CHAPTER 17 : HAPPY BIRTHDAY

Tùy Chỉnh

"Sau màn khóa môi nóng bỏng của Jinyoung (GOT7) và Tzuyu (TWICE) , rating phim Calling My Name của đài SBS vượt lên 17,7% bỏ xa các đối thủ cùng khung giờ."
"Gây sốt cuối năm 2025, bộ phim của Jinyoung (GOT7) và Tzuyu (TWICE) đang thuận lợi về đích với rating tăng dần đều. Hiện tại Calling My Name đã giành lấy vị trí thứ hai trong số những phim ăn khách nhất của nhà đài SBS và áp sát top 1 khi vẫn còn hai tập cuối chưa lên sóng."
Giọng người MC trong chương trình thời sự chuyên mục giải trí vang lên to rõ trong quán cà phê. Tất cả những khách hàng đang ở trong quán sau khi xem xong bản tin liền cùng nhau bàn tán.
"Yah cậu đã xem phim này chưa? Hay lắm đấy. Chemistry nam nữ chính phải nói là đúng ngọt luôn."
"Mấy nay mình đang theo dõi nè, Tzuyu với Jinyoung đẹp đôi quá trời ý."
"Nói gì thì nói, hy vọng họ chỉ là nhập vai mà thôi, mình sẽ không chịu được nếu Jinyoung oppa hẹn hò với Tzuyu đâu."
Một đám nữ sinh cấp ba ngồi cùng nhau bình phẩm về bộ phim một cách rôm rả, bọn chúng nói lớn đến độ Sana ngồi cách đó khá xa đều có thể nghe rõ một một từng lời.
Sana đặt ly nước xuống bàn, khẽ nở một nụ cười chua chát.
Cô đã tránh mặt Tzuyu vài tuần nay, cô không còn ở lại kí túc xá vào buổi tối nữa, nếu có về cũng sẽ chỉ thỉnh thoảng ghé qua vào ban sáng hoặc chiều, chủ yếu là giờ nào không có mặt của Tzuyu. Mọi người trong nhóm đều cảm thấy kì lạ và hỏi thăm Sana rất nhiều, nhưng mà cô cũng chỉ bịa đại một vài lí do như muốn được nghỉ ngơi an tĩnh, hay là có bà con bên Nhật qua thăm. Mặc cho quản lý có phàn nàn rằng việc cô cứ đi đi về về như vậy thật sự làm công việc có phần không thuận tiện cho lắm thì Sana vẫn giữ nguyên quyết định của mình.
Cô vẫn không thể quên đi những gì đã xảy ra vào buổi chiều hôm nọ.
Ngày hôm đó khi Tzuyu nói ra những lời tuyệt tình và cay nghiệt không chút đắn đo, Sana đã không còn muốn tiếp tục với đoạn tình cảm hoang đường này nữa.
Có lẽ em ấy đã nói đúng, tình cảm này thật quá khác biệt, thứ cảm xúc này đi ngược lại chuẩn mực của xã hội, đi ngược lại với mong mỏi của ba mẹ cô. Ở cái xứ Đại Hàn này mà nói, tình cảm của cô chính là một loại cấm kị, và nếu không may bị phơi bày trước công chúng, sự nghiệp của cô và Twice có thể sẽ đi đến kết thúc.
Nhưng điều quan trọng nhất khiến cô phải buông bỏ mối quan hệ này chính là, Tzuyu không thích cô,và em ấy yêu Jinyoung. Rốt cuộc ,trong mắt em cô cũng chỉ là một kẻ phiền phức lúc nào cũng gieo rắc sự khó chịu cho em. Chính cô đã vun đắp nên một khu vườn ảo mộng rồi sau đó nhận ra rằng những đóa hoa cô gieo trồng không thể nào đơm hoa nở rộ được nữa.
"Đúng vậy, một tình cảm ngu ngốc.. giống như em đã nói."
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống ,thấm đẫm cổ áo sơ mi của Sana. Sana nhắm mắt, tay cô vô thức siết chặt chiếc ly. Sana quyết định rằng, có lẽ mình cần phải thực sự quên đi Tzuyu, cần phải trở thành một cô gái bình thường như bao người khác, có một tình yêu đúng nghĩa như xã hội này mong muốn. Chỉ có quên đi tình cảm này với em, sau này cô mới có thể tiếp tục đứng cùng em trên sân khấu, đồng hành cùng Twice đến hết cuộc đời này.
