CHAPTER 30 : CONFLICT

Tùy Chỉnh

Chou Tzuyu bước vào phòng tập, vừa vào đã nhìn thấy Park Jinyoung đứng cùng một cô gái rất xinh đẹp, không khó để cô nhận ra, cô gái đó là Mei Mei.
Cô đi đến và lịch sự cúi chào chủ tịch, sau đó mỉm cười bắt tay cùng Mei Mei. Mei Mei vừa trông thấy Tzuyu, mặt mũi ngay lập tức tươi tắn, em cũng cúi đầu lễ phép chào lại Tzuyu.
"Tzuyu, hôm nay thầy gọi em đến đây là để giúp đỡ cho Mei Mei. Hôm nay giáo viên dạy nhảy của em ấy có việc đột xuất nên không thể có mặt. Mei Mei có đề xuất cho thầy hôm nay mời em đến để giám sát và chỉ dạy cho em ấy một số động tác đơn giản của bài nhảy mà em đã từng học thời còn training..."
Park Jinyoung tươi cười giải thích.
"Hai em còn là đồng hương của nhau nữa có phải không?"
Tzuyu gật đầu.
"Vâng, Mei Mei thậm chí còn đến từ Đài Nam nữa thầy ạ."
Park Jinyoung nghe vậy ,biểu tình mang chút ngạc nhiên, ông vỗ nhẹ lên vai của Tzuyu lẫn Mei Mei.
"Vậy thì tốt quá rồi, Mei Mei hiện tại còn khá là yếu Tiếng Hàn, nếu có Tzuyu giúp đỡ sẽ rất thuận tiện và dễ dàng học hỏi."
Nói rồi ông xoay sang nhìn Tzuyu, ánh mắt mang chút khẩn khoản.
"Vậy thỉnh thoảng em có thể sang phòng tập hỗ trợ con bé chứ?"
Tzuyu mỉm cười gật đầu.
"Vâng, em rất sẵn lòng ạ."
Mei Mei nghe vậy, lòng vui như mở hội, em cười rất vui vẻ và liên tục cúi đầu vì ngại ngùng.
Park Jinyoung cũng gật đầu, ông mau chóng rời khỏi đó, trước khi đi còn ghé tai nói nhỏ với Tzuyu.
"Con bé rất tài năng, có thể sẽ trở thành một thành viên của nhóm nữ tiếp theo của công ty ta, vậy nên thầy mới đặc biệt để con bé được luyện tập riêng với em, em nhất định phải giúp đỡ con bé cho tốt nhé."
Tzuyu tốt bụng, mau chóng gật đầu đồng ý và tiễn chủ tịch đi khỏi.
Lúc này trong phòng chỉ còn lại mỗi Tzuyu và Mei Mei, không khí có chút hơi cứng ngắt và ngại ngùng.
Sau một hồi thấy Tzuyu không nói gì, Mei Mei mới chủ động lên tiếng.
"Cám ơn chị đã đồng ý giúp đỡ cho em ạ."
Tzuyu cười gãi gãi đầu.
"Có gì đâu, đây là chuyện nhỏ thôi mà."
"Chúng ta có thể ngồi xuống và cùng nhau trò chuyện một chút trước khi bắt đầu tập không ạ?"
Mei Mei gợi ý. Đây quả nhiên là cơ hội có một không hai của em.
Tzuyu gật đầu đồng ý, thật ra có thể tìm hiểu để thân thiết với nhau trước cũng là một điều tốt, trong một mối quan hệ cô-trò thì cần phải có sự thoải mái trong giao tiếp trước tiên thì khi bắt đầu chỉ dạy, mọi thứ mới có thể diễn ra suông sẻ.
Hai người họ ngồi xuống, Tzuyu lúc này mới có cơ hội nhìn kĩ Mei Mei.
Cô gái này quả thật có một nhan sắc quá phi phàm, khuôn mặt nhỏ gọn, da dẻ trắng trẻo, mắt lại to tròn đen láy. Visual như thế này, chả trách chủ tịch đã có ý định chọn cô bé. Tzuyu có phần xuýt xoa trước vẻ đẹp tuyệt vời của Mei Mei.
