CHAPTER 27 : SWEET TALKER

Tùy Chỉnh


"MÁ ƠI HÔN RỒI.... "
Jeongyeon trợn mắt la lên nho nhỏ ở phía trên cùng khiến mấy cái đầu phía dưới cũng liên tục xì xầm.
Nói chính xác là 7 người bọn họ đang đứng rình bên ngoài phòng Sana và lỏ con mắt nhìn qua cánh cửa khép hờ. Theo thứ tự chiều cao thì Jeongyeon đang ở trên cùng còn Chaeyoung đang ngồi thụp phía dưới. 7 người chính là 7 cái đầu xếp từ trên xuống dưới, đám người bọn họ khiến bất kì vị y tá hay bác sĩ nào đi qua đều phải quay lại nhìn với ánh mắt kì lạ.
"Trời đất ơi, hư mắt tôi rồi!!!"
Jihyo rên rĩ rồi lấy tay che mắt lại.
"Ai kêu cô xem làm chi????? "
Nayeon giễu cợt nói.
"Này, mấy người là đang xem trộm người ta đấy thế mà còn lớn tiếng."
Momo ra hiệu cho cả đám im lặng.
Dahyun nhướn cổ nhìn lên trên.
"Là chị bày cái trò này cho Sana đó hả? "
"Không phải là bày trò, mà là giúp đỡ hiểu chưa?"
Nayeon bĩu môi.
"Không ngờ Nayeon khóc lóc y như thật luôn ấy, lúc nãy em thấy mặt Tzuyu không còn miếng máu nào sau câu nói của chị..."
Nghe nhận xét của Dahyun về khả năng nhập vai như thần của mình,Im Nayeon chỉ có thể lấy tay che miệng mỉm cười tự hào. Cô thật sự cũng rất khâm phục bản thân mình, sau vụ này còn có suy nghĩ không biết mình có nên rẽ ngang để làm diễn viên không nữa.
"Mà này, Sana chỉ nói cho mình em biết chuyện cậu ấy thích Tzuyu thôi mà.. Sao chị cũng biết vậy chứ?? Là Sana nói cho chị nghe hả? "
Momo gãi đầu thắc mắc.
"Khồng, là chị tự tìm ra đó chứ."
Nayeon mỉm cười.






