CHAPTER 23 : DON'T LOVE ME

Tùy Chỉnh

Các tình tiết trong truyện chỉ là hư cấu, không có ý đả kích đến bất kì cá nhân nào.
-------------------------------------
Trong tiếng nhạc xập xình đến đinh tai nhức óc, Sana vẫn ngồi im lặng trên một quầy bar. Một lát sau ,nhân viên quầy bar đã mang lên một ly Vodka , anh cuối đầu và hỏi Sana có cần thêm gì không, nhưng Sana chỉ lắc đầu.
Sana quay đầu và nhìn xung quanh, con người ở đây dường như đang rất hưởng thụ bầu không khí sôi động này. Dưới ánh đèn nhấp nháy xanh đỏ, bọn họ vừa thưởng thức những ly rượu thượng hạng vừa cùng nhau uốn éo theo những điệu nhạc dập dìu. Khách ở đây đa số là tầng lớp thượng lưu, ăn mặc sang trọng , sử dụng hàng hiệu đắc tiền. Vậy nên khi trông thấy một cô gái vào quán bar chỉ ăn mặc giản đơn mà còn đội nón lưỡi trai khiến họ có phần rất tò mò. Rất nhiều gã đàn ông đều bắt đầu để ý đến Sana, nhưng họ vẫn chưa nhận ra được cô là thành viên của nhóm nhạc nổi tiếng.
Sana khịt mũi, cô bình thường không hề thích những chỗ quá ồn ào như thế này.
Nhưng hôm nay là một ngoại lệ, Sana muốn thử chìm đắm trong men rượu, quay cuồng trong tiếng nhạc một lần. Cô muốn mình quên đi những chuyện đã xảy ra, dù chỉ là một ngày cũng được. Bởi vì cô không có cách nào đàn áp được nỗi thống khổ trong lòng mình, một loại cảm cảm xúc đau đớn luôn quẩn quanh trong trái tim cô sau khi một lần nữa nghe thấy những câu từ tuyệt tình lãnh khốc đến từ người con gái cô yêu vào ngày hôm qua.
Sana thật sự đã mệt mỏi lắm rồi nhưng ngay cả khi miệng cô đã nói ra những câu buông bỏ đi chăng nữa, thì lòng cô lại luôn phản bội lại cô. Con người vẫn thường phải cố gắng tỏ ra chấp nhận với thực tại, nhưng thật sự thì trong tim của họ có mấy phần chịu đựng được tất cả?
Thế nên việc Sana đành phải tạm bợ tìm quên vào những nơi xa hoa tạp lẫn như thế này cũng không có gì là lạ.
Vậy nhưng có lẽ mong ước nhỏ nhoi của Sana cũng khó mà thực hiện được khi mấy tên con trai xung quanh liên tục tiến đến và tiếp cận cô. Họ mời mọc cô uống rượu, họ hỏi tên tuổi cô, thậm chí có tên còn khiếm nhã đến mức gợi ý về việc qua đêm với hắn ta đêm nay.
Sana cảm thấy cực kì khó chịu, nếu như đây mà là mấy quán bar dành cho người nổi tiếng thì cô đã không phải gặp những chuyện này. Nhưng tiếc rằng cô không muốn những đồng nghiệp khác nhận ra mình, vậy nên Sana mới chọn đến quán bar bình thường, ấy vậy mà rốt cuộc tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa. Những gã đàn ông này thật sự quá bất lịch sự.
Đến lúc này, khi bọn họ đã tập trung quanh cô quá đông, Sana mới đành lấy điện thoại ra và bấm gọi cho một người.
Đám đàn ông đứng một lúc lâu, thấy Sana không thèm trả lời thì bắt đầu tức giận.
"Này em gái, em là không nể mặt bọn anh đúng không?"
....
"Em không thèm trả lời luôn cơ à??"
" Vào đây một mình, ăn mặc thì che trên che dưới. Em tưởng đây là chỗ đi học chắc?"
Một tên cười cợt nói.
"Tôi thế nào thì liên quan gì các anh?"
Sana trừng mắt nhìn hắn.
"Ồ quả nhiên là một cô gái thú vị, em làm bọn này có hứng thú rồi đấy."