Mei Mei thấy Tzuyu nhìn mình chằm chằm ,cảm thấy đôi chút xấu hổ, khuôn mặt nhiễm tầng hồng hào, em bắt đầu tìm một câu hỏi để mở đầu câu chuyện. Ban đầu Mei Mei hỏi về chuyện thực tập khi xưa của Tzuyu, hỏi về những khó khăn khi làm idol, sau đó là các câu hỏi cho có lệ về Twice . Xa hơn chút nữa, họ cùng nhau tán gẫu về những chuyện ở Đài Loan, những món ăn, những khu vui chơi hàng quán, những sở thích của nhau, rồi dần dần nói qua cả những vấn đề rất cá nhân mà không ai hay biết.
"Khi vào đây ấy, tiền bối có hâm mộ ai không?"
Mei Mei liếm môi.
Tzuyu nghe hai chữ hâm mộ thì hơi đứng hình. Tại thời điểm đó, trong lòng của cô mà nói, người cô hâm mộ duy nhất chính là Sana. Đơn giản chỉ là cảm giác yêu mến bởi vì Sana luôn giúp đỡ quan tâm cô mọi mặt. Nhưng tình cảm hâm mộ lúc bấy giờ bây giờ đã trở thành tình yêu rồi, cho nên Tzuyu có chút không biết trả lời câu hỏi này như thế nào.
"Hmmm thật ra là có đó..."
Tzuyu gãi đầu ngại ngùng.
"Là ai vậy ạ?"
Mei Mei tò mò hỏi.
"Hmm là Sana đó."
Tzuyu nghĩ suy một hồi, rốt cuộc cũng quyết định nói ra, dù sao thì cô cũng đang trả lời đúng với câu hỏi mà thôi.
"Vậy sao?"
Mei Mei có hơi thắc mắc, đó giờ theo dõi Twice đã lâu, cô vẫn không hay thấy Tzuyu với Sana có nhiều tương tác cho lắm, họ có vẻ không thân thiết với nhau gì cho cam, vậy mà bây giờ Tzuyu bảo cô hâm mộ Sana. Điều này làm Mei Mei có chút bất ngờ, nhưng em cũng gật gù cho qua.
"Còn em ý ạ, em hâm mộ tiền bối nhất đó ạ."
Mei Mei e thẹn nhìn xuống đất, mặt lại phơn phớt sắc hồng.
"Em đã theo dõi tiền bối từ rất lâu rồi ạ, từ khi em chỉ là đứa bé thôi, từ năm tiền bối thi Sixteen đến giờ. Tiền bối thật sự hát rất hay, nhảy rất tốt và còn...."
"Rất xinh đẹp nữa cơ."
Tzuyu nghe vậy liền đỏ mặt, dĩ nhiên đây không phải lần đầu tiên cô nghe người ta khen mình xinh đẹp, nhưng mà lần nào cũng như lần đầu, khen cô trước mặt như vậy thật sự làm cô rất ngại. Tzuyu mỉm cười gãi gãi đầu không biết nên phản ứng thế nào thì Mei Mei lại bồi thêm một câu.
"Em thích tiền bối nhiều lắm."
Tzuyu ngỡ ngàng, con bé này có vẻ táo bạo hơn cô nghĩ rất nhiều. Tzuyu rơi vào bối rối, cô chỉ biết cười mấy cái và cảm ơn Mei Mei.
"Em có thể ôm tiền bối một cái không ạ?"
Mei Mei lại đưa ra cái yêu cầu hôm trước bị dở lỡ. Con bé này thật sự hâm mộ cô đến vậy sao? Tzuyu thực lòng cũng muốn đáp lại yêu cầu này của Mei Mei, dù sao đây cũng chỉ là một cái ôm giống như cô dành cho những fan hâm mộ của mình mà thôi. Nhưng nhớ đến ánh mắt viên đạn cùng với lời hăm he của Sana hôm trước, Tzuyu liền chột dạ. Chị mà biết được, chắc chắn sẽ băm cô thành trăm mảnh, mỗi mảnh đem thả một nơi. Nghĩ đến đây, Tzuyu bất giác rùng mình mấy cái. Mặc dù cô cảm giác Sana suy nghĩ thật sự có chút quá nhạy cảm rồi, nhưng cô cũng không dám cãi lại.

"Xin lỗi em nha, chắc là không được rồi..."
"Tại sao vậy ạ"
Mei Mei nghiêng mặt hỏi.
"À thì..."
Tzuyu gãi đầu, cô đành phải tự gieo tiếng xấu cho mình.
