Chương 1: Nhật Ký Theo Đuổi Ánh Hào Quang

Tùy Chỉnh



"Once you've met someone, you never really forget them".
(Spirited Away)
_______ __ _ _



Tháng 12 trời lạnh, buổi sáng phố phường mờ sương như cả thành phố bị đặt trong thùng đựng kem ở cửa hàng tiện lợi. Ngồi trên chiếc cub xanh chạy vù vù mà người cứ run cầm cập. Nếu không phải vì bị deadline dí sát nút thế này thì đáng lẽ sáng nay, ngay giờ này đã sửa soạn chuẩn bị xem idol biểu diễn rồi.
Tôi ngồi trong quán cafe lật giở coi đi coi lại bản thảo, nhắc tới là phát cáu, khách hàng khó tính phải biết, vẽ đi vẽ lại nhiều lần nhiều bản, bà ta bảo chọn bản đầu, khi tôi xoá những bản còn lại thì điện thoại nói "Thôi, lấy chị bản thứ hai đi em".
-Alo sếp ạ? Có chuyện gì sao?
-À cô Hạ à! Vị khách đặt thiết kế quảng cáo sữa tắm ấy, bảo cô dời lịch lại thứ tư, có chuyện bận đột xuất ấy mà!
Tôi nghe xong mà trong đầu chỉ nghĩ đến một chữ: Toang. Không chỉ toang về công việc, mà còn toang cả việc cá nhân, việc đu idol chỉ còn hai tiếng nữa sẽ diễn ra. Công sức của tôi, thay vì thức đêm xem thần tượng livestream thì tôi đành bóp bụng bỏ qua mà ngồi sửa bản thảo, sáng nay thay vì ngủ bù sức để lát nữa chạy đi xem thần tượng biểu diễn thì tôi lại ngồi chờ trong ba mươi phút phí phạm mà không một ai đến. Ai mà không tức thì không phải là con người!
-Dạ!
Tắt điện thoại, chẳng muốn phí thời gian nữa mà lao ngay ra xe, chạy vùn vụt về nhà. Thêm một đợt nữa gió sương lao đến táp thẳng vào người, cái lạnh thấm vào da, vào xương rồi run lên bần bật mặc cho chiếc áo khoác có dày đến cỡ nào. Nhật Hạ đây chẳng thèm nghĩ đến bà khách hàng ấy nữa, trong đầu tôi bây giờ chỉ có thần tượng, xem thần tượng biểu diễn mà thôi. Tôi vội vàng vào nhà liền đi thay ra bộ quần áo, makeup một lớp vội và cầm theo chiếc vé lao ngay ra bến xe đi đến sân vận động Hoa Mai.
Khi tôi lên xe thì đã mất một tiếng rưỡi, chỉ còn nửa tiếng nhưng việc ngồi xe buýt phải mất hơn hai mươi. Tính đi tính lại thì vẫn là sẽ trễ tầm mười phút buổi biểu diễn, tôi gấp gáp, giá như có thể chạy lên thay bác tài lái xe thì hay biết mấy.
Tôi nắm chặt chiếc vé mà khó khăn lắm mới có thể giành giật được, nhìn ra ngoài hai bên vệ đường người ta treo biển có ảnh của thần tượng mà mình sắp đến xem.
Lâm Khôi Vĩ, nam ca sĩ chỉ với bài hit "Đưa em đến ngân hà" đã nổi lên như cồn khi tôi còn là một thiếu nữ mười sáu đắm say với phim hoạt hình nhà Ghibli đình đám.
Anh hớp hồn tôi nhanh như khi tôi hớp một ngụm trà sữa của con bạn thân hồi ấy.
Cũng chẳng hiểu vì sao mà tôi mê anh đến lạ, lại còn lâu như thế, từ khi còn cấp ba cho đến nay tôi đã đi làm, mà vẫn còn thuỷ chung đến giờ. Chứ tôi vốn là một đứa háo sắc, không chung thuỷ lắm đâu đấy!
