CHAPTER 36 : SANA'S ATTEMPT

Tùy Chỉnh

Ông Ye Cheng cẩn thận rót ly trà xanh ấm nóng ra ba cốc nước, sau đó nhẹ nhàng đặt ấm trà cổ quý xuống khay. Mùi trà thơm phức nồng đậm hoà quyện trong không gian, khiến tinh thần của bất kì ai thưởng trà đều trở nên thoải mái. Ông Ye Cheng là một ví dụ điển hình, ông đưa tách trà lên gần mặt, khẽ hít hà một hơi. Mùi trà thanh lọc làm ông vô thức mỉm cười.
Một lúc lâu sau ông mới ngước mặt nhìn lên, nhận ra Sana đang nhìn ông với khuôn mặt rất niềm nở, tuy nhiên, vẻ mặt cô mau chóng có phần bối rối hẳn đi. Ông không rõ vì sao, đã định hỏi cô liệu có không khoẻ ở đâu. Nhưng khi ông nghe thấy tiếng kêu ong ỏng vang lên từ bên dưới, ba Tzuyu mới nhận ra lí do khiến mặt mũi người trước mặt biến sắc là gì. Chân Sana đang bị Songshu quấn lấy không rời, Songshu có vẻ rất thích Sana, nó liên tục liếm chân cô, miệng còn nghịch ngợm nhay nhay lên da cô, cái đuôi nhỏ xíu phía sau còn vẫy qua vẫy lại không ngừng.
Ông Ye Cheng bật cười trước tình cảnh trước mặt của Sana.
"Nó thường không thích người lạ đâu , cháu là người đầu tiên đó."
Sana ngạc nhiên , cô nở nụ cười ngại ngùng, lúc này mới thử cúi người vuốt ve lên bộ lông vàng óng ả của Songshu.
"Nó dễ thương thật bác nhỉ..."
Ông Ye Cheng đang đợi Tzuyu dịch sang Tiếng Hàn cho Sana nghe, đột nhiên nhận ra Sana lại trả lời ông bằng tiếng Trung thì giật mình. Ông trố mắt nhìn Sana, thảng thốt hỏi.
"Cháu biết Tiếng Trung?"
Sana gật đầu, chưa kịp trả lời thì Tzuyu đã thay cô giải thích.
"Chị ấy vừa bắt đầu học cách đây 3 tháng thôi ."
"Ồ, chỉ có ba tháng mà nghe nói đã tốt thế này, Sana cháu đúng là rất giỏi nha..."
Má Sana có chút phiếm hồng, cô cúi đầu khiêm nhường.
"Không đâu ạ, cháu còn rất yếu ạ..."
Ông Ye Cheng mỉm cười hiền hậu, ông thật sự rất thích Sana. Theo ý ông mà nói, Sana là người hội tụ tất cả những điểm tuyệt vời nhất của một người phụ nữ. Xinh đẹp, tài năng, tốt bụng, lễ phép và còn rất hoà nhã dễ thương, con gái ông suy cho cùng chẳng phải cũng rất may mắn rồi hay sao. Mười đứa con trai còn chưa chắc hoàn hảo được như Sana ấy chứ.
"Uhm, thật ra thì... Bác đã nghe Tzuyu kể về cháu rất nhiều."
"Dạ?"
Tzuyu đột nhiên nghe thấy ba nhắc về mình, bản thân lập tức bối rối, nhưng cô chỉ là không thể ngăn khuôn miệng liến thoắng của ba mình lại, còn chưa kịp nghĩ ra câu gì thì ba cô đã tiếp lời.
"Từ khi Tzuyu trở thành ca sĩ đến bây giờ. Con bé vẫn hay kể về cháu. Con bé nói cháu rất dễ thương, tốt bụng, hoạt bát, rất hiểu chuyện... Bây giờ bác mới có dịp được gặp gỡ trực tiếp, thật đúng là còn hơn cả bác tưởng tượng. Cháu thật sự rất đáng yêu, lễ phép và thú hút người khác."
Ông Ye Cheng khen ngợi Sana, đồng thời khai luôn cả chuyện Tzuyu về nhà luyên thuyên mấy điều ngọt ngào về Sana như thế nào, khiến Tzuyu chột dạ đỏ mặt, có chút ngượng ngùng mà khe khẽ thốt lên.