"Giống chị Sana nói đấy.... chị dạo này người hay bị dị ứng cho nên chắc không thể ôm em rồi."
"À vâng, ra là vậy...
...không sao ạ."
Mei Mei cau mày khó hiểu, nãy giờ Tzuyu đã luôn nhắc đến Sana, ngay cả lần trước em ấy hụt mất cái ôm với Tzuyu cũng đều do Sana mà ra. Mei Mei đột nhiên tâm trạng không vui chút nào, cô dần dần có cảm giác mình đang mất dần thiện cảm đối với Sana.
"Thôi chúng ta bắt đầu tập đi nhé, cũng không còn nhiều thời gian nữa.."
Tzuyu lên tiếng khi cảm thấy thời gian bọn họ tán gẫu với nhau đã đi quá xa, cô vội nhắc nhở đến công việc chính.
Mei Mei đành gật đầu, cô cũng biết mình không thể tiếp tục cuộc trò chuyện này với Tzuyu mãi được.
Âm nhạc được vang lên kèm theo đó là tiếng gót giày kéo kin kít trên sàn. Bọn họ đã bắt đầu những bước nhảy đầu tiên.
Mei Mei học rất nhanh và nhạy, hầu như động tác nào cũng điều học một lần là nhớ, cơ thể uyển chuyển dẻo dai, điều này làm Tzuyu có chút bất ngờ, đây đúng là một thực tập sinh tiềm năng của chủ tịch. Nếu ông ấy có cưng chiều Mei Mei hơn những thực tập sinh khác thì Tzuyu cũng sẽ không lấy làm lạ.
Tuy nhiên, khi họ luyện tập đến giữa bài hát, đột nhiên Mei Mei có chút lúng túng, cô bé làm sai khá nhiều và thậm chí độ uốn cong của tay chân cơ thể điều không đạt. Tzuyu thấy vậy liền dừng lại việc nhảy, cô đến trước mặt Mei Mei và cúi mặt nhìn em.
"Sao thế , khó quá hm?"
Mei Mei mặt mũi ra chừng rất buồn, cô bé gật đầu và nói.
"Hmm tiền bối có thể đứng cạnh và giúp em động tác vừa rồi không?"
"À ừ.. được thôi."
Tzuyu gật đầu không ngần ngại, cô nghĩ Mei Mei dù giỏi vẫn sẽ có những điểm không tiếp thu kịp, cho nên đây chính là lúc cô giúp đỡ cho em ấy. Có lẽ Tzuyu đã không ngờ rằng, chính những suy nghĩ đơn giản này của cô, lại khiến cô rơi vào rắc rối.
Tzuyu bước đến và đứng rất sát với Mei Mei, khi điệu nhạc một lần nữa cất lên, cô dùng bàn tay mình nắm lấy bàn tay Mei Mei và bẻ theo đúng hướng của bài tập, động tác này thật sự còn cần có sự uyển chuyển ở eo nữa nhưng Mei Mei lại không làm được.
Vậy là Tzuyu đành phải dùng một tay để đỡ lấy eo Mei Mei,một tay nắm lấy bàn tay còn lại của Mei Mei,sau đó nhắc nhở em di chuyển động tác thật đúng.
Mei Mei cũng cố duy chuyển động tác giống lời của Tzuyu hướng dẫn, nhưng rồi đột nhiên, có vẻ vì quá căng cơ, em lại bất thình lình ngã nhào xuống, khiến Tzuyu lập tức mất hồn, theo bản năng liền phải nhanh chóng cúi người theo đỡ lấy cả thân thể của Mei Mei.
Lúc này, dường như khoảng cách giữa bọn họ là con số 0. Tzuyu gần như đã ôm lấy Mei Mei để giữ cô bé không bị ngã ra sàn.
Và rồi khuôn mặt cả hai đối diện nhau rất sát.
Mei Mei cực kì ám mụi nhìn Chou Tzuyu, ánh mắt em hiện lên tia nhìn kì lạ, một tay em đột nhiên nâng lên mà đặt lên má trái Tzuyu, nhưng Tzuyu chỉ một mặt bàng hoàng chưa nhận ra được tư thế kì cục của cả hai.
Đúng khoảnh khắc này, một giọng nói đột ngột vang lên.
"HAI NGƯỜI ĐANG LÀM GÌ VẬY?"
