CHAPTER 34 : CANDY

Tùy Chỉnh

Chaeyoung đặt ly soda lên bàn, cô bỏ hai bàn tay mình vào túi áo, đưa mắt nhìn xa xăm ra đường phố nơi đang tấp nập đông đúc người qua kẻ lại, trên gương mặt những người xa lạ đó thấp thoáng niềm vui và hứng khởi. Không khí nhộn nhịp bên ngoài tấm kính khác hẳn bên trong nơi Chaeyoung và Nayeon đang ngồi. Giữa cả hai người dường như có một tấm màn vô hình ngăn cách khiến họ không thể nào mở lời với đối phương.
Nayeon cúi đầu, cầm ly cà phê và hớp vài ngụm, vị đắng nghét xộc lên khoang miệng khiến cô khẽ nhăn mày, vài phút trôi qua thôi nhưng Nayeon đã cảm giác như vài canh giờ. Sau khi nhận ra sự im lặng đến đáng sợ giữa hai người đã dâng đến đỉnh điểm, Nayeon mới chủ động mở lời.
"Chị xin lỗi , vì đã nói những lời như vậy vào ngày hôm đó..."
Nayeon ngước lên nhìn Chaeyoung, lời xin lỗi thốt ra có chút khó khăn.
Chaeyoung nghe vậy ,chỉ cười trừ, cô lắc đầu.
"Người xin lỗi phải là em, chính em đã khiến cả hai người khó xử..."
Chaeyoung cúi mặt, nghĩ về cái đêm mà cô đã lắng nghe được tất cả cuộc đối thoại của Nayeon và Mina. Sự mâu thuẫn của bọn họ ngày hôm đó xảy ra có liên quan đến cô và điều đó khiến cô rất đau lòng. Cô thật sự không muốn chen chân vào giữa mối quan hệ của họ, ngàn vạn lần không muốn mình trở thành cái gai trong mắt của Nayeon. Nhưng khi cô bắt đầu nghe thấy những tiếng cãi nhau , những câu công kích đến tàn nhẫn của Nayeon và tông giọng dần vỡ ra của Mina, Chaeyoung đã không còn giữ được bình tĩnh. Bởi vì cho dù cô luôn đặt giới hạn cho riêng bản thân mình không được phép xen vào tình cảm của người khác đi chăng nữa nhưng nếu Mina phải chịu tổn thương, cô thật sự không thể nào giương mắt làm ngơ được.
Tuy nhiên khi nghe đến chuyện Nayeon đã buồn phiền như thế nào khi phát hiện được tình cảm đơn phương của cô dành cho Mina, Chaeyoung mới dâng lên một loại cảm giác tội lỗi tột cùng. Chaeyoung không muốn bản thân mình trở thành một kẻ thứ ba trong chuyện tình của Nayeon và Mina, cho dù cô có yêu Mina nhiều đến thế nào, bởi vì cô là em gái thân thiết của Nayeon. Sự ngang trái và xung đột này khiến cho cô như rơi vào một vòng xoay không có lối thoát, bây giờ nếu cô có một điều ước, cô thật sự chỉ mong ước rằng, mãi mãi sẽ không có ai biết được tấm chân tình mà cô đã dành cho Mina.
"Không sao, chị biết tình cảm rất khó nói... Hôm đó, chị chỉ là quá mất kiểm soát nên mới nói ra những lời như vậy, thật sự xin lỗi em..."
Nayeon lại cúi gầm mặt , trong lòng cô rối bời hàng vạn cảm xúc không thoải mái khi biết rằng Chaeyoung thích Mina, căn bản đây cũng là một điều rất bình thường trong tình yêu mà thôi, nhưng Nayeon không mong rằng mình bị thứ cảm xúc này chi phối. Bởi vì cô biết rằng cô cần phải giữ mối quan hệ tốt đẹp với Chaeyoung, người em mà cô xem như gia đình đã bên cạnh cô hơn 10 năm nay.
"Nayeon, em hiểu chị.. chỉ là..."
Chaeyoung dừng lại một chút.
"Em thật sự không có ý định chen vào giữa chị và Mina, hoàn toàn không hề có..."
"Chỉ là, em mong rằng..."
