CHAPTER 2 : WORDS YOU CAN'T HEAR

Tùy Chỉnh

Từng cơn gió thoảng qua, mang theo mùi hơi nước từ sông Hàn. Trên mặt sông gợn lên từng đợt sóng nhỏ, lềnh bềnh bọt nước. Ánh trăng lấp lánh sáng dưới mặt sông tựa như viên pha lê được điêu khắc tuyệt đẹp. Bầu trời hôm nay có thể ngắm trăng và sao. Quang cảnh này, thật thích hợp cho những cặp đôi yêu nhau.
Khẽ thở vào lòng bàn tay, Sana hôm nay cảm thấy thời thiết thật sự có chút lạnh hơn bình thường. Cô đưa hai bàn tay chà xát bên trong chiếc túi mỏng manh của mình. Người bất giác run rẩy.
Tzuyu khẽ liếc nhìn cô. Sau đó quay mặt ra hướng bờ sông. Tzuyu đánh mắt một vòng. Xung quanh có rất nhiều cặp đôi hẹn hò, họ ôm ấp nhau, bá vai nhau, trò chuyện và ăn uống cùng nhau. Có lẽ hai người họ là những kẻ duy nhất là bạn bè ở đây.
Cả hai hiện giờ đều phải đội mũ và đeo khẩu trang kín mặt, nếu không may bị mọi người phát giác, cả cô và Sana đều sẽ phải về nhà sớm.
Tzuyu hắng giọng, phá tan bầu không khí im lặng.
" Sao không cùng mọi người ăn tiệc nữa mà lại rủ em ra đây, hôm nay là ngày kỉ niệm mà."
" Chị biết." Sana cười cười, cô nheo nheo đôi mắt của mình.
Chính là cô muốn chờ bọn họ say mềm mà rủ Tzuyu ra đây. Ban nãy cô đã lén lút nhắn tin cho em. Cô muốn hẹn riêng em ra đây, nhưng lại không thể trước mặt mọi người mà nói, đành phải dùng đến điện thoại.
Mới đó.. Mà đã mười năm chúng ta chính thức bên nhau rồi. Thật nhanh.
Sana nghĩ thầm, khuôn miệng khẽ nhoẻn một nụ cười dịu dàng. Thời gian có thể trôi qua như cái chớp mắt vậy sao.
"Kỉ niệm 10 năm của chúng ta, em thấy thế nào?"
Sana quay đầu hướng Tzuyu hỏi nhỏ.
"Em rất vui." Tzuyu mỉm cười.
"Còn chị?"
"Chị cũng vậy." Sana cũng nở nụ cười.
"Không ngờ lại có thể cùng nhau đi đến bây giờ. Mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy."
Sana từ từ nhìn lên bầu trời, cô nhẹ nhàng nói, có cảm giác ánh sao đêm nay rất đẹp. Khi bé, cô rất thích ngắm sao cùng ba, mỗi dịp bầu trời trong trẻo, cô đều sẽ xách bao nhiêu thứ đồ nghề, lên sân thượng và ngắm sao. Hôm nay cảm giác những kí ức xa xưa đó như vừa trở về, khiến Sana không khỏi cảm thán.
Tzuyu bất giác nhìn sang Sana. Cô nhận thấy, hôm nay Sana rất lạ. Trông chị ấy thật xinh đẹp và mị hoặc, hai đôi mắt màu nâu trà sáng như ánh sao trời, hai má hồng hào vì rượu, còn đôi môi đỏ mọng luôn luôn nở một nụ cười dịu dàng kiều diễm. Một cơn gió thổi nhẹ, làm những vạt tóc màu vàng hoe của cô rối bời trên má, càng khiến Sana đẹp đến nao lòng.
Tzuyu dụi dụi mắt mình, đưa tay kéo chiếc mũ bucket đen thấp xuống che đi tầm mắt. Tzuyu cảm giác cổ họng mình đang dần khô đi. Cô lại tiếp tục quay đầu hướng về phía bờ sông.
"Mấy năm nay, chị đã suy nghĩ rất nhiều chuyện."