Chính là em đã buộc cô phải đi đến bước đường này.
Sana bất giác cười nhạt, lấy tay lau đi giọt nước mắt còn đọng lại trên má, cô chớp chớp mắt và lấy lại dáng vẻ của một Sana hoạt bát thường ngày, từ từ lấy điện thoại ra và gọi cho một số điện thoại quen thuộc.
-------------------------------------------------------
Momo ném con gấu bông đang ôm lên chiếc sofa gần đó, thở dài mấy cái.
"Anh quản lí bảo hôm nay là ngày nghỉ của Sana. Nhưng gọi điện thoại cho cậu ta thì không trả lời, con người này sao cứ thích biến mất đột ngột vậy nhỉ?"
"Sana không bắt máy á?"
Dahyun hỏi, mặt có chút lo lắng.
"Ừ, con nhỏ xấu xa này."
"Thế thôi, tối nay chúng ta cứ im im mà mang bánh sinh nhật qua nhà Sana đi, đảm bảo cậu ý sẽ được một phen cảm động rơi nước mắt."
Jeongyeon đập tay lên bàn.
Hôm nay là 29/12, sinh nhật của Sana. Bọn họ dự định cùng nhau tổ chức một buổi tiệc nhỏ cho cô, đây vẫn luôn là điều lệ mỗi khi đến sinh nhật bất kì thành viên nào của nhóm. Tuy nhiên có vẻ như lần này không thể tổ chức ở kí túc xá vì Sana đã không về mấy tuần nay. Đến hôm nay, có vẻ như cô cũng đã quên mất ngày sinh nhật của chính mình.
"Rồi lỡ đâu cậu ấy không có ở nhà thì sao??"
Momo phản đối.
"Chứ không phải dạo này nó không về kí túc xá là để nghỉ ngơi hả, ngày được nghỉ mà không ở nhà chứ đi đâu được nữa? "
Nayeon chép miệng, buông cuốn tạp chí mình vừa đọc xong để lên bàn.
"Cùng lắm thì tối nó cũng phải về nhà ngủ nghỉ chứ?!"

Nayeon nghịch ngợm chen thêm.
"Mà tối hôm nay mọi người có thời gian không thế? Có ai bận lịch trình gì không? "
Nayeon hỏi. Cô biết Mina thì đang ở phòng tập rồi, chiều nay em sẽ tan làm đúng giờ. Jihyo cũng đang ở phòng thu âm, nhưng cũng vừa nhắn cho Nayeon rằng cô sẽ về kịp lúc để cùng mọi người đến nhà Sana.
Chỉ còn mỗi Tzuyu và Chaeyoung. Nayeon đưa mắt nhìn hai người bọn họ như có ý dò hỏi.
"Em rảnh cả ngày hôm nay, chỉ còn Tzuyu thôi. "
Chaeyoung nói, sau đó nghiêng đầu ngó sang phía đối diện. Tzuyu vẫn ngồi đó từ nãy đến giờ và xem kịch bản.
"Tối nay em quay mấy cảnh cuối của phim đến khuya, có lẽ sẽ không thể đi cùng mọi người. "
Tzuyu hờ hững đáp, đôi mắt cô vẫn không rời khỏi mấy hàng chữ ở trang cuối của cuốn kịch bản dày cộm.
Mọi người đều nhìn Tzuyu, dạo này con bé này cũng rất kì lạ. Trầm tính hơn, ít nói hơn, và điều bất thường nhất chính là họ thấy Tzuyu dường như rất ít khi tương tác với Sana. Vẫn là như trước đây, có Tzuyu ở kí túc xá thì không có Sana, có Sana thì tuyệt nhiên Tzuyu không xuất hiện. Không phải là hai người bọn họ lại giận nhau đó chứ? Nếu như Tzuyu không bận bịu vì lịch trình quay phim thì có lẽ bọn họ sẽ chắc chắn 100% hai người này lại chiến tranh lạnh với nhau.