Hai tên còn lại khuôn mặt gian xảo cười phá lên.
"Làm ơn để tôi một mình."
Một tên tiến lại gần chỗ Sana ngồi, một tay lướt trên bờ má cô .
"Anh không muốn đấy thì sao??"
Sana gạt tay hắn ta sang một bên và lên giọng.
"Biến đi. Tôi gọi bảo vệ đấy."
"Á à.... con nhỏ này ngon, mày dám?????"
Tên to con nhất vung tay lên cao định tát vào mặt Sana nhưng cánh tay hắn đột nhiên tê dại đi.
Một bàn tay cứng rắn nắm chặt lấy cổ tay hắn và giật xuống. Tên này liền thé lên đau đớn, hắn ôm lấy bàn tay mình và tức giận nhìn lên.
"Thằng khốn, mày là ai???"
Từ dưới nhìn lên, hắn mới trông thấy một người đàn ông cao to, tướng tá có thể nói là hệt như người mẫu. Người này ăn mặc rất thời trang, bên ngoài mặc một chiếc áo da, tuy nhiên anh ta lại đeo khẩu trang khiến hắn không thể nhìn rõ mặt. Bên cạnh anh ta còn có một người vệ sĩ cao lớn.
Ngay lập tức ba tên liền cảm thấy sợ hãi, tay chân bọn chúng run lên cầm cập.
"Cút đi, trước khi quá muộn."
Người đàn ông lên giọng nói, một bên chân mày anh ta nâng lên thách thức.
Quả nhiên 3 tên đàn ông bị giọng nói và khí chất của người trước mặt làm nhụt chí. Bọn chúng rối rít cuối đầu sau đó nhanh chóng rời đi.
Người đàn ông nhìn theo bóng dáng ba tên kia rời đi như bọn chuột đi trốn thì bật cười, sau đó bước đến ngồi cạnh Sana, nhẹ nhàng hỏi.
"Em có sao không?"
Sana cười trừ, cô gật đầu một cái.
"Em không sao cả Junho, cám ơn anh."
Junho cốc một cái lên đầu Sana.
"Em dám đến mấy chỗ này một mình mà không nói anh???"
Sana nghe vậy thì bĩu môi.
"Em gần 30 rồi, mấy chỗ này em đủ tuổi từ lâu rồi. Chẳng qua xui xẻo gặp phải đám người này..."
Junho khịt mũi, anh gọi nhân viên phục vụ và kêu một ly whiskey.

"Nhưng lần sau nhất định phải rủ anh..."
"Em biết rồi."
Sana thở dài.
Junho thấy bộ dạng ủ rũ của Sana thì nghi hoặc, anh không biết Sana có chuyện gì, từ ngày em ấy gọi cho anh và chấp nhận lời tỏ tình của anh đến giờ, Sana vẫn thường thay đổi tâm trạng xoành xoạch. Dù Junho cố gắng hỏi han thật nhiều nhưng tuyệt nhiên Sana vẫn giữ một thái độ im lặng.
Sana kêu thêm một ly rượu nữa, điều này làm Junho cảm thấy rất thắc mắc.
"Sao hôm nay lại uống nhiều vậy?"
Junho hỏi.
"Em muốn say."
Sana trả lời cộc lốc, sau đó lại đưa một ly rượu lên miệng.
"Em có chuyện gì à? Công việc không tốt sao?"
Junho liếm môi.
"Ừm, công việc không tốt tí nào, nhất là khi làm việc với một người..."
Sana thở dài, khuôn mặt cô dần nóng ran lên, và hơi thở đã ngập tràn mùi rượu nồng nặc.
"Ai vậy? người đó làm gì em..?"
Junho đặt tay lên vai Sana.
"Một người bạn........thân của em."
Sana cười nhạt, sau đó nấc lên một tiếng, có vẻ mấy ly rượu vừa rồi cô uống vào đã bắt đầu có tác dụng.
"Kể rõ cho anh nghe đi."
Junho thì thào, anh khẽ lay nhẹ bờ vai gầy của Sana
"Dài lắm, em cũng không biết..... phải kể thế nào....."
