CHAPTER 15 : LOVE FOOLISH

Tùy Chỉnh

Jinyoung ôm chầm lấy Tzuyu từ phía sau thật chặt, tay anh đặt xung quanh eo cô siết lấy. Tzuyu cố gắng lần gỡ bàn tay cứng rắn của Jinyoung ra nhưng vô lực, cả cơ thể càng ngày áp sát vào thân thể của Jinyoung. Dường như đôi môi của Jinyoung đã chạm nhẹ vào má của Tzuyu. Rốt cuộc bằng một lực vừa đủ, Jinyoung xoay vai Tzuyu lại, mặt đối mặt với mình. Anh từ từ đưa bàn tay lên lau lấy những giọt nước mắt thấm ướt khóe mi cô. Sau đó, bằng một cách chậm rãi nhất, khuôn mặt anh tiến lại gần khuôn mặt của Tzuyu. Đôi môi anh chỉ còn cách môi Tzuyu một đoạn nhỏ, cả hai dần nhắm mắt lại.



















'Xoạch.'
"Ahhhhhhh coi chừng!!!!!!!!"
Sana thét lên trong khi cơ thể  cô đột ngột ngã về trước. Tất cả mọi người đều bị giật mình mà dừng lại.
Sana ngã nhào xuống đất, lọt vào khung hình, cả người cô sõng soài trên mặt đất. 
Lúc này không chỉ có mỗi Sana là kinh hoàng mà tất cả mọi người tại phim trường đều đang há hốc.
Người của Jinyoung ướt nhẹp một mảng lớn, là nước cà phê.
Trong lúc Sana bất cẩn ngã nhào xuống đất, ly cà phê của cô đã 'vô tình' bay thẳng vào người của Jinyoung khiến anh không kịp né tránh. Hiện tại chiếc áo vest đắt tiền của anh cùng chiếc áo sơ mi trắng tinh bên trong đã bị nhuộm một mảng nâu to tướng. Tzuyu bên cạnh chỉ may mắn dính phải một vài giọt.
Tổ phục trang hớt hãi chạy đến và lau đi vết cà phê trên quần áo của Jinyoung nhưng dường như chuyện đó trở nên vô ích, chúng đã loang lổ thành một mảng rộng.
Khuôn mặt cứng đờ của đạo diễn, vẻ mặt bất ngờ không nói lên lời của Momo cùng Chaeyoung cùng tất cả mọi người dường như làm cho Sana trở nên vô cùng xấu hổ và ngại ngùng. Cô nhanh chóng đứng dậy cuối đầu liên tục ,sau đó gấp gáp đến chỗ của Jinyoung.
"Tiến bối, em xin lỗi ạ, em thật lòng xin lỗi... Em không cố ý."
Sana mếu máo, cô rút một tờ khăn giấy trong túi ra và giả vờ lau những vết cà phê đã khô trên áo của Jinyoung. Khuôn mặt Jinyoung khó xử, anh chỉ biết cười cười xua tay, bảo rằng không sao đâu.
Sana cứ loay hoay một chỗ trông thật tội nghiệp, một hồi sau lại hấp tấp quay sang đạo diễn mà cuối đầu liên tục.
"Em thành thật xin lỗi ạ, là lỗi của em bất cẩn."
Miệng Sana méo xệch một bên, trong mắt như có một lớp sương mỏng. Nhìn thấy Sana vẻ mặt đáng thương như vậy,đạo diễn không biết nói gì, ông cũng chỉ y hệt Jinyoung.
"Thôi không sao đâu, cũng không phải em cố ý......"
Dừng một chút đạo diễn liền giơ tay lên ra hiệu cho tổ phục trang.
"Mau chuẩn bị bộ dự trù mang đến đây."
"Ah... thưa đạo diễn, đó là bộ duy nhất."
Trợ lí phục trang từ đâu đứng ra bối rối trả lời.
"Cái gì?"
Đạo diễn thốt lên.
