CHAPTER 33 : NAMSAN TOWER

Tùy Chỉnh

Park Jinyoung tỉ mỉ xem xét từng dự án trên đống giấy tờ ngập ngụa trước mắt. Một tay chống cằm, khuôn mặt có chút rầu rĩ vì mệt mỏi.
Ông cầm lên tách cà phê đã gần cạn, hớp thêm một ngụm nữa, sau đó lại quay về với công việc.
'Cốc cốc.'
Có tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài.
Park Jinyoung khẽ nói vọng ra.
"Vào đi! "
Lúc này cửa phòng mới mở ra, một thân ảnh quen thuộc xuất hiện. Chủ tịch chỉ vừa nhìn thấy người trước mặt đã vội đứng dậy và đi đến chào đón.
"Mei Mei, cơn gió nào khiến em đến phòng thầy thế này? "
Chủ tịch vui mừng vỗ nhẹ lên vai Mei Mei.
Mei Mei mỉm cười, cúi đầu chào Park Jinyoung một cái rồi cùng ông ngồi xuống bộ sofa sang trọng.
"Thầy khoẻ không ạ? Công việc có vẻ rất vất vả ạ? "
Vừa ngồi xuống, Mei Mei đã mở lời hỏi thăm.
"Thầy ổn, không sao cả. Còn em thì thế nào rồi Mei Mei? "
"Hmm mọi việc vẫn ổn trừ một chuyện... "
Mei Mei ngập ngừng, cố ý biểu tình thật lo lắng. Khuôn mặt đang vui vẻ cũng đột nhiên chùn xuống.
"Trừ chuyện gì? "
Park Jinyoung nhíu đôi mày của mình hỏi lại.
"..."
" Mei Mei, có chuyện gì? "
"Chuyện học vũ đạo thôi ạ.. "
"Làm sao? Có gì khó khăn với em? "
"Tzuyu, chị ấy không muốn dạy cho em nữa ạ. "
Mei Mei giả vờ buồn bã trước mặt chủ tịch. Cô cúi gằm mặt, ánh mắt có chút ẩm ướt. Dường như, ngoài khả năng về âm nhạc, cô gái này còn rất giỏi diễn kịch.
"Cái gì? Tại sao chứ?? "
Chủ tịch bất ngờ trước những gì Mei Mei nói. Ông còn tưởng Tzuyu và Mei Mei là chị em thân thiết với nhau cơ đấy.
"Em không dám nói ạ. "
Park Jinyoung nhăn mày, chuyện gì đáng sợ đến mức cô bé này phải che giấu như vậy. Chẳng lẽ Tzuyu đã làm điều gì không tốt với Mei Mei? Nhưng với một thực tập sinh mới đến mà đáng yêu và lễ phép như Mei Mei đây, Tzuyu sẽ chẳng có lí do gì để làm khó em cả. Park Jinyoung càng nghĩ càng đau đầu và không thể cho ra một kết quả nào hợp  lí, vậy là ông đành chọn cách trấn an .
" Em cứ nói, không sao cả, nếu là chuyện sai trái mà ảnh hưởng đến em, thầy hứa sẽ giải quyết phân minh. "
Mei Me càng lúc càng giả tạo hơn, em tỏ ra rất e ngại như thể mình sẽ phải chịu một hậu quả rất lớn nếu như em nói ra bí mật này.
"Chuyện này... "
Quả nhiên sự lưỡng lự của Mei Mei dường như lại càng khơi gợi nhiều hơn sự tò mò của chủ tịch về câu chuyện thật sự đằng sau, rốt cuộc suy nghĩ một hồi, ông cũng thốt ra một câu chắc như đinh đóng cột.
"Nói đi Mei Mei, đừng sợ gì cả, thầy nhất định bảo vệ cho em. "
Sau khi nghe câu này, Mei Mei trong lòng như mở hội, lén nở một nụ cười cực kì thâm hiểm. Em gật đầu một cái, dụi đi hàng mi ướt của mình và bắt đầu tiết lộ tất cả những bí mật của em, nói chính xác hơn là bí mật của người mà em muốn trả thù.