"Cậu không dự thật à? "
Chaeyoung hỏi.
Tzuyu không nói gì, cô vẫn giữ nguyên bộ mặt lãnh đạm, bầu không khí trong phòng đột nhiên trở nên có chút kì hoặc.
"Hôm nay sẽ có người buồn tênh cho xem, ây ya. "
Jeongyeon nói ,cô đưa những ngón tay vừa được sơn lên mấy lớp màu lấp lánh lên xăm soi, ánh mắt khẽ liếc nhìn sang Tzuyu.
Tzuyu có vẻ không có chút quan tâm nào vào lời nói của Jeongyeon, cô đóng quyển kịch bản lại, sau đó trở về phòng.
Một lát sau, khi cô đang thay đồ vừa xong thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Tzuyu cau mày.
"Vào đi. "
Chaeyoung mở cửa bước vào, cô đứng dựa vào vách tường và hai tay khoanh lại trước ngực. Khuôn mặt có chút băn khoăn.
"Lần trước cậu với Sana có sao không vậy? "
"Không có gì. Chỉ là nói chuyện bình thường. "
Tzuyu nói, thuận tay dậm vài lớp phấn lên mặt.
Chaeyoung im lặng nhìn Tzuyu, cô chìm vào những loại suy nghĩ mơ hồ mà ngay cả cô cũng không thể lí giải. Khuôn mặt cô có chút khổ sở, cuối cùng sau một hồi suy nghĩ cô cũng buông một câu khiến Tzuyu phải dừng lại việc trang điểm.
"Tzuyu, có điều này, mình hy vọng cậu biết.. "
Chaeyoung thở dài.
"....Được người mình thích đáp lại tình cảm chính là một loại hạnh phúc. "
Chaeyoung nhìn ra ô cửa sổ đang ngập tràn những ánh nắng chiều tà.
"Nếu cậu may mắn có được hạnh phúc đó, thì cậu nên giữ lấy trước khi quá muộn. "
Chaeyoung cười nhạt, sau đó cô quay lưng và rời khỏi phòng của Tzuyu.
-------------------------------
Tzuyu lái chiếc xe hơi của mình băng băng trên đường cao tốc. Cô chạy đi với một tốc độ khá chậm, những chiếc xe phía sau không thể tăng tốc được nên bấm kèn inh ỏi. Điều này khiến Tzuyu có chút bối rối, cô lập tức phải điều chỉnh lại tốc độ lái xe của mình.
Tzuyu chớp chớp đôi mi dài đang rủ xuống, khẽ thở dài.
"Vậy được rồi... Chị sẽ không bao giờ làm phiền đến em nữa. "
Câu nói cuối cùng của Sana và hình ảnh chị ấy lặng lẽ rời khỏi Tzuyu ngày hôm đó cứ liên tục chạy đi chạy đi chạy lại trong đầu cô như một thước phim quay chậm. Ánh mắt đau đớn và cả những giọt nước mắt đau thương của Sana hiện hữu rõ rệt trong kí ức của Tzuyu.
Cô vô thức lấy một tay siết lên ngực áo phải của mình.
Tzuyu cắn răng, tăng tốc độ chạy xe lên một chút, cô cố lắc đầu để quên đi chuyện cũ nhưng dường như sự cố gắng của cô là vô nghĩa.
Đôi mắt phượng của Tzuyu dường như chỉ vô hồn nhìn về phía trước cửa kính của chiếc xe, đôi lúc khi xe dừng đèn đỏ, cô lại thẫn thờ hướng mắt vào dòng người xa lạ đang đi trên vỉa hè. Trong lòng Tzuyu ngập tràn một loại cảm xúc khó chịu và phức tạp.
Sau cùng, sau 30 phút tranh đấu suy nghĩ trong đầu, Tzuyu thở hắc ra một cái. Cô siết chặt tay lái, sau đó gõ gõ gì đó lên màn hình điện tử được lắp đặt sẵn trên xe. Sau khi màn hình phát ra tiếng tít tít và hiện lên ảnh bản đồ, cô liền nhấn ga và chạy xe theo lộ trình được chỉ dẫn.