"Baaaaa... Đây không phải lúc..."
Sana thấy thái độ của Tzuyu như vậy, tâm tình liền có phần vui vẻ và thoải mái phần nào. Cô nhận ra người đàn ông trước mặt là đang cố tình khiến cho bầu không khí bớt căng thẳng đi.
"Hahaha, con gái bác nói cháu xinh lắm.. "
Tzuyu trợn mắt nhìn ông Ye Cheng, cô thật sự không biết nói nổi lời nào nữa. Ba cô lúc nào cũng thích bày trò trêu cô, ngay cả trong tình huống dầu soi lửa bỏng như thế này.
" Được rồi. Được rồi.. "
Nhác thấy Tzuyu đã đen cả mặt lại, ông mới mỉm cười và quyết định tha cho con gái của mình, ông xoay mặt sang nhìn Sana, nhìn thấy khuôn mặt vẫn còn lo lắng của Sana, ông Ye Cheng liền dịu dàng hỏi ,mặc dù ông đã biết rõ sự thật mười mươi rồi.
"Sana, cháu hôm nay cùng Tzuyu về đây chắc hẳn là có điều gì cần giải bày đúng không? "
Sana thấy ông Ye Cheng đã đề cập đến chuyện chính yếu nhất, trong lòng liền hồi hộp, cô ngồi thẳng người lại và dùng tay điều chỉnh lại phần mái tóc của mình, cố nuốt khan một cái rồi bắt đầu mở lời.

" Vâng, cháu nghĩ bác có lẽ đã biết được tất cả. Vậy nên cháu cũng không muốn che giấu gì, cháu hôm nay đến đây mong được nói chuyện với hai bác về vấn đề đang xảy ra..."
Ngừng một lát, Sana lại tiếp tục lục tìm những lời lẽ thuyết phục nhất trong đầu để nói chuyện với ông Ye Cheng nhưng cô chưa kịp nói ra câu nào ông đã chủ động khẳng định trước.
"Bác biết cháu mong bác chấp nhận chuyện của cháu và Tzuyu, nhưng Sana này... "
"Bác nghĩ cháu không cần phải làm vậy với bác. Bởi vì ngay từ đầu, bác đã luôn ủng hộ cháu và Tzuyu. "
Câu nói một cách đột ngột chắc như đinh đóng cột của người đàn ông đứng tuổi trước mắt làm Sana có chút ngạc nhiên, cô giương cặp mắt ngơ ngác nhìn ông như thể chưa tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
"Bác nói điều này cũng muốn cho cháu biết, rằng bác không có chút nào phật lòng về cháu. Cháu rất đặc biệt Sana. Chỉ cần nhìn thấy ánh mắt Tzuyu nhìn cháu, bác đã nhận ra tất cả. Từ bé bác đã luôn biết rằng Tzuyu là một đứa trẻ có chính kiến của mình, nhưng nó luôn nhút nhát và lo lắng đủ thứ chuyện, nên bác đoán rằng có lẽ nó đã phải dũng cảm đến nhường nào để có thể đến với cháu, vậy nên bác nghĩ cháu không đơn thuần chỉ là một cô gái tầm thường. Cháu tốt đẹp, tài năng và biết quan tâm đến người khác. Bao năm qua từ nơi xa xôi này quan sát cháu cùng Tzuyu bên cạnh nhau, bác thật sự cảm thấy hai đứa rất tâm đầu ý hợp. Bác luôn cảm nhận được sự nhiệt thành của cháu dành cho Tzuyu, mặc dù bác chỉ có thể nhìn thấy cả hai đứa qua màn ảnh.
Cháu thật sự rất tốt và bác rất hài lòng khi con gái bác..."
"Có được cháu bên đời."
Ông Ye Cheng mỉm cười hiền hậu, ông nhìn Sana với đôi mắt hài lòng và đầy khích lệ.