-------------------------------
Tzuyu bóp nhẹ tuýp thuốc khiến một ít chất thuốc bên trong tràn ra tay trái , cô dùng tay phải lấy một chút lên ngón tay sau đó trực tiếp thoa lên vết bầm trên mặt Sana. Sana theo động tác của Tzuyu mà rít lên từng hồi.
"Ấy, đauuuuuu."
Sana nhăn nhó than thở.
"Ráng chịu tí đi."

"Tại em hết đó."
"Sao tại em??"
"Chứ tại ai, tự nhiên em đuổi theo chị chi không biết."
"Nè, em chỉ giỡn với chị tí thôi mà. Ai ngờ chị hậu đậu vấp té."
Tzuyu bĩu môi phản đối.
Vết bầm trên má Sana chính là kết quả của một cuộc đuổi bắt vào hôm kia sau khi bọn họ làm huề với nhau, trong lúc quá vui vẻ mất kiểm soát, hai người lỡ đùa giỡn quá trớn , thế là thánh hậu đậu Sana té ngã đập mặt xuống sàn. Thành ra bây giờ vui không có bao nhiêu mà chỉ thấy bị xấu là nhiều.
"Giờ còn dám nói chị hậu đậu?"
Sana trợn mắt nhìn Tzuyu.
Tzuyu không dám hó hé thêm tiếng nào nữa, cô nghĩ mình cần phải nhường con người trước mặt nếu không muốn bị đuổi ra sofa ngủ vào nửa đêm.
"Rồi rồi, tất cả là tại em hết. "
Tzuyu nhăn mày gật gật đầu như thể khuất phục.
"Biết lỗi là tốt. "
Sana đắc thắng mỉm cười, nhưng có lẽ vì cười quá lố nên cơ mặt bị giãn, ảnh hưởng lên phần má bị bầm. Vậy là Sana lại rít lên một tiếng đau khổ.
Tzuyu thấy người yêu nhăn nhó mặt mày lại có chút xót xa, bèn xích lại gần chị và định thổi nhẹ lên vết thương.
Dĩ nhiên Tzuyu phải di chuyển mặt mình đến gần mặt Sana. Và điều này lại vô tình khiến khoảng cách giữa hai khuôn mặt bị thu hẹp lại. Tzuyu không để ý gì,ánh mắt chỉ nhìn mỗi chỗ bầm trên má Sana, nhưng Sana thì ngược lại. Cô nhìn chăm chăm vào mắt Tzuyu sau đó lại tia đến đôi môi hồng hào, tim cô đánh lên thình thịch khi cảm giác được khuôn mặt khả ái của Tzuyu dần dần hiện ra rõ ràng trước mặt mình, Sana vô thức nhắm nghiền mắt lại.
Tzuyu thổi mấy cái nhẹ lên chỗ vết bầm trên má Sana, khi nhìn lại, mới nhận ra chị ấy đã nhắm mắt tự khi nào, cái miệng chúm chím còn chu chu lên. Tzuyu trong lòng liền cảm thấy buồn cười, cô nổi hứng muốn trêu chọc Sana một phen.
Nhưng khi Tzuyu định rút điện thoại ra để chụp ảnh Sana thì đột nhiên cửa phòng khách lại bị mở toang ra một cách bất ngờ.
Có hai tiếng bước chân vang lên.
Park Jinyoung xuất hiện đột ngột giữa cửa ra vào cùng quản lí của bọn họ, khuôn mặt ông mất đi vẻ hài hước của thường ngày, sự nghiêm túc và đáng sợ in hằn rõ rệt trên nét mặt ông khi ông nhìn vào Sana và Tzuyu.
Nghe thấy tiếng động, Sana mới mở mắt ra ,trông thấy ánh mắt thất kinh của Tzuyu đang nhìn về phía cửa ra vào thì cũng đưa mắt nhìn theo, và khi cô vừa nhận ra được chủ tịch đang đứng đó thì âm giọng quen thuộc của anh quản lý cũng đồng thời vang lên.
"Chủ tịch cần gặp riêng hai em. Lịch trình hôm nay của cả hai sẽ tạm hoãn. "
--------------------------
Sana ngồi im lặng, hai tay cô đặt lên đầu gối, dáng người rất nghiêm túc. Ánh mắt có phần lo lắng nhìn vào chủ tịch, người đang ngồi đối diện cô cùng Tzuyu từ nãy đến giờ.