Mà nhắc đến công cuộc đu idol thì kinh nghiệm trong tay tôi dường như bằng không. Đây là lần đầu tiên tôi đu người thật, một người bằng xương bằng thịt chứ nào giờ trong tim tôi chỉ có hình bóng của chàng Howl. Lâm Khôi Vĩ là người cầm đuốc thắp sáng cuộc đời nhàm chán của tôi, khiến nó thú vị hơn và khiến tôi điên cuồng theo đuổi tình yêu hơn khi mà tôi sắp sửa nhảy xuống cái hố "Ế kinh niên" chỉ vì chưa từng có kinh nghiệm tình trường. Và chỉ vì tôi nghĩ "Xời! Đằng nào lên Đại Học rồi sẽ có đối tượng thôi!", và, bạn biết đấy, đến bây giờ tôi vẫn chưa có mảnh tình vắt vai. Vậy nên tôi mới hiểu vì sao mà chương trình "Bạn muốn hẹn hò?" lại xuất hiện để cứu rỗi cuộc đời của nhiều người, đặc biệt là sẽ hợp hơn cho những người như tôi đây.
Nhưng thật may, trước khi tôi quyết định đăng ký tham gia thì Lâm Khôi Vĩ đã thâm nhập vào cuộc sống của tôi sớm hơn một chút. Tôi không thể tưởng tượng ra nỗi người thân, bạn bè ngồi dưới khán đài nhìn mình lên sóng truyền hình và lựa cho mình một người đàn ông phía sau tấm màn kia mà mãi mãi sẽ không có ai là gu của mình cả. Thế thì quá thảm, quá thảm rồi Hạ ơi!
Bởi giờ mới nói, tôi vẫn còn độc thân ngồi đây chuẩn bị đến xem Lâm Khôi Vĩ biểu diễn là một điều kì diệu.

Bác tài dừng xe lại và tôi thấy mình đang đứng trước sân vận động Hoa Mai, và rất đông rất đông người hâm mộ, cả các anh an ninh lẫn phóng viên báo chí. Như một cái hội chợ. Tôi bước xuống xe và cảm thấy bản thân lạc lõng, tôi nghĩ "Ôi! Mình đã giành được vé với cả tá người đây sao?" và sau đó, đáng sợ hơn đó là tôi phải giành giật tình yêu với hàng ngàn người.
Không yêu thì thôi, chớ đã yêu thì phải đối mặt với rất nhiều tình địch chỉ vì đối tượng quá xuất sắc. À mà có phải tôi nghiêm trọng hoá vấn đề quá không? Nhưng mà sự thật nó là vậy, hâm mộ thần tượng đích thị là một tình yêu mà.
Tôi nhìn đồng hồ trên tay rồi xốc lại tinh thần tỉnh táo và vội vào cổng soát vé để ngồi chỗ của mình. Ôi thật là đông, nếu không phải anh tên tiếng Việt thì tôi còn tưởng là mình đang đu idol Hàn Quốc hay Trung Quốc mất tiêu rồi.
Ừm, yên vị xong thì bắt đầu cái nghề thứ hai của tôi, đó là nhiếp ảnh. Tôi sắm được cái máy ảnh cũ khi tôi bắt đầu thích Lâm Khôi Vĩ, đến hôm nay mới lôi nó ra dùng, cả gậy phát sáng để cổ vũ và một cái họng khoẻ. Đây như là một giấc mơ với tôi, khi còn là học sinh thì việc đến xem thần tượng biểu diễn chỉ là giấc mơ, nhưng khi lớn rồi, tôi đã thực hiện được giấc mơ đó bằng chính sức lực của mình. Không còn gì để tự hào và hạnh phúc hơn cả.
Trong khi tôi vừa nháy vừa rưng rưng nước mắt thì cả sân vận động tắt hết đèn đi, chỉ có mỗi ánh đèn sân khấu chiếu sáng đầy màu sắc rực rỡ. Giai điệu "Đưa em đến ngân hà" vang lên và quanh tai tôi bắt đầu nghe thấy tiếng la hét dữ dội. Tôi cầm máy run run và vừa la, thật sự chẳng biết mình có nhấp được tấm nào ra hồn không nữa vì run quá. Lâm Khôi Vĩ bước ra như một thiên thần, như một vì sao duy nhất mà tôi có thể thấy trong lời bài hát của anh
"Anh không muốn vì sao là điều xa vời trong ước mơ của em
Anh sẽ biến mình thành nó để chiếu sáng lấp lánh và đưa em đến ngân hà"
Tôi tan chảy, thật sự tan chảy. Trái tim tôi mềm nhũn ra khi giọng hát ngọt ngào của anh cất lên. Lâm Khôi Vĩ, anh sáng nhất hôm nay, và cũng đẹp nhất hôm nay. Tôi không biết mình còn đủ bình tĩnh nữa không vì tôi thấy có nguy cơ cái máy ảnh của tôi sẽ bị hỏng mất khi nãy giờ tôi suýt làm rơi mấy lần. Tôi cất nhanh máy ảnh vào và cầm gậy phát sáng cổ vũ nhiệt tình, tôi hoà mình vào đám đông và tôi có thể biết được, trong mắt tôi chỉ chứa một ngôi sao duy nhất đó là Lâm Khôi Vĩ.
