CHAPTER 11 : THE FIRST SNOW

Tùy Chỉnh

Trong công viên lúc này đã thưa thớt dần người qua lại, thỉnh thoảng chỉ lát đát vài cặp tình nhân đi cùng nhau. Bầu trời đã bước sang chớm đông, thời tiết trở nên lạnh lẽo hơn bình thường rất nhiều. Vào thời điểm như thế này, con người vẫn thường thích đến một quán cà phê nào đó nhấm nháp vài ly sữa ấm hoặc ở nhà xem một bộ phim dài tập.
Phía trước một hàng cây, Sana ngồi trên một chiếc ghế đá làm bằng gỗ đen dài, hai bên tay ghế được uốn cong theo kiểu cách Châu Âu. Sana đung đưa hai chân mình, có lẽ vì ngồi quá lâu nên cô cảm giác từng tế bào dưới bàn chân cô đang tê dại dần đi, thỉnh thoảng Sana lại đưa một bên chân lên để co giãn cơ, trông cô hệt như một cầu thủ bóng đá đang luyện tập chăm chỉ với trái bóng của mình.
Sana dang hai tay lên trời, miệng ngáp một cái dài, cô cảm thấy bản thân sắp sửa ngất đi vì mệt, cô ngồi đây đã 3 tiếng đồng hồ. Tzuyu hẹn cô 7 giờ và bây giờ đã là 10 giờ đêm nhưng vẫn không thấy bóng dáng em đâu. Cô nhắn tin và gọi điện cho Tzuyu nhưng không nhận được hồi âm, gọi quản lý cũng không ai bắt máy. Và thế là Sana quyết định cứ ngồi đây chờ Tzuyu mặc cho không biết khi nào em mới đến.
"Hay là em ấy quên hẹn rồi."
Sana thở dài, từng làn hơi của cô phả vào không trung những vòng khói nhỏ, thời tiết đang càng trở nên lạnh hơn, Sana bắt đầu run rẩy . Cô co người lại, hai cánh tay bỏ vào túi và liên tục chà xát để làm ấm. 30 phút nữa trôi qua, và nhiệt độ ngoài trời càng lúc càng giảm, Sana cảm thấy cơ thể mình trở nên nặng đi, đôi mắt cũng mờ dần cho đến khi trước mặt cô không còn nhìn thấy gì nữa.
-----------------------------------------------------------
"Xong, mọi người đã vất vả rồi. Xin lỗi vì đã giữ mọi người lại nhé, mai chúng ta sẽ tiếp tục ghi hình lúc 6 giờ. "
Đạo diễn cuối đầu chào và ra dấu mọi người giải tán.
Tzuyu chậm chạp bước mấy bước ra ngoài chiếc xe của quản lý. Rõ ràng là lịch trình sắp xếp 7 giờ sẽ kết thúc ghi hình, ai ngờ đâu đạo diễn bỗng nhiên thay đổi phân cảnh trong phim , không phải một mà là tận mấy cảnh. Thế là làm cả đoàn phim kể cả cô phải ở lại thêm vài tiếng đồng hồ chỉ để quay lại mấy đoạn đã diễn rồi.
Tzuyu thở dài bước lên xe, cô lấy ra từ giỏ xách chiếc điện thoại của mình , mấy tiếng rồi vì phải ghi hình liên tục nên Tzuyu không được sử dụng điện thoại . Trên màn hình hiện lên thông báo 9 cuộc gọi nhỡ từ Sana. Tzuyu ngạc nhiên. Cô bỗng nhớ lại cuộc gọi hồi sáng của mình với chị. Vì quá bận bịu ghi hình mà cô đã quên béng mất cuộc hẹn này. Tzuyu sửng sờ, cô vội gọi điện thoại lại cho Sana nhưng rồi 1 cuộc 2 cuộc 3 cuộc đều không có ai bắt máy.
"Chị ấy giận mình rồi chăng?"
Tzuyu tự hỏi.
Cô liền gọi cho anh quản lý riêng cho Sana hôm nay, nhưng anh ấy chỉ nói Sana sau khi kết thúc lịch trình đã xin phép ra ngoài một mình vì có hẹn rồi. Hiện tại Sana không có mặt ở kí túc xá.