Không khí bên trong căn phòng căng như dây đàn mặc dù vẫn chưa có ai chính thức lên tiếng.
Tzuyu cũng không khác gì mấy, cô còn sợ hãi và bối rối hơn Sana. Theo tình hình trước mắt thì chắc hẳn chủ tịch gọi cô và Sana đến đây không phải vì một lí do gì tốt đẹp cho cam. Đây là lần thứ hai trong thời gian gần Tzuyu và Sana bị chủ tịch triệu tập. Lần trước vì đoạn clip quay lén mà tin đồn bất hoà đã nổ ra khắp cộng đồng mạng về mối quan hệ giữa cô và Sana. Chuyện lần đó đã khiến chủ tịch hao tâm tổn trí không ít. Vậy mà không được bao lâu , cô cùng Sana lại lần nữa bị điểm mặt gọi tên, và điều quan trọng hơn hết, lần này dường như cả cô và Sana đều không xảy ra vấn đề chung hay cá nhân nào. Vậy vì sao chủ tịch lại muốn gặp riêng cô và Sana? Càng nghĩ Tzuyu lại càng cảm thấy kì lạ và sợ hãi.
Không lẽ chủ tịch đã nhìn ra rồi sao?
Tzuyu đổ mồ hôi, tay lạnh đi, bắn một ánh nhìn đầy ẩn ý cho Sana, và ngay lập tức Sana hiểu ngay suy nghĩ của em, nhưng cô chỉ nghiêng vai mình đẩy nhẹ em một cái như thể trấn an em rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Park Jinyoung đặt xuống chiếc ipad to kềnh sau một hồi xem gì đó, lúc này mới bắt đầu nhìn lên Tzuyu và Sana, hàng chân mày ông nâng lên, khẽ nhếch nhẹ, khuôn miệng không mang chút ý cười, ông thậm chí không nói gì, chỉ dùng ánh mắt đầy nghi hoặc của mình dò xét cả hai người bọn họ.
Điều này khiến Tzuyu và Sana cảm thấy rấy rợn người, nhưng bọn họ vẫn cố gắng thật bình tĩnh.
"Tzuyu, lí do thật sự mà em muốn đóng bộ phim lần trước cùng Jinyoung là gì? "
Park Jinyoung một lần nữa đặt lại câu hỏi trước đây ông từng hỏi Tzuyu.
Tzuyu nghe đến đây, cô lập tức hiểu ra được mục đích của chủ tịch.
Rõ ràng, Park Jinyoung đã bắt đầu nghi ngờ, thậm chí là biết được tất cả về mối quan hệ giữa cô và chị.
Một luồng khí lạnh tê buốt chạy dọc sóng lưng Tzuyu, càng lúc càng khiến cơ thể cô đông cứng. Tình cảm mà cô cố gắng che đậy trước bao người, rốt cuộc cũng đến ngày bị bại lộ. Mà người biết được bí mật này lại chính là người nắm một phần quyền sinh sát trong cuộc đời nghệ sĩ của cô và Sana.
Park Jinyoung có thể sa thải cô và Sana bất cứ lúc nào bởi vì nếu chẳng may việc này lọt ra ngoài, hình ảnh của cả nhóm sẽ tuột dốc không phanh, và lúc đó cả hai người bọn họ, dù có là lên núi đao xuống biển lửa cũng không có cách nào cứu vãn được sự nghiệp một đời của Twice cũng như công ty của chủ tịch.
Nghĩ đến đây, cơ ruột trong lòng Tzuyu bỗng quặn thắt đau đớn. Cô tự hỏi vì sao chủ tịch có thể biết được chuyện này. Cô và Sana lúc nào cũng rất cẩn thận trước mặt ông và mọi người, cả hai chỉ thân mật cùng nhau khi ở riêng một mình. Vậy tại sao chủ tịch có thể biết được mối quan hệ bí mật của bọn họ ?
Tzuyu chìm trong nỗi rối bời, trong lòng đan xé hàng vạn suy nghĩ, cô một nửa muốn thừa nhận vì cô thật sự yêu Sana, nhưng nửa còn lại, lại muốn che giấu tất cả mọi chuyện, đây không phải là vấn đề ảnh hưởng đến mỗi cô và Sana.
