CHAPTER 38 : BEFORE THE STORM

Tùy Chỉnh

Sana bị đánh thức bởi âm thanh nhộn nhịp bên ngoài ô cửa sổ của đám chim sẻ đang hội hợp trên mấy cành cây ngoài vườn. Cô lim dim mắt, từ từ hé mở đôi mi nặng trĩu để nhìn mọi thứ xung quanh, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô là gương mặt diễm lệ đang say giấc miên man bên cạnh. Cô đang gối đầu trên một cánh tay của em ,còn em cũng đang nằm nghiêng người hướng mặt vào cô.
Sana khẽ mỉm cười, tự hỏi làm sao Tzuyu có thể nằm kiểu này suốt đêm mà không mỏi tay. Cô nằm gối cũng được mà, việc gì cứ phải kéo đầu cô nằm lên vai em thế này. Sana khẽ cựa quậy mình một chút, nhưng căn bản lại không thể động đậy tí nào bởi vì hai cánh tay em đang vô thức ôm chặt cô. Sana đành bất lực nằm lại, cũng có thể do cô luyến tiếc cái ôm ấm áp của em nên mới không thể rời ra.
Sana đưa mặt lại gần để nhìn rõ em một chút , nhưng đột nhiên cổ cô lại truyền đến cơn đau tê dại. Lúc này Sana mới cảm nhận được cả người cô đều ê ẩm rã rời, hai bả vai nhứt mỏi không yên. Sana nhận ra đây là kết quả sau một đêm cùng Tzuyu dây dưa đến gần sáng. Nghĩ đến đây Sana đỏ bừng cả mặt. Cô nhìn xuống da thịt trắng nõn của mình, hiện giờ đã không còn ửng hồng như hôm qua, nhưng vẫn còn vương lại hương nước hoa đậm mùi hoa hồng nồng nàn từ người của Tzuyu. Từng tấc thịt của cô vẫn còn chất chứa những hoan ái thể xác tối qua, mà cụ thể là những dấu hôn đỏ hồng rải rác trải dài khắp cơ thể cô từ cổ đến bụng.
Vừa nghĩ đến thì lại nóng cả mặt, Sana cố gắng không nghĩ lại nữa, sáng sớm đã lại như thế này thì không ổn cho lắm. Nằm lại trong lòng Tzuyu, lúc này cô mới thật sự có thời gian ngắm nhìn rõ ràng khuôn mặt của người cô yêu. Em lúc ngủ trong thật hiền lành và đáng yêu, chiếc mũi cao thanh tú cùng đôi mi dài cánh phượng thỉnh thoảng lại khẽ rung lên nhè nhẹ. Sana thích thú lắm, cô dùng một ngón tay mình khẽ chọt chọt lên đầu mũi của Tzuyu, nhưng mà em ấy vẫn không hay biết gì.
Sana mỉm cười, khẽ dùng đầu mũi mình cạ cạ lên mũi Tzuyu, cô thật sự rất thích âu yếm em bằng cách này. Tzuyu vẫn không hay biết trời trăng mây gió gì, vậy là Sana quyết định , nhân lúc em còn chưa tỉnh dậy, nhất định phải chiếm tiện nghi em một cái.
Sana đưa mặt mình sát lại mặt Tzuyu, rón rén hôn lên môi em một cái, sau đó thấy em chẳng có phản ứng gì, lại hôn lên môi em cái nữa. Đến cái thứ ba, cô mới giật mình bởi vì mở mắt ra đã thấy đôi mắt của người kia nhìn mình chằm chằm.
Nhưng trái với dự đoán của cô, ánh mắt của Tzuyu không có gì đáng sợ cả mà thay vào đó là một sự gian xảo tinh ranh đến không ngờ.
"Ai cho mà hôn dữ dậy? Mới sáng sớm mà đã 'sung sức' rồi?"
Tzuyu mỉm cười ,ánh mắt còn mơ màng ngái ngủ.