Sao lại không về kí túc xá?
Không lẽ...
Tzuyu hoảng hồn. Không lẽ Sana vẫn còn ngồi đợi cô ? Cô nhớ mình hẹn lúc 7 giờ và hiện tại đã quá 10 giờ rồi. Chẳng nhẽ trong cái thời tiết giá lạnh thế này chị ấy lại không biết tự về nhà sao? 30 phút không thấy cô đến lẽ nào vẫn không đoán được cô có chuyện đột xuất.
Tzuyu lo lắng, cô lập tức xin phép quản lý của mình về trễ, cô mở tin nhắn mà Sana đã gửi trước đó cho mình và đọc cho tài xế địa chỉ , họ nhanh chóng rời khỏi phim trường.
--------------------------------------------
Chiếc xe chở Tzuyu mau chóng đến khu công viên nơi Sana đã hẹn. Tzuyu hiện tại mới chợt nhớ ra, công viên này là chỗ cũ nơi cô và Sana từng đi chơi cùng nhau cách đây vài năm. Hiện tại khu này đã có chút thay đổi.
Tzuyu một mình xuống xe và đến địa điểm mà Sana đã nhắn. Đó là một bãi đất trống mà người ta thường sẽ trải những tấm bạt ra để có những buổi picnic dã ngoại ở đó, nhưng vào thời điểm buổi đêm như thế này dĩ nhiên sẽ chẳng còn ai ở đây.
Tzuyu sốt ruột, trong lòng thầm trách bản thân mình vì sao lại vô tâm đến vậy. Cô nhìn ngang nhìn dọc một hồi,xung quanh bốn bể đều vắng lặng như tờ không một bóng người, cuối cùng khi đôi mắt hướng đến một hàng cây phía xa. Giây phút đó,  Tzuyu mới nhận ra một dáng người thân thuộc, người con gái mặc độc một chiếc áo khoác mỏng manh đang ngồi tựa vào thành ghế. Cơ thể gục xuống phía trước.
Người đó không ai khác chính là Sana.

Sana ngồi đó , thân ảnh nhỏ bé và cô đơn. Cô gục mặt xuống, đôi mắt nhắm lại như đang ngủ, có lẽ cô đã quá mệt mỏi vì chờ đợi Tzuyu. Cơ thể vì lạnh mà thu lại.
Tzuyu cảm thấy có chút đau nhói trong lòng. Nắm tay cô vô thức siết lại.
Tzuyu liền chạy đến chỗ Sana và khuỵu gối xuống trước mặt chị. Cô cởi chiếc áo khoác ngoài của mình và choàng lên tấm vai gầy của Sana. Sau đó đưa bàn tay mảnh dẻ của mình lên bờ má của chị và khẽ lay nhẹ. Cô thì thầm.
" Sana! Sana! Mau tỉnh lại."
Sana rung lên, khuôn mặt cô dần nhúc nhích. Cô từ từ đưa mặt lên, đôi mắt màu nâu trà ánh lên tia hạnh phúc nhìn người trước mặt. Cô nở một nụ cười thật dịu dàng, dù rằng lúc này Sana cơ hồ không còn tỉnh táo nữa.
Tzuyu nhăn mặt, cô cố gắng nói với Sana bằng một giọng nhẹ nhàng nhất, tay cô vẫn đặt trên má của Sana.
"Chị bị ngốc sao?"
...
"Giờ này vẫn còn chờ ở đây?"
Sana mỉm cười, cô cảm thấy dù chờ đến bao lâu đi chăng nữa nhưng chỉ cần Tzuyu đến, chuyện chờ đợi đó chẳng phải rất xứng đáng hay sao. Sana gật gật đầu và cười ngây dại.
"Nhưng không phải là... Tzuyu đã ở đây rồi sao."
Sana rút bàn tay từ trong túi áo ra, áp sát vào bàn tay đang đặt trên má cô. Hưởng thụ chút ấm áp nhỏ bé từ người cô thương. Khuôn mặt thoải mái và hiện lên một tầng hồng hào.