"Chị và Mina có thể hiểu nhau hơn một chút, chị có thể đặt mình vào vị trí của chị ấy..."
"Em luôn hy vọng cả hai được hạnh phúc."
Chaeyoung mỉm cười, cô với tay nắm lấy bàn tay đang lạnh dần của Nayeon, có lẽ Chaeyoung đã quá ngây thơ khi không nghĩ rằng câu nói của mình vào tai kẻ khác sẽ trở thành hàm ý sâu xa.
Nayeon nghe đến đây ,chân mày liền cau lại, cô rút tay về, nghiêng đầu và hỏi lại.
"Ý em là chị không hiểu Mina?"
"Em không nói riêng chị, em chỉ đang nói rằng cả hai nếu có thể cho nhau cơ hội để hiểu nhau thì..."
"Chị nghĩ đó không phải việc của em đâu Chaeyoung."
Nayeon cắt ngang, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Son Chaeyoung đang dạy đời cô sao? Cô thật sự không nghĩ rằng bản thân mình hôm nay lại phải nghe đứa em này chỉ bảo cách yêu sao cho đúng, khi em ấy thậm chí là người tương tư người yêu của cô. Chaeyoung có thật sự hiểu được tình cảnh đêm đó giữa cô và Mina hay không? Chắc chắn là không rồi. Vậy thì vì điều gì mà em có thể đứng ở ngoài cuộc và phán xét như thể em là nhân vật chính? Nayeon là đã cố gắng cư xử bình thường với Chaeyoung, nhưng đột nhiên khi nghe những câu từ khuyên nhủ từ Chaeyoung, cô lại dấy lên một cảm xúc bực bội đến khó tả.
Có lẽ, Nayeon không nhận ra được, bản tính ghen tuông và ích kỉ trong tình yêu của cô đang dần lớn mạnh một cách mất kiểm soát.
"Nayeon, em không xen vào chuyện của chị và Mina... em chỉ mong chị hiểu ra những điều Mina cần."
"Chị không cần sự giúp đỡ của em, Chaeyoung. Chị tự có cách giải quyết của bản thân. Nếu em nghĩ rằng em hiểu Mina hơn thì em đã sai lầm rồi."
Nayeon mất bình tĩnh, ý nghĩ xấu xa về Chaeyoung dần dần nở rộ trong đầu cô, cơn ghen tuông trong cô bộc phát không kiềm chế, và điều này khiến cô không còn điều chỉnh được câu từ chuẩn mực đối với Chaeyoung. Nayeon, bình thường luôn là người hoạt bát vui vẻ, nhưng sẽ chẳng mấy ai biết rằng, đến khi có những chuyện nghiêm túc xảy ra, cô có thể trở thành một người khác hoàn toàn. Nhất là trong chuyện tình cảm.
"Nayeon, em chỉ thành tâm mong chị và Mina có thể hàn gắn... chị đừng hiểu lầm em."
Chaeyoung vẫn nhỏ nhẹ, dù rằng cô cũng bắt đầu không còn giữ được sự ổn định như ban đầu.
"Người Mina yêu là chị, chị tự biết cách giữ lấy em ấy. Em không cần phải hao tâm tổn trí vì chuyện của chị và Mina. Chị cảm ơn vì ý tốt của em, Chaeyoung. Nhưng chị nghĩ em nên quan tâm đến công việc của em nhiều hơn là lo lắng đến bạn gái của chị."
Nayeon lạnh lẽo thốt ra những câu sắc bén như dao, tựa hồ muốn cảnh cáo người trước mặt. Sau đó đứng dậy và cúi chào Chaeyoung như người xa lạ, trước khi rời khỏi, cô nghe thấy một câu nói đầy sâu cay từ Chaeyoung.
"Nayeon, đừng làm tổn thương một người con gái đến lần thứ hai, chị sẽ phải hối hận vì điều đó..."
Nayeon không trả lời, cô chỉ nở một nụ cười châm biếm sau đó đơn phương rời đi.
------------------------------------------------------------------------------------
Khi những tiếng chim đã bắt đầu ríu rít ngoài ô cửa sổ, và ánh nắng ban mai đã len lỏi qua tấm màn mỏng manh và chảy tràn lên chiếc gối nơi Tzuyu đang nằm. Chút ánh sáng chói lóa khiến Tzuyu lim dim mắt, một tay vô thức đưa lên phía luồng ánh sáng đang chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp của mình. Lúc này, tay còn lại mới lần dò sang vị trí bên cạnh, tuy nhiên tay cô chỉ chạm phải ga giường mềm mại.