Sana trợn mắt . Không ngờ Tzuyu sau một đêm thôi mà bây giờ có thể táo bạo nói mấy câu như vậy? Có phải Tzuyu đó giờ là sói đội lốt cừu hay không? Nhưng Sana cô đây chắc chắn không chịu thua.
Sana nhướn mặt về phía trước gần với mặt Tzuyu, một ngón tay giơ lên và di chuyển dọc khuôn mặt Tzuyu. Từ trán xuống sóng mũi, rồi từ gò má xuống đến đầu môi, ánh mắt trở nên khiêu khích.
"Đây ,đây và đây. Tất cả đều là của chị."
Tzuyu thấy người ta đặt ngón tay lên môi mình thì trợn mắt.
"Ai cho?"
"Nói không phải thử?"
Sana mỉm cười.
Tzuyu đành chịu thua, cứ mỗi lần Sana mà thách thức như thế này thì cô đành bó tay. Tzuyu là kiểu người không thể nào hơn thua với người khác được, đặt biệt là với người cô yêu.
"Ừa, dạ, là của tiểu thư Sana hết."
Tzuyu mỉm cười, lấy ngón tay Sana khỏi môi mình rồi đặt một chiếc hôn phớt lên môi Sana. Sau đó cô ngồi dậy, mặc vào chiếc áo thun bị Sana lột ra vào đêm hôm qua. Cô kéo tay Sana ngồi dậy.
"Xuống ăn sáng cùng gia đình em nhé."
"Bây giờ hả?"
Sana trố mắt.
"Ừ, chứ sao nữa, chị là khách mà không xuống ăn cơm cùng ba mẹ em là thất lễ đó."
Tzuyu đe dọa, một tay kéo Sana ngồi dậy theo.
"Khoan đã."
Sana níu tay lại, cô chỉ vào mấy vết hôn đầy trên cổ cô mà Tzuyu lưu lại.
"Mấy cái này, ba mẹ em thấy thì sao????"
Lúc này, Tzuyu mới nhận ra hậu quả mà mình để lại.
"Chết, em quên mất...."
"Rồi giờ sao đây?"
Sana cười mỉa mai.
"Nói chị bị bệnh được không ta?"
"Rồi mẹ em lên tận đây thăm chị thì sao?"
"Ờ ha..."

Tzuyu gãi đầu bối rối.
Sana thấy bộ dạng lúng túng như đứa trẻ lỡ phạm lỗi của em thì chợt buồn cười, cô đưa mắt nhìn khắp phòng một hồi, và rồi ánh mắt cô như lóe lên khi tia nhìn dừng lại trên một vật.
--------------------------------------------------------------
"Tính tang tang tình, tình tinh tang tang tình tính tang..."
Không hiểu sao tivi lại bật lên tiếng nhạc phim hoạt hình ,âm thanh này thật sự quá buồn cười đi, nhưng cũng có chút hợp tình hợp cảnh bây giờ.
Ba mẹ của Tzuyu vừa quết mấy miếng bơ lên bánh mì vừa e ngại nhìn Sana. Người lúc này đang đeo một chiếc khăn len trên cổ.
Hiện tại đang là tháng 5, và ở Đài Loan đang sắp bước vào mùa hè nóng nực. Người ta nhiều khi còn phải lột phăng mấy thứ quần áo cần thiết trên người chỉ vì chịu không khỏi cái thời tiết oi bức. Vậy mà cô gái lạ lùng này lại ăn mặc kín mít, đã vậy còn choàng thêm miếng bông dày cộm kia. Nếu họ đang đi ngoài đường và cần che nắng thì ông bà Chou có thể hiểu được, còn đằng này đang ở trong nhà , thậm chí họ còn đang ăn bữa sáng nữa thì thật khó hiểu.
"Cháu bị bệnh hả Sana?"
Ông Ye Cheng lo lắng hỏi.
"Dạ.. cháu bị...hụ hụ.... bị cảm ạ...hụ."