"Các anh làm ăn sao vậy? Bộ đồ này đã được quay ở cảnh trước, hai cảnh liền nhau, diễn viên phải mặc đúng bộ quần áo này mới có thể tiếp tục ghi hình. Bây giờ không có thì làm thế nào???"
Đạo diễn bắt đầu nổi nóng, khuôn mặt ông dần chuyển sang màu đỏ và đôi chân liên tục dậm vài nhịp.
"Xin lỗi đạo diễn, chúng tôi cũng không ngờ chuyện này xảy ra nên đã... không chuẩn bị kịp."
Trợ lí phục trang gãi gãi đầu cuối mặt.
"Đừng trách anh ấy ạ, là lỗi của em. Em sẽ nhanh chóng đi tìm một bộ y hệt cho đạo diễn."
Sana xen ngang, lúc này Sana trông chẳng khác gì một học sinh tiểu học vừa mắc lỗi trong lớp và đang ăn năn hối lỗi trước vị giáo viên chủ nhiệm của mình, khuôn mặt cô đích thị là y hệt như một cô bé mít ướt.
Đạo diễn thấy Sana nói vậy thì dịu xuống, nghe danh Sana- idol có khả năng làm tan chảy ngàn con tim vì độ dễ thương của mình đã lâu, nay đạo diễn mới thật sự được diện kiến, cô gái này quả nhiên là biết làm người khác mủi lòng, khiến bao nhiêu bực tức lập tức tan biến. Đạo diễn cười trừ, chỉ biết lắc lắc đầu khoát tay. 

Ông cứ đứng ngẩn ra , suy nghĩ một hồi lâu rồi thì quyết định cầm loa thông báo.
"Hôm nay chúng ta quay đến đây thôi, tổ phục trang xin hãy chuẩn bị một bộ y hệt cho tôi vào ngày mai, cũng trễ rồi, thôi mọi người kết thúc ở đây nhé. Xin cảm ơn ."
Mọi người nghe vậy liền thở phào, ai nấy cũng vừa đứng tim vì chuyện xảy ra vừa rồi, chỉ sợ đạo diễn ông ta nổi điên lên rồi bắt họ chờ ở đây quay đến đêm thì chết mất. Họ thậm chí cảm thấy quả nhiên sự xuất hiện của Sana cũng kì diệu quá chừng, làm nguôi cơn giận của đạo diễn chỉ trông tíc tắc mà còn giúp họ hôm nay được về sớm một bữa. Không biết là nên trách hay cảm ơn cô gái này đây.
Sana vẫn giữ lễ như cũ, cuối đầu liên tục nói xin lỗi đạo diễn, nhưng ông ta chỉ xua tay và bảo cô không cần áy náy nữa. Có vẻ như ông ta thật sự bị thuyết phục bởi sự đáng yêu của Sana rồi. Chẳng mấy chốc, mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc và ra về.
Sana chạy đến chỗ Jinyoung và một lần nữa tạ lỗi với anh ta nhưng Jinyoung chỉ cười trừ ,sau đó tạm biệt cô cùng Tzuyu và ra về.
Momo và Chaeyoung đứng bất động chứng kiến toàn bộ sự việc từ nãy đến giờ, hiện tại mới dám lên tiếng.
"Cậu làm sao đấy, khi không đứng yên cũng ngã ra là sao????"
Momo hỏi mặt tràn đầy nghi hoặc.
"Hic, làm sao mình biết được, chỉ định bước mấy bước để sang phải một chút thì bị vấp ...."
Sana mặt xụi lơ, ra vẻ hối lỗi dữ lắm.
"Đồ hậu đậu, đáng lẽ Chaeyoung không nên rủ cậu đi theo."
Momo bĩu môi.
"Yah mình biết lỗi rồi mà."
Sana gân cổ cãi, ai chửi mắng cô cũng được trừ con nhỏ này ra.
"May cho cậu đó, không có bộ mặt đáng yêu dễ làm mềm lòng người khác thì nãy giờ cậu đi trình diện với bên hãng phim người ta rồi."