Tzuyu lúc này mới nheo nheo mắt nhìn kỹ xuống khoảng trống ngang ngực mình, người con gái đêm qua rút vào ngực cô có vẻ đã dậy rất sớm nhỉ.
Tzuyu mỉm cười.
Cô nhớ lại tối qua.
Flashback
"Chị muốn xem phim gì?"
"Phim gì cũ cũ tí đi, tầm chục năm trước đi. Mấy phim bây giờ chị xem hết trơn rồi."
Tzuyu nhăn mày, một ngón tay đặt lên má gõ gõ vài cái, ra vẻ đăm chiêu.

Một lát sau, khuôn mặt cô bừng sáng lên như thể vừa nghĩ ra một một bộ phim rất lý tưởng. Cô cầm chiếc điều khiển lên và bấm bấm vài cái, trên màn hình tivi liền hiện lên poster một bộ phim. Có hai người phụ nữ trên tấm poster, người phụ nữ phía bên trên có mái tóc xoăn vàng óng ánh như mặt trời, trông rất quý phái và toả ra một nét đẹp thuần túy phương Tây, còn người phụ nữ phía dưới poster cũng rất xinh đẹp với đôi mắt màu xanh to tròn kiều diễm, mái tóc màu nâu đậm được búi lên gọn gàng.
Sana tròn xoe mắt nhìn ,cô cau mày như thể cố nhớ lại gì đó. Một hồi lâu mới chợt la lên.
"Ah, phim này là phim Chaeyoung đề xuất hồi lâu lẩu lầu lâu rồi nè...."
Tzuyu mỉm cười.
"Thế chị coi chưa?"
"May quá, chị cứ tính xem mấy lần nhưng cứ quên mãi.. Thế hôm nay mình xem phim này đi."
Sana phấn khích nói.
"Nghe bảo phim hay lắm nhỉ?"
"Đúng vậy, rất hay."
"Em xem rồi?"
"Em xem rồi."
"Xem rồi vậy xem lại làm gì?"
"Em muốn xem lại bộ phim này cùng chị."
Sana nghe vậy thì trố mắt, cô nghĩ có lẽ bộ phim này thật sự rất tuyệt vời, vậy nên mới khiến Tzuyu thích đến nỗi còn muốn xem lại cùng cô lần thứ hai. Cuối cùng cô cũng gật đầu một cái , lấy chiếc điều khiển từ tay Tzuyu và nhấn nút play.
Ngồi trên bộ sofa mềm mại, cả hai bắt đầu chú tâm vào màn hình phía trước, Sana ban đầu chỉ ngồi bên cạnh Tzuyu và ôm gối thôi nhưng dần dần chẳng hiểu sao, một lát sau, cô lại quăng luôn cái gối sang một bên mà ngã đầu lên vai Tzuyu, thay vì ôm gối thì ôm người Tzuyu.
Tzuyu thấy Sana tự nhiên rúc vào người mình thì mỉm cười, cô dang rộng vai ra và dùng một cánh tay bao lấy bờ vai Sana.
Đến cả lúc xem phim, Sana với Tzuyu vẫn là một cặp đôi khác nhau một trời một vực. Trong khi Tzuyu im lìm tập trung xem phim, thì Sana ở bên cạnh lại liên tục nhún lên nhún xuống, xoay đầu qua xoay đầu lại, chỉ chỉ trỏ trỏ không ngừng, dẩu môi lên đoán luyên thuyên về tình tiết bộ phim, cô cứ nói ra rả không dừng bên tai Tzuyu, nhưng cũng thật kì diệu là Tzuyu vẫn có thể chịu đựng được và gật gật đầu để đáp lại. Tzuyu quả thật là con người quá mức ôn nhu và cưng chiều Sana rồi. Mà nói thật ra thì tính cách trẻ con này của Sana chỉ bộc lộ khi ở cạnh Tzuyu mà thôi. Cho nên Tzuyu cũng cảm thấy có chút vui vẻ mà chấp nhận.
