Chap 9

Tùy Chỉnh

Bước ra khỏi phòng tắm, Jisoo đi tới chiếc bàn học ngay sát cửa sổ nhìn vào chiếc laptop đang mở trên bàn. Cô không bật đèn trong phòng, màu vàng nhạt của đèn ngủ vặn hết cỡ cộng thêm ánh sáng trắng từ chiếc máy tính làm phòng cô thêm mờ ảo và yên tĩnh hơn.
- Giờ này vẫn chưa lên, lúc nào cũng để mình chờ, cái thói không bao giờ bỏ được.
Cô tạo một playlist ngắn chỉ gồm mấy bài nhạc Country nhẹ để nghe trong lúc chờ nick cái con người đáng ghét kia sáng. Trước lúc cô về Hàn Quốc thì họ đã hứa hẹn với nhau sẽ nói chuyện thường xuyên, con người kia chính là một lí do khiến Jisoo luyến tiếc khi về nước nhưng cô tin tưởng vào tình cảm giữa họ quá sâu đậm để có thể quên nhau. Cô mở cánh cửa bước ra chiếc ban công nhỏ phòng mình, từ phòng cô có thể nhìn ra bến cảng, không rõ nhưng có thể nhìn thấy một khoảng biển đen như mực, một vài con tàu nhấp nhô như nhịp sóng, không như phòng của Kai, hướng ngược lại nhìn ra khoảng sân bóng nhỏ kế bên nhà cô.
Cô cũng đã bắt đầu quen với nhịp sống ở đây, không còn khó ngủ như mấy ngày đầu nữa, vươn vai hít thở một ít hương vị mằn mặn này, cô thích không khí nơi đây, yên bình và thoải mái. Ở Úc thì khác, cô vui tươi năng động hơn vì có bạn bè đầy rẫy kế bên, cô có khá nhiều bạn ở bên đó, người Hàn có người Úc cũng có. Hôm nay là thứ bảy cuối tuần, giờ này bên đó thì cô cũng đi đâu đó ăn uống với mấy đứa bạn, hẹn hò, shopping hay gì đó chưa đâu có đứng đây ngắm cảnh như bây giờ.
Điều làm cô thấy ngạc nhiên nhất ở đây là không ra đường vào buổi tối, nhà nào về nhà nấy, hẻm phố gì cũng vắng tanh không một bóng người. Nhớ lại mấy ngày đầu mới về, tối đến chán quá không có gì làm hai anh em cô định ra ngoài đi dạo phố đêm, vừa mở cổng bước ra ngoài thì hai anh em lại chạy vọt vào nhà sợ ma không dám đi nữa. Cả con phố tối thui không một bóng người.
Về đây cô cảm thấy mình tĩnh lặng hơn nhiều so với lúc chưa về nước, cô suy nghĩ nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn, ngoài thời gian tự học tại nhà để tốt nghiệp thì cô dành hầu hết thời gian trong tiệm thuốc của mẹ. Kai cũng đã nhập học nên không có ai chơi với cô hết. Cô hầu như không có một người bạn nào ở đây, thông qua tiệm thuốc của mẹ cô cũng tiếp xúc được với rất nhiều người nhưng không có ai để làm bạn hết. Jisoo nhớ lũ bạn cũ của mình.
- Làm gì lâu quá vậy? Mấy lần rồi đó nha.
Cô đeo chiếc headphone vào nói khi nhận được tín hiệu kết nối từ bên kia.
- Mới dậy...lần sau đừng nói chuyện lúc này nữa...buồn ngủ lắm...
Giọng nói ngái ngủ vang lên làm cho Jisoo bật cười nhẹ, nếu không phải là cô thì có chết cái con người đó cũng không thức dậy giờ này đâu. Cô không biết định nghĩa mối quan hệ này là gì nữa nhưng chắc chắn họ không đơn giản là bạn bè bình thường. Hay là "bạn thân" sao?
- Thì tớ cũng đã được ngủ chút nào đâu, 12 giờ đêm rồi còn gì.
- Tớ thà thức còn hơn đang ngủ mà phải dậy đó mà chuyện giờ giấc để đó tính sau đi. Cậu đi rồi tớ chán quá, nhớ cậu quá Jisoo à.
- Tớ cũng nhớ cậu chết đi được, cậu không biết ở đây tớ im lặng thế nào đâu, suốt ngày chỉ ở nhà với mẹ thôi.
- Đáng lẽ ra cậu cũng nên im lặng khi ở gần tớ chứ, đồ nói nhiều! Mà tớ thấy cậu đi chơi cũng nhiều mà.
- Yah coi chừng đó nha, đồ lạnh lùng. Mà nhận được hình rồi hả?