Sana giả vờ ho liên tục, tay vuốt vuốt lên ngực, biểu tình khó khăn mệt mỏi khiến Tzuyu không khỏi sửng sốt, người yêu cô phải nói cũng có tài diễn xuất đỉnh cao thật, từ đợt lừa đảo cô ở bệnh viện đến bây giờ, năng lực lại càng lúc càng lên tay.
"Chắc là do từ Hàn qua đây, chưa thích ứng thời tiết kịp nhỉ?"
Ông Ye Cheng vẫn rất quan tâm hỏi han Sana.
"Dạ, đúng rồi ạ... hụ.... nhưng mà không sao đâu thưa bác, cháu chỉ hơi đau họng và cảm lạnh một tí thôi... vẫn đủ sức đi đây đi đó ạ..."
Sana trả lời khi nghĩ về việc hôm nay nhất định không thể nào ở lì trong nhà Tzuyu được. Vốn dĩ cô và em chỉ có vài ngày để đến Đài Loan, lịch nghỉ phép mà quản lí cho phép bọn cô thật sự không nhiều,nhất là khi vẫn còn một đống công việc đang chờ đợi họ ở công ty.
"Nhớ uống thuốc đấy..."
Bà Yen Ling nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên lên tiếng, bà không nhìn Sana nhưng chỉ nhẹ nhàng thả một câu như vậy. Khuôn mặt vẫn còn chút nghiêm nghị, tuy nhiên chỉ nghe được một lời quan tâm nhỏ bé như vậy từ mẹ của Tzuyu, Sana đã cảm thấy rất rất may mắn rồi. Cô mỉm cười vui vẻ, gật đầu cám ơn bà rồi tiếp tục bữa ăn sáng của mình.
Tzuyu mỉm cười hạnh phúc nhìn cả ba người đang ăn bên cạnh, cô chưa từng dám mong rằng sẽ có ngày hôm nay, ngày mà ba mẹ cô cùng Sana chấp nhận nhau như một phần của một gia đình thật sự. Mọi thứ giống như một giấc mơ vậy và Tzuyu cảm giác mình như thể đang ở trong một giấc mơ ngọt ngào nhất từ trước đến giờ.
Bà Yen Ling nhìn sang Tzuyu, thấy con gái sắc mặt hồng hào xinh đẹp, đôi môi hé nở nụ cười mãn nguyện thì có chút ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên bà thấy Tzuyu tươi tắn đến vậy, suốt mấy năm nay, khi trở về Đài Nam, Tzuyu cùng lắm cũng chỉ nở nụ cười vui vẻ khi đùa giỡn cùng Wutzu và Songshu. Ấy vậy mà hôm nay con gái bà dường như đã trở thành một cô gái đôi mươi tràn đầy xuân thì. Điều này khiến bà có đôi chút cảm thấy mình cũng không quá sai lầm khi để con gái bà yêu Sana. Nếu như cô gái này có thể làm con gái bà hạnh phúc đến vậy, có lẽ bà cũng không nên ngăn cấm hay cản trở Tzuyu thêm nữa.
Khi mọi người còn chưa ăn xong, từ trên phòng khách đã có tiếng sủa inh ỏi, sau đó là tiếng kêu í ới của chị giúp việc.
Một lát sau hai chú chó đã xuất hiện và chạy vòng vòng quanh bàn ăn của bọn họ.
Tzuyu thấy Wutzu và Songshu chạy loạn đuổi bắt nhau thì mỉm cười, cô rời bàn và bắt Wutzu lên để Songshu không đuổi theo nó nữa. Tzuyu ngồi xuống ngồi một chiếc ghế gần đó vuốt ve Wutzu trong khi Songshu nhảy cẫng lên đòi được bế cùng.