Và hơn hết, không ai soi được lòng người, có thể hôm nay người ta tử tế và trân trọng mình, nhưng một ngày nào đó khi họ phát hiện được bí mật cuả mình, có chắc họ vẫn sẽ thấu hiểu cho mình hay không?  Chou Tzuyu không tin vào phép màu, càng không tin vào những thứ thân thuộc. Bởi vậy, vì cô không có khả năng nào đoán được phản ứng của chủ tịch sẽ như thế nào nếu biết được sự thật, vậy nên Tzuyu lại càng phải cân nhắc kỹ lưỡng. Chủ tịch vốn dĩ có lối sống rất dễ chịu và suy nghĩ hiện đại về những chuyện xã hội đại chúng. Tuy nhiên, Tzuyu không thể nào chắn chắn được phản ứng của ông sẽ như thế nào nếu như ông biết được chuyện cô và Sana yêu nhau, liệu ông có thông cảm cho cô không? Bởi vì chuyện tình cảm của idol là cấm kị, hơn nữa đây lại là tình cảm đồng giới ,chỉ sợ rằng Park Jinyoung sẽ phát điên lên và ép buộc cô và Sana phải rời bỏ nhau.
Tzuyu nuốt khan vài cái, cô cố nở một nụ cười và nhẹ nhàng trả lời.
"Như em đã trả lời ,em muốn được thử sức trong lĩnh vực phim ảnh thưa thầy. "
Park Jinyoung lúc này mới nâng hàng chân mày rậm của mình.
"Không phải vì em sợ Sana sẽ phải diễn cặp cùng Jinyoung? "
Sana nghe vậy liền sững sờ, Tzuyu từng nói rằng em vì thích Jinyoung nên mới nhận lời bộ phim đó, và cô cũng không có lí do nào khác để không tin vào lời em. Bởi từ trước đến nay cô luôn nghĩ rằng Tzuyu dù ít hay nhiều, cũng đã từng thích Jinyoung,  chỉ là không đủ nhiều như tình cảm đối với cô thôi.
"Trả lời thầy xem... "
Park Jinyoung gằn giọng, nét mặt dần đanh lại.
"Thầy nói vậy là sao, em không hiểu lắm thưa thầy.. "
Tzuyu không dám nhìn lên, cô vẫn cố gắng giả vờ.
"Trả lời thầy, hai đứa có tình cảm với nhau hay không? "
Park Jinyoung đột nhiên vào thẳng chủ đề. Ông đề cập luôn vào mối quan hệ của Tzuyu và Sana. Điều này thật sự khiến cả hai người bọn họ rơi vào cú sốc.
"Vì sao thầy lại hỏi như vậy, tụi em chỉ là chị em chung nhóm thôi. "
Sana lúc này mới lên tiếng, cô cố gắng trả lời với tông giọng bình thường nhất có thể, cô hy vọng mình có thể thể hiện sự bình tĩnh để phần nào qua mặt được Park Jinyoung.
"Vậy tại sao em không cho Tzuyu tập luyện cho Mei Mei? Con bé đã nói hết tất cả cho thầy nghe rồi, em không cần phải che giấu làm gì nữa. "
"Thưa thầy, Sana chưa từng yêu cầu em không được giúp đỡ Mei Mei. Chỉ là em tự mình cảm thấy không hợp ở vị trí hỗ trợ cho con bé nữa thôi, xin thầy đừng hiểu nhầm. "
Tzuyu lên tiếng để bảo vệ Sana, nhưng đúng thực là vậy, Sana chưa từng bắt cô phải dừng việc tập luyện cho Mei Mei mà chỉ muốn cô hạn chế tiếp xúc thân mật với em ta. Đến lúc này Tzuyu mới lờ mờ đoán ra, sự việc hôm nay xảy ra là do Mei Mei cố ý khai bí mật của bọn họ và đã tự mình đơm đặt thêm về chuyện với Sana.
"Vâng, em với Tzuyu đúng thực là đang yêu nhau. "
Sana đột nhiên lên tiếng thừa nhận, hành động này của Sana khiến Tzuyu bất ngờ đến nỗi không nói nên lời, trong khi cô đang cố gắng che giấu tất cả, cố gắng bảo vệ tình yêu của bọn họ thì Sana lại quyết định công khai với chủ tịch. Chị ấy là điên rồi hay sao?