- Thấy rồi, thấy mới biết cậu đi chơi cũng nhiều đó. Mà trông anh Kai có vẻ mập ra nhỉ?
- Anh ý cứ ăn không thôi, đồ ăn ở đây ngon lắm, tớ cũng đang sợ sẽ tăng cân đây. Mà cậu về Paris chưa vậy?
- Vài bữa nữa sẽ về, tớ có gửi quà cho cậu theo cái địa chỉ cậu đưa đó chắc mấy ngày nữa sẽ tới.
- Gì vậy?
- Đến lúc đó rồi biết, tốn bao nhiêu tiền của tớ.
- Thật hả? Mà đi chơi vui không? Mấy tấm cậu tắm nắng trông sexy lắm đó, mà ai chụp vậy chắc phải có con mắt nghệ thuật lắm mới chụp đẹp như thế.
- Đẹp phải không? Tớ cũng thích mấy tấm đó nhất, cậu có thể cài làm lockscreen nếu cậu muốn, tớ không cấm đâu.
- Hứ ai mà thèm.
Cứ như thế họ tiếp tục nói đủ thứ chuyện trên đời để cho thỏa nỗi nhớ nhung của cả hai, cũng lâu rồi họ mới nghe được giọng của nhau. Không như lúc còn ở Úc không ngày nào là không gặp.
- Chị ta thích cậu rồi chắc luôn đó. Vậy mà cậu nói sẽ về với tớ hả?
- Ăn nói khùng điên gì vậy? Tớ đâu có nói là thích chị ta đâu, đừng có mà ghen lồng lộn như vậy Irene à. Jisoo nói rồi cười lớn.
- Cho ăn tát bây giờ đó mà kể rõ nghe cái nào.
- Ánh mắt chị ta lạ lắm cứ chăm chăm nhìn mình á, không phải kiểu tọc mạch đâu giống như là...tớ không biết nữa khó tả lắm.
- Giống mấy đứa biến thái đúng không? Jisoo của mình mình biết, khó cưỡng lại lắm.
- Không hoàn toàn vậy đâu, cũng có thể có chút ham muốn nhưng mình còn cảm giác được nhiều thứ nữa. Nếu chị ta thực sự là một người như vậy thì tớ dư sức đối phó, chẳng có gì phải nói còn ở đây chị ta chỉ im lặng mà nhìn thôi, có mấy lần mình đi ngang qua trong khi mấy đứa khác kêu tên mình, huýt sáo hay trầm trồ "đẹp quá" thì chị ta chỉ ngồi im không nói gì và nhìn mình với ánh mắt đó thôi.
- Nói tớ nghe cậu thấy gì trong ánh mắt đó.
- Sự ngưỡng mộ, sự tôn thờ, một chút ham muốn và có cả sự bất lực vô vọng nữa.
- Rồi cậu thấy sao?
- Cũng như cậu thôi, tớ biết chị ấy có những suy nghĩ gì nhưng đó là chuyện của chị ấy tớ không quan tâm, tớ chỉ chú ý vì dạo này anh Kai có vẻ thân với chị ấy, tớ không thích như vậy.
- Tại sao?
- Đám bạn chị ấy hay tập trung ngay quán cafe nhỏ đối diện nhà tớ, nghe mẹ nói họ làm khuân vác ngoài bến cảng.
- Đừng nói với tớ cậu không thích anh ấy giao du với chị ta vì chỉ làm bốc vác nha.
- Không, tớ nghe thấy họ chửi tục, trưa nào cũng đánh bài còn hút thuốc nữa. Tớ không quan tâm đến chuyện của họ tớ sợ anh Kai sẽ lây nhiễm thôi.
- Jisoo nghe nè, bản thân anh Kai giống như cậu sau này cũng sẽ trở thành bác sĩ, anh ấy biết hút thuốc có hại như thế nào nên đừng lo lắng về chuyện đó còn về chuyện nói tục...ừm sao nhỉ...không thể tin có ngày tớ nói vậy cậu chuyện này...
- Gì vậy nói đi?
- Nghe kĩ nha...trong thế giới của con trai thì nói tục cũng là chuyện bình thường thôi. Cậu thấy đó trước mặt cậu thì họ có thể dịu dàng nhẹ nhàng lịch sự vì cậu là con gái...nhưng khi chỉ có mấy thằng con trai nói chuyện thì không có chuyện đó đâu, không ít thì nhiều tùy người nhưng sẽ có. Jisoo à...thật đấy, không tin thì cậu cứ vào mấy quán net đó, cả đám con trai ngồi chơi game...dễ thấy nhất.
- ...
- Nhưng anh Kai không phải là dạng người cứ mở miệng ra là chửi đâu, cậu biết anh ấy rõ nhất mà.
- Tớ thề sẽ đá anh ấy nếu như vậy nhưng tớ vẫn không thích anh ấy chơi với bọn họ lắm.
- Thoải mái đi, nghe lời tớ anh Kai sẽ không hư đâu. Có những thứ một người em gái như cậu không thể giúp được đâu mà theo linh cảm của tớ thì anh Kai có vẻ chỉ thân với "fan hâm mộ" của cậu thôi. Nhưng điều tớ thắc mắc là tại sao chị ta lại chơi thân với đám con trai đó nhỉ?
- Có thể do chị ấy ở đây đã lâu với lại còn làm việc ở bến cảng chung với mấy người đó nên mới thân vậy thôi. Nói thật tớ chưa bao giờ nghe thấy chị ta chửi tục hay gì hết.
- Được rồi mà cậu cũng phải cẩn thận đó, cậu mà không "toàn thây" về với tớ thì coi chừng.