Nghe ba của Tzuyu đột nhiên nói ra những tâm tư suy nghĩ của ông về mình, trái tim Sana rơi vào xúc động. Sau bao nghĩ suy, đắn đo và mặc kệ sự ngăn cản của Tzuyu vì sợ cô sẽ bị ba mẹ mắng một trận, Sana vẫn quyết định cùng Tzuyu đáp chuyến bay xuống Đài Nam vào ngày hôm nay, cũng chỉ vì một mục đích duy nhất là hy vọng thuyết phục được ba mẹ em cho phép chuyện tình cảm ngang trái này .Sana đã không đặt quá nhiều niềm tin rằng mình có thể thuyết phục hoàn toàn ba mẹ của Tzuyu, cô biết rõ chuyện này khó chấp nhận như thế nào với suy nghĩ cố hữu của những bậc sinh thành, nhưng cô chỉ mong mình có thể phần nào khiến bọ họ hiểu được cho tấm lòng của cô và Tzuyu. Sana luôn quan niệm rằng, thà là cố gắng hết sức mà thất bại cũng sẽ tốt hơn là không làm gì và để mọi thứ mất đi. Chí ít cô cũng đã nỗ lực vì tình yêu này đến cùng, còn lại, có lẽ chỉ có thể là lựa chọn của Tzuyu mà thôi. Ấy vậy mà, khi vừa đến đây, ngay cả khi cô chưa hề thốt ra bất cứ lời giải thích nào. Ba của Tzuyu đã đón đầu và thể hiện cho cô thấy được sự ủng hộ vô điều kiện của ông, điều này thật sự khiến cô không biết phải đặt lòng biết ơn của mình vào đâu cho hết.
Thấy Sana rưng rưng nước mắt, Tzuyu bên cạnh mau chóng choàng tay lên vai cô xoa nhẹ.
"Ấy, đừng có khóc...."
Ông Ye Cheng khoát tay và có hơi lúng túng.
"Bác muốn cháu phải mạnh mẽ lên, bởi vì cháu cần phải vượt qua một chướng ngại vật khó khăn.... Bác đây chỉ có thể nói những lời làm cháu cảm động, nhưng lại không thể giúp cháu làm người khác thay đổi suy nghĩ... vậy nên điều quan trọng bây giờ chính là cháu cần phải tự lực cánh sinh ở cánh cửa tiếp theo... nhất định không được bỏ cuộc, có biết không? "
Sana hiểu những lời ông nói có nghĩa là gì, cô biết người quan trọng mà cô cần thuyết phục hơn vẫn còn ở đó. Nhưng trước mắt , có được sự đồng thuận của ông Ye Cheng, thật sự là một sự bù đắp to lớn đối với cô. Sana mỉm cười và gật đầu một cái.
"Cháu cảm ơn. Cháu sẽ cố gắng."
Cô nói đồng thời quay sang nhìn Tzuyu, lúc này Tzuyu cũng gật đầu lại với cô, tay em xoa nhẹ bả vai cô, trong lòng lại dấy lên lo lắng về cuộc gặp gỡ tiếp theo giữa Sana và người phụ nữ mà cô yêu thương nhất cuộc đời.
------------------------------------------------------------------------------
Trong căn phòng kín theo lối kiến trúc cổ kính,mùi thơm ngào ngạt từ những vật dụng bằng gỗ trầm hương đắt tiền tràn ngập khắp không gian, hòa quyện cùng hương trà Long Tỉnh thanh tao trong những chiếc ly bé xíu đang nghi ngút khói quanh quẩn cũng không thể làm không khí giữa hai người phụ nữ đang ngồi đối diện nhau giữa phòng kia trở nên bớt căng thẳng hơn.
Bà Yen Ling khoanh tay trước ngực, khuôn mặt có chút nghiêm khắc và khó chịu, bà không trực diện nhìn Sana, chỉ nghiêng đầu trông ra ngoài ô cửa sổ tròn. Sana tư thế không hề sợ hãi hay khuất phục, cô ngồi thẳng và mặt đối mặt với bà Yen Ling, tuy vậy dĩ nhiên trên ánh mắt cô vẫn động lại chút lo lắng. Cô nhìn thẳng vào bà Yen Ling, người đang lơ đãng nhìn nhành cây đang đung đưa bên ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng mở lời.