"Sana, chị nói cái gì vậy...? "
Tzuyu lập tức nắm lấy tay Sana kéo lại, em trợn mắt, cố gắng ra tín hiệu cho Sana ngừng lại, nhưng có vẻ như Sana không còn muốn giữ bí mật thêm nữa.
"Đến nước này còn giấu gì được nữa Tzuyu, con bé đó đã biết thì sớm muộn gì tin đồn của chúng ta cũng sẽ lan rộng trong công ty thôi.. "
"Chị... "
Trước sự thừa nhận thẳng thừng có phần quá điên rồ của Sana, Tzuyu không nói nổi một lời nào. Cô cũng thấy điều Sana nói là đúng, nhưng cô thật sự không muốn phải công khai điều này quá sớm vào lúc này, sẽ chẳng có gì chắc chắn cho việc chủ tịch sẽ bỏ qua cho bọn họ.
Nỗi sợ dần dần kéo đến như một đám mây mù đen kịt, dần giăng kín trong lòng Tzuyu.
Cô sợ.
Sợ rất nhiều.
Cô sợ rằng chủ tịch sẽ bắt cô và Sana chia tay.
Phải làm sao đây... Làm sao đây..
Tzuyu ngập tràn rối loạn, tâm tình hoảng hốt, cô nhìn lên chủ tịch, ánh mắt đã hơi dâng lên sắc đỏ. Sana thấy em như vậy, trong lòng dâng lên đau xót, cô cũng sợ hãi nhưng mặc nhiên biết rõ không thể che giấu mọi chuyện  được nữa. Cô nắm lấy bàn tay Tzuyu mặc kệ Park Jinyoung đang nhìn, khẽ siết nhẹ tay em mặc cho em liên tục rút tay về.
Nhưng, trái lại với nỗi lo lắng của Tzuyu.
Park Jinyoung sau khi quan sát hai người bọn họ hồi lâu, cơ mặt ông lại giãn dần, ông không còn trân đôi mắt như diều hâu nhìn cả hai người bọn họ như lúc đầu nữa, sự căng thẳng ban nãy cũng dần tiêu biến đi một phần.
"Hai đứa đã yêu nhau bao lâu rồi? "
Park Jinyoung chậm rãi hỏi.
"Vâng, em và Tzuyu chỉ vừa mới bước vào mối quan hệ gần đây thôi thưa chủ tịch. "
"Có phải vì thầy đã o ép các em quá trong vấn đề hẹn hò nam nữ không? Nên các em mới nảy sinh tình cảm với nhau một cách bất đắc dĩ? "
Park Jinyoung nghiêng đầu nhìn Tzuyu.
Tzuyu sau khi thấy chủ tịch có phần mềm mỏng hơn , cô mới bớt căng thẳng, cô lắc đầu, vô thức nắm lại bàn tay của Sana. Tzuyu cũng không rõ vì sao mình lại có gan làm vậy trước mặt chủ tịch, nhưng có vẻ như, trong thâm tâm cô chỉ là không bao giờ muốn bất kì ai hiểu nhầm về tình cảm mà cô dành cho Sana.
"Không thưa chủ tịch... "
Tzuyu run rẩy trả lời, một lúc sau mới thổ lộ thêm.
"Em thích Sana từ lâu rồi, tất cả đều là thật lòng. "
"Em cũng vậy thưa chủ tịch. "
Cả hai gần như trả lời cùng lúc với nhau, điều này khiến Park Jinyoung có phần ngạc nhiên.
Ban đầu khi nghe Mei Mei kể lại sự việc, theo cảm giác của ông khi đó, tình cảm của hai người học trò này có vẻ chỉ là một thứ gì đó mù quáng và mất phương hướng, kiểu như vì môi trường hoàn cảnh mà nảy sinh, ghen tuông trẻ dại như vậy thì không thể nào là tình cảm thật lòng được. Thế nhưng bây giờ trực tiếp nghe lời thổ lộ từ Tzuyu và Sana, Park Jinyoung mới nhận ra có lẽ mình đã đánh giá tình cảm của người khác quá giản đơn và hạn hẹp rồi. Cũng có thể là do lời kể mang đầy sự phẫn uất của Mei Mei tác động đến suy nghĩ của ông không chừng.