Tzuyu nhanh chóng rút tay lại , cô khẽ kéo người của Sana đứng dậy , nhưng Sana dường như không còn đứng vững nữa. Cơ thể chỉ còn biết dựa vào Tzuyu. Sana lúc này trông thật nhỏ bé trước Tzuyu , cô vùi mặt vào lòng ngực em, đôi mắt lim dim như kẻ say rượu.
"Sana, em đưa chị về...."
Tzuyu thì thào, hai tay cô vòng quanh bờ lưng của Sana, kéo chị ấy vào sát người mình.
"Ah....."
Sana thốt lên.
Tzuyu chợt không hiểu có chuyện gì. Cô khẽ nhìn Sana, thấy chị ấy đã hé mở đôi mắt to tròn của mình và nhìn chằm chằm vào cô. Bất giác Tzuyu không biết có chuyện gì xảy ra, mặt cô dính gì hay sao. Tzuyu có chút bối rối, cô lùi lại phía sau vài bước.
Sana đưa tay lên trên mái tóc xoăn dài màu hạt dẻ của Tzuyu, ngón tay cô lấy xuống một thứ gì đó trăng trắng.
Tuyết?
Là tuyết đầu mùa của thủ đô Seoul.
Và hiện tại Tzuyu đang ở bên cạnh Sana.
"Tuyết rơi rồi..."
Sana thì thào nói, ánh mắt trong veo của cô dần xuất hiện hình ảnh phản chiếu của những hạt tuyết đầu mùa đang bắt đầu rơi xuống. Chúng lát đát bay tứ tung, rơi trên mặt đất, rơi trên lá cây, rơi trên tấm áo, và dính lên cả mái tóc của họ. Khung cảnh bây giờ nhuộm một màu trắng xóa. Khuôn mặt đỏ hồng của Sana cùng những hạt tuyết vương trên tóc cô trông như những hạt pha lê lấp lánh, càng làm vẻ đẹp đơn thuần mà diễm lệ của cô nổi bật lên trong khung cảnh tuyệt đẹp này.
Từng bông tuyết nhỏ bé trắng tinh khôi như những đóa hoa lê, chúng xoay vần trong không trung hệt như những quả cầu bông. Những hạt tuyết rơi càng ngày càng dày đặc, phủ lên vạn vật xung quanh trông như những lớp sương trắng. Có những hạt tuyết rơi trên cả khóe môi của Tzuyu, vô tình làm cô nếm được cả mùi vị của tuyết. Trong phút chốc dưới chân họ, tuyết đã trải đầy như một thảm ngọc trắng thuần khiết.
Sana mỉm cười. Tay cô bất giác đưa lên và đón những hạt tuyết nhỏ bé.
"Người ta nói ...."
"....nếu ở bên cạnh nhau vào ngày tuyết đầu mùa, thì mối lương duyên đó sẽ kéo dài mãi mãi."
Sana thì thầm , cô không nhìn Tzuyu. Khuôn mặt cô khả ái ửng hồng và trong vài giây ngắn ngủi sau đó, đôi mắt cô dần nhắm lại, cả người đều vô lực tựa hẳn vào lòng của Tzuyu. Tzuyu vội ôm đỡ lấy Sana, cô bất giác nhìn lên khuôn mặt chị , cảm nhận từng nhịp thở ấm nóng đều đều của chị, trong lòng phức tạp dâng lên một loại cảm xúc kì lạ. Tzuyu đặt tay lên trán Sana, nhiệt độ của cơ thể chị lập tức làm tay cô bỏng rát.
Sana đã sốt rồi.
Tzuyu đau lòng ôm lấy người con gái nhỏ bé trước mặt, sau đó cõng chị lên trên vai và rời khỏi công viên. Sana đầu tựa vào cổ của cô, miệng vẫn còn thì thào vài tiếng trong vô thức.
"Chou Tzuyu.... Tzuyu"
"Em xin lỗi."

-----------------------------------------------------------

"Trời đất ơi, Sana làm sao vậy?"
Jihyo thốt lên khi trông thấy Sana đang nằm bất động trên vai của Tzuyu.
"Chị ấy bị sốt nên ngất đi, mọi người đừng lo lắng, em sẽ chăm sóc Sana."