"Thưa bác, hôm nay cháu mạo muội đến đây .. là muốn được giải bày một số điều với bác."
Sana mở lời một cách lễ phép bằng Tiếng Trung khiến bà Yen Ling có chút kinh ngạc và thảng thốt, bà nhận ra rằng tất cả những lời mà mình nói với Tzuyu khi đó Sana đều có thể hiểu được. Rõ ràng cô gái này hiểu được ý bà, cũng biết được bà ngăn cấm cô với Tzuyu, vậy cớ gì lại còn đến tận đây cùng con gái bà. Sana này có phải là quá lỗ mảng rồi không? Hay cô gái này muốn trêu tức bà chăng? Nghĩ là vậy nhưng bà vẫn im lặng không nói gì, ánh mắt bà như thể né tránh Sana.
" Trước khi cháu nói ra những thỉnh cầu của mình, cháu hy vọng bác có thể lắng nghe những điều này... "
Sana nhẹ nhàng thổ lộ khi trong tâm trí cô dần lấp đầy bởi những hình ảnh về Chou Tzuyu.
"Tzuyu, con gái bác, đối với cháu thật sự là một người rất đặc biệt. Cháu nghĩ rằng ông trời đã mang em ấy đến với cháu. Bác biết không, từ những ngày đầu gặp gỡ em ấy, cháu luôn cảm thấy Tzuyu ít nói , khó gần và xa cách. Tuy nhiên chỉ sau khi bắt đầu làm việc cùng nhau một thời gian, cháu mới nhận ra em ấy là một người có tấm lòng vô cùng ấm áp và tốt bụng. Em ấy không thể hiện rõ ràng nhưng em ấy luôn quan tâm âm thầm các thành viên dù em ấy mới chính là em út của nhóm..."
"Trong công việc, Tzuyu còn là một người có trách nhiệm và đam mê mãnh liệt. Em ấy luôn cố gắng nỗ lực hết mình vì mục tiêu trước mắt, cho dù có đau khổ ,rơi bao nhiêu nước mắt, em ấy cũng không chịu từ bỏ, em ấy luôn sống vì ước mơ của mình và cũng sống vì cả ước mơ của người khác."
Bà Yen Ling nghe từng lời của Sana nói về con gái bà, từng lời đều cơ hồ chân thật, đều này khiến cơ mặt bà bắt đầu giãn ra, tâm tư đôi phần xung động. Qua lời kể của Sana bà lại càng cảm thấy thương xót cho Tzuyu, càng cảm thấy có lỗi về cái tát mình đã gây ra cho chính con gái của mình.
"Tzuyu trước khi làm việc gì, cũng phải luôn suy nghĩ xem nó có ảnh hưởng đến ai khác hay không, em ấy luôn đặt bản thân mình sau lợi ích của người khác. Nên đôi khi em ấy không hề được sống như bản thân mình mong muốn, lúc nào cũng bị trói buộc bởi nhiều thứ xung quanh. Vì vậy nên, cháu lại càng cảm thấy thương em ấy hơn.... Và cháu biết rằng, Tzuyu để có thể quyết định đến bên cháu, em đã phải lấy hết dũng khí của mình đến thế nào...."
Đôi mắt Sana cơ hồ đã phủ một tầng nước mỏng, nhưng cô vẫn vừa mỉm cười vừa kể về người cô thương với âm giọng chân thành. Điều này đánh mạnh vào tâm lý có phần xúc động của người phụ nữ đứng tuổi trước mắt cô. Có lẽ trong quãng đời của bà mà nói, nghe thấy người khác khen ngợi Tzuyu đã nhiều, nhưng nghe thấy một người nói về những nỗ lực của con gái, những khó khăn khổ sở con bé đã trải qua thì lại chưa từng có một người nào giống như Sana.
"Cháu biết, cháu chỉ là một cô gái bình thường. Trong hàng vạn người cháu không có quá nhiều điểm nổi bật. Cháu không có gì ngoài sự nghiệp ca hát cùng Twice. Gia đình cháu cũng không phải là hạng giàu sang phú quý gì. Cháu cũng chỉ là một ca sĩ mà nếu chỉ một nhất cử nhất động cũng có thể trở thành tiêu điểm chỉ trích của mọi người, và cháu biết, nếu chuyện của cháu cùng Tzuyu bị bại lộ, cuộc sống của cả cháu và em ấy nhất định sẽ khốn đốn...."