Một lúc sau Tzuyu đã đến một cửa hàng bánh kem gần đó. Cô đi đến quầy bánh to nhất, từ từ đi ngang từng tủ kính, mắt không ngừng quan sát từng chiếc bánh được làm sẵn trong tủ. Sau một hồi lựa chọn, cô cũng bảo nhân viên phục vụ lấy ra một chiếc bánh vừa ý nhất. Đó là một loại bánh được làm từ phô mai tươi thượng hạng, bên trên được trang trí bởi một con sóc nhỏ cùng hai quả cherry đỏ mọng. Tzuyu khẽ mỉm cười một cái, chiếc bánh này thật sự rất đáng yêu.
"Quý khách có yêu cầu ghi lời chúc gì không ạ? "
Nữ nhân viên nhìn chầm chầm vào khuôn mặt đã che kín mít của Tzuyu hỏi.
" Ừm, ghi là ' Chúc mừng sinh nhật Sa... ' à không, 'Chúc mừng sinh nhật chị. ' "
Tzuyu nói.
Người nhân viên mau chóng viết dòng chữ vào sau đó bỏ chiếc bánh vào một cái hộp màu nâu, kèm thêm hai chiếc đèn cầy nhỏ xinh rồi đưa cho Tzuyu.
Tzuyu nhận lấy chiếc bánh, thanh toán tiền và sau đó nhanh chóng rời khỏi cửa hàng bánh. Trời đã nhá nhem tối và cô không còn nhiều thời gian nữa, khoảng 3 tiếng nữa cô sẽ phải cùng quản lí đến phim trường để quay cảnh phim cuối cùng .Vậy nên, Tzuyu hy vọng Sana sẽ có ở nhà vào giờ này.
--------------------------------
Tzuyu lái xe đến nhà của Sana khi trời đã chuyển sang màu tối tịt mịt. Có chút tuyết rơi và đường phố Seoul có phần khó đi hơn bình thường, tuy nhiên điều đó cũng không làm dòng xe cộ vội vã chậm lại giây phút nào. Để đến được nhà Sana ,Tzuyu cũng đã phải lặn lội đi xe hết một tiếng đồng hồ.
Tzuyu bước xuống xe, một bên tay cầm chiếc bánh sinh nhật mình đã mua ban nãy, một tay cầm điện thoại và gọi cho Sana. Nhưng có vẻ giống như tình cảnh của Momo hồi sáng, không có ai trả lời.
Tzuyu nhìn vào ngôi nhà nhỏ của Sana, đó là một ngôi nhà có kiến trúc khá cổ kính và bên ngoài còn có hàng dây leo. Ngôi nhà này nằm ở một khu ít người sinh sống và địa chỉ của nó hoàn toàn là bí mật nên cánh nhà báo vẫn chưa có cơ hội tiếp cận.
Tzuyu thở mấy cái vào lòng bàn tay mình, sau đó run rẩy. Cái lạnh của mùa đông thật sự như cắt vào da thịt cô. Khuôn mặt Tzuyu đang ửng hồng dần và đôi tay cô trở nên tê dại. Không hiểu sao Sana lại chưa về nhà, chị ấy có thể đi đâu được vào ngày hôm nay, không lẽ Sana thật sự quên đi ngày sinh nhật của mình, chẳng lẽ chị ấy không đoán ra mọi người sẽ đến tổ chức sinh nhật cho mình hay sao.
Những suy nghĩ cứ nối đuôi nhau trong đầu của Tzuyu, cho đến khi cảm thấy da thịt bị lạnh buốt cùng cực, cô mới quyết định quay lại vào xe.
Ngay lúc đó, có một chiếc xe hơi chạy ngang xe của cô và đậu trước cổng nhà Sana. Từ trong xe bước xuống một người đàn ông cao lớn, anh ta mặc một chiếc áo măng tô màu vàng nhạt, bên trong khoác rất nhiều lớp áo, trông anh ta thật sự rất quen thuộc.
Tzuyu cố gắng nheo mắt của mình lại để nhìn cho rõ người đàn ông kia, vì từ vị trí của chỗ cô đến nhà Sana là một đoạn khá xa, nhưng rồi Tzuyu chợt thấy anh ta đi sang phía bên kia xe và mở cửa. Một người phụ nữ bước xuống xe.