Flashback
"Yah Tzuyu à.. Cho chị mượn đồ sạc được không? Của chị mới bị hư mất tiêu, mà chị đang cần gấp nữa. Chỉ có mình điện thoại em cùng loại chị thôi hà. "
"Hello, Tzuyu ới. "
Nayeon đứng trước phòng Chou Tzuyu lớn giọng hỏi vài câu nhưng không có tiếng trả lời. Thế là cô gõ cửa vài cái, vẫn không nghe giọng đáp của Tzuyu. Đến nước này Nayeon mới sốt ruột thử mở cửa và ló đầu nhìn vào bên trong.
Tzuyu không có trong phòng.
Nayeon gãi đầu. Hôm nay kí túc xá chỉ có cô với Tzuyu nhưng không biết em ấy vừa đi đâu mất rồi.
Bây giờ Tzuyu không có ở kí túc xá, vô phòng em ấy thế này có chút thật không đúng chút nào. Nhưng mà hiện tại tình thế cấp bách, điện thoại cô sắp sập nguồn đến nơi rồi, lát nữa quản lí gọi không được chiều nay cô chắc chắn ăn mắng mất.
Nayeon đành tặc lưỡi bước vào phòng.
"Tzuyu à chị xin lỗi, chị lấy được đồ sạc rồi sẽ đi ngay. "
Nayeon tự nói với không khí như thể xin phép Tzuyu.
Nayeon ngó quanh một hồi, sau mới bước đến chiếc tủ cạnh đầu giường, khẽ khàng lấy trên tủ đầu sạc điện thoại của Tzuyu và toang rời đi. Nhưng rồi vì động tác của cô quá nhanh, tay đụng phải một cuốn sách nho nhỏ có vỏ màu ombre trong suốt đặt gần đó, làm nó rơi xuống đất và lật ngửa mấy trang.
Nayeon hết hồn, cô mau chóng nhặt cuốn sách lên.
Tuy nhiên bởi vì cuốn sách đã bị mở ra sẵn nên Nayeon vô tình đọc được tất cả nội dung được ghi trên mặt giấy bị lật ra.
"Gì đây nhỉ? "
Ngày 25 tháng 10 năm 2025
Xin chào, lại là mình đây.
Hôm nay, Sana đã định thổ lộ tình cảm với mình.
Nói sao nhỉ? Mình vừa xúc động, lại vừa sợ hãi. Mình không biết phải làm thế nào cả. Mình thật sự không dám đối mặt với chị ấy. Mình biết chị ấy sắp nói ra điều gì nhưng mình đã cố gắng né tránh.
Mình xấu lắm đúng không? Hình như chị ấy rất buồn, mình... Mình cũng đau lòng lắm. Nhưng mà mình thật sự vô lực, chuyện tình cảm này là không thể.
Làm sao đây, mình đau lòng quá.
Mình rất thích Sana..
Mình thích chị ấy rất nhiều.
End flashback
"Trời, chị đọc nhật kí của Tzuyu hả??? "
Chaeyoung và Mina đồng thanh hỏi.
"Yah, là vô tình nhìn thấy, hiểu không??? Mấy trang sau chị nào dám lật hả?? "
Nayeon từ phía trên chồm xuống cốc lên đầu của hai đứa một cái.
"Không ngờ lật đúng trang đó luôn.. "
Jeongyeon khịt mũi.
"Ai mà biết được, chắc là ông trời đây là muốn chị ra tay se chỉ hồng cho người ta đó thôi. "
Nayeon mỉm cười và hình dung lại những gì đã xảy ra hồi tháng trước.
" Một tháng trước đây, khi Tzuyu quay về Đài Nam, Sana đi ra phi trường tiễn con bé về xong phờ phạc thất thần... Suốt một tháng đêm nào tui cũng bị tiếng khóc của nó tra tấn lỗ tai, tui nghe mà chán giùm luôn á. Mà lí do chính ở đây là tui không thể cầm lòng nhìn Sana đau lòng. Thế nên mới gợi ý cho nó cách này. Mặc dù cách này cũng có hơi khùng điên một chút... "
"Là quá điên luôn chứ một chút, giả người sắp chết cơ đấy, bà Sana nghe lời chị được cũng hay thật.. "
Momo mỉa mai.
"Nè bộ cô không thấy bây giờ thành công mỹ mãn rồi hả? "
Nayeon bĩu môi liếc Momo.
"Cái gì thành công mỹ mãn? "
Cánh cửa phòng đột ngột mở ra. Trước mặt bọn họ là Chou Tzuyu mặt lạnh như tiền.
Cả đám bọn họ bị một phen mất vía, ngã ngửa ra sàn. Người này chồng lên người kia, tạo nên một đám lộn xộn trong rất buồn cười.
Jeong xoa xoa hông mình lồm cồm bò dậy, gãi đầu cười hì hì.
"Ah Chou Tzuyu, lâu quá không gặp em..."
"Đúng rồi, về quê có một tháng mà nhìn giống gái Đài hẳn ra ha. "
Momo cười cười ra vẻ đồng ý với Jeongyeon.
Nayeon em hèm một cái ,mặt lấm lét nhìn Tzuyu. Chả là ban nãy cô vừa đóng một màn kịch thê thảm nhất cuộc đời mình để lừa đảo Chou Tzuyu , vừa mới khóc tức tưởi xong bây giờ lại đứng đây trơ trơ bình thường thì cũng có chút ngại ngần. Lúc này Sana mới xuất hiện phía sau, mặt tươi rối.
Tzuyu mặt liếc xéo đám người trước mặt, hai tay khoanh lại trước ngực.
"Cả đám mấy người hùa vào lừa tôi hả? "
"Ấy ấy ,làm gì có... Chỉ có mỗi Nayeon là đầu xỏ thôi, bọn này chỉ đứng hóng phim tình cảm,còn lại có biết gì đâu. "