Như những bộ phim tình cảm khác, bộ phim này cũng có những cảnh đẩy cảm xúc của người xem lên cao trào. Cảnh đau buồn, cảnh vui vẻ, hoặc là cảnh.... nóng.
Lúc thấy hai nhân vật chính bắt đầu nhìn vào ánh mắt nhau đầy nhu tình, Sana đã bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn , cô ngó lên Tzuyu, người lúc này cũng đang xem phim,nhưng hình như mặt em ấy lại có chút phớt hồng.
Sana cũng đỏ mặt, cô quay lại và cố gắng tập trung vào bộ phim, nhưng mà...
Hai người phụ nữ trên phim đang quấn lấy nhau trên giường...
'Thình thịch, thình thịch'
Sana dường như nghe được tiếng trái tim của Tzuyu đập loạn xạ sau lưng cô. Và tim của Sana cũng đang dần tăng tốc đuổi kịp nhịp đập trái tim của Tzuyu.
Khi hai người phụ nữ trên màn hình bắt đầu triền miên trên giường không còn tấm áo che thân, lúc này cả Tzuyu và Sana mới vô thức quay mặt lại và nhìn chằm chằm vào nhau.
Tzuyu chớp mắt liên tục, cô hết nhìn vào mắt Sana lại nhìn xuống nơi đôi môi đang khép hờ của Sana. Trong lòng bỗng nhiên nhộn nhạo không yên. Sana cũng chẳng khác gì mấy, cô bắt đầu cảm thấy từng tế bào dưới da mình đang nhảy múa, một cảm giác rạo rực khó tả dâng lên trong cô. Trong tình huống như thế này, một nụ cười tự tin chẳng giải quyết được gì cả.
"Tzuyu, là do em đã chọn bộ phim này..."
Sana thì thào một câu , sau đó trực tiếp ngước mặt lên vào hôn vào môi Tzuyu.
Sana dường như đánh mất lí trí của mình, cô hôn Tzuyu dồn dập và tới tấp. Tay cô ôm lấy cổ Tzuyu kéo ghì xuống. Tzuyu lúc này có chút sốc, Sana trước mặt cô bây giờ thật khác với ngày thường, đột nhiên lại trở nên nóng bỏng và cực kì cuồng nhiệt. Chị đang liên tục tấn công vào bờ môi cô, mãnh liệt xâm chiếm và hút lấy bao nhiêu không khí của cô, khiến Tzuyu không thể thở nổi. Tuy vậy, cô vẫn nhiệt tình đáp lại cái hôn của Sana, Tzuyu nhắm chặt mắt, đưa lưỡi sâu vào khoang miệng Sana, cật lực khuấy động. Đôi tay cô bắt đầu vuốt dọc bờ lưng của Sana.
Sana càng lúc càng gấp gáp, trái tim cô đã bị kích động cực độ, cô ngồi dậy thẳng người trên hai đầu gối của mình, cả người tựa hẳn vào Tzuyu, cô cúi mặt xuống ánh mắt mơ màng nhìn khuôn mặt đỏ hồng của Tzuyu phía dưới ngực mình, tay cô đan ra sau cổ Tzuyu, sau đó lại tiếp tục hôn lên môi em say đắm.
Căn phòng khách đột nhiên trở nên nóng nực cực độ với những tiếng thở gấp đan xen.
Tzuyu cũng dần rơi vào mộng mị, cảm xúc dâng trào, cô rời môi của Sana và bắt đầu hôn xuống cần cổ chị, khiến Sana phải ngửa cổ lên cao và vô thức thoát va vài tiếng nỉ non từ miệng mình. Nghe thấy âm thanh nóng bỏng lần đầu tiên cô nghe thấy từ Sana, Tzuyu có chút sửng sốt, cô nuốt khan cổ họng khô đắng của mình, tay cô bắt đầu vuốt loạn trên người Sana, mỗi cái vuốt ve của cô đều khiến Sana run rẩy ,cho đến khi Tzuyu không còn chút lí trí nào mà đặt tay mình nơi khoá va-tuya quần đùi jeans của Sana, thì đột nhiên chị lại giật nảy người một cái rồi rời khỏi nụ hôn trên môi Tzuyu.