Tzuyu và Mei Mei cùng lúc nhìn sang phía tiếng nói phát ra.
Minatozaki Sana đang đứng nơi cửa ra vào, nhìn bọn họ cùng đôi mắt trợn trừng cực kì đáng sợ, khuôn mặt đỏ ngầu căng cứng. Ánh mắt hiện lên tia giận dữ như thể khoét sâu vào hai con người trước mặt mình.
Chou Tzuyu lúc này mới nhận ra bản thân đang phải ôm đỡ lấy Mei Mei trong tư thế rất kì cục, phần eo em ta còn tựa sát vào người cô, thế là cô lập tức buông tay ra, khiến Mei Mei ngã bịch xuống đất.
Sana sắc mặt không đổi, không chờ Tzuyu nói lời nào, ngay tức khắc xoay người và bỏ đi.
Tzuyu thấy Sana quay lưng rời đi mới hoàn hồn, cô mặc kệ Mei Mei đang ngồi sõng soài dưới đất ,tức tốc chạy đuổi theo Sana và khản giọng gọi tên chị ấy.
Một mình ở lại phòng tập, Mei Mei chỉ trưng một bộ mặt thất vọng ngồi dưới đất ,vô lực không thèm đứng dậy. Em chợt nhận ra được một điều. Người lúc nào cũng xen ngang giữa em và Chou Tzuyu, chính là Sana thành viên cùng nhóm nhạc. Và có một điều nữa em rất chắc chắn, người này cùng với Tzuyu nhất định có một mối quan hệ rất đặc biệt, vậy mới khiến cho chị ấy vừa nhìn thấy đã vội bỏ rơi em.
Mei Mei căm tức nhìn theo bóng dáng bọn họ rời đi, trong lòng dâng lên thập phần phức tạp.
----------------------------------------------------------------------
"Sana, Sana! Nghe em nói đã..!!!"
Tzuyu gọi với theo Sana, vừa chạy hổn hển vừa réo gọi tên chị, nhưng Sana chỉ một mực bước đi không quay đầu lại lấy một lần.
Cuối cùng sau vài phút chạy muốn hụt hơi, mồ hôi túa ra ướt cả áo, Tzuyu cũng đuổi kịp Sana, cô nắm lấy cánh tay chị và kéo lại bằng một lực thật mạnh. Lúc này Sana mới thật sự dừng lại và nhìn cô. Nhưng khuôn mặt chị ấy chỉ khắc hoạ một đám mây đen mờ mịt, âm u và như thể chỉ chờ một tia sấm, nhất định sẽ nổi trận cuồng phong.
Tzuyu đặt tay lên vai Sana, nhỏ nhẹ nói.
"Sana à, mọi chuyện không như chị nghĩ đâu."
"Chuyện gì không như tôi nghĩ?"
Một cách thật lạnh lùng, Sana đáp lại không chút biến sắc.
"Chuyện ban nãy chị thấy, chủ tịch là muốn em hỗ trợ con bé trong chuyện luyện tập. Bởi vì em với con bé là đồng hương nên dễ dàng giao tiếp và nói chuyện hơn. Chủ tịch vì nhận ra điều đó nên.. "
"Huấn luyện viên của Mei Mei đâu???"
"Hôm nay huấn luyện viên của con bé vắng mặt, vậy nên em mới phải thay người ta đến phòng tập cho em ấy, đang tập thì con bé bị ngã, và em đỡ lấy thôi. Không có gì khác cả."
"Đỡ? Đỡ mà phải ôm nhau à? "
"Sana à,chỉ là vô tình thôi..."
"Em ôm eo em ta, em ta còn đặt tay lên má em, không phải hai người sắp hôn nhau rồi sao? "
"Chị nói cái gì vậy Sana? "
"Em không cảm nhận được gì à Tzuyu? "
"Cảm nhận là cảm nhận gì...? "
Tzuyu cảm giác chịu hết nổi rồi, cô nổi nóng và có chút lên giọng.
"Chị không tin em sao? Em là đang giải thích cho chị biết mà Sana."
"Được rồi tôi không muốn nghe."
Sana lạnh lùng xoay mặt đi chỗ khác.
Đến lúc này, trông thấy bộ mặt vẫn không có chút gì thay đổi của Sana sau khi cô một tràng dài giải thích, Tzuyu mới thật sự muốn phát điên lên. Cô liên tục vò đầu đầu và tông giọng có chút giận dữ.