Tông giọng Sana kéo dài, cô bất giác nở một nụ cười gượng gạo. Sau đó cơ thể Sana đột nhiên tựa sát vào người anh, đầu cô dựa lên vai anh, và khuôn mặt thì trực tiếp đối mặt với anh.
Junho cảm thấy , hình như Sana đã có chút ngà ngà say, khuôn mặt cô hiện giờ hiện lên một tầng hồng hào, ánh mắt mơ màng , đôi môi hé mở khiến anh có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở nóng hổi có chút rối loạn của Sana. Hiện giờ Sana trông thật xinh đẹp mê người. Điều này khiến cho Junho đột nhiên nổi lên một loại cảm xúc khó tả, tim anh nhảy liên hồi trong lòng ngực.
Trong lòng Junho trong phút chốc dâng lên một loại dã tâm. Một loại dã tâm mà bất cứ người đàn ông nào cũng có. Và nếu như người đó không biết kiềm hãm nó, nhất định họ sẽ hành động theo bản năng.
Junho nhanh chóng điều chỉnh hơi thở của mình, sau đó liền nhẹ nhàng khẽ hỏi vào tai của Sana.
"Chúng ta đến nơi khác nhé, anh sẽ lắng nghe tâm sự của em, còn nơi này không thích hợp."
Sana lúc này dường như đã rơi vào cơn say, cô chỉ lim dim đôi mắt nhìn Junho, sau đó vô thức gật đầu.
------------------------------------------------------------------------------
Junho bế Sana đặt lên giường, sau đó cẩn thận đi đến cửa phòng và bấm vào công tắc đèn. Ánh sáng của căn phòng lập tức biến mất ,thay vào đó là một bầu không khí tối tăm ám mụi, ánh trăng ngoài cửa sổ chỉ hắt lên mặt của Sana một chút ánh sáng mơ hồ, điều này càng làm nhan sắc của cô thêm phần lung linh mờ ảo.
Junho dụi dụi mắt của mình, anh từ từ tiến lại gần chiếc giường nơi Sana đang nằm. Junho cảm thấy mụ mị hẳn đi khi nhìn vào khuôn mặt mĩ miều của Sana, đôi môi cô thật sự quá mê người, cả cần cổ trắng nõn kia thật sự như đang khiêu khích trái tim anh. Junho thất thần ngắm nghía người con gái trước mặt, anh từ từ hạ người nằm bên cạnh cô. Một tay chầm chậm kéo những lọn tóc còn rối bời trên khuôn mặt cô. Anh nhẹ nhàng vuốt ve đôi má mềm mại của Sana, những va chạm nhỏ này cũng đủ khiến Junho dâng trào lên xúc cảm mãnh liệt.
Junho chồm dậy, đôi tay lần mở từng chiếc cúc áo trên người Sana. Từng chiếc từng chiếc một, cho đến khi anh nhìn thấy được cả hàng xương quai xanh mê người của Sana. Junho sững sờ, tim anh đập rộn ràng như thể rơi ra ngoài, cơ thể này của Sana thật sự quá tuyệt mĩ.
Junho nhẹ nhàng hôn vào một bên má Sana. Sau đó, dần dần trải đều nụ hôn sang tai, rồi dần đến cổ.
Sana khẽ kêu lên một tiếng trong mê man.
Điều này càng khiêu khích thứ bản năng chỉ đang chực chờ xổ lồng của Junho. Anh lập tức đặt thêm một nụ hôn sang phía bên kia cổ Sana, chiếc mũi anh tham lam hít lấy hương thơm từ người cô, đôi tay anh không ngừng lần mở tất cả những hạt nút còn lại. Cho đến khi một bàn tay đột ngột nắm lấy tay anh.
Sana từ lúc bị Junho đưa đến đây, trong cơn say mèm khó lòng kiểm soát, cô vẫn còn một chút lí trí để nhận ra rằng chuyện gì đang xảy ra.