Tzuyu thấy Sana bất chợt không còn phản ứng nữa thì cũng dừng tay lại, cô cau mày nhìn lên Sana.
"Chị có chuyện gì vậy?"
Sana lúc này mới nhăn nhó mặt mày, cô nhắm mắt lại một cái rồi thở dài thườn thượt, tay tự cốc nhẹ lên đầu mình.
"Tại em hết đó Chou Tzuyu."
"Sao mà tại em?"
"Tại em mở cái phim quái quỉ kia..."
"Hở?"
Tzuyu ngơ ngác nhìn lên Sana, vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Chị quên mất chị đang tới tháng."
"Cái gì?"
Tzuyu tròn xoe hai mắt, vẻ mặt chuyển dần từ ngạc nhiên đến buồn cười lăn lộn, cô phụt ra một tiếng cười nhưng nhanh chóng dùng tay mình che miệng lại, lấm lét nhìn cái mặt u sầu của người đối diện. Sana là người chủ động kéo cô vào chuyện này trước, rồi bây giờ mới nhận ra bản thân không có khả năng thì lại đổ thừa cho cô, chẳng phải là đáng thương quá sao.
"Chou Tzuyu, chị ghét em!"
Sana thấy bộ dạng chọc ghẹo của Tzuyu như vậy thì trợn mắt, cô mau chóng chỉnh trang lại y phục, sau đó rời khỏi người Tzuyu.
"Tất cả là tại emmmmm!!!! Chọn bộ phim như vậy vào ngày chị không thể làm gì cả. Yah Chou Tzuyu là em trêu tôi đúng không???"
"Không có nhe, em thích phim này thật... tại chị xui xẻo thôi, chứ em có biết gì đâu."
Tzuyu bỉu môi, giả vờ vô can.
Sana chu mỏ lên sau đó cắn răng ken két, chốt một câu.
"Chou Tzuyu, đêm nay, giường của em là chỗ này ."

End Flashback
Hôm qua Sana đã nổi quạo một cách rất dễ thương như vậy đó, nhưng mà rốt cuộc, tối qua được hơn nửa đêm, Sana sợ cô bị lạnh, đã đi ra và lôi cô lại về phòng.
Tzuyu mỉm cười khúc khích. Cô mau chóng bước xuống giường và rời khỏi phòng.
Nhưng đúng lúc cô vừa bước ra khỏi cửa phòng thì điện thoại của Sana để trên đầu chiếc tủ gần giường lại vang lên tiếng chuông inh ỏi,nó rung lên từng hồi cho đến khi rơi cạch xuống đất. Trên màn hình xuất hiện 6 cuộc gọi nhỡ sau nhiều lần không ai bắt máy, cùng một tin nhắn đến từ Momo.
Sao gọi mãi không được thế hả đồ ngốc??? Mau bắt máy!!!!! Có chuyện gấp, làm ơn bắt máy đi !!!
----------------------------
Tzuyu đi bộ xuống tầng trệt, nhòm vào phòng khách, Sana không có ở đây. Vậy là cô biết chắc Sana đang ở đâu rồi, Tzuyu mỉm cười và đi xuống gian bếp nhỏ của mình. Vừa xuống đã nghe mùi cơm chiên thơm phức.
Một thân ảnh đang đứng lọ mọ hai tay xào qua xào lại cơm chiên trong chiếc chảo trong tay. Lúc thì lấy thêm muối, lúc thì bỏ thêm đường. Người chị mặc một chiếc áo thun hồng, tạp dề đeo ngang hông xọc đỏ trắng. Lúc này trông Sana chẳng khác gì một cô đầu bếp thực thụ.
Sana đang đứng xoay lưng lại với Tzuyu, đơn giản vì chiếc bếp ga quay đầu ngược hướng với cửa ra vào, vậy nên Sana vẫn chưa hề biết về sự có mặt của Tzuyu trong phòng. Sana tự nói với mình.
"Heol~ sao mà mặn vậy nhỉ?? "
"Chết rồi, bữa mới chê em ấy xong... Bây giờ mình cũng không làm ra cơm cháo gì... "
Sana nhăn mặn thì thào, nhưng mà mấy câu từ của cô đều lọt hết vào tai Tzuyu.
