Nói mớ

Tùy Chỉnh

Cuối cùng cũng gần hết năm học rồi. Trường tôi năm nay kết thúc năm học nhanh hơn dự kiến, nên học sinh được thưởng thêm một kì nghỉ mát, từng lớp sẽ vote điểm đến rồi báo cáo lại với nhà trường. Sau một tuần thì trường phát thông báo. Khối 10,11 sẽ đi biển, khối 12 sẽ cắm trại trên núi.
Nó thích biển lắm, nghe nói còn được đi biển ở Busan quê nó nữa. Còn cả hai tuần nữa mới đi những mà nó cứ vui vẻ rồi tíu tít với tôi cả ngày về việc chuẩn bị đồ gì đi, mặc gì, mua gì, rồi nào là sẽ được ở khách sạn nào, biển nào, nhiều đến nỗi mà nói với tôi đến đêm vẫn chưa xong, đúng là con thỏ, cứ thấy cái gì thì cùng nhảy câng cẫng lên ngay. 15 tuổi đầu rồi mà cứ như trẻ con lên ba ý.
Sau hơn một tuần tíu tít với tôi thì nó lôi đầu tôi sang nhà nó để chuẩn bị quần áo. Đi biển thôi mà, nó có cần phải như thế không? Nó đưa tôi một cái vali lớn, đủ để nhét nó vào, rồi bảo tôi lấy quần áo ra để thẩm đồ cho nó, tôi thật sự không biết làm gì ngoài lắc đầu mà làm theo.
"Tae, bộ này được không?"
"Ừm."
"Bộ này thì sao?"
"Ừm."
"Bộ này?"
"Ừm."
"Tae!"
"Ừm!"
"Mày có nghe tao nói không đấy?"

"Ừm"
"Tae, tao ghét mày."
"Ừm... à, cái gì!?"
"..."
"Ai cho mày ghét tao?"
"Thì máy cứ ừm không, chả nói gì với tao, tao tưởng, tao tưởng...."
Nó vừa nói giọng vừa nghèn nghẹn, tôi thật bó tay với con thỏ ngốc này mất, có thế thôi mà cũng suy ra được là tôi ghét nó, có thể vì cái này mà càng ngày tôi càng u mê nó chăng?
"Thôi, tao sai, tao sai được chưa, không khóc, không được khóc, không ai cho mày khóc cả."
Như mọi lần tôi lại là người nhún nhường nó, lại là người dỗ nó, đây là một đặc quyền của tôi. Từ lúc biết nó đến giờ, chưa một lần nào mà nó chịu nhường tôi một chút, toàn là tôi nhường nó, dù là tôi có giận nó đến bao nhiêu đi nữa thì chắc chưa bao giờ quá hai tháng nhỉ?
Sau một buổi chiều vật lộn với Vali quần áo, cuối cùng tôi và nó cũng xong rồi, nói thế nhưng chuẩn bị quần áo cho nó là chính, chứ tôi chẳng chuẩn bị được bộ nào. Cũng đúng, Vali đồ của nó cơ mà. Đền cuối tuần này chúng tôi mới đi chơi, mà giờ nó đã chuẩn bị xong xuôi rồi, nó lúc nào cũng thế, chơi với nó đến bây giờ là gần 10 năm rồi, lúc nào được đi đâu chơi hay tham quan nó đều như vậy cả. Đúng là thỏ ngốc mà.
------
Bây giờ là 5 giờ sáng ngày cuối tuần, cũng là ngày chúng tôi được đi chơi, và nó vẫn chưa dậy, tôi tay xách Vali lại phải sang mà gọi nó. Bình thường lôi mãi nó mới ra khỏi giường, hôm nay tôi chỉ vừa mới gọi thôi là nó đã bật dậy đánh răng rửa mặt với một tốc độ đến thần cũng chẳng làm được. Tôi quá đỗi quen với điều này rồi, hôm nào mà được đi chơi thì hôm đó việc nhàn nhất là gọi nó dậy.
6 giờ sáng thì các đoàn xe bắt đầu đi. Nó cỏ vẻ ngủ chưa đủ giấc nên lên xe ngắm nhìn trời mây qua cửa sổ  lúc thì nó gục trên vai tôi. Tôi cũng ngủ chẳng đủ giấc, nên cũng định ngủ, đang thiu thiu vào giấc thì nó nói mớ.
"Taehyung à, tao thích mày."
Nó nói nhỏ lắm, mắt vẫn nhắm chặt, chắc chắn là nói mớ rồi, tôi còn bất ngờ, nó thích tôi thật à?
Tôi tỉnh cả ngủ, hỏi thử nó một câu, nghe nói khi người ta nói mờ thì thường là sự thật.
"Jungkook?"
"Nae?"
Nó trả lời kìa.
"Mày có thích Taehyung không?"
Hơi lạ một chút khi hỏi nó có thích mình không.
"Có, tao thích nó lắm."
Mắt nó vẫn nhắm chặt mồm nói thì thầm vài chữ trả lời cậu hỏi, tôi chẳng thể tin vào những gì mình nghe được.
"Mày thích nó bao lâu rồi?"
"Hơn 7 năm....."
Nói nốt câu đó thế là nó ngủ luôn. Nó thích tôi hơn 7 năm rồi, tại áo lúc trước tôi hỏi nó, nó bảo không? Rốt cuộc thì cái gì đang xảy ra thế này, tôi có nên tin vào lời nói mớ mơ hồ này không? Tôi chỉ sợ càng tin rồi đến lúc không phải như vậy thì suy cho cùng, người đau là tôi.