Người đó không ai khác là Sana, chị nở một nụ cười rất tươi với người đàn ông đó.
Tzuyu bất ngờ đến mức đứng sững lại, cô thậm chí không thể mở miệng mà gọi Sana lấy một tiếng. Tzuyu đột nhiên có cảm giác không hay, Sana đi cùng một người đàn ông? Và thậm chí Sana còn cho anh ta biết địa chỉ nhà riêng của mình? Sana nói rằng có họ hàng ở Nhật qua thăm cô là sự thật à?
Một đống suy nghĩ kì lạ nối đuôi nhau chảy trong đầu Tzuyu.
Rồi đột nhiên, người đàn ông đi đến và kéo Sana vào một chiếc ôm. Khuôn mặt Sana có vẻ rất vui vẻ và chị cũng không có chút phản kháng gì đối với người này. Sau vài phút, anh ta buông Sana ra và tháo khẩu trang. Lúc này Tzuyu mới nhìn rõ khuôn mặt của người này và trong phút chốc cô cảm thấy như thế giới sụp đổ dưới chân mình.
Anh ta chính là Junho , thành viên của 2PM, nhóm nhạc tiền bối cùng công ty. Người này đã theo đuổi Sana rất lâu và ai trong công ty cũng đều biết.
Tzuyu bất chợt cảm giác như tay mình bị chuột rút.
'Bộp'
Hộp bánh sinh nhật dành tặng cho Sana rơi xuống đất.
Chiếc bánh kem bên trong dường như bể nát hoàn toàn.
Tzuyu bối rối, cô vô thức lùi về sau vài bước, đôi mắt cô bây giờ giống như có một lớp mây đen đang giăng kín, dường như chỉ cần một tia sét nhỏ sẽ có thể không ngừng trút xuống những cơn mưa. Tzuyu nắm lấy cổ áo mình và siết chặt, cô cuối người, cơ thể bỗng nhiên lảo đảo, một tay liền phải chống lên cửa xe để giữ thăng bằng. Tzuyu cảm thấy đất trời có chút quay cuồng, và hiện tại cơn đau đầu bỗng nhiên ập tới như búa bổ, Tzuyu cố nuốt khan vài cái trong nhịp thở rối loạn. Sau đó nhanh chóng nhặt hộp bánh kem lên, bước vào xe và lập tức rời khỏi.
--------------------------------------
Sana bước vào nhà ,cô mệt mỏi ngồi phịch lên chiếc sofa mềm mại mà mình mới đặt mua vào tháng trước. Sana tựa vào lưng ghế, một tay gác lên lán, cô nhắm mắt lại và cố hít thở thật sâu.
Một lát sau cô mới lần mò vào giỏ xách và lấy ra chiếc điện thoại. Cô mở màn hình lên và khuôn mặt trở nên bất ngờ.
"15 cuộc gọi nhỡ của Momo, 9 cuộc của Jeongyeon,..... "
"1 cuộc gọi nhỡ của Tzuyu? "
Sana thất thần, cô đột nhiên không hiểu vì sao hôm nay mọi người lại gọi cho mình nhiều vậy. Sáng giờ cô không đụng vào điện thoại một chút thôi mà bây giờ thông báo đã ngập màn hình.
Mà sao Tzuyu lại gọi cho cô, Sana tự hỏi, mấy tuần nay không gặp nhau cũng không nói với nhau câu nào, không phải là cô và em đang né tránh nhau hay sao, vậy tại sao lại gọi cho cô? Không phải là cô đã gây ra chuyện gì rồi chứ. Hôm nay là ngày nghỉ của Sana cơ mà. Sana bối rối, cô định gọi lại cho Momo thì bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa.
Sana lật đật mặc áo khoác vào và chạy ra cổng để xem là ai.
Vừa mở cổng ra thì đột nhiên một tiếng động lớn phát ra. Kèm theo đó là một dàn giấy kim tuyến lấp lánh bay trên đầu.
"YAHHHH, CHÚC MỪNG SINH NHẬT CÔ GÁI HẬU ĐẬU MINATOZAKI SANAAAAAAA. "
Nayeon thét lên, miệng vẫn còn ngậm một chiếc kèn nhỏ.