Sana tiếp tục nói.
"Chuyện gì vậy?" Tzuyu hỏi.
Sana im lặng một chút, cô trầm ngâm nhìn ra xa xa những tòa nhà chọc trời.
"Tzuyu."
"... Em đã từng thích ai chưa?" Sana bất giác quay sang nhìn Tzuyu.
.
.
.
Một sự im lặng bao trùm.
Sana vẫn chờ đợi câu trả lời của Tzuyu, cô không hề hối thúc thêm câu nào khác.
.
.
"Em từng."
Tzuyu trả lời cộc lốc, cô không nhìn Sana.
"Thế còn bây giờ?"
Sana tò mò hỏi.
"Sao chị hỏi vậy?"
Tzuyu thật không biết trả lời như thế nào. Cô bỗng nhiên cảm thấy lo lắng trong lòng, nhưng không biết lý do là gì.
"Biết thôi." Sana mỉm cười.
Tzuyu im lặng không trả lời.
" Chị đã thích một người." Sana cười nhạt.
Tzuyu nhíu mày. Tim cô đánh một nhịp mạnh. Cô vẫn im lặng lắng nghe.
" Chị rất sợ hãi, khi biết bản thân thích người đó." Sana nói tiếp.
Tay cô bắt đầu vân vê một hòn đá gần mình.
"Bởi vì đoạn tình cảm này, sợ rằng sẽ không được đáp lại."
Tzuyu cảm thấy trống ngực mình đập liên hồi. Cô có cảm tưởng từng dây thần kinh của mình căng thẳng lên như dây đàn. Tay cô vô thức đưa lên kéo mũ lần nữa. Cô vẫn im lặng lắng nghe Sana.
"Cũng sợ rằng, với tư cách là một idol, đây là điều sẽ làm ảnh hưởng đến mọi người mà chị yêu mến, nhất là Twice." Sana thở dài, cô cầm lấy hòn đá trong tay, ném ra bờ sông.
Tzuyu im lặng.
"Sao em nhận bộ phim đó?" Sana tiếp tục hỏi.
Tzuyu đưa hai lòng bàn tay lên xoa vào nhau, nhẹ giọng trả lời.
"Chỉ là em muốn thử sức thôi."
"Em thích Jinyoung à?" Sana bất chợt hỏi. Khuôn mặt Sana trở nên căng thẳng một chút, giọng nói cũng có phần rung rẩy.
Tzuyu không trả lời.
"Thật sự là thích anh ta sao?"
" Chỉ là công việc thôi." Im lặng một chút, cuối cùng Tzuyu cũng trả lời.
Nghe như vừa có tiếng thở phào từ Sana , Tzuyu đưa ánh mắt phức tạp nhìn cô. Lòng bắt đầu nhộn nhạo.
"Tzuyu, chị có chuyện này muốn nói với em..." Sana đưa đôi mắt cẩn trọng nhìn Tzuyu. Kéo chiếc nón lưỡi trai lên một chút. Cô đột nhiên nắm lấy tay em, tay cô cũng bắt đầu run rẩy. Khuôn mặt cô đã hồng, nay lại càng ửng hồng hơn, đôi môi mím chặt.
Tzuyu cảm thấy như có luồng điện chạy qua người. Tay Sana thật ấm nóng, và Tzuyu cảm thấy bản thân mình thật kì lạ khi trong cái thời tiết lạnh lẽo này cơ thể cô cũng đang nóng dần lên.
Sana ngước đôi mắt chân thành trong sáng như pha lê nhìn Chou Tzuyu.
.
"Chị chỉ là cảm thấy
... mình không thể im lặng thêm nữa. Chỉ là không muốn dối lừa cảm xúc của mình. Chị đã suy nghĩ rất nhiều mấy năm nay. Tzuyu, chị......chỉ là muốn em biết.....chị......"
.
.
.







"Em thích Jinyoung, vì vậy đã nhận lời đóng bộ phim đó."
.
.
.
.
"Sao?"
.
.
"Em thích Jinyoung, khi nãy em chưa trả lời chị vì em còn hơi ngại. Nhưng rồi em thấy dù sao cũng nên chia sẻ với Sana vẫn sẽ tốt hơn" Tzuyu cười, giả vờ như chưa nghe những lời vừa rồi của Sana.
Sana thất thần trong phút chốc, cảm thấy như có thứ gì đó vừa sụp đổ trong trái tim. Ánh mắt cô sao trời như vụt tắt. Tay cô run lên từng hồi. Lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung. Sana bây giờ lòng dạ thật rối bời, đau thương.
Sau vài phút chỉ có thể ấp úng trả lời.
"À...vậy sao" Sana nói, giọng cô run rẩy, mặt cô ánh lên tia đau đớn nhưng Tzuyu lại không nhìn cô.
"Vâng, thế chị nói rằng chị thích ai?" Tzuyu hỏi, ánh mắt vẫn hướng ra phía bờ sông.
Sana lúc này như vừa tỉnh lại, cô gắng gượng một nụ cười, thều thào trả lời.
"À ....chỉ là.... chị thích một người bạn thân của chị, một người em không biết thôi ." Sana giả vở mỉm cười.
" Vậy sao?"
Tzuyu gật đầu, né tránh ánh nhìn của Sana.
"Hy vọng chị sẽ có hướng giải quyết." Tzuyu nói rồi đứng dậy.
" Cũng muộn rồi. Mình về thôi, có gì mai nói tiếp."
Tzuyu nhanh chóng kết thuc cuộc trò chuyện và quay lưng đi ra chiếc xe hơi của họ đỗ gần đó , để lại một Sana phía sau như chết lặng đi.