Buổi biểu diễn sôi động hơn nữa khi bài hát "Dreaming about you" mà anh hát lên. Tôi và hàng ngàn người hâm mộ cất tiếng hát theo anh, dường như mọi thứ đều hoà chung làm một. Và khi ấy tôi có nghe được thấp thoáng bên tai giọng nói khá quen thuộc. Tôi ngưng hát để có thể nghe rõ hơn cái giọng đấy và trong não tôi liền bật lại câu nói "Thôi, lấy chị bản thứ hai đi em" hết sức xéo sắc. Tôi rùng mình.
Nhật Hạ tôi đây không phải sợ bà khách đấy, mà là tôi sợ bà khách đấy hâm mộ Lâm Khôi Vĩ của tôi. Tôi quay người tìm kiếm cái giọng nói chói tai ấy, quả vậy, quả là như vậy!
Bà ta mặc một chiếc áo lông màu đen, đội cái nón có vành rộng che kín khuôn mặt và một cái mắt kính đen, điều duy nhất nổi bật đó là đôi môi đỏ chót ấy đang hết sức cổ vũ cho thần tượng của tôi. Tôi không muốn, không muốn chung thuyền với bà ta đâu!
Tôi không dám nhìn bà ta lâu, tôi nhanh chóng quay lại nhìn Lâm Khôi Vĩ để có thể giữ bình tĩnh, mong là không bị phát hiện. À! Đột nhiên nhớ ra, ra là bà ta "bận" thật, "bận" đu thần tượng như tôi đây mà dời cả lịch làm việc với tôi sang thứ tư. Tức không thể tả được!
Buổi biểu diễn kết thúc và trong tôi nhiều tiếc nuối, nhưng cũng thật hạnh phúc, Lâm Khôi Vĩ là super star trong lòng Nhật Hạ. Trước khi ra về, người hâm mộ còn được xếp hàng nhận một chai trà sữa có dán ảnh Lâm Khôi Vĩ. Tôi vui đến không nỡ uống, trong khi định quay gót đi tôi lại thấy hình ảnh không nên thấy, bà khách hàng đó đứng bên hàng kia liên tục hôn lên ảnh Lâm Khôi Vĩ của tôi! Lòng tôi đang khóc. Nếu mà bây giờ tôi chụp lại thời khắc này của một giám đốc công ty mỹ phẩm sẽ ra sao? Nhưng tôi không ác vậy, vì tôi còn phải hợp tác với bà ta vài lần nữa. Nhật Hạ đây nên chuồng nhanh càng sớm càng tốt.
Bước ra đến cổng tôi quay đầu lại, hét lên vui sướng: "Lâm Khôi Vĩ cậu là super star!"
Qua đêm biểu diễn ấy, tối tôi đi ngủ trong niềm vui sướng hân hoan. Lướt Facebook mà tràn ngập hình ảnh Lâm Khôi Vĩ. Tôi kiểm tra lại từng tấm ảnh mà tôi chụp được, lưu vào một cái USB để ngày mai đem ra tiệm in rồi treo khắp phòng. Nghĩ đến thôi đã không muốn đi ngủ rồi. Chai trà sữa có hình anh ấy, tôi để ngay tủ đầu giường, nhìn mãi mà vẫn không thấy chán, không nỡ uống vẫn là không nỡ uống, nhưng để hư thì tiếc quá. Thôi thì sẽ uống vào một ngày không lâu.
Tự dưng hứng lên tôi liền lấy wacom ra mà vẽ, tái hiện lại Lâm Khôi Vĩ hôm nay đã toả sáng trong mắt tôi. Thế là tôi hì hục đến tận gần hai giờ sáng mới chợp mắt, mà không phải ngủ bình thường, là ngủ gục giữa chừng. Sáng nay khi thức dậy tôi thở phào vì đã không tì tay vào nút delete hay thêm bớt bất kì một nét có khả năng làm hư tranh nào. Một kì tích!
