Chap 6

Tùy Chỉnh

Nó thở dài, hình như nó bị hiểu lầm rồi, chỉ tại nó ngạc nhiên chứ có nghi ngờ gì cô đâu. Mà cô cứ đứng trước mặt nó như vậy thì bảo sao nó không chậm chạp, chân tay lúng ta lúng túng chẳng làm được gì. Lisa lách người đi vòng ra phía sau cô, nó không dám đi gần cô cũng không dám đi mạnh vì nó sợ cái mùi mồ hôi của nó sẽ làm cô khó chịu. Nó nhạy cảm như vậy cũng tại vì...cô...thơm lắm. Từ cô tỏa ra một hương thơm rất lạ, rất dễ chịu và thoải mái vô cùng. Nó có cảm giác cô như một tách trà nóng, không quá gắt, vị ngọt đọng lại vừa đủ và đặc biệt làm cho nó cảm thấy ấm áp vô cùng.
Nó không rành về nước hoa, càng không biết về mấy cái sữa tắm rồi sữa gì gì đó mà con gái hay dùng nên nó không chắc đó là mùi của nước hoa hay là cái mùi thơm con gái mà người ta hay nói. Nó chỉ biết cái hương thơm đó sẽ làm nó mê mệt cô hơn thôi, làm sao nó cưỡng lại được cái mùi thơm đó đây. Nhưng dù có thích chết đi được thì nó cũng sẽ không bao giờ có thể chạm môi đến cái tách trà có hương thơm của một trái cấm.
Tấm rèm sờn cũ, nhìn sơ qua cũng biết là đồ rẻ tiền được kéo ra khỏi chiếc cửa sổ nhỏ đem đến chút gắt của cái nắng trưa cho căn phòng. Hai anh em Kai và Jisoo cũng được bà Manoban dẫn vào ngồi ngay trên hai cái ghế nhỏ gần sát cửa, sẽ mất một lúc lâu để có thể đánh thức được ông Manoban dậy. Bà mang tới cho những vị khách quý một ít nước trà do bà tự pha rồi giao tất cả mọi việc còn lại cho Lisa, bà chạy ra ngoài quán tiếp tục công việc dở dang của mình, vẫn còn hai ba vị khách đang chờ và năm phần cơm cho gia đình ông bác sĩ vẫn chưa được bà đụng tay đến.
Lisa sau khi bước ra từ phòng vệ sinh mang theo một cái khăn mặt nhỏ xếp lại gọn gàng, nó cũng đã tranh thủ dội vài gáo nước rồi thay một bộ đồ khác sạch sẽ hơn chứ không thể mặc hoài bộ đồ làm việc từ sáng mà tiếp khách được. Lisa bước vào phòng ái ngại nhìn hai anh em cô một cái rồi bước thẳng tới giường của ba nó.
- Bác trai giờ này đã ngủ trưa rồi hả chị, vẫn còn sớm quá mà?
Kai bắt chuyện hỏi tay thì chỉ vào cái đồng hồ mới 11 giờ.
- Không, ba tôi là vậy đó. Ban ngày thì ngủ suốt kêu không dậy còn ban đêm thì lại thức không chịu ngủ.
Lisa trả lời, cảm thấy có chút thoải mái khi Kai bắt chuyện trước, nó cứ sợ mọi thứ sẽ im lặng, ngại lắm.
- Bác ngủ từ sáng luôn hả chị?
Kai thắc mắc hỏi tiếp còn cô thì cũng ngưng chơi với cái điện thoại mà chú tâm lắng nghe cuộc nói chuyện, mắt quan sát người đàn ông nằm ngáy trên giường.

- Ừ, từ sáng tới khoảng 4 5 giờ chiều rồi dậy, tối lâu lâu ngủ được một chút nhưng đến đêm thì mắt cứ mở thao láo.
Lisa trả lời cứ như đang khai bệnh với bác sĩ vậy.
- Cô cậu có cần tôi đánh thức ba tôi dậy không hay chỉ cần xem cái vết loét ở chân thôi?
Nó liếc nhìn cô rồi quay qua Kai hỏi, nghe qua là biết nó muốn hỏi trực tiếp cô nhưng sợ cái gì đó nên kéo luôn cậu ánh vào.
- Chị cứ kêu bác dậy đi, tôi muốn hỏi bác một chút mà bác nói lại được chưa vậy?
Jisoo lên tiếng, ngước mắt khỏi người bệnh mà nhìn thẳng vào khuôn mặt rõ ràng là đang lén nhìn của cô con gái ngồi trên mép giường. "Trời có nóng lắm đây mà sao chị ta đổ mồ hôi dữ vậy?".
- Vậy...cô đợi tôi xíu...ba ơi...ba...dậy nè.
Lisa lúng túng đáp, nó lúng túng tới nỗi quên luôn không trả lời câu hỏi của cô. Nó đã thật sự không thở nổi khi cô nói chuyện với nó, cứ đinh ninh rằng cô sẽ không mở miệng nói một tiếng nào với nó nên nó cứ lấm lét nhìn cô khi mà cậu anh trai đang nhìn chăm chú vào cái bàn học của Lili ở góc phòng.
Bình thường thì nó sẽ leo ngay lên nằm ở cái chỗ trống của chiếc giường rồi ôm lấy ông Manoban mà chọc phá, nói thì thầm đủ thứ vào tai tới khi nào ba nó dậy thì thôi nhưng không lẽ hôm nay có khách nó lại làm như vậy thế thì kì cục lắm. Mà rõ ràng là hai con người đó đang cực kỳ hứng thú với những gì nó làm, sau khi cả gần ấy phút làm đủ kiểu mà ông vẫn không chịu dậy.
Hết cách vả lại không muốn cô đợi thêm nữa nó tiến lại cái ngăn tủ ở đầu giường lấy cái khẩu trang y tế mới trong hộp, khoác thêm tấm ga trắng xung quanh người cho giống. Đứng thẳng dậy, nó biết hai anh em cô đang nhìn nhưng biết làm sao bây giờ, nó hắng giọng nhại giống mấy cô y tá trong bệnh viện - Bác Manoban dậy đo huyết áp nè!
Chưa kịp nói câu thứ hai thì ba nó đã từ từ mở mắt dậy rồi nhìn thao láo "cô y tá" ở trước mặt, công nhận là nó nhại giống thật. Ba nó cứ như đứa con nít sợ bác sĩ và người lạ , nhà nó hỏi bắt chuyện thì ông không bao giờ trả lời còn khi mấy người đó hỏi thì ông nói mặc dù nghe không rõ tiếng. Đôi lúc ông còn mỉm cười ngoan ngoãn giống như lúc nãy vậy. Nó biết là hai vị khách đang cười ngặt nghẽo sau lưng, cô bật cười khúc khích từ khi nó nhại giọng, chắc cô cũng đoán được nó sẽ làm gì còn anh trai cô thì cô thì khỏi nói, mặt mũi thì đỏ lựng không biết giấu vào đâu cho hết.