Jeongyeon lập tức chỉ tay vào Nayeon mặt bất mãn.
"Cái gì? Mấy người... "
Tzuyu nghe vậy thì hoảng hồn, cô nghĩ về những lời tâm sự mà mình nói với Sana ban nãy đều bị bọn họ nghe trộm, và thậm chí cả cảnh cô hôn chị ấy cũng bị bọn họ nhìn thấy hết tất cả thì lập tức xấu hổ. Khuôn mặt Tzuyu dần nhiễm một tầng đỏ ửng.
"Tại chị cả đó... "
Tzuyu quay đầu ném cho Sana một câu rồi bước ra khỏi cửa, một nước bỏ đi mất tiêu, để lại Sana ngơ ngẩn không hiểu chuyện gì và bị 7 con người cười cợt đến muốn chui đầu xuống đất.
---------------------------
Sau khi quay lại Hàn Quốc được vài tuần, Tzuyu lại phải quay về Đài Nam để đón tết nguyên đán. Và Sana cũng vậy, đây là khoảng thời gian bọn họ được công ty cho trở về với gia đình. Các thành viên điều được tự do trong 2 tuần , vậy nên Sana chỉ vừa vui vẻ với Tzuyu không được bao lâu, lại phải tiếp tục ở xa người yêu của mình nửa tháng.
Đêm giao thừa, sau khi đã tất bật cùng ba mẹ chuẩn bị hết đầy đủ ,Sana nằm trên giường và lăn lăn vài cái, lát nữa đây cô sẽ đi chùa với ba mẹ để đón năm mới, cho nên bây giờ là lúc cô tranh thủ nói chuyện một chút với Tzuyu.
Chou_only54n4

Sana_summer96
an nhonggg
Chou_only54n4

Em nè.
Sana_summer96

Chewy đang làm gì á?
Chou_only54n4

Em chuẩn bị đi xem pháo hoa với ba mẹ. Còn chị?
Sana_summer96

Chị cũng sắp đi chùa với ba mẹ.
Huh chị cũng muốn xem pháo hoa với emmmm
Chou_only54n4

Lần sau Tết dương lịch cùng đi xem nhé!
Sana_summer96

Một năm nữa hả, lâu quá điiiii
Chou_only54n4

Vậy thôi đền cái khác nha.
Sana_summer96

Cái gì?
Chou_only54n4

Qua tết về, em sẽ qua nhà chị nấu mấy món cho chị ăn, chịu không?
Sana_summer96

Thiệt hong???? 😱
Chou_only54n4

Thiệt, đảm bảo.
Sana_summer96

Tạm chấp nhận đó 😝😝
Chou_only54n4

Em sắp đi rồi.
Sana, chúc chị năm mới vui vẻ nha.
Sana_summer96

Chúc người yêu mà sao giống chút bạn trang lứa dậy hả? =)))
Chou_only54n4

Chứ, phải chúc thế nào ta?
Sana_summer96

Chúc mấy lời ngọt ngào như lúc em nói ở bệnh viện ấy.. 😏
Chou_only54n4

Yahh, chị chọc em.
Đồ người xấu.
Sana_summer96

😎 Miễn là người xấu của riêng em thôi.
Chou_only54n4

Ughhh...
...
Chúc Sana năm mới nhiều niềm vui, hạnh phúc
Luôn là Sana dễ thương, xinh đẹp.
Và nhất là
Chị phải luôn thật khỏe mạnh nha.
Sana_summer96

Ùi, có tiến bộ quá nè, bài bản quá luôn 👏👏👏
Haha, đồ ngốc đáng yêu.
Chou_only54n4

Coi chừng em. Hừ.
Sana_summer96

Chị cũng chúc Tzuyu luôn vui vẻ
Gặp thật nhiều bình an

Tzuyu của chị sẽ càng thành công hơn, mạnh mẽ và dũng cảm hơn.
Và, sẽ ở bên cạnh chị thật lâu thật lâu.
Có được không?
Tzuyu đọc đến đây , trong lòng dâng lên chút xúc động, mi mắt cô liên tục nháy để ngăn chúng không rơi ra giọt nước nào. Nhưng cô cố gắng không thể hiện điều đó ra bên ngoài, vì hiện tại cô đang đứng cùng ba mẹ. Tzuyu cố gắng nở một nụ cười, sau đó gõ vài dòng trả lời cho Sana.
Chou_only54n4