Momo gõ gõ lên trán của Sana, khiến Sana trợn mắt bất bình.
Chaeyoung nghe cuộc đối thoại của Sana và Momo thì mỉm cười, cô im lặng không nói gì cho đến khi chiếc điện thoại trong túi reo lên inh ỏi. Chaeyoung bắt máy và gật gù vài cái, sau đó kéo hai con người đang cãi nhau chí choé về với thực tại.
" Anh quản lí bảo chúng ta ra xe rồi, đừng cãi nhau nữa. Mau về thôi."
-------------------------------------------------------------------------------------------
Đi được một đoạn đường, khi đã ra gần tới chỗ giữ xe của quản lý. Tzuyu đột nhiên dừng lại, cô nắm lấy cánh tay của Sana.
Sana giật mình , cô quay sang nhìn Tzuyu nhưng Tzuyu lại không nói gì, khuôn mặt em không có chút biểu cảm nào.
Momo và Chaeyoung đang đi chợt cảm giác thiếu thiếu 2 chỗ bên cạnh, bọn họ quay người lại thì nhìn thấy Tzuyu và Sana đang đứng đối mắt nhau. Hai người họ không nói gì mà chỉ nhìn nhau như vậy khiến Momo cảm thấy thực khó hiểu.
"Tzuyu với Sana sao đó? Đi về xe thôi chứ đứng đó làm gì?"
"Chị và Chaeyoung về trước đi, nói anh quản lý tụi em sẽ đón xe về sau."
Tzuyu lúc này sau một hồi lặng yên mới bắt đầu mở miệng, khuôn mặt cô toả ra luồng khí lạnh.
"Ủa có chuyện gì thế??"
Momo vẫn ngơ ngác, đang tính hỏi tiếp thì Chaeyoung chợt nắm lấy cánh tay cô.
"Được rồi, bọn mình về trước, lát cậu với Sana về cẩn thận đấy."
Nói rồi, Chaeyoung lôi Momo theo mình, không kịp để cô nói thêm lời nào. Momo rốt cuộc chỉ biết bất lực mà đi theo.
Đợi đến khi Chaeyoung và Momo đã mất dạng phía xa, Tzuyu mới buông cánh tay của Sana ra. Sana cảm thấy có chút ê ẩm nơi cổ tay, Tzuyu đã dùng lực rất mạnh để nắm lấy tay cô, điều này khiến Sana cảm thấy thực hơi kì lạ.
Thoạt nhìn, Tzuyu trông rất bình thường, vẫn lạnh lùng như mọi ngày nhưng hôm nay lại có phần khó chịu hơn một chút. Sana nhìn Tzuyu với ánh mắt dò xét, cô không hiểu vì sao em ấy bỗng nhiên lại muốn nói chuyện một mình với cô, Sana cố gắng đợi một lúc ,thấy Tzuyu vẫn không có phản ứng gì,cô mới ngập ngừng khẽ hỏi.
" Em sao vậy?"
Tzuyu càng lúc càng lãnh đạm, đôi chân mày của cô không chút lay động, ánh mắt sắc lạnh như một tảng băng. Đứng cạnh Tzuyu bây giờ ,bất kể là ai cũng có thể cảm thấy luồng không khí bức người đến đáng sợ. Cô lúc này chẳng khác gì những vị giáo sư nghiêm nghị hay đứng lớp trên giảng đường đại học, chỉ cần trông thấy học sinh ngủ gục, sẽ lập tức đuổi cổ họ ra khỏi lớp.
"Chuyện ban nãy...."
"Là chị cố ý đúng không?"
Tzuyu nheo mắt hỏi.
"Sao?"
Sana bất ngờ, một nỗi sợ thoáng qua trong lòng cô. Sana không hề nghĩ rằng Tzuyu có thể nhận ra việc cô đóng kịch khi nãy, bởi căn bản mọi người đều tin rằng  sẽ không có ai rảnh rỗi mà tự làm mình xấu hổ như vậy cả.
"Chị nghĩ, em không nhìn ra sao?"