Tzuyu nói đoạn liền nhanh chóng cõng Sana đi vào phòng.
Mọi người trong phòng chỉ biết nhìn nhau , họ hỏi quản lý đầu đuôi câu chuyện sau đó liền thay nhau người thì chuẩn bị thuốc người thì chuẩn bị nước và khăn ấm mang đến giúp Tzuyu.
Tzuyu nhẹ nhàng khom người hạ Sana đặt ngay ngắn nằm lên giường, cô cởi chiếc áo khoác ngoài của Sana ra, cẩn thận thay cả đôi vớ . Sau đó cô mới nhận ra mình cần phải thay cả bộ đồ cho Sana, chúng gần như đã bị ẩm ướt vì tuyết rơi lên. Tzuyu liền chạy ra ngoài, thấy Momo ở gần nhất liền nhanh chóng kéo tay chị ấy vào phòng.
"Chị , giúp em thay đồ cho Sana nhé."
" Ừ ,để chị."
Momo xắn tay áo của mình lên nhưng rồi như thể nhớ ra điều gì, cô nhìn chằm chằm vào Tzuyu.
"....Nhưng mà sao em không thay luôn cho Sana?"
Momo dò hỏi.
"À.... tại tay em bị mỏi ấy, ban nãy cõng chị ấy hơi lâu."
Tzuyu giả bộ đưa cổ tay của mình lên và xoa nắn vài cái.
"Sao không để anh quản lí cõng?"
Momo sẵn tiện hỏi luôn.
"À... cái này...."
Tzuyu cứng họng, cô bắt đầu gãi gãi đầu và ấp úng, hiện tại Tzuyu đang phải tìm một cái lí do hợp lí nào đó để trả lời bà chị này nhưng mãi vẫn không nghĩ ra được.
Momo nghi hoặc nhìn Tzuyu. Sao con bé này lại lúng ta lúng túng như vậy. Mặt mũi thì bối rối, cô có bắt nó đem đi tra khảo hay gì đâu nhỉ. Chỉ thắc mắc chút xíu thôi mà. Momo tự nhiên cảm giác Tzuyu có điều gì đó rất kì lạ đối với Sana, nhưng tuyệt nhiên nghĩ mãi cô cũng không biết đó là gì. Momo đành phủi tay cho qua.
Tzuyu thở phào, cô bước ra ngoài và chờ Momo thay đồ cho Sana. Tầm 5 10 phút , Momo bước ra và ra dấu cho Tzuyu đi vào.
Tzuyu kéo một chiếc ghế nhỏ lại cạnh bên giường Sana. Sau đó lấy chiếc khăn bông nhỏ màu trắng được đặt trên khay và nhúng vào một thau nước ấm, cô từ từ làm ướt chiếc khăn và dùng lực xoắn mạnh để vắt bớt nước. Tzuyu gấp chiếc khăn lại thành hình chữ nhật vừa đủ và cẩn thận đặt lên vầng trán chị. Sana lúc này trông như một đứa trẻ bị đổ bệnh , vẻ mặt an phận và không có chút sức lực.
"Sana ,có thể dậy ăn và uống thuốc không?"
Tzuyu kề sát khuôn mặt mình bên tai Sana khẽ thì thầm.
Sana không có chút phản ứng, khuôn mặt cô vẫn bình thản như chìm vào giấc ngủ. Tzuyu chắc bẩm chị ấy không nghe thấy gì liền thở dài. Tzuyu định rời khỏi đó để xuống bếp nấu cháo, phòng hờ Sana tỉnh lại .
Nhưng khoảnh khắc cô vừa đứng dậy định quay lưng đi thì có một bàn tay nắm lấy tay cô và kéo mạnh xuống.
Sana vẫn nhắm nghiền đôi mắt, dù đôi chân mày có chút nâng lên. Tzuyu nhận ra Sana vẫn đang mê man và trong vô thức chị đã kéo cô xuống. Lúc này, phần thân thể phía trên của Tzuyu áp sát vào người Sana, cả khuôn mặt của Tzuyu đều ở rất gần mặt của Sana, và đôi môi của cô chỉ cách môi Sana vài centimet .