Sana biết chuyện Junho đang làm đối với mình là gì. Và cô đã tám chín phần buông xuôi theo trong lòng. Bởi vì cô nghĩ mình đang dần tiến tới được mục đích của bản thân mình, đó chính là trở thành một người phụ nữ như bao người khác. Cô cũng muốn mình nhắm mắt để tìm kiếm chút cảm giác là một người bình thường là như thế nào. Cô muốn dấn thân vào bởi vì cô muốn cảm nhận được tình yêu nam nữ thật sự trong mắt cái xã hội chết tiệt này liệu có thật sự đem lại cảm giác hạnh phúc hay không? Cô muốn từ bỏ thân thể mình chỉ vì đã không còn chút niềm hy vọng nào vào thứ tình cảm ngu xuẩn của cô dành cho người con gái kia nữa.
Nhưng rồi khi Junho chạm vào người cô. Từ những giây phút đầu tiên, Sana nhận ra rằng mình đang có một loại cảm giác ảo tưởng, rằng người trước mặt lại là Chou Tzuyu.
Điều này đánh thẳng vào tiềm thức đang quay cuồng của Sana khiến cô như chợt tỉnh lại.
Và cô nhận ra mình thật sự không thể làm chuyện này với bất kì một người đàn ông nào, ngoài người mà cô yêu.
"Đừng..."
Sana run rẩy nói, tay cô lần gỡ bàn tay đang nắm chặt vạt áo cô của Junho.
Junho dứt ra khỏi nụ trên cổ Sana, anh ngước mắt lên nhìn cô với vẻ mặt bất mãn.
"Tại sao?"
Junho lên giọng hỏi.
"Em không thể..."
Sana ngập ngừng, đôi mắt cô vẫn mơ màng vì tác dụng của rượu.
"Không phải chúng ta đang yêu nhau sao?"
Junho cảm thấy có chút đau đớn hỏi lại.
"Em xin lỗi, lúc này là không được...."
Sana cố gắng cự tuyệt một cách nhẹ nhàng nhất.
Junho bỗng nhiên cảm thấy một cỗ khí tức nặng nề xông lên trong lòng, Sana đối với anh từ khi nhận lời đến bây giờ đều thập phần xa cách, anh tự hỏi ,liệu rằng lúc cô đến với anh ngày hôm đó, có phải là do cô không tỉnh táo hay không. Vì sao anh luôn không cảm thấy rằng giữa cô và anh là mối quan hệ yêu đương bình thường.
"Tại sao không? "
Junho nghiêng mặt , một tay anh đặt lên má Sana.
"Như thế này là quá nhanh, em chưa chuẩn bị... cho nên.."
Sana biết tình thế đang nguy cấp, nên cô chỉ cố gắng giả vờ như thể muốn hoà hoãn chuyện này.
Nhưng Sana chưa nói dứt câu, Junho đã lập tức dập tắt lời của cô bằng cái hôn mạnh bạo. Sana liên tục đẩy người của Junho ra nhưng không được, cơ thể anh hiện giờ đang quấn lấy cô gắt gao.
Junho một tay giữ lấy vai Sana , tay còn lại gỡ những chiếc nút trên áo mình, trong phút chốc, bờ vai trần của anh hoàn toàn phơi bày trước mặt Sana.
Cô nhanh chóng quay mặt sang chỗ khác nhưng Junho đã kéo mặt cô quay lại. Anh điên cuồng và hét vào mặt Sana.
"TÔI KHÔNG CHO PHÉP EM TỪ CHỐI ,SANA... TẠI SAO EM CÓ THỂ PHŨ PHÀNG VỚI TÔI NHƯ VẬY, TÔI TUYỆT ĐỐI KHÔNG CHO PHÉP EM"
"BỎ TÔI RA, ANH ĐIÊ.........MMMMM"
Junho lập tức cưỡng hôn Sana, anh ta dùng một lực mạnh đè cổ cô xuống khiến Sana nghẹt thở, cô cũng chưa kịp nói hết câu đã bị môi Junho chặn lại.
Sana đau đớn, cố gắng vùng vẫy nhưng cô không thể chống cự lại sức mạnh của đàn ông, vậy nên chỉ có thể ú ớ vài tiếng. Sana cảm thấy cực kì sợ hãi, tay chân cô phản ứng cật lực, cố gắng thoát khỏi đôi tay như xiềng xích của Junho. Mồ hôi túa ra đầy cơ thể cô, và trong phút chốc cô rơi vào hoảng loạn.
Junho nhanh chóng lột đi chiếc áo sơ mi ngoài của Sana, sau đó tay dần dần di chuyển xuống phía dưới thân thể cô.