Nói đến đây, Sana cảm thấy ngẹn thở, nghĩ đến những chuyện có thể xảy ra cho cuộc tình này, trái tim liền truyền đến cơn đau buốt, nhưng cô không muốn dừng lại, cô chỉ muốn bản thân mình có thể dũng cảm như Tzuyu một lần để đối diện và thuyết phục được mẹ của em.
"Cháu biết là vậy? Mà vẫn muốn cuốn con bé vào chuyện tình này? Sana, cháu yêu nó nhưng cháu không biết tình cảm này rất dễ tan vỡ hay sao?"
Bà Yen Ling nói khi tông giọng đã có chút hoảng loạn và xúc động.
"Cháu không cuốn em ấy vào, mà là cả hai cùng tự nguyện. Cháu biết mọi thứ rất mong manh, cũng biết nếu bị phát hiện, thế giới này nhất định không tha cho cháu và Tzuyu. Nhưng thưa bác, cháu chỉ mong bác biết một điều. Cho dù cả thế giới này có quay lưng lại với Tzuyu, cháu cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi Tzuyu, cho dù cháu không có bờ vai của một người đàn ông mạnh mẽ, cháu cũng vẫn có thể chăm sóc và lo lắng cho em ấy cả đời, nhưng ngay cả khi đất trời này có sập xuống đi nữa, bằng tất cả sức lực của mình.... Cháu nhất định bên cạnh Tzuyu và yêu thương em ấy. Cháu với Tzuyu, nhất định sẽ bảo vệ tình cảm này. Cháu sẽ âm thầm cả đời bên em ấy cũng được, không cần có chút danh phận nào. Cháu sẽ không để bất kì ai biết đến chuyện tình này của cháu và Tzuyu, tất cả sẽ mãi mãi là bí mật... Vậy nên, mong bác hãy cho phép cháu cùng em ấy đi tiếp...."
"Cháu nghĩ có thể dùng một tay che trời? Năm dài tháng rộng, cháu cùng Tzuyu bên cạnh không lẽ không ai bàn tán hay sao? Cháu thật sự quá thơ ngây rồi..."
Bà Yen Ling cười cợt ngay cả thâm tâm bà đã thật sự rất xúc động khi nghe những lời chân thành của Sana, cô gái này trông có vẻ yếu đuối mỏng manh, nhưng lời nói ra tuyệt nhiên lại vô cùng quật cường mạnh mẽ.
"Cháu với Tzuyu khi đó, có lẽ đã không còn trẻ nữa, có lẽ cũng sẽ không còn cùng nhau trên sân khấu. Cháu nghĩ nếu điều đó có xảy ra đi chăng nữa, mọi người cũng sẽ dễ dàng chấp nhận... Năm tháng qua đi làm thay đổi định kiến của con người. Bác, cháu chỉ muốn bác tin cháu một lần. Cháu không thể cho Tzuyu một gia đình bình thường như nhiều người, nhưng cháu nhất định sẽ cho em ấy hạnh phúc."
Sana rơi nước mắt,hai bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy tay bà Yen Ling và siết chặt.
"Xin bác, hãy cho cháu và Tzuyu một cơ hội, chỉ một lần thôi..."
"Xin cô, hãy cho cháu và Ye Cheng một cơ hội, chỉ một lần thôi, chỉ một lần thôi.. "
Một câu nói xưa cũ bỗng nhiên văng vẳng trong đầu bà như tiếng chuông vang vọng. Câu nói này thật quen thuộc biết nhường nào. Câu van nài này của Sana giống hệt với câu nói mà 25 năm trước bà đã nước mắt lưng tròng thốt lên trước mặt một người phụ nữ khác. Sự trùng hợp đến kì lạ này làm bà bàng hoàng, bỗng nhiên không thể phản ứng thêm gì nữa.