Chắc chắn rồi, Sana.
Cám ơn chị vì lời chúc
Bây giờ em phải đi rồi.
Gửi chị ngàn cái ôm từ Đài Nam. ^^


Sana_summer96

Gửi em hàng ngàn cái ôm từ Osaka.


-------------------------------------------------------------------
Vào một ngày chủ nhật cuối cùng của tháng 2, khi bầu trời chỉ vừa hửng sáng cùng tiếng chim văng vẳng bên ngoài ô cửa sổ, ánh mặt trời vẫn còn lấp ló phía sau mấy khu chung cư cao tầng. Sana vẫn nằm ngủ say như chết trên giường và cô hoàn toàn không hay biết gì về tiếng chuông cửa đang liên tục reo lên inh ỏi bên ngoài nhà của mình.
Sana của hiện tại đang trong tình trạng như thế này : mặc một bộ Pyjama màu hồng, quần kéo lên một ống. Cả cơ thể nằm chiếm trọn cái giường, điều đó cũng có nghĩa là hai chân cô đang mỗi bên một hướng. Đầu tóc thì rối bù và miệng cô còn..... chảy nước ?!
Sana đang trong một hình dạng mà cô không bao giờ để cho cả thế giới này nhìn thấy và cô cũng không bao giờ muốn thế giới này thấy. Một idol nổi tiếng xinh đẹp thùy mị như cô nếu để người khác thấy được bộ dạng này ,thật sự sẽ là một đả kích rất lớn.
Nhưng mọi sự đâu có như cô mong muốn.
Sana đang ngủ ngon lành thì đột nhiên cảm thấy có gì đó chói chói trước mắt mình, Sana cố nhắm mắt quay người sang hướng khác , nhưng rồi thứ ánh sáng đó vẫn cứ lì lợm đeo bám cô.
Thế là không thể nhịn được nữa, cô nhăn nhó mặt mày và mở mắt ra .
'Tách'
Ánh sáng đó nhá lên một lần nữa cùng với tiếng cười khúc khích của ai đó. Sana mơ màng lim dim đôi mắt của mình, hình như tiếng cười này quen quen. Ngẩn ngơ một hồi lâu,Sana mới nhận ra được người trước mắt là ai.
Hình ảnh người trước mặt khiến cô muốn sặc và bật thẳng người dậy.
"Chou Tzuyu?????"
Sana hét lên.
"Này này, sao lại kêu họ tên người ta ra luôn vậy?"
Tzuyu ôm bụng cười nắc nẻ.
Sana lập tức nhìn lại dáng bộ của mình bây giờ ,không thể tin được , cô đang ăn mặc như một đứa con nít trước mặt Chou Tzuyu, đã vậy còn xuề xòa ống quần cao ống quần thấp, tóc tai rũ rượi như bà điên, mặt không có miếng son phấn nào.
Chết tiệt.
Xấu hổ chết mất.
"Yahhh, Chou Tzuyu ai cho phép em vào nhà tôi thế này hả???"
Sana trợn mắt hét lên, mặt cô bây giờ không khác gì chó con shiba đang gầm gừ người lạ.
"Ai bảo chị đưa chìa khóa dự phòng nhà cho em làm gì?"
Tzuyu lúc lắc chiếc chìa khóa trên ngón áp út của mình, miệng mỉm cười gian xảo.
"Còn nữa, là do chị ngủ nướng đấy nhé, em đã nói là hôm nay sẽ qua nhà chị, thế mà bấm chuông mỏi cả tay cũng không ra, gọi điện thoại không nghe máy, thế muốn em phải làm thế nào đây?"
Tzuyu mỉm cười sau đó nhặt một chiếc áo dưới sàn lên và móc vào sào.
"Thì.... thì chị còn mệt nên sao dậy nổi, mà mà.... em chụp lén chị hả???"
"Coi như là lưu giữ kỉ niệm ngày Sana cho em đợi dài cổ đi. "
Tzuyu cầm điện thoại lên lắc lắc đồng thời nháy mắt một cái, sau đó nhìn quanh phòng tặc lưỡi.