Tzuyu mỉm cười.
Đồ hậu đậu, vậy mà đi chê người ta.
Cô chắp tay ra sau, rón rén đi đến sau lưng Sana. Sau đó đột nhiên vòng tay quanh eo Sana siết lấy.
Sana cảm nhận bản thân bị ôm lấy từ đằng sau thì giật nảy mình, cô trợn mắt quay đầu ra sau nhìn thủ phạm.
"Yah, em xuống khi nào vậy? Làm chị hết hồn. "
"Chị đang lo nghĩ về anh nào cô nào hay sao mà giật mình dữ vậy? "
Tzuyu bĩu môi, cằm tựa lên vai Sana.
"Nhiều quá ai mà biết! "
Sana cười khẩy.
"Cái gì? "
Tzuyu nhăn mày, Sana này cũng biết cách chọc tức người khác nhỉ. Tzuyu bĩu môi, được thôi, cô không chấp làm gì, bởi vì Sana sắp bị cô trêu te tua rồi đây.
"Bữa sáng của tụi mình đây hả? "
Tzuyu mặt gian xảo dùng ngón tay chỉ vào chảo cơm phía dưới.
Sana lúc này mới hoảng hốt, nhưng cô vẫn cố giữ bộ dáng thật bình thản và thanh lịch nhất. Sana vuốt một lọn tóc ra sau tai, giả vờ nói.
"Ờm, cái này chị làm cho Momo, bả kêu thèm cơm chiên. "
"Cái gì?? "
Tzuyu trố mắt nhìn Sana, cái lí do cùi mía như vậy mà cũng nghĩ ra nữa sao.
Chị tính chạy tội bằng một câu như vậy thôi hả, đâu có dễ.
"Chị dậy sớm như vậy, rồi xuống bếp nhà em xào xào nấu nấu cho Momo hả Sana? Sao tự nhiên hôm nay chị tốt với Momo vậy? Bình thường tương tàn nhau lắm mà? "
"Yah, em nói cái gì đó, chị với Momo rất thân thiết đấy"
Sana bĩu môi.
"Oh okay, thế ra cơm này không phải cho em mà làm cho bạn thân chị, vậy là lát nữa chị mang qua cho chị ấy chứ gì? "
"Đúng rồi đó. "
Sana hừ mũi, khuôn mặt đắc thắng.
"Thế hả? Mà em nghĩ Momo thích ăn chân giò cơ, em thì chưa ăn sáng, thôi thì để em ăn cái này cho rồi lát em mua chân giò cho Momo..."
Tzuyu cười mỉa mai, không để Sana kịp cản mình lại, cô đã nhanh tay lấy một chiếc muỗng gần đó và múc một muỗng cơm lên cho vào miệng.
Sana mặc dù đứng phía trước Tzuyu nhưng lại không thể nào cản nổi cơ thể cao lớn của em ấy, và thế là trò múa rìu qua mắt thợ của cô nát bét.
Tzuyu sau khi ăn xong muỗng cơm thì mặt mày nhăn nhó như khỉ ,thật ra cũng không mặn lắm nhưng Tzuyu cứ diễn như thể mình vừa ăn muối biển vậy, cô lấy một ly nước và uống liên tục, sau đó le lưỡi.
"Trời đất ơi Sana, chị là có biết nấu ăn không vậy??? "
Tzuyu lặp lại đúng cái câu mà Sana nói hồi chị ấy qua nhà cô và oán trách cô làm mất bữa sáng của chị.
Sana đỏ cả mặt, cô trợn mắt ,cố gắng tìm đại một lí do để bao biện.
"Gì cơ, dĩ nhiên là chị biết... Chẳng qua Momo ăn mặn thôi, món này có phải cho em đâu mà la. "
"Ahh bây giờ em mới biết Momo thích ăn mặn nha, kì lạ ghê cơ... Chậc , ăn kiểu thế thì sau này chị ấy có uống được nước biển em cũng không thấy lạ à nha... "
Tzuyu cười khẩy, bộ mặt ra vẻ rất là trầm tư lo cho tương lai của Momo. Điều này khiến Sana tức muốn chết, hôm nay con nhỏ này còn dám nói móc nói méo cô, quả nhiên là ăn gan hùm rồi. Sana trợn mắt lên nhìn Tzuyu.