Tzuyu tiếp tục nói, giọng của cô không hề có chút thanh sắc nào, đều đều bình thản khiến người nghe phải khó chịu.
Sana im lặng không trả lời, cô nhìn xuống đất và tránh ánh mắt của Tzuyu, các ngón tay cô vô thức miết vào nhau.
"Chị làm vậy để làm gì ?"
Tzuyu hỏi, tông giọng pha chút giận dữ nhưng cô cố gắng giữ giọng của mình bình tĩnh nhất có thể. Có vẻ như vì đang đứng ở nơi công cộng, Tzuyu rất cố gắng kiềm nén lại cảm xúc của bản thân. Nhưng Sana thì khác, ngay khi nghe em hỏi rằng chuyện lúc nãy cô làm là vì điều gì, Sana mới cảm giác có vẻ như Tzuyu đang muốn chất vấn cô. Sana bỗng nhiên cảm thấy cô muốn nói tuột ra tất thẩy cảm xúc trong lòng mình, tất cả lí do khiến cho bản thân cô phải trở thành một kẻ ấu trĩ như bây giờ, cô chỉ muốn Tzuyu nghe được lời nói chân thành mà cô đã chôn giấu bấy lâu nay.
"Ừ là chị cố ý... "
"Em nghĩ chị làm vậy là vì điều gì?"
Sana không còn im lặng nữa, cô nhìn thẳng vào ánh mắt băng lãnh của Tzuyu, đôi mắt to tròn như xoáy sâu vào em, khuôn mặt cô trở nên đanh lại.
"Em không biết."
Tzuyu buông một câu rồi quay mặt đi, cô không nhìn trực tiếp vào ánh mắt của Sana. Hai tay cô khoanh lại đặt trước ngực.
"Em nhận ra rồi có đúng không?"
Sana trở nên xúc động hơn, đôi mắt cô mở to và hai hàng mi chớp mở liên tục, miệng nở một nụ cười chua chát. Phải rồi, Tzuyu lúc nào cũng như thế này, lúc nào cũng làm những hành động né tránh cô mỗi khi cô bắt đầu thể hiện tình cảm của mình.
"Em nhận ra là..... chị thích em, có đúng không?"
Sana lấy hết sự can đảm của bản thân, cô đặt một câu hỏi mà đó cũng chính là một câu thổ lộ. Nhưng cô vẫn muốn thực tâm nghe được câu trả lời trực tiếp từ Tzuyu.
Có vẻ như Tzuyu không hề bất ngờ, điều đó càng khiến Sana tin rằng em đã biết được tình cảm của cô rồi, nhưng thật kì lạ rằng Tzuyu vẫn giữ một thái độ im lặng không một câu trả lời. Ánh mắt em lãnh khốc đến tuyệt tình.
"Sao em không trả lời?"
Sana không thể giữ bình tĩnh được lâu hơn nữa, cô không thể chịu đựng được sự im lặng này của Tzuyu.
"Phải , thì đã sao?"
Tzuyu đột ngột quay sang đối diện mặt với Sana. Ánh mắt không để lộ một chút nao núng, lại còn có phần rất kiêng định và đáng sợ, khuôn miệng cô còn hé một nụ cười có phần mỉa mai giễu cợt.
Sana cảm thấy tim mình như thắt lại, vậy là cô đoán đúng rồi, em ấy biết được tình cảm của cô. Có lẽ là từ khi ngồi bên bờ sông Hàn, em ấy đã biết hết tất cả. Vậy mà bấy lâu nay cô cứ ngỡ, tình cảm chôn giấu đơn phương của mình chỉ là chưa trao được đến tay người, nên mới phải chịu nhiều đắng cay đến vậy.
Đột nhiên Sana thấy một cỗ ấm ức dâng lên trong lòng.