Tzuyu hoảng hồn. Đôi mắt phượng xinh đẹp của cô mở to và nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Sana. Nhìn kỹ thì Sana có góc cạnh trên khuôn mặt thật sự rất sắc sảo, chỉ một từ xinh đẹp đều không thể diễn tả được đầy đủ nét đẹp hoàn mĩ này. Chiếc mũi thẳng tắp này nói không ngoa đều có thể đâm thẳng vào trái tim của bất kì ai, còn đôi môi chẳng khác gì những cánh hoa anh đào, hồng hào kiều diễm. Đôi má cô ửng hồng ngay cả khi không có chút phấn son nào. Hơi thở ấm nóng của Sana phả ra đều đều trên mặt Tzuyu, lần đầu tiên Tzuyu có thể cảm nhận rõ ràng được hơi thở của mình hòa lẫn cùng hơi thở của Sana. Cảm giác này làm Tzuyu có chút hoảng sợ. Nhưng theo một góc độ của tâm lý học, cảm giác sợ hãi sẽ luôn đi kèm với một chút tò mò, một chút ham muốn được dấn thân vào. Đột nhiên, một sự mê luyến nảy sinh trong lòng Tzuyu, cô nhìn chằm chằm vào đôi môi khép hờ của Sana, trái tim chợt dấy lên xúc cảm rạo rực.
Tzuyu nhăn mặt, cô lắc lắc đầu , cố gắng đẩy những suy nghĩ vô sĩ này rơi ra khỏi đầu mình. Cô không cho phép mình làm điều này với Sana, và trong tình huống này càng không thể. Cô không cho phép bản thân bước qua lằn ranh giới mà mình đã đặt ra, nếu quy tắc bản thân đã dựng nên mà còn tự phá vỡ được thì cuộc đời của cô nhất định sẽ đảo lộn. Chỉ cần một lần không giữ được lí trí, nhất định cả đời này sẽ phải trả giá.
Tzuyu nhắm mắt lại ,nhanh chóng rời khỏi tư thế không được bình thường lắm vừa rồi. Cô định ngồi dậy và dứt ra khỏi Sana thì một lần nữa, Sana lại vòng cánh tay của mình lên cổ Tzuyu , kéo cả thân thể cô xuống và vô tình...
Đôi môi của cô đặt lên môi Sana.
Tzuyu mở to mắt và mọi giác quan trên cơ thể cô bị kích động tột cùng. Cô có thể cảm nhận được rõ ràng sự mềm mại và ấm nóng nơi cánh môi của Sana. Hơi thở chị ấy dù mang luồng khí nóng hổi nhưng vẫn nhẹ nhàng hoà dịu cùng hơi thở của cô. Thậm chí, Tzuyu còn có thể thấy rõ bờ mi cong vút của Sana đang run lên từng hồi.
Cảm giác này thật sự khiến Chou Tzuyu rơi vào tê liệt. Nhịp tim cô đập với tốc độ điên cuồng.
Trong phút chốc, cả người Tzuyu run rẩy và nóng dần lên, cô không dám nhắm mắt mà cũng không dám cử động. Tzuyu bị sốc tinh thần và cô cứng đờ người không thể nhúc nhích, ngón tay cô như bị co rút lại, một chút chuyển động cũng không thể làm được. Mãi cho đến khi bên ngoài phòng vang lên tiếng gõ cửa cùng giọng nói của Jeongyeon.
"Tzuyu, chị mang cháo cho Sana nè."
Tzuyu lập tức  hoàn hồn, cô mau chóng tách khỏi nụ hôn của Sana, gỡ tay chị ra và đặt vào phía trong tấm chăn. Sửa soạn lại tóc tai cùng quần áo đã bị xộc xệch của mình, thật nhanh điều chỉnh lại hơi thở và cảm xúc của bản thân ,sau đó tiến tới cửa phòng và mở cửa cho Jeongyeon bước vào.
---------------------------------------------------------
Note:
Ngọt chút đỉnh chương này thôi, còn mấy chương sau thì chắc chỉ toàn ngược luyến tàn tâm thôi ạ =]]]]]