Lúc này, Sana mới dần tản sự chú ý của mình ra khắp căn phòng của chính mình. Căn phòng của cô hiện tại phải gọi là một bãi chiến trường, quần này áo nọ rơi lung tung trên sàn, lược ,móc, sách, vỏ snack... thì vương vãi đầy trên bàn lẫn ghế. Cảnh tượng này làm Sana đỏ chín mặt, Chou Tzuyu có lẽ đây là lần đầu nhìn thấy cảnh này, bởi vì Sana sẽ chỉ như thế này khi cô ở nhà mình, còn trước mặt người khác sẽ tuyệt nhiên vì danh dự mà không thể sống bừa bãi được.
"Yahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh. Chou Tzuyu , đừng có nhìn nữa."
Sana nhảy xuống giường, nhào tới và cố lấy tay che mắt của Tzuyu, nhưng hiện tại vì Chou Tzuyu đã cao còn mang guốc 8 9 phân, còn cô thì chỉ có đôi chân trần, vậy nên dù có nhón tới mấy Sana cũng không thể với tới mắt Chou Tzuyu.
Rốt cuộc càn quấy nhoi nhoi thế nào lại bị Chou Tzuyu nắm lấy hai cổ tay mà kéo vào lòng.
Lúc này Sana như lọt hẳn vào lòng Tzuyu, khuôn mặt cô nhìn lên đối diện mặt Tzuyu thật gần, mắt đối mắt trực tiếp với Tzuyu. Điều này khiến Sana đỏ mặt, cô thẹn thùng nhưng tuyệt nhiên vẫn không rời mắt khỏi khuôn mặt quá ư là xinh đẹp Tzuyu.
Tzuyu nhìn xuống khuôn mặt ngơ ngác của Sana thì khẽ mỉm cười, cô thả một tay của Sana ra, khẽ cốc nhẹ lên đầu chị một cái rồi nói.
"Rồi, không dám nhìn hoàng cung tráng lệ của vị tiểu thư đây nữa, xin lui về bếp để nấu ăn cho tiểu thư đây. Tiểu thư mau chóng rửa nước gì đó trên miệng đi kìa."
Sana trợn mắt. Mau chóng tách khỏi cái ôm của Tzuyu và chạy lại chiếc gương gần giường của mình.
Trời đất ơi...
Trước khi Sana kịp quay lại để mắng Tzuyu một trận thì cô đã nhanh chóng chạy khỏi phòng, không quên để lại một câu.
"Rửa mặt đánh răng đi rồi tí nữa xuống ăn cùng em nhé, tiểu thư."
----------------------------------------------------------------
Sana cột tóc lên gọn gàng, điểm nhẹ tí son lên môi mình. Cô nhìn trong gương và tỉ mỉ quan sát khuôn mặt của mình, khi đã đảm bảo rằng mình đã lấy lại vẻ đáng yêu như thường ngày thì mới quyết định rời khỏi phòng.
Sana vừa đi vừa nhảy chân sáo, hào hứng nghĩ về những món ăn thơm ngon mà Tzuyu đang chuẩn bị cho mình. Nhưng khi Sana vừa xuống tới phòng khách thì lại nghe một mùi hương kì lạ, mùi này không phải là mùi đồ ăn chín mà là đồ ăn bị..... khét.
Cô lập tức hớt hãi chạy xuống phòng ăn. Thứ đầu tiên đập vào mắt cô chính là cái lưng cao kều của Tzuyu đang lọ mọ ở bếp ,em đang cuối xuống và dòm dòm gì đó trước mặt mình.
Sana nuốt nước bọt vì đã nhận ra được điều chẳng lành, cô đi lại gần Tzuyu và nhìn xuống.
Cái chảo trên tay Tzuyu đã trở thành màu đen, và cơm trong đó cũng không còn là màu vàng nữa.
"Trời đất ơi, món gì đây??"
Sana méo mặt hỏi.
"Bokkeumbap đó."
Tzuyu thở dốc nói, trên mặt đổ rất nhiều mồ hôi, tay vẫn liên tục đảo cơm trong chảo.
"Hở???"
Cơm kim chi mà nhìn sơ còn tưởng món mì đen....
"Yah, cái này sao ăn được nữa...."
"Sao không ăn được, em nấu xong rồi..."
"Này, em không thấy nó khét ngẹt rồi hả?"
"Nó hơi chín quá thôi mà...."
Tzuyu nhàu nhĩ trả lời.