Lúc này, Sana bật khóc.
Trong giây phút cô tưởng chừng như mình sắp mất đi tất cả thì một tiếng động cực lớn phát ra.
Đó là tiếng cửa phòng bị phá. Lập tức có hai tiếng bước chân chạy vào trong.
'BỐP'
Junho lập tức ngã xuống giường và bất tỉnh.
Tzuyu vừa thở dốc vừa trợn mắt nhìn Junho, cô cầm trên tay một cây gậy bóng chày, khuôn mặt cô hoảng hốt và pha lẫn với sợ hãi.
Nhưng Tzuyu nhanh chóng bình tĩnh trở lại, cô đỡ Sana dậy, lập tức mặc lại chiếc áo sơ mi cho Sana, sau đó cởi áo ngoài của mình và khoác lên cho Sana, cô dìu chị xuống giường và mau chóng dẫn Sana đi ra khỏi căn phòng. Trước khi rời khỏi, cô quay sang tên nhân viên khách sạn đang run lập cập và nói.
"Anh tuyệt đối phải giữ bí mật chuyện này hiểu chứ? Nếu như để lộ ,khách sạn của anh sẽ lập tức phá sản và anh sẽ bị đuổi việc."
Người nhân viên trên mặt đổ mồ hôi, hắn liên tục gật đầu.
Tzuyu thấy người trước mặt có vẻ ngoan ngoãn và hiểu chuyện thì an tâm hơn, cô để lại cho hắn một số tiền sau đó nhanh chóng dìu Sana rời đi.
---------------------------------------------
Tzuyu lái chiếc xe của mình đi khi trời đã tối mịt, chút rét lạnh len lỏi vào trong xe khiến Tzuyu bất giác run rẩy một chút. Bởi vì chiếc áo khoác của cô đang được Sana dùng nên hiện tại trên người cô chỉ còn độc một chiếc áo thun trắng.
Sana thấy Tzuyu lạnh thì liền cởi chiếc áo khoác của em ra, cô định trả lại cho Tzuyu.
"Không cần, chị mặc đi, tôi đang lái xe không tiện dừng lại. "
Tzuyu nhẹ giọng nói, cô tiếp tục tập trung vào vô lăng của mình.
"Cám ơn em. "
Sana thì thào, trong giờ phút này cô cũng không biết nói gì hơn nữa.
Sana vẫn còn chưa hết bàng hoàng vì chuyện vừa xảy ra, cô gần như bị sốc và tê liệt toàn thân vì quá sợ hãi. Junho của ngày thường không phải là người như vậy, nhưng hôm nay anh ta đã để lộ bản tính cầm thú của mình. Điều này khiến Sana kinh hãi tột độ. Đây cũng là một phần lỗi của cô, lẽ ra cô không nên uống rượu một mình, lẽ ra không nên uống quá nhiều đến mức tinh thần bị mất kiểm soát , lẽ ra không nên gọi Junho và để hắn đưa đi trong cơn say như vậy.
Sana thật sự cảm thấy mình quá ngu ngốc.
Cô liên tục cuối đầu và thầm rủa bản thân mình.
Nhưng rồi Sana đột nhiên nhớ lại cảnh tượng Tzuyu đánh thẳng một gậy vào đầu Junho khiến anh ta bất tỉnh, điều này làm Sana có chút lo lắng, cô liền quay sang nhìn Tzuyu.
"Tzuyu, khi nãy em đánh anh ta như vậy... nếu như... "
Tzuyu vẫn thản nhiên lái xe.
"Cú đánh đó chỉ làm hắn ngất đi thôi, có thể là có chút sưng hoặc đổ máu một tí.. "
Sana nghe vậy thì hết hồn.
"Tzuyu , lỡ như anh ta kiện em..."
"Chuyện vừa rồi xảy ra, chị nghĩ anh ta dám hó hé điều gì sao...? Nếu lộ ra thì sự nghiệp hắn ta sẽ tiêu tùng. Nên chị không cần lo cho tôi đâu. "
Sana nghe vậy thì thở phào, cô thật sự nợ Tzuyu rất nhiều. Nếu như em ấy không có mặt, có lẽ cô sẽ phải hối hận cả cuộc đời này vì sự thờ ơ và ngu ngốc của mình.