"Ở nhà, Songshu là hiếu động nhất... chẳng biết sao Tzuyu lúc nhận nuôi, nó rất hiền, mà lúc về nhà rồi thì lại bắt đầu tăng động... nó rất thích Tzuyu và anh con bé, có điều anh Tzuyu giờ đã có gia đình nên không hay về nhà nữa, còn Tzuyu thì đi làm ở Hàn , rốt cuộc chỉ còn mình hai bác chơi với nó."
Ông Ye Cheng mỉm cười giải thích.
Sana nhìn Songshu dưới chân Tzuyu khẽ hỏi.
"Songshu là tên ai đặt cho vậy bác?"
"À... nó được Tzuyu nhận nuôi nên dĩ nhiên là Tzuyu đặt rồi."
"Songshu nghĩa là gì nhỉ?"
Sana thắc mắc tự hỏi bản thân nhưng ông Ye Cheng vẫn có thể nghe thấy.
"Haha chắc là từ này chắc chưa học tới nhỉ? Songshu nghĩa là con sóc."
"Hả?"
Sana trố mắt nhìn ông , sau lại quay sang nhìn Tzuyu, thấy khuôn mặt em có sắc đỏ hiện lên, ánh mắt pha chút ngại ngùng.
"Sao thế Sana?"
Ông Ye Cheng thấy nét mặt của Sana lẫn Tzuyu đều thay đổi, có chút thắc mắc.
"À, dạ không có gì ạ... cái tên rất dễ thương ạ!"
Sana đánh cái liếc nhẹ sang Tzuyu, khẽ mỉm cười. Cứ như vậy, bọn họ trò chuyện đủ thứ trên đời cho đến khi bữa ăn sáng kết thúc.
-------------------------------------------------------------
Sau buổi ăn sáng thịnh soạn cùng gia đình Tzuyu, Sana được em dắt ngay đi ra ngoài chơi, tận dụng những ngày ngắn ngủi còn lại để cùng nhau khám phá Đài Nam. Đây là điều cô đã chờ đợi từ rất lâu rồi,thật ra mong mỏi ban đầu của cô chỉ là được cùng Twice đến quê hương Tzuyu một lần trong một dịp ghi hình nào đó thôi, còn việc trở thành bạn gái của em ấy rồi được em ấy dung dăng dung dẻ dắt đi chơi ở nơi em ấy sinh ra như thế này có mơ cô cũng không thể ngờ tới nữa.
Điểm đến đầu tiên của Tzuyu và Sana là bảo tàng Chi Mei. Bảo tàng Chi Mei cách trung tâm thành phố Đài Nam khoảng 10km. Cách đi dễ nhất và thoải mái nhất là bằng tàu lửa, cho nên Tzuyu và Sana cứ trang bị sẵn khẩu trang và nón mũ đầy đủ là có thể ung dung leo lên tàu lửa mà không sợ ai nhận ra. Thật ra, lý do chính là vì muốn được trải nghiệm cảm giác đi chơi như những người bình thường khác, Tzuyu với Sana từ khi trở thành người nổi tiếng đến bây giờ, rất ít khi được đi đây đi đó trên những phương tiện giao thông bình dân như thế này.
Có điều, không được may mắn cho lắm. Chuyến tàu họ lên hôm nay có vẻ khá là đông, nên Sana và Tzuyu đều phải đứng. Ban đầu chỗ đứng còn khá rộng rãi, nhưng dần dần ở những trạm sau, khoảng trống trên tàu càng lúc càng nhỏ lại cho đến khi người trên xe bắt đầu chen chúc lẫn nhau.
Đến một khúc cua, một người đàn ông cao lớn mất thăng bằng và huých mạnh vào lưng Sana một cái, khiến cô ngã người về trước, nhưng thật may, cả người Sana đã đặt gọn gàng trên người của Tzuyu. Mất một lúc lâu sau Sana mới hoàn hồn, cô nhìn lên trên, thấy Tzuyu cũng đang cúi xuống nhìn mình với ánh mắt lo lắng, sau lưng cô còn cảm nhận được vòng tay của em đang ôm chặt giữ lấy cô.