Park Jinyoung trầm ngâm một hồi,không lâu sau mới  bắt đầu mở lời.
"Có lẽ là các em cũng biết thầy là con người thế nào, rất trọng tình cảm và thoải mái dù đôi lúc nghiêm khắc. Vậy nên chuyện các em yêu nhau, thầy cũng sẽ không có ý kiến gì nhiều, các em có quyền của các em và thầy tôn trọng điều đó. Dù sao thì nhân sinh này gặp gỡ được nhau đã là điều khó khăn, huống gì có thể bên nhau dài lâu như hai đứa mà vẫn có thể tiến tới mối quan hệ tình cảm. Trong cái showbiz này, điều gì cũng ngắn ngủi. Nhưng thầy hy vọng tình cảm của các em sẽ không như thế. "
Park Jinyoung mỉm cười nhìn Tzuyu và Sana.
"Thầy chỉ là muốn được nghe sự thật từ các em, dẫu thầy biết sự thật đó có vẻ rất khó khăn để nói ra. Nhưng nếu như các em đã dũng cảm thú nhận thì thầy cũng rất ngưỡng mộ. Thầy chỉ muốn nói rằng thầy luôn ủng hộ các em. "
Tzuyu nghe đến đây,nước mắt đã lăn dài trên má, cô vô thức siết chặt lấy tay Sana, người bây giờ cũng đang vô cùng xúc động, hàng mi đã nhiễm một tầng nước mỏng.
"Nhưng có điều này, các em cần biết, tình yêu của những nghệ sĩ như các em là một loại tình cảm không được chấp nhận ở đất nước này. Mối quan hệ của các em tuyệt đối không được để bị lộ ra,các em cũng biết lí do là vì sao mà đúng không? Đây không phải là Hoa Kỳ phóng khoáng, không phải là nơi mà những người như các em có thể hoàn toàn được hạnh phúc. Chỉ cần sơ sảy, các em sẽ phải trả giá bằng tất cả những gì mình đã gầy dựng. Ngay cả thầy và Twice cũng sẽ phải hứng chịu hậu quả. Vậy nên nhất định phải tự biết bảo vệ tình cảm và chính cuộc sống của mình, cũng như bảo vệ cho Twice và công ty chúng ta.
Tzuyu, Sana, hai đứa có hiểu không? "
Park Jinyoung ân cần giảng giải từng lời, khiến Sana và Tzuyu rơi vào xúc động. Họ đã không thể tưởng tượng rằng chủ tịch có thể có suy nghĩ tốt đẹp đến như vậy, ông hầu như thấu hiểu hết tất cả những gì bọn họ đang trải qua, ông không ngăn cấm bọn họ mà còn thành tâm chúc phúc và ủng hộ cho họ. Park Jinyoung thật sự là một người thầy tốt.
"Hai đứa đang xúc động lắm chứ gì.. "
Park Jinyoung nhìn hai đứa trẻ mít ướt trước mặt thì khẽ cười.
"Chứ giờ hai đứa trong một nhóm, thầy không lẽ lại bắt hai đứa chia tay chia chân... Làm vậy thì thầy cũng sẽ phải chia tay với Twice mất. "
Park Jinyoung cười cười cùng lời nói đùa mang một phần sự thật trong đó.
"Cảm ơn chủ tịch.. "
Sana nhỏ nhẹ nói âm giọng man chút khàn đặc.
"Haha được rồi, lại đây thầy ôm cái nào.. Đừng có mít ướt nữa hai cô nương. "
Park Jinyoung mở rộng vòng tay ,ngón tay liên tục vẫy gọi hai cô học trò của mình,thế là Sana và Tzuyu đứng dậy ngay và leo tót vào lòng ông. Ba người họ ôm nhau thắm thiết tình thầy trò, khỏi phải nói nếu như là một người ngoài không hiểu chuyện nhìn vào sẽ còn lầm tưởng ba thầy trò bọn họ có vấn đề trong đầu nữa cơ.