Cuối mặt một chút, nhưng như thể nhận ra điều gì đó, Sana ngẩn đầu nhìn sang Tzuyu.
" Vì sao em biết chị đang gặp chuyện mà tới vậy? "
Sana tò mò hỏi.
Tzuyu không trả lời, cô vờ quay đầu sang phải như thể đang nhìn đường.
"Tzuyu... "
"Em đi theo chị ? "
Sana rụt rè hỏi, trong lòng cô đôi chút phức tạp.
"Quản lí nói chị đi uống rượu, tôi nghĩ thể nào chị cũng hậu đậu gây ra chuyện, vậy nên tôi chỉ là tiện đường canh chừng chị thôi. "
"Tôi không muốn Twice mang tiếng. "
Tzuyu nói với tông giọng lạnh lùng thường ngày.
Sana lúc này chỉ nhìn chằm chằm vào Tzuyu, sự việc ngày hôm nay khiến cô đã gần như quên hẳn đi những gì đã xảy ra vào ngày hôm trước trong phòng của Tzuyu. Bởi cái cách mà Tzuyu xuất hiện và bảo vệ cô trong cơn thập tử nhất sinh, thật sự cô không cảm giác đơn thuần rằng em ấy chỉ quan tâm cô vì cô là thành viên của Twice. Nhưng chỉ là, cô không hiểu vì sao em luôn chối bỏ tất cả. Lúc nào đôi môi em cũng thốt ra những lời sắc đá, nhưng hành động của em lại luôn đi ngược lại tất cả. Sana thật sự bối rối đến phát điên. Cô không hiểu được Tzuyu, tình cảm của em ấy cô lại càng không thể nắm bắt được.
Chuyện vừa xảy ra đã một phần nhóm lại ngọn lửa tình của Sana dành cho Tzuyu.
"Tzuyu, tất cả những gì em làm vì chị đều chỉ xuất phát từ việc muốn bảo vệ Twice sao?
Thật sự.. Không có phần nào là vì chị?"
Tzuyu khẽ mỉm cười, khuôn mặt cô lộ vẻ châm biếm giống như những vị khách khó tính đang xem mấy vở kịch hề nhạt nhẽo.
"Chị lại nghĩ nhiều rồi Sana. Chị chỉ nên cảm ơn tôi vì đã cứu chị thôi. Còn lại đừng có phóng đại mọi thứ lên như thế. "
Tzuyu cười cợt.
"Hầy, một kẻ dễ dãi như chị, chị nghĩ chị là kiểu người tôi thích à? "
Sắc mặt Sana lập tức biến đổi, cô nhanh chóng rối loạn và cảm giác như cơ thể đang bị đun lên với nhiệt độ bỏng rát.
"Chị dễ dàng để một gã đàn ông đưa lên giường như vậy, quả là loại phụ nữ không tốt đẹp gì cho cam... "
Tzuyu tiếp tục tuôn ra những lời nói đầy nọc độc.
" Ừ, đúng là chị đã sai rồi, chị thật ấu trĩ khi lợi dụng tình cảm người khác.. "
Sana nghẹn lời, ánh mắt cô hằn lên những tia máu nhỏ, chẳng mấy chốc lại được lấp đầy bởi những hạt nước trong suốt.
"Nhưng Tzuyu, chị không phải loại phụ nữ như em nghĩ... "
" Hahaa, vậy à?"
Tzuyu cười phá lên.
"Hmm xin lỗi nhưng chị là loại phụ nữ gì thì tôi cũng không quan tâm đâu.. "
"Chị cứ quen tiếp 100 người nữa tôi cũng không nói gì đâu, có điều... Chị đừng có làm liên lụy người khác, tôi đã nhắc nhở chị rất nhiều lần rồi. "
"Chị muốn quen ai cũng nên xem xem họ là người như thế nào, đừng có nhắm mắt nhắm mũi như thế, người khác không nghĩ chị là loại phụ nữ hư đốn cũng lạ đấy... "
Tzuyu không hiểu vì sao, miệng mình có thể liên tục tuôn ra những câu độc ác đến vậy, có lẽ bởi vì cô không còn lựa chọn nào nữa vào lúc này. Cô đã buông tay Sana vào ngày hôm qua, nhưng chuyện hôm nay xảy ra khiến cô lại bị lôi kéo vào mê cung tình cảm trái ngang này một lần nữa. 