"Chị không sao chứ?"
Khuôn mặt cô và em rất gần, điều này làm Sana có chút đỏ mặt. Vì hiện tại trên xe đang rất đông người nên Sana chỉ có thể nhẹ nhàng tách ra và lắc đầu.
"Chị không sao."
Tzuyu mỉm cười, em kéo Sana lại sát gần người mình rồi thì thào vào tai cô.
"Đứng cạnh em! Có ngã cũng phải ngã vào người em, không cho chị đứng gần người đàn ông nào hết."
Sana cảm thấy trong lòng mình giống như có một đóa hoa đang bung nở, những lời này của Tzuyu thật sự như ông như bướm, khiến lòng cô tựa hồ trải đầy mật ngọt và phấn thơm. Từ khi nào mà Tzuyu lại trở thành một người biết ăn nói ngọt ngào như vậy. Sana mỉm cười gật đầu ,tay cô khoác tay em, cả hai cứ đứng bên cạnh nhau như vậy cho đến khi chuyến tàu lửa vang lên thông báo đến trạm ở viện bảo tàng Chi Mei.
Bảo tàng Chi Mei là một viện bảo tàng được xây theo lối kiến trúc Châu Âu tinh tế. Bộ sưu tập của bảo tàng được chia thành năm phần, gồm có: nghệ thuật phương Tây; nhạc cụ; hiện vật lịch sử tự nhiên; vũ khí và các đồ cổ. Bảo tàng này cũng được biết đến là nơi có bộ sưu tập đàn violin lớn nhất trên thế giới cũng như bộ sưu tập các vũ khí cổ đại, các bức họa và tượng điêu khắc phương Tây.
Sana rất thích mấy bộ sưu tập violin, nhưng mà ở đây mọi người không được phép chụp ảnh, nên cô đành tiếc rẻ bỏ qua. Thế là, thay vì chụp bên trong bảo tàng, Sana quyết định sẽ chụp bên ngoài bù đắp lại. Sana tạo dáng đủ kiểu như một người mẫu, cứ được vài pô, lại chạy ra xem xem Tzuyu có chụp đẹp không, đẹp thì vẫn chụp tiếp mà không đẹp thì phải chụp lại. Thế là cả buổi sáng hôm đó, Tzuyu bất đắc dĩ trở thành một photographer chuyên nghiệp cho Sana, đến nỗi có lúc cô còn gần như phải nằm cả xuống đất để lấy được gốc ảnh đẹp nhất cho chị.
"Nè Sana, giờ em mới biết là làm người chị yêu khổ đến vậy á."
Tzuyu mỉa mai.
"Vậy không thích làm nữa ?"
Sana mỉm cười nhìn vào màn ảnh điện thoại, rồi lại liếc sang Tzuyu với khuôn mặt thách thức.
" À không, em thích lắm."
Tzuyu le lưỡi. Cô không muốn đôi co với Sana thêm nữa, bởi vì cô biết chắc kết quả sẽ luôn là cô chịu thua rồi.
Sau chuyến đi đến bảo tàng, Tzuyu tiếp tục dắt Sana đến một địa điểm tham quan khác, lần này không phải là một nơi hiện đại mà là một nơi có kiến trúc cổ đậm nét Trung Hoa.
Đền Khổng Tử nằm ở đường Nanmen. Nó được xây dựng từ thời nhà Minh. Đền Khổng Tử ở Đài Nam là ngôi đền Khổng Tử đầu tiên ở Đài Loan và là ngôi đền Khổng giáo đầu tiên.Là một trong những di tích tôn giáo quan trọng nhất ở Đài Loan và nổi tiếng với vẻ đẹp kiến trúc độc đáo, quần thể đền thờ cổ này có rất nhiều miếu thờ và các tác phẩm điêu khắc tuyệt đẹp.