"Vì thích em, vậy nên hết lần này đến lần khác chị cố gắng đến gần em... ngay cả chuyện hôm nay, chị từ bỏ sĩ diện của mình , cũng bởi vì chị không thể chịu đựng nỗi khi nhìn thấy em bên cạnh người khác. Bao lần chị đã cố nói cho em biết, nhưng em cứ né tránh, vì sao vậy? Là vì anh ta thật à? Em thích anh ta đến vậy sao?"
Sana không tự chủ, trong cơn cảm xúc như sóng vỗ không thể nào kiềm chế, cô nói hết tất cả những suy nghĩ trong lòng mình, cô cố gắng giải thích, nuôi niềm hy vọng mong manh rằng em sẽ hiểu cho tấm lòng của cô, hiểu cho những điều ích kỷ trẻ con mà cô đã làm, tất cả chỉ vì tình cảm dành riêng cho em. Trên đôi mắt nâu trà bắt đầu nhiễm một tầng nước mắt,chúng chỉ chực chờ đợi chủ nhân của mình hạ đôi mi kia một chút sẽ lập tức tuôn trào.
Ánh mắt của Tzuyu có chút phức tạp, cô hơi lùi người về sau, khuôn mặt trở nên bối rối, một khoảng lặng hiện hữu rõ nét giữa cô và Sana, nhưng sau một hồi lâu, cô vẫn cất giọng với âm điệu vô cùng hờ hững và lạnh nhạt.
"Chị đừng có trẻ con như thế nữa được không?"
"Em có chút tình cảm nào với chị không Tzuyu?"
Sana đau đớn hỏi, cô cảm giác mọi chuyện sắp dừng lại rồi. Được rồi, vậy thì cô muốn nghe hết tất cả. Sau lần này thôi mọi chuyện sẽ kết thúc.
"Tôi không."
Tzuyu thản nhiên nói, không một chút dè dặt, cũng không có chút áy náy.
Câu trả lời của Tzuyu tuyệt tình đến đáng sợ. Đầu óc Sana quay cuồng, và trong cơn đau đến nghẹt thở, Sana có thể cảm nhận được từng cánh hoa trong lòng cô đều bắt đầu úa tàn. Nhưng cô vẫn cố gắng gom chúng lại, nỗ lực hàn gắn chúng với hy vọng mong manh rằng em chỉ đang đùa giỡn với cô thôi.
"Là thật?"
Sana cười như điên dại, cô cố gắng hỏi lại lần nữa. Đôi vai cô run rẩy và bàn tay cô trở lên rét buốt, thân thể cô bây giờ cảm thấy tê liệt như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào. Sana cảm thấy mình đang chết lạnh dần dần.
"Vì sao những lần trước đây em lúc nào cũng hết mực lo lắng cho chị. Rồi sau đó lại đối xử với chị như người xa lạ. Em xem chị là một con rối của em sao?"
Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống má Sana. Cô nhớ lại những năm tháng trước đây khi em đối xử với cô vẫn còn rất vui vẻ và dịu dàng, cho đến cả những lần gần đây khi em liên tục thay đổi thái độ với cô, dù vậy Sana vẫn lựa chọn ghi nhớ những ân cần của em, cô vẫn muốn biết được những quan tâm đó của em là xuất phát từ loại tình cảm gì. Không lẽ hoàn toàn chỉ là cô tự đơm đặt trong lòng.
" Làm ơn đi, tôi xem chị như một người chị gái , như một người bạn thân nên tôi mới quan tâm đến chị. Chúng ta đều là phụ nữ. Chị không thấy thứ tình cảm này đi ngược lại đạo lý hay sao? Chị không thấy chuyện này thật xuẩn ngốc à? Chị không biết rằng tình cảm của chị sẽ ảnh hưởng đến biết bao người sao? Twice thì thế nào đây? Nếu tin tức Sana thành viên nhóm nhạc hàng đầu của Đại Hàn dân quốc là một người thích phụ nữ bị phanh phui trên báo chí, chị nghĩ danh tiếng của nhóm sẽ bị ô uế như thế nào? Và chị có đủ sức gánh vác cho cả nhóm nếu điều đó xảy ra không? Chị có nghĩ đến điều đó không???"