"Chị làm sao vậy Sana, em đã nói đến như vậy rồi chị vẫn không tin em à? Giữa em và con bé đó không có gì cả!!!"
Sana lúc này mới xoay mặt nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Tzuyu, cô nhoẻn miệng cười mỉa mai.
"Câu đó phải là chị hỏi em mới đúng Tzuyu, em là ngây thơ thật sự hay là giả vờ vậy?"
"Chị nói vậy là sao Sana?"
Tzuyu trợn mắt lên, cô thật sự không hiểu Sana nói gì.
"Con bé đó, nó ,thích em đó Tzuyu!"
Sana cười cợt chỉ ngón tay về phía bên trong tòa nhà.
"Em biết, nãy nó đã nói với em rồi. Nhưng Sana chuyện đó chỉ là chuyện bình thường thôi mà, ai không có thần tượng cơ chứ??"
Tzuyu thật sự không thể hiểu nổi Sana, chị ấy ghen với cả một fan hâm mộ ư?
"Hahah Chou Tzuyu ơi là Chou Tzuyu, vậy ra em đúng là kẻ ngốc thật sự."
"Con nhỏ đó... nó là có tình cảm yêu đương với em đó."
Sana cười châm biếm.
"Cái gì??"
"Tzuyu, em đúng là thơ ngây quá rồi. Người ngoài nhìn vào đều có thể dễ dàng nhận ra, vậy mà chỉ có mình em không biết gì. Con bé đó nó thích em, ngay từ lần gặp đầu tiên chị đã nhìn ra được. Em không thấy ánh mắt nó nhìn em nhu tình thế nào sao Tzuyu?"
Tzuyu rơi vào lúng túng vô cùng. Cô trợn mắt nhìn Sana.
"Chị nói lung tung cái gì vậy Sana? Chị nói như vậy nếu để Mei Mei nghe thấy thì phải làm sao?"
Sana vừa nghe thấy, không giấu được nỗi thất vọng.
"Đến giờ em vẫn còn nghĩ đến cảm xúc của con bé đó à Tzuyu? Còn chị thì sao? Em không nghĩ cho cảm xúc của chị à? "
" Em chỉ là không muốn chị nghĩ sâu xa như vậy, chị có thể vô tình làm tổn thương người khác bằng lời nói của chị. Mei Mei vẫn còn bé cho nên chị... "
Tzuyu vẫn thơ ngây, cố gắng giải thích lại mà không nhận ra khuôn miệng của Sana đã dần nở một nụ cười nhàn nhạt và đầy trào phúng.
"Đủ rồi Chou Tzuyu, em thà bênh một người xa lạ chứ không nghe lời chị nói. Chị đã khuyên em không được để con bé đó đụng vào em, chị luôn có thể nhìn ra được những điều em không thể nhìn ra, nhưng em hình như lại chẳng thèm chút nào để tâm đến lời chị, em luôn xem lời chị là nhảm nhí phi lý... Vậy nên đủ rồi Tzuyu à, chúng ta dừng cuộc nói chuyện tại đây đi..."
Sana thốt lên từng lời cay đắng khi tròng mắt đã có chút ướt đẫm, cô mau chóng xoay lưng rời đi và để lại một câu như đâm vào lòng của Tzuyu.
"Em chẳng hiểu cho cảm xúc của chị chút nào cả Chou Tzuyu, chị ghét em."
------------------------------------------------------------------------------------
Mina đi đi lại lại trước một tiệm cà phê Starbucks, cô nhìn vào đồng hồ trên tay, năm phút trôi qua rồi nhưng Chaeyoung vẫn chưa đến, mặc dù chính em ấy hẹn cô đến đây vào ngày hôm nay.
Mina dạo này vì chuyện với Nayeon, cô như thể đánh mất đi sự vui vẻ của mình, ngày này qua ngày nọ, cô vẫn đang im lặng và chờ đợi lời thú nhận của Nayeon, nhưng dường như Nayeon vẫn còn chưa nhận ra được điều gì khiến nỗi thất vọng ngày một chất chồng. Có lẽ nào Nayeon là kẻ vô tâm đến đến như vậy? Sự lạnh lùng và xa cách của cô dạo này không thể khiến Nayeon để ý dù chỉ một chút hay sao? Hay dù chị ấy vẫn nhận ra nhưng cố tình muốn cho qua đi tất cả? Kim Minho rốt cuộc là ai mà khiến chị ấy phải bảo vệ cố cùng như vậy?