Và, những ngày về sau tôi sống trong một niềm vui bất tận, hầu như ngày nào cũng lâng lâng khó tả hết được cảm xúc phơi phới trong lòng. Chắc có lẽ đây là dấu hiệu của việc thích một người.
Một ngày tình cờ lướt IG tôi phát hiện nick của chị kia rất thú vị, chị cũng là một người theo đuổi thần tượng, chị ta mua album, goods và hàng tá những thứ đồ liên quan đến thần tượng, thậm chí cả những mặt hàng mà người đó làm đại sứ như điện thoại hay mỹ phẩm, đều hốt không chừa thứ gì. Nhưng cái điều mà làm tôi ngạc nhiên và cảm thấy thú vị nhất đó là phòng làm việc của chị ở công ty, tất cả đồ dùng đều được trang trí có mặt idol.
Và, bạn biết đấy, tôi phấn khích đến độ không kềm lòng được, và thường thì những gì kích thích con người ta đến độ này rồi đều khiến ta rất khó để có thể ngồi yên một chỗ trong khi tay chân bắt đầu "ngưa ngứa". Tôi cũng tập tành làm theo. Và không biết sếp tôi mà phát hiện sẽ ra sao, nhưng thôi, tôi không nghĩ sếp mình quá sửng sốt như vậy, bởi ông ấy còn hâm mộ cô diễn viên Tú Kiều chân dài nào đó cùng công ty với Lâm Khôi Vĩ của tôi.
Nhưng tôi đã sai.
Sếp tôi sửng sốt, thậm chí còn chẳng thể ngậm được mồm khi đột nhiên ông ấy bước vào phòng tôi. Ông trố mắt với những bức ảnh trên tường có Lâm Khôi Vĩ, những ly, những gối, miếng lót chuột và cả lịch treo tường, trong khi đó tôi đang feel cái bài huyền thoại "Đưa em đến ngân hà", vừa nhâm nhi miếng bánh rán vừa phát thảo ý tưởng thiết kế. Thấy sếp đơ người quá mười giây rồi mà vẫn chưa có dấu hiệu sẽ trở lại bình thường, tôi buộc phải đứng lên để chắc rằng ông không bị hoá đá:
-Chào buổi sáng sếp ạ!
Ông ấy vặn người một chút, chớp chớp mắt và dùng tay ấn thái dương.
-Nếu như không thấy bảng hiệu công ty giữa phòng này thì tôi còn tưởng cô dọn cả nhà cô qua đây rồi
-À haha sếp ạ, công ty là nhà, sếp là người nhà của chúng em.
-Ai bảo cô như thế?
-Không phải lúc em xin phép trang trí lại phòng sếp đã nói ... sao ạ?
Tôi thấy sếp có vẻ hoa mắt, tôi liền vội chạy ngay qua dìu sếp ngồi xuống ghế, rót cho ông ấy một ly nước. Ngay lập tức ông ta trố mắt ra, còn không dám nhận cái ly. Do sếp sai hay là do tôi đã truyền đạt sai vấn đề nhỉ?
Ông ấy đi ra khỏi phòng và tôi còn nghe được tiếng ông lầm bầm trong miệng, nhìn y như một người cha già dấu yêu. Mà thôi, nói chung là ngày hôm đó diễn ra nhanh lắm nhưng xem ra tôi với ông ấy không còn tiếp xúc nhiều nữa đâu. Vì sức lan toả của Lâm Khôi Vĩ mạnh lắm!
Ờm và còn chuyện này nữa, đến cái ngày thứ tư buộc phải gặp lại bà khách hàng đấy để trao đổi lại bản thảo, não bộ tôi liền cho phát lại khoảnh khắc bà ngồi cùng hàng ghế cổ vũ Lâm Khôi Vĩ, và đôi môi đỏ ơi là đỏ chu ra làm nhoè đi ảnh của Lâm Khôi Vĩ trên chai trà sữa
"..."
Tôi muốn hoá đá như sếp. Và tôi bắt đầu sợ bà ấy. Tôi không nghĩ là mình có thể đủ bình tĩnh để đối diện với một người mà mình đã biết bí mật của người đó. Hmm..