"Nè, hôm qua chị vẫn chưa tính sổ em vụ bộ phim đâu. "
"Bộ phim có làm gì đâu cơ chứ.. Tại chị rớt dâu mà đâu phải tại em... "
"Yah Chou Tzuyu! "
Sana trợn trừng mắt, môi cong lên, khuôn mặt đằng đằng sát khí. Giống như chuẩn bị xiêng chết người trước mặt mình vậy. Chou Tzuyu mỗi lần nghe thấy Sana gọi cả họ lẫn tên mình thì đều biết được là người này đang nổi giận lôi đình. Cô liền nhún nhường xún, cười xởi lởi vài cái. Rốt cuộc thì Chou Tzuyu không phải gan hùm cũng không đến nỗi gan thỏ, nhưng chỉ đến gan cún là cùng.
"Rồi rồi, tất cả là tại em... Hic"
Chou Tzuyu le lưỡi nhận tội, sau đó khuôn mặt đột nhiên sáng rỡ lên.
"Đừng giận nữa, em đền cho nha.. "
Sana thấy người trước mắt xuống nước đòi đền đáp lỗi lầm thì cũng gật gật đầu, khuôn mặt dù vẫn mang chút cáu kỉnh nhưng vẫn là dịu đi vài phần, cô chu môi hỏi.
"Đền gì? "
"Kẹo nha? "
"Kẹo? "
Sana trố mắt.
"Chị là con nít ha gì?? "
"Vậy là không thích hả??? "
Tzuyu mặt mày xụi lơ, điều này khiến Sana có chút buồn cười, cô liếm môi, mặt giãn ra.
"Thôi cũng được, đâu ? Đưa đây! "
Sana bĩu môi, đưa bàn tay ra chờ đợi món hàng đền đáp của Tzuyu.
Tzuyu lúc này mới cười híp cả mắt, cô ra dấu hiệu ngón tay.
"Vậy thì nhắm mắt lại đi rồi em đền cho nè. "
Sana cau mày.
Có mấy viên kẹo, có cần làm vậy không?
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn nghe theo lời của Tzuyu, không bị em chọc quê nữa mà còn cho kẹo thế này cũng phải gọi là hời rồi, Sana liền nhắm mắt lại, tay xoè ra chờ đợi kẹo của Tzuyu. Nhưng mà đợi hết năm phút, tay cô vẫn không cảm giác được cục kẹo nào. Lúc này Sana mới bắt đầu hối thúc.
"Nè, kẹo đâu đưa ra lẹ cho ch...mmmm"
Sana bất ngờ cảm giác được bờ môi mình được bao phủ bởi một sự mềm mại và ấm nóng. Khối mềm mại kia mút nhẹ bờ môi Sana, sau đó mau chóng tách môi và răng cô ra, có thứ gì đó rất trơn nhẵn và ẩm ướt đẩy sâu vào bên trong miệng cô một khối tròn tròn, ngọt ngọt.
Thứ trơn trượt kia còn tham lam lướt nhẹ lên lưỡi cô vài cái rồi mới rời khỏi môi cô.
Sana mở mắt ra, cô trông thấy gương mặt của Tzuyu đang kề sát mặt mình, trên môi em nở một nụ cười rất nhu tình.
Sana đỏ mặt. Tzuyu vừa tặng kẹo cho cô bằng... một nụ hôn.
"Ngọt chứ?"
Tzuyu mỉm cười nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ ửng của Sana.
"Ờ... Ừm... "
Sana nóng cả mặt, không ngờ Tzuyu cũng biết làm mấy trò ngọt ngào này. Cô có phải là đánh giá em quá thấp rồi không.
Sana dường như vẫn còn mụ mị vì nụ hôn kẹo ngọt vừa rồi của Tzuyu, cô phải lắc đầu vài cái để lấy lại tinh thần, sau đó mới ngẩng mặt lên định mắng nhẹ Tzuyu vì làm trò trước mặt mình. Nhưng khi cô vừa ngước lên thì chợt nhận ra Tzuyu đã không còn nhìn cô nữa mà thay vào đó là một bộ mặt cực kì hoảng loạn và sợ hãi đang hướng ra phía sau

1 2 »