Bà Yen Ling im lặng quan sát Sana, trông thấy rõ ràng từng hạt nước nhỏ đang lăn dài trên khuôn mặt khả ái kia, tuy ánh mắt cô tràn ngập đau thương thế nhưng bà lại có thể cảm nhận được trong đó ẩn lấp sự quyết liệt và vô cùng mạnh mẽ bức người. Khí chất của Sana mãi đến bây giờ, bà mới tận mắt chứng kiến và cảm nhận. Có lẽ đến bây giờ, bà mới hiểu được lí do vì sao con gái bà lại bất chấp trong hàng vạn người con trai phong trần tài giỏi ngoài kia lại chỉ nhất nhất lựa chọn một mình cô gái này. Sana thật sự là một cô gái có bản lĩnh và dám cố gắng vì tình yêu của mình.
Điều này làm bà hồi tưởng lại dáng bộ của mình năm xưa, khi bà cũng cố gắng dẹp bỏ tất cả lời khuyên răn cấm cản của gia đình để đến bên ba của Tzuyu. Bà khi đó cũng đã giống hệt Sana, đến gặp mẹ của người yêu mình mà bày tỏ hết nỗi lòng. Tuy rằng sau đó mẹ chồng bà vẫn không chấp nhận ngay được và cả bà lẫn ông Ye Cheng đã lấy nhau trong sự ghẻ lạnh của gia đình hai bên, nhưng dần dần năm tháng trôi qua, bà cùng ông hạnh phúc chính là minh chứng tốt nhất khiến cho cả hai họ đều dần bị thuyết phục.
Bà Yen Ling nhớ lại quá khứ thì khẽ mỉm cười. Sana trước mặt bà bây giờ thật giống hoá thân của bà vào thời niên thiếu.
Phải rồi, bà cũng đã từng yêu đến mức liệt tâm liệt thể, bất chấp tất cả, dám đến trước mặt bậc sinh thành của người yêu mà thuyết phục, giống như người con gái trước mắt đấy thôi. Sự kiên trì và dũng cảm này, không phải ai cũng có được, và cũng không phải tình yêu nào cũng đủ mãnh liệt để có. Sana là thật lòng yêu thương con gái bà.
Bà Yen Ling yên lặng hồi lâu, ngẫm nghĩ một chút nữa khi trong lòng dường như đã thoả hiệp.
" Cháu có thể hứa rằng sẽ không để Tzuyu chịu thiệt thòi hay đau khổ chứ?"
Bà Yen Ling nhìn Sana và thận trọng hỏi lại.
"Cháu không dám hứa, vì lời hứa rất dễ phá vỡ. Nhưng cháu muốn cô biết, cháu sẽ luôn cố gắng yêu thương và quan tâm Tzuyu, không để em ấy phải chịu thiệt thòi một phần nào. Cháu sẽ dùng hết tất cả sức lực của mình để bảo vệ tình cảm này, bảo vệ em ấy, nỗ lực hết mình để tình cảm này không ảnh hưởng đến sự nghiệp của em ấy hay là đến gia đình của cô."
Bà Yen Ling khẽ mỉm một bên môi, một nụ cười rất nhẹ như không có, coi như là cô gái này lanh lợi biết ăn nói làm mềm lòng người khác đi. Sau bao nhiêu tâm tư suy nghĩ về lời của Tzuyu, của chồng mình, và của Sana. Bà Yen Ling có lẽ đã tạm thời cho phép mình chấp nhận chuyện này,chỉ là tạm thời thỏa hiệp. Vì bà còn phải xem Sana có thể làm những gì mà cô đã nói hay không. Sau khoảng im lặng dài, bà rốt cuộc cũng nhẹ giọng mở lời, gửi lại cho cô một câu.
"Vậy thì, đừng làm bác thất vọng. Đây là một sự chấp nhận tạm thời, nếu như cháu làm Tzuyu tổn thương, cháu sẽ không còn cơ hội thứ hai đâu."
--------------------------------------------------------------------------------------
Chou Tzuyu đứng bên ngoài căn phòng Sana vào, đã được cả tiếng đồng hồ nhưng chị vẫn chưa quay ra, điều này khiến cô phập phồng lo lắng. Cô sợ Sana và mẹ cô hai người sẽ cãi nhau mất, Tzuyu thực lòng không mong cuộc gặp gỡ này sẽ diễn ra, vì cả hai bên đều là những người mà cô yêu thương, nếu như có chuyện gì xảy ra cô sẽ không biết phải làm sao để đối mặt. Ban đầu cô có bảo để cô cùng vào với chị, nhưng Sana lại nhất quyết từ chối chỉ vì chị ấy muốn tự mình dùng chân tâm của mình thuyết phục mẹ cô.