7 con người đang đứng trước mặt Sana, mỗi người đều đội một chiếc mũ tam giác, trên tay mỗi người còn có cả bong bóng và que pháo hoa. Sana thất kinh trố mắt, cô dường như sựt nhớ ra được hôm nay là ngày gì rồi.
Cả đám bắt đầu hát bài hát chúc mừng sinh nhật kèm theo những tiếng vỗ tay.
"HAPPY BIRTHDAY TO YOU, HAPPY BIRTHDAY TO YOU... MỪNG NGÀY SÁ NA CHÚNG TA RA ĐỜI, HAPPY BIRTHDAY TO YOUUUUU. "
Cả đám hát to đến độ Sana thậm chí còn phải bịt hai tai mình lại. Giọng của Jihyo to đến độ nghe giống như dùng micro vậy. Sau khi bọn họ ăn mừng xong thì Chaeyoung từ đâu mang bánh sinh nhật lên và hướng đến chỗ Sana. Cô mỉm cười nhẹ nhàng và trao chiếc bánh cho chị mình.
"Yah, con nhỏ này sáng giờ biến đâu mất tăm vậy, muốn xác nhận tối nay cậu có ở nhà không cũng khó khăn ghê ấy. "
Momo bĩu môi.
"Xin lỗi, tại vì... Mình không nhớ hôm nay là sinh nhật mình, cho nên đi ra ngoài mới không để ý đến điện thoại. "
Sana cuối mặt phụng phịu.
"May là cậu ở nhà đó chứ ví dụ cậu đi đâu đó đến sáng chắc tụi này sẽ mang danh quên sinh nhật chị em mất. "
Jeongyeon gõ lên đầu Sana một cái.
"Rồi rồi tại mình tại mình hết."
Sana cười hì hì, cô dụi dụi đầu vào vai của Jeongyeon ra điều đã biết lỗi rồi.
Sau đó cô nhìn một lượt những khuôn mặt ở đây, cô nhận ra chỉ có 7 người và người duy nhất không có mặt là Chou Tzuyu. Sana cắn môi và suy nghĩ về cuộc gọi nhỡ duy nhất của Tzuyu khi nãy, lòng dâng lên chút phức tạp.
"À Tzuyu ý... "
Mina nói.
"Em ấy vì bận lịch trình nên không thể đến đây ăn sinh nhật chị được. "
"À... Ra vậy. "
Sana nghe vậy thì thở dài. Phải rồi, em ấy bận ghi hình cùng Jinyoung, đây không phải là một lý do vắng mặt quá hợp lí sao. Và dù sao thì cô với em cũng đã không nói chuyện với nhau từ hôm đó đến giờ, có lẽ em ấy ghét cô đến mức này, tốt thôi, dù sao cô cũng đã quyết định buông bỏ đoạn tình cảm này. Việc gì phải để tâm đến sự có mặt của em ấy hay không. Em ấy không cần đến cô, vậy thì cô cũng sẽ không để ý đến em nữa.
"Chiều Tzuyu có rời kí túc xá sớm... Cậu ấy không đến đây tìm chị sao? "
Chaeyoung thấy ánh mắt đượm buồn của Sana thì ghé tai cô hỏi nhỏ.
"Không có , em ấy chỉ...."
Một cỗ cảm xúc kì lạ đột nhiên dâng lên trong lòng Sana, hình như điện thoại của cô nhận cuộc gọi nhỡ của Tzuyu cách đây không lâu lắm,và theo giờ trên đó ghi thì đó là cuộc gọi gần nhất so với những cuộc gọi của những thành viên khác. Đột nhiên, Sana nhớ lại ban nãy khi vừa về đến trước cổng, cô có trông thấy đằng xa một chiếc xe rất quen thuộc, nhưng khi cô kịp để ý kĩ càng thì chiếc xe đã lao vụt đi và biến mất ở cuối đường.
----------
Thể theo yêu cầu các bạn thấy bảo ngược cục cưng cục vàng Sa Hẹ dữ quá, từ chap sau, mình sẽ không ngược chị nữa :(
Mà mình quyết định, ngược luôn chị lẫn bồ chị =]]]]