ly luôn. Chị cứ hay vậy lâu lâu lại cho nó ly coffee không thì là một cái bánh xinh đẹp trong tủ kính thay vì tiền lẻ như mấy tiệm khác, chị gọi đó là công giao hàng. Chị không vao giờ cho tiền vì chị nói cho tiền thì nó chỉ đem về nhà chứ không xài cho riêng mình.
- Cô bé tóc đỏ?
Nó ngơ ngác đón nhận ly nước không hiểu chị đang nói về cái gì.
Chị cười, ngước mắt về chiếc ghế lúc nãy cô ngồi rồi ôm hộp trái câu vào nhà trong.
- Về đi, mặt đỏ hết lên rồi kìa.
Nó liếc nhìn ly coffee trong tay rồi đột ngột dõi mắt tìm cô thì thấy cô không có ở sạp trái cây đối diện nữa.
- Tóc đỏ ư?
Nó lẩm bẩm thắc mắc, bước đi ra khỏi lồng chợ. Miệng mỉm cười không ngớt.
- Giống của cô ư?
Nó lại đưa ly coffee lên nhìn.
- Mình uống coffee giống cô ấy, mình uống coffee giống cô ấy!
Chỉ có vậy thôi mà lòng nó vui như mở cờ, cứ lẩm bẩm cái câu đó như một đứa ngốc. Đưa ly coffre lên hút một tí - Ngon thật lại còn thơm nữa!
Nó không dám uống nhiều vì sợ hết.
P/S: vote cho mình nhaaa mọi người ❤️❤️❤️