Khi bước vào bên trong, Sana bị choáng ngợp bởi những nét điêu khắc rồng phượng quá cầu kì trên từng cây cột hay những đồ vật nhỏ, những nét chữ thư pháp trên các tấm gỗ mà các vị hoàng đế và tổng thống tặng cho đền cũng làm cho cô cảm thấy rất thú vị.
Sau khi đã thăm quan tất cả các khu vực, trước khi rời đi, Sana mới nắm tay Tzuyu kéo đến chỗ của một người đàn ông lớn tuổi ngồi trước cổng đền. Ông lão này đã cao tuổi, khuôn mặt ông in hằn dấu vết của thời gian, vẻ mặt khắc khổ, trên người ông ta khoác một chiếc áo voan màu đen trông rất huyền bí . Ông ta là một người xem bói, và Sana thật sự rất thích thú trước những thứ thẻbài và giấy đỏ được bày biện trước bàn của ông ta.
"Gieo quẻ với chị không?"
Sana hào hứng hỏi Tzuyu, nhưng Tzuyu có vẻ không thích cho lắm. Tzuyu trước giờ không muốn xem bói, cô không tin lắm về những gì sẽ xảy ra ,hoặc rằng cô cũng không thích biết trước chuyện tương lai cho dù quẻ bói đó có đúng hay sai. Tuy nhiên, khi nhìn thấy khuôn mặt tò mò phấn khởi của Sana, Tzuyu không muốn chị phật lòng,nên mềm lòng đành đồng ý.
"Em gieo trước đi."
Tzuyu gật đầu, lần lượt cầm mấy đồng xu cổ lên và gieo xuống, giây phút thanh âm va chạm loang choang của chúng vang lên, sống cổ cô truyền đến sự tê nhói không rõ nguyên do.
Sau khi đã gieo xong tất cả các đồng xu, lúc này thầy bói mới bắt đầu xem quẻ và lấy ra một tờ giấy cho Tzuyu, ông đọc một hồi lâu, bất giác nhướng cặp chân mày bạc trắng của mình lên quan sát từ đầu đến cuối Tzuyu ,vẻ mặt có chút e dè và sợ hãi.
Sana thấy ông lão lâu quá vẫn chưa có động tĩnh gì bèn nhỏ nhẹ hỏi.
"Sao thế ạ? Quẻ của bạn cháu thế nào ạ?"
Đôi tay gầy rộc in hằn chân chim của ông lão già trở nên run run, ông nâng cặp kính tròn trên sống mũi của mình, nhướn ánh mắt có chút đáng sợ nhìn Chou Tzuyu rồi ôn tồn nói bằng Tiếng Trung.
"Quẻ Hạ- Hạ."
"Hạ- Hạ?"
Sana tròn mắt hỏi lại. Sau đó quay sang nhìn Tzuyu , Sana vì chỉ học những câu Tiếng Trung bình thường trên sách vở cho nên đến khi nghe thấy mấy chữ lạ hoắc này, cô dường như không thể hiểu được.
Tzuyu không trả lời Sana, cô chỉ âm trầm hỏi lại ông lão đó.
"Quẻ bói nói gì ạ?"
Ông lão thở dài, tay vân vê bộ râu bạc của mình.
"Cháu sắp gặp tai họa, có thể là về tình duyên hoặc công việc,lời khuyên của quẻ này chính là phải buông bỏ thứ cháu đang theo đuổi, nếu không sau này sẽ phải hối hận."
"Sao?"
Tzuyu nhìn chằm chằm vào tờ giấy mà ông lão vừa đưa cho mình, khuôn mặt cô mau chóng trở nên căng thẳng, ánh mắt như phủ một tầng mây mù. Điều này đều lọt vào tầm mắt của Sana. Sana đã nghe rõ mồn một từng lời giải thích của ông lão, và cô chợt cảm thấy hối hận khi đã kéo Tzuyu vào trò quẻ bói này. Cô đặt một tay lên vai Tzuyu và thì thào.
"Tzuyu, đây chỉ là.."