Sana cảm thấy đau thắt nơi lòng ngực thật nhiều, đến mức cảm giác như cô chỉ cần thở nhẹ, lập tức cơ thể sẽ phát nổ. Cô vô thức đưa tay lên siết chặt lấy ngực áo mình.
"Tzuyu, đừng nói nữa được không...?"
Sana đau đớn van xin.
"Sao? Chị yêu tôi mà...? Chỉ vài câu như thế đã làm chị tổn thương à?"
"Haha vậy nên tôi nói rồi, mau từ bỏ tình cảm ngu ngốc của chị đi, yêu tôi thì chị chỉ nhận lấy khổ đau thôi Sana à. "
Tzuyu biết mình vừa làm gì. Tzuyu biết cô vừa dùng một con dao và trực tiếp cắt đi đoá hoa mà mình trân quý. Nhưng cô không có lối đi nào khác cho tình cảm này. Cô đã lỡ đặt cược vào ván bài này rồi, tuyệt nhiên không còn đường nào để quay đầu được nữa. Lao đã phóng ra, không còn cách nào để lấy lại. Cũng như việc cô quyết định tuyệt tình với người con gái đáng thương đang ở bên cạnh cô lúc này. Nhất định phải dứt khoát khiến chị ấy buông tay.
 Sana cuối mặt ,im lặng một hồi lâu, sau cùng mới đột nhiên cởi chiếc áo khoác của Tzuyu ra và đặt lên đùi em.
"Cám ơn Tzuyu đã cho chị đi nhờ xe, hiện tại chị cần về nhà để nghỉ ngơi. Không phiền đến em nữa. Em có thể dừng xe được rồi. "
Sana lạnh lùng nói, cô quay sang Tzuyu và nở một nụ cười bình thản đến đáng sợ, Sana đột nhiên thay đổi thái độ khiến Tzuyu cũng có phần ngỡ ngàng. Nhưng ngay lập tức, cô liền dừng xe lại bên vệ đường.
"Giữ áo đó đi, tôi không muốn chị đổ bệnh rồi liệt giường đâu, lịch trình của chúng ta sắp dày đặt rồi. Đừng làm ảnh hưởng mọi người."
Tzuyu buông một câu hờ hững.
"Cám ơn em, nhưng chị nghĩ chị bắt xe về thì cũng không lạnh lẽo gì lắm đâu. "
"Tạm biệt, cám ơn em vì chuyện khi nãy. Chị nợ em rất nhiều, sau này nhất định sẽ trả. Thật sự đã làm phiền đến em."
Sana nói, miệng nở nụ cười lịch sự, điều này thật sự nằm ngoài dự đoán của Tzuyu. Sana mau chóng tháo dây bảo vệ xe hơi và mở cửa bước xuống đường.
Trong đêm vắng cô độc, Sana bước đi không một lần ngoái đầu nhìn lại, cô quyết định, đây có lẽ là lần cuối cùng cô khóc cho đoạn tình cảm này. Bởi vì cô không thể tiếp tục chịu đựng tổn thương được nữa. Hôm qua, Tzuyu đã một lời phủ nhận hết tình cảm đối với cô. Và rồi hôm nay, em lại vừa mới nhen nhóm một ngọn lửa hy vọng trong trái tim cô, nhưng trớ trêu thay, chính em cũng ngay lập tức dùng nước lạnh dập tắt đi tất cả. Có lẽ Chou Tzuyu từ trước đến nay thật sự chỉ muốn trêu đùa tình cảm của cô. Có lẽ từ đầu đến cuối vẫn chỉ có mình cô ảo tưởng mà thôi. Hiện tại đều đã quá rõ ràng rồi.
Con người, thật sự rất giỏi trong việc tự huyễn hoặc bản thân mình vào ái tình của người khác. Và Sana cô đây chính là một ví dụ căn bản nhất, một kẻ đã dại dột tin vào

1 2 »