Hình như bà ta thích màu đen, hôm nay gặp mặt nhìn bà ta trông sang hơn và khí chất hơn tối hôm đó. Thảo nào người ta lại có câu "Gặp trai là mất hết liêm sỉ" thật sự quá đúng.
-Bản thứ hai em đã sửa xong rồi, chị xem lại giúp em có chỗ nào cần sửa nữa không.
Vẻ mặt bà ta thật là nghiêm khắc, hoàn toàn khác xa với tối hôm đó. Mà sao tôi lại cứ nhắc tới tối hôm đó hoài vậy, đây là công việc mà.
-Được rồi đó em.
-Dạ!
Tôi lấy cái tệp ra cất lại bản thảo, và tôi thấy đôi mắt bà ta đột nhiên mở to và sắc mặt liền biến đổi sang phấn khích. Tôi nhìn lại, à cái tệp có hình Lâm Khôi Vĩ. Hình như phát hiện ra được ánh mắt của tôi, bà ta đảo mắt để lấy lại sự sang trọng lúc đầu.
-Con cháu tôi ai cũng thích cậu trai đó cả!
Cậu trai. Quả là không nỡ chối bỏ cái nhan sắc ấy mà.
-Đúng rồi chị, không chỉ có tụi trẻ đâu mà cả người lớn cũng thích nữa đó chị.
Bà ta tỏ ra lúng túng:
-Cô nói sao chứ tôi nào có..
-Dạ không, em là người lớn mà cũng thích nữa nè!
"..."
Bà ta không nói thêm câu gì cả mà chỉ run run, hình như không thể ngồi lâu được nữa mà đứng lên, ra khỏi quán cafe rồi lên xe đi về. Tôi thầm nghĩ trong bụng "Thích thì cứ nói thích đi còn chối". Đúng là, người lớn khó hiểu thiệt.
Không phải khi không mà tôi có ác cảm với bà ta đâu. Cái gì cũng có lí do của nó. Thật ra bà ta tên Loan, 48 tuổi rồi mà vẫn chưa chồng, ngoài là một giám đốc công ty mỹ phẩm ra bà ấy còn có nghề tay trái, đó là "hành khách vip trên máy báy". Và cũng không phải ngẫu nhiên mà bà ta thích Lâm Khôi Vĩ của tôi, chàng trẻ nào có nhan sắc một xíu là sẽ không chừa. Có phải đó là hậu quả khôn lường đối với nhân loại của việc ế lâu năm thời niên thiếu chăng?
Bà Loan nổi tiếng, vì chiến lược kinh doanh thông minh và vì có những phát ngôn xuất sắc. Tôi còn nhớ rất rõ bà Loan đã phát biểu như thế này. Khi được phóng viên hỏi:
-Theo chị (bà ta không thích bị gọi là bà) thì liệu cuộc đời phụ nữ có do đàn ông quyết định không?
-Đa số đều có nhưng tôi thì ngoại lệ.
-Vì sao vậy? Có phải vì chị vẫn chưa chồng nên không thấy bị ràng buộc không?
Bà Loan trả lời rất bình thản:
-Không, tôi có tiền, tôi ràng buộc lại họ mới đúng!
Không hiểu vì sao chứ trong đầu tôi liền nghĩ đến Lâm Khôi Vĩ. Sợ thật sự. Đời sống riêng tư của bà Loan không phải đơn giản, cặp kè với hotboy này rồi bỏ người này đến với người kia, nhưng điều đó lại chẳng có vấn đề gì cả vì bà ta rất thành công. Tôi thì không thích những người không chung thuỷ nên chung quy lại tôi vẫn không có tí thiện cảm nào với bà Loan.
Nhưng là đối tác của nhau, tôi tôn trọng sự riêng tư của khách hàng, tôi không dám hé răng đề nghị "Bà hãy tránh xa Lâm Khôi Vĩ của tôi ra". Tôi không có cái gan đó, và vì tôi còn phải kiếm thật nhiều tiền mới có thể tiếp tục công cuộc theo đuổi thần tượng.
Bạn thấy đấy, đối tượng mà tôi đang hướng tới là một ánh hào quang quá đỗi hoàn hảo, tôi phải ra sức bảo vệ cho riêng mình. Và cũng từ đó mà trong quyển nhật ký mang tên "Theo đuổi Ánh Hào Quang" của tôi, một chặn đường gian nan khốn khổ giành lấy tình yêu đích thực bắt đầu.