Tzuyu bất ngờ nói, từng lời cô nói ra đều như chiếc gai sắt đâm vào trái tim của Sana khiến nó không ngừng rỉ máu.
"Sao ?"
"Tôi thấy chị đúng là một người phiền phức mà. Làm ơn đừng bao giờ lôi người khác vào chuyện của chị nữa được không, Jinyoung không có lỗi gì cả nên chị đừng bao giờ đụng vào anh ấy nữa."
Tzuyu lên giọng, ánh mắt cô từng tia máu đỏ nổi lên chằng chịt, tưởng chừng như cô sắp khóc nhưng không phải, Sana cảm giác có lẽ bởi vì Tzuyu đã quá tức giận, Tzuyu tức giận vì Sana đã làm đổ cà phê lên người Jinyoung, người con trai mà em ấy yêu thương. Tzuyu tức giận vì cô đã dành cho em ấy một tình cảm trái với luân thường đạo lý, một tình cảm ngu ngốc mà đáng lẽ ra chỉ có riêng cô nên giữ lấy. Sana vô thức lùi về sau, người có chút không vững, ánh mắt cô vô hồn , nước mắt đã khô khốc đi tự khi nào. Sana mỉm cười , một nụ cười thập phần đau thương, cô nhìn xuống mặt đất, cảm thấy đất trời đang đảo lộn cả lên, nhưng Sana không có cách nào khiến mọi thứ bình ổn trở lại, hiện tại cô giống như một người đang đi trên dây,bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống hố sâu thăm thẳm phía dưới.
"Vậy được rồi."
Sana cố gắng giữ lại chút lòng tự tôn cuối cùng của bản thân.
"Chị sẽ không bao giờ làm phiền đến em nữa."
Nói rồi, Sana quay người lại và bước đi, từng bước từng bước nặng trĩu, trong nỗi đau thương vô hạn tưởng chừng có thể chết đi, cô cố gắng nén lại tiếng khóc của mình. Ngày hôm nay Sana cô đã hiểu được tất cả, ngay từ đầu tình cảm này là do cô tự đâm đầu vào, do cô tự huyễn hoặc bản thân mình, do cô đã quá mê luyến đắm chìm mà quên đi tất cả mọi người xung quanh. Là cô sai, có tình cảm với em chính là một sự sai lầm. Lẽ ra ngay từ đầu cô nên giết chết tình yêu này và không để nó lớn lên từng ngày. Ngày hôm nay nhận được những lời cay đắng của Tzuyu, cô mới có thể thức tỉnh ra được sự ngu ngốc và dại khờ của bản thân.
Người ta chỉ vô tình tặng cho mình một đoá hoa dại, vậy mà lại ảo mộng ngỡ mình nhận được cả mùa xuân.
Hiện tại, Sana không còn chút ý niệm gì về những thứ xung quanh nữa ,mặc cho từng cơn gió lạnh buốt cứ liên tục thốc vào khuôn mặt cô đau rát. Cô cứ đi ,đi mãi như thế cho đến khi Tzuyu không còn nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của cô nữa.
Bên đường những chiếc lá cuối cùng trên cây đã rơi rụng theo cơn gió, để lại cành trơ trọi đáng thương. Dòng người tấp nập ngoài những con phố vẫn không hề dừng lại, họ vẫn ngược xuôi và bộn bề đến mức, có khi họ đánh mất một thứ gì đó quan trọng trên đường về nhà mà cũng không thể nhận ra. Trong khoảnh khắc , những tia nắng chiều tà còn xót lại cũng dần tan biến đi, nhường chỗ cho sự lên ngôi của bóng đêm và vẻ đẹp mỹ lệ đến chói mắt của một thị thành Seoul đầy cô độc.
Tựa như cơn gió hoài tản mát xa xôi
Lối đi mà em mải miết kiếm tìm
Dường như lại là con đường không có lối thoát
Em chẳng thể níu giữ được nữa
Duyên phận đời này xa cách nghìn khơi
Trái tim này đành tiễn người ra đi.