Sana này đúng là bá đạo mà tự tin quá rồi.
Tzuyu đi đi lại lại trước cửa, sau 15 phút nữa rồi mà vẫn không thấy bóng dáng Sana đâu, thế là cô quyết định mình phải đơn phương đi vào xem tình hình, không chừng án mạng nãy giờ mà cô không biết gì cũng nên. Nghĩ là làm, Tzuyu toang bước đến và mở cánh cửa đi vào, tuy nhiên cô còn chưa đụng vào tay nắm cửa thì cánh cửa đã mở ra.
Lúc này, đột nhiên trước mặt cô có cái gì mềm mềm lao vào người. Tzuyu trố mắt theo quán tính cũng dang tay ôm cục mềm mêm trước mắt vào lòng.
Thì ra là Sana, chị ấy hiện giờ đang ôm và nép trọn vào lòng cô.
"Tzuyu, Tzuyu...."
Sana thì thào với giọng cún con.
"Sao đấy? chị có sao không? Mẹ em có làm gì chị không?"
Tzuyu hốt hoảng nhìn xuống con người đang ôm gọn hông cô trước ngực ,cô cuối mặt xuống nhìn chị để tìm xem chị có tổn thương ở chỗ nào không. Nhưng mà mặt Sana bây giờ rất bình thường, thậm chí còn có phần hồng hào.
"Tzuyu à, mẹ em không có làm gì chị hết ...."
Tzuyu nghe vậy thì thở phào. Cô khẽ khàng vuốt lên đầu Sana.
"Nhưng mà...."
"Nhưng mà sao?"
Tzuyu trợn mắt, sợ hãi lại dâng lên. Có lẽ là mẹ cô đã mắng Sana và không cho chị ấy tiếp tục quen cô. Tzuyu thầm nghĩ điều này rất có thể đã xảy ra, từ đầu cô đã có cảm giác này, vậy nên Sana mới biểu tình buồn bã như vậy. Nghĩ đến đây, Tzuyu bất giác đau lòng, kéo đầu chị tựa vào ngực áo mình.
"Không sao Sana à, lần sau em sẽ nói chuyện lại với mẹ, không được lần này thì lại lần khác."
"Ai nói không được? "
Sana lúc này mới đột nhiên ngóc đầu lên nhìn Tzuyu, thay đổi sắc mặt, như thể nãy giờ cô chỉ đang trêu chọc Tzuyu mà thôi.
"Ơ..là sao???"
Tzuyu ngớ ngẩn, cô không hiểu ý của Sana.
"Thì là được rồi chứ sao? "
Sana cười cợt.
"Thật sao??"
Tzuyu không tin.
"Khoan đã, vậy sao nhìn chị căng thẳng vậy??? "
"Nói chuyện với mẹ em làm chị run muốn xỉu thôi. Nhưng chị đã thuyết phục được bác rồi."
Sana mỉm cười, một ngón tay khẽ nhấn lên đầu mũi Tzuyu.
"Woaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!"
Tzuyu la lên, cô dường như chẳng còn tin vào tai mình nữa. Sana là phép màu sao? Sao có thể làm được chuyện không tưởng này? Cô ôm chầm lấy cô gái trước mặt mà nhất bổng lên, xoay vài vòng. Sana hốt hoảng, vỗ bình bịch lên vai Tzuyu.
"Eyyy ba mẹ em nhìn thấy bây giờ!!!"
Sana đỏ mặt thì thào.
Tzuyu biết vậy, nhưng bây giờ cô thật sự không còn tâm trí đâu mà nghe lời Sana nữa, cô cứ ôm chị xoay mòng mòng như vậy đến khi hết sức thì thôi. Bởi vì cô thật sự đang vỡ òa trong nỗi hạnh phúc vô bờ bến này, cô đã

1 2 »