Sana đột nhiên cảm thấy thực buồn cười, con người này là hứa hẹn qua nhà mình nấu ăn cho mình, vậy mà bây giờ đến món ăn cơ bản nhất cũng làm hư. Vậy mà khi nãy bộ dạng xem chừng chuyên nghiệp lắm. Làm cô còn tưởng em ấy đã học nghề được ở đâu rồi.
"Em còn nấu món nào khác không??"
"Có, món Japchae đó."
"Đâu, cho chị xem."
Tzuyu bèn đi tới bàn và chỉ vào một dĩa đựng miến. Sana nhìn thấy thì thở phào, ít ra thì cũng phải vậy chứ, còn có món khác mà bỏ bụng. Tuy nhiên sau khi Sana gắp lên một đũa thì cô nhanh chóng thay đổi suy nghĩ của mình.
Có lẽ là Tzuyu đã bỏ cả biển khơi vô món này chăng?
Sana quay mặt sang nhìn Tzuyu, lúc này Tzuyu cũng chỉ biết gãi gãi đầu mình nhìn lại Sana, mặt em thơ ngây vô số tội. Thế là Sana chỉ biết cười trừ vài cái cho Tzuyu vui mà thôi.
--------------------------------------------
'Kính koong'
"Của quý khách là 15000 won."
Tzuyu nhận lấy hộp đồ ăn, trả tiền và mỉm cười một cái chào người nhân viên giao hàng rồi quay vào trong.
Rốt cuộc thì, bữa ăn tự nấu của Tzuyu dành cho Sana đã thành ra bữa ăn order đồ ăn bên ngoài về. Tzuyu đưa phần cơm sang cho Sana rồi ngại ngùng ngồi xuống chỗ mình không dám nhìn sang Sana.
Sana thấy bộ dạng xấu hổ của Tzuyu thì có chút buồn cười. Cô bỗng nhiên nảy ý định muốn trêu ghẹo người này một phen.
"Nè Chou Tzuyu, em là có biết nấu ăn không vậy?"
Chou Tzuyu nghe vậy thì trợn mắt.
"Em biết nha, hôm nay chỉ là do sơ suất...."
Sana mím môi nhịn cười.
"Sơ suất gì hết hai món của người ta luôn dậy?"
Tzuyu cau hàng chân mày của mình lại.
"Nếu em nấu món Đài cho chị là cái một thôi, còn món Hàn thì..."
Sana tủm tỉm cười.
"Thế sao không nấu món Đài?"
Tzuyu gãi đầu.
"Ai mà biết chị thích món Đài hay không...."
Sana hừ mũi, cô lấy một miếng gà đưa lên miệng.
"Chỉ giỏi bao biện, còn làm hư cả cái chảo nhà tôi."
Chou Tzuyu trợn mắt bất bình.
"Này chị chỉ vì một cái chảo mà càu nhàu em đó hả?"
Sana cảm thấy thực buồn cười với bộ dạng của Tzuyu bây giờ, cô càng muốn chọc em tức lên.
"Vì cả hai món ăn nữa chứ không phải mỗi cái chảo không."
Tzuyu gân cổ lên cãi. Mặt cực kì không vừa lòng.
"Hai món đó phụ liệu là em mua chứ đâu...."
"Còn đỡ hơn chị, uống hết cả li socola của người ta."
Sana nghe vậy thì muốn phun miếng gà trong miệng ra. Cô trố mắt nhìn Tzuyu.
"Gì hả? Cái chuyện đó từ thủa nào rồi mà em còn lôi ra??? Có ly socola mà ghim tui đến giờ hả?"