Mina cười nhạt, cô lúc này là đến một cuộc hẹn với người khác, vậy mà vẫn không thể nào ngừng nhớ chuyện với Nayeon.
Đúng lúc này, trên vai cô đột ngột truyền tới một sự ấm áp nhẹ nhàng.
Nayeon quay mặt lại, cô liền nhìn thấy một nụ cười đáng yêu rất quen thuộc.
Chaeyoung đã đến đứng phía sau lưng cô tự bao giờ.
"Xin lỗi, chị chờ em có lâu không?"
Chaeyoung gãi gãi đầu, có chút xấu hổ vì đã trễ giờ.
Mina lắc đầu cười nhẹ một cái.
"Không đâu, chị vừa đến thôi."
Mina nhìn kĩ người trước mắt, Chaeyoung hôm nay ăn mặc rất xinh xắn và đơn giản. Mái tóc ngắn màu xanh rêu của em đã dài ra một chút, khuôn mặt em điểm tô má hồng nhẹ nhàng, em khoác một chiếc áo hoodie vàng nhạt, trông rất trẻ trung và nổi bật. Phong cách của Chaeyoung thật sự có chút làm Mina phải thảng thốt. Cho đến khi nhìn sang trên tay em 2 tờ giấy màu đỏ, cô mới dứt ra khỏi sự bất ngờ vừa rồi, cô tò mò nhìn kĩ hai tờ giấy, nhưng do chúng bị tay Chaeyoung che gần hết, nên Mina vẫn chưa thể nhận ra được đó là gì, cũng như cả lí do chính Chaeyoung mời cô đến đây.
"Thế có chuyện gì vậy Chaeyoung?"
Mina chớp chớp hàng mi của mình và hỏi.
Chaeyoung đưa hai tờ giấy màu đỏ lên vẫy vẫy trước mặt Mina, cô mỉm cười dịu dàng.
"Hôm nay em biết là ngày nghỉ của chị, nhưng Mina à, cứ ở kí túc xá và ủ dột mãi như thế không tốt chút nào đâu. Chị cần ra ngoài để hít thở không khí một chút đó. "
Mina cau mày nhìn Chaeyoung một hồi lâu, sau đó mới bật cười.
"Em lừa chị ra ngoài để đi chơi hả? "
"Uh hmmm... Có sao không nè? Chị có giận em không? "
Chaeyoung gãi gãi đầu, giọng nói cô có chút nhõng nhẽo trong đó.
"Yah, chị nhỏ mọn vậy sao? "
Mina mỉm cười, sau đó cầm lấy hai tấm thẻ màu đỏ trên tay Chaeyoung. Đây là vé xem phim rạp. Nhìn kỹ vào tên bộ phim thì...
The adventure of a Penguin?
Mina trố mắt nhìn Chaeyoung.
"Đây là phim hoạt hình hả? "
Chaeyoung cười hì hì.
"Không lẽ chị đang buồn lại dắt coi phim kinh dị? "
"Có sao đâu. "
Mina mỉm cười bĩu môi. Chaeyoung chắc hẳn đã nghĩ cô đây chính là một người con gái yếu đuối lắm.
"Lỡ mua rồi... Giờ sao đây ta? "
Chaeyoung lại gãi gãi đầu, một tay đặt lên trán như thể đang suy tính rất nhiều. Điều này khiến Mina rất buồn cười, cô mau chóng khoác lấy tay em kéo đi.
"Còn sao nữa ,ngốc.. Mua rồi thì mình cùng xem thôi. Tụi mình thử trẻ lại một lần đi. "
Chaeyoung có hơi bất ngờ, đột nhiên Mina lại tươi tỉnh hẳn ra, còn chủ động kéo cô đi nữa, nhưng rồi Chaeyoung cũng mỉm cười và gật đầu đi theo.
--------------
Mina và Chaeyoung sau 2 tiếng xem phim và cười mỏi cả hàm, bây giờ mới có thể bước ra khỏi rạp phim.
"Trời ạ con cánh cụt khi nãy vừa buồn cười mà vừa đáng yêu kinh khủng đúng không Mina?"
Chaeyoung vẫn còn chưa thoát ra khỏi bộ phim hoạt hình vừa rồi, cô ôm bụng cười nắc nẻ.
"Ừa nó ngố kinh khủng luôn ý... Mà dễ thương."
Mina đồng tình, một tay vuốt vuốt cái cổ đau rát của mình vì trận cười ban nãy.
"Hmmm.. Thế bây giờ, chị còn sức đi ăn kem nữa không? "
Chaeyoung lấy tay chỉ vào một cửa hàng kem mở bên lề đường.
Mina gật đầu, dĩ nhiên cô không thể từ chối một ly kem mát lạnh vào một ngày mùa xuân tươi đẹp như thế này.
Cửa hàng kem này thực chất giống như một chiếc xe bán kem di động, tuy nhiên họ trang trí nó rất đáng yêu và hiện đại. Bên ngoài xe là một lớp sơn màu hồng nhàn nhạt, còn bên trong xe lại được tô vẽ bởi màu da trời dịu mát. Còn có cả những chiếc ghế được xếp gần quầy bán để khách hàng có thể tiện thể ngồi ăn tại chỗ.
Sau một hồi bàn bạc, Chaeyoung và Mina quyết định ngồi ở đó ăn luôn, vì dù sao họ cũng không thể nào vừa đi vừa ăn kem trên phố xá đông đúc như thế này, không khéo cây kem chưa kịp ăn sẽ yên vị trên quần áo của ai đó hoặc là chính trên người của bọn họ không chừng.
Chaeyoung gọi một phần kem dâu tây và vani cho cô và Mina.
"Cám ơn em, vì ngày hôm nay."
Mina mỉm cười nhìn Chaeyoung.
"Em có làm gì đâu ta."
Chaeyoung giả vờ không hiểu gãi gãi đầu.
"Thế thì coi như chị chưa nói gì nha."
Mina bĩu môi.
"Ấy ấy em nhận em nhận hết, lời cảm ơn của Mina mà sao không nhận được."
Chaeyoung cười hì hì, lúc này chị nhân viên phục vụ với đồng phục xọc đỏ cực kì dễ thương đã mang ra 2 ly kem to tướng. Ly của Mina có gắn một con gấu bằng kẹo nho nhỏ, còn trên ly của Chaeyoung ,họ trang trí thêm một quả dâu đỏ tươi trông rất ngon miệng.
Chaeyoung múc lên một muỗng, sau đó nhẹ nhàng hỏi Mina.
"Chuyện chị với Nayeon, như thế nào rồi?"
Mina nghe thấy cái tên Nayeon thì có chút bối rối, tuy nhiên cô chỉ mỉm cười đáp gọn một câu.
"Vẫn vậy."
"Chị ấy vẫn không chủ động nói gì à?"
"Ừ... vẫn chưa."
Chaeyoung khẽ thở dài, đặt chiếc muỗng còn lở dở kem xuống, cô quay người ra phía sau nhìn ngắm lòng đường tấp nập người qua lại.
"Có lẽ Nayeon có nỗi khổ riêng không thể nói với chị thôi Mina."
"Chị rất mong là như vậy..."
Mina cười khổ, cô lấy muỗng kem nghịch nghịch lên mặt ly.
"Cả hai đã trải qua rất nhiều để ở bên cạnh nhau..."
"Vậy nên, nếu như có điều gì hiểu lầm giữa chị và chị ấy, chị hãy cố gắng lắng nghe Nayeon, đừng chỉ suy nghĩ một phía... như vậy hai người mới có thể hiểu nhau được..."
Chaeyoung cầm lên chậu cây nhỏ được trang trí trên bàn, nhìn ngắm một hồi rồi trao cho Mina một nụ cười dịu dàng.
"Mina, em luôn hy vọng chị được hạnh phúc..."
Chaeyoung nói với giọng trầm ấm nhẹ nhàng, pha lẫn một chút an ủi, nhưng đâu đó lại mang chút cảm giác buồn bã xót xa.
Mina bất giác nhìn vào khuôn mặt của Chaeyoung, đến bây giờ cô mới nhận ra, đôi mắt em luôn luôn ẩn chứa một nổi ưu tư và phiền muộn mà cô không bao giờ có thể xoa dịu hay lấp đầy. Em vẫn thường nhìn cô với đôi mắt như thế, nhưng không hiểu vì sao,

1 2 »