"Cám ơn ông ạ, cháu nghĩ là bạn cháu không cần xin quẻ nữa ạ..."
Tzuyu mỉm cười, cô móc ra vài tờ tiền và đặt vào tay ông lão, sau đó nắm tay Sana đứng dậy, cô lịch sự cúi chào ông vào nhanh chóng kéo Sana rời khỏi.
Nhìn theo bóng dáng của hai cô gái trước mặt dần rời đi rồi biến mất ở biển người, ông lão rốt cuộc cũng chỉ biết lắc đầu, ái ngại.
"Quẻ bói xấu. Khó lòng qua khỏi."
------------------------------------------------------------------------------------------
Trên băng ghế tay phải phía cuối của chuyến xe buýt, Sana và Tzuyu im lặng ngồi bên cạnh nhau. Chiếc xe liên tục rung lắc nhẹ và thỉnh thoảng sẽ xốc lên vài cái khi chạy phải một đoạn đường dốc, tuy nhiên Sana rất thích cảm giác này. Cô thích được ngồi cạnh đung đưa vai mình chạm vào vai Tzuyu theo những chuyển động của chiếc xe, cô thích cả việc được đưa mắt nhìn ngắm đường phố Đài Nam nhộn nhịp bên ngoài khung cửa kính đã cũ kỹ trầy trụa với những vết xước. Cô cũng thích cả ánh nắng chiều vàng vọt xuyên qua ô cửa rồi lại biến mất khi xe đi qua những cái cây hay một tòa nhà cao chót vót nào đó, vì chúng sẽ để lại trên ghế những cái bóng với hình thù kì lạ vui mắt. Sana thích tất cả mọi thứ ở nơi này.
Có lẽ cô thích nơi này đến vậy, chỉ bởi vì nơi này là quê hương của Tzuyu.
Sana nhìn sang Tzuyu, người lúc này vẫn còn mang một bộ mặt lo lắng âu sầu. Sana liền biết ngay lí do là gì.
"Chỉ là một quẻ bói, Tzuyu để tâm làm gì ?"
Tzuyu chợt tỉnh người bởi giọng nói nhẹ nhàng của Sana.
"Em ..."
Nhưng cô chỉ biết bối rối , ngập ngừng không biết nên trả lời như thế nào.
Nếu là một quẻ bói bình thường, sẽ không có gì phải lo ngại. Tzuyu vốn cũng không phải người quá mê tính. Từ đầu cô đã luôn không tin vào những gì gọi là bói toán. Tuy nhiên, theo cô biết, ông lão đó là một người xem bói nổi tiếng ở khu đó, có rất nhiều người đến xem bói chỗ ông ta và đều nhận được kết quả chính xác đến không ngờ. Vậy nên khi nhìn thấy sắc mặt quỷ dị của ông ta khi nãy, khi nghe ông nhắc đến hai chữ " tình duyên", Tzuyu mới liền bị đả kích dữ dội. Tzuyu vốn biết rõ chuyện tình cảm của mình hiện tại như thế nào, và trước khi đến với Sana, cô đã luôn lo lắng đắn đo trong lòng không yên. Cô rất sợ đánh mất chị ấy, cô rất sợ phải chia lìa với Sana. Vậy nên, những lời ông lão nói về quẻ bói quái quỷ khi nãy thật sự khiến cô muốn phát điên lên, không cần những lời bói toán đó, mọi thứ cũng vốn đã rất khó khăn rồi. Ngay cả khi chưa biết gì về quẻ bói đó, Tzuyu cũng đã mang một sự bất an dai dẳng trong lòng.
Sana dường như có thể hiểu được tất cả những gì đang xảy ra trong đầu Tzuyu. Cô vội vàng đan tay với em, nhẹ nhàng siết chặt.
"Tzuyu, chuyện tương lai, không thể nào quyết định được chỉ qua một quẻ bói. Em hiểu không? Người quyết định được chuyện tình cảm của