"Thầy sẽ nói Mei Mei giữ bí mật chuyện này, các em không cần phải lo lắng chuyện trong công ty nữa, chỉ cần phải cẩn thận khi bước ra ngoài là được rồi."
-----------------------------------------------------
Sana và Tzuyu sóng đôi cùng nhau bước đi thật chậm dưới hàng cây anh đào tháng tư, từng cơn gió mơn man thoảng qua nhè nhẹ khiến những cành anh đào khẳng khiu đung đưa như đang nhảy múa vũ khúc tuyệt vời của mùa xuân.
Sắc trời nhuộm một màu xanh bát ngát trong vắt, mấy đám mây trắng tựa bông gòn bồng bềnh trôi đi trong ánh nắng sáng rỡ chiếu qua từng kẽ lá xanh rờn. Hương hoa xuân thoang thoảng dịu dàng thơm ngát. Tất cả hoà quyện tạo nên một cảnh xuân thơ mộng đến tan chảy trái tim của những vị khách đang dạo bước dưới những hàng anh đào đẹp rực rỡ.
Những cánh hoa đào vẫn tiếp tục rơi lác đác trong không trung, tạo thành những cơn mưa hoa xinh đẹp phủ lấp một vùng trời. Những cánh hoa là sự pha lẫn của màu hồng và màu trắng tinh khôi, màu sắc của chúng hòa hợp làm cho khung cảnh thêm phần lãng mạn. Có những cánh hoa rơi lên cả mái tóc của hai người, nhưng vì Sana thấp hơn Tzuyu nên Tzuyu có thể nhìn rất rõ những cánh hoa đan xen vào làn tóc rối bời của Sana. Cô khẽ dùng tay gỡ nhẹ những cánh anh đào từ tóc chị, điều này khiến Sana có chút bất ngờ và nhìn lên Tzuyu, khiến ánh mắt của cả hai người chạm nhau.
Sana và cả Tzuyu đều ngại ngùng quay đi chỗ khác.
Đi được thêm một đoạn,chút se lạnh của mùa xuân làm Sana hơi co người lại, Tzuyu lúc này nhận ra người bên cạnh đang ăn mặc hơi phong phanh thì nhăn mày. Cô vội vàng cởi chiếc áo khoác măng tô màu xám tro của mình ra, ôn nhu khoác lên bờ vai Sana. Nhận được sự ấm áp từ Tzuyu, Sana ngước mặt lên nhìn em,nở một nụ cười ấm áp.
Trông thấy nụ cười xinh đẹp đến kinh diễm của Sana, Tzuyu có chút e thẹn và cúi mặt xuống không dám nhìn. Sana thấy vậy, mỉm cười tinh nghịch rồi chủ động đan tay với em.
"Chị quên những gì chủ tịch vừa nói rồi hửm?"
Tzuyu khẽ nhắc nhở, tuy nhiên cô vẫn đáp lại cái nắm tay của Sana.
Sana chỉ bĩu môi.
"Bây giờ nhà báo có chụp được thì cũng có sao nè, giống hai người bạn đi chơi với nhau thôi mà."
Tzuyu bật cười vui vẻ. Quả nhiên Sana là không sợ trời không sợ đất. Từ khi nào mà chị ấy trở nên lém lỉnh hết cả phần người khác như thế này?  Tzuyu cô đây thì lúc nào cũng lo lo lắng lắng không yên, còn Sana thì đúng kiểu người con gái vô tư mặc kệ sự đời.
Tzuyu bỉu môi lắc đầu, bất chợt nhìn lên trên cao, trông thấy đỉnh tháp Namsan cao vời vời trên nền trời, trong đầu liền nảy ra một chuyện thú vị ,cô liền nắm chặt lấy tay Sana và mỉm cười.
"Mình lên tháp Namsan đi Sana."
------------------------------------------------
Bọn họ lên đến tháp Namsan sau hơn một tiếng đồng hồ cuốc bộ từ vị trí xuất phát cách khá xa tháp, lúc này trời cũng đã dần tối và màn đêm đã được chiếu sáng bởi vô số ánh đèn lấp lánh dọc con đường trước tháp Namsan. Tzuyu kéo Sana lên tầng thượng, từ đây bọn họ có thể ngắm nhìn cả thành phố rực rỡ phía bên dưới.
Mặt

1 2 »