Chou Tzuyu cũng không vừa, cô đáp gọn lỏn một câu.
"Uống cũng là uống rồi, chị còn chưa đền em đó, giờ lại còn đi bắt lỗi em làm hư cái chảo."
Sana cảm giác Chou Tzuyu này là quá bá đạo rồi, bây giờ còn cãi tay đôi với cả cô, tính ra chưa kịp chọc ghẹo em ấy được miếng nào đã bị em ấy phản đòn lại không biết cãi vào đâu.
"Yah Chou Tzuyu!!!"
Tzuyu thấy Sana bắt đầu nổi nóng thì lập tức im lặng, nhưng trong miệng vẫn thì thầm mấy câu Tiếng Trung.
Sana nghe xì xồ bên tai thì trợn mắt nhìn Chou Tzuyu, cô lên tiếng hỏi lại.
"Em nói cái gì đó hả?"
"Chị là đồ khó ở."
Chou Tzuyu mỉm cười khiến Sana ngơ người.
Sana tức tối lắm. Mặt dù Tzuyu nói câu đó với vẻ mặt rất đáng yêu nhưng cô biết rõ ràng đây không phải là một lời khen gì cho cam trong tình huống như thế này. Trước đây bà cô hay bảo cô không nên lấy chồng ngoại quốc giờ cô mới thấu được lời khuyên này. Bà bảo nó lấy mày về, nó chửi mày cái gì mày cũng không hiểu. Chẳng phải bây giờ cô là đang rơi vào tình huống mà bà đã nói hay sao. Sana thực sự không biết lời bà nói khi đó đúng là chân lí luôn nha.
"Nè đừng tưởng tui không hiểu gì rồi chửi tui nha."
Sana giơ nắm đắm trước mặt Tzuyu.
"Em đang khen chị mà."
"Đúng là đồ ngốc."
Tzuyu nín cười, cô không dám nhìn vào mặt Sana, bởi vì chị ấy bây giờ đang phừng phừng giận dữ nhưng lại rất đáng yêu, cô sợ nhìn vào rồi mình sẽ không nhịn được mà bật cười. Khi đó Sana chắc chắn sẽ biết mấy câu tiếng trung vừa rồi của cô chính là mắng chị ấy.
"Yahhhhhhhh....."
"Em là con nhỏ đáng ghét."
Sana tức giận và đáp trả bằng Tiếng Nhật.
"Chị nói cái gì???"
"Ni shuo shenme? Á à, câu này chị hiểu nha. Em hỏi chị đang nói gì hả?"
Sana nở nụ cười đắc thắng, ít ra kinh nghiệm xem phim Tàu của cô khi xưa là không uổng phí mà.
"Câu đó nghĩa là đang khen em là.....Đồ ngốc. Lêu lêu!!!"
Sana cười phá lên và ôm bụng ngã nghiêng, Chou Tzuyu là muốn chọc tức cô, nhưng hiện tại người đang nổi đóa lại là em ấy.
"Yahhh, Minatozaki Sana!!"
Tzuyu đứng dậy đi đến chỗ Sana, lúc này cô đứng còn Sana thì ngồi trên ghế, cho nên Tzuyu phải cuối người xuống, dùng hai tay nhéo nhẹ vào hai má chị, cô chu môi biểu tình bất bình.
"Sana, chị hay lắm. Là em thua rồi, chịu thua chị luôn đó."
Sana phồng má, ánh mắt tròn xoe nhìn Tzuyu.
"Liu liu, thế thì đền đi. "
"Lại bắt đền. "
Tzuyu nhăn mặt nhìn người đang ngồi trên ghế.
"Chứ sao, ai kêu em hứa hẹn rồi bắt chị ăn gà công nghiệp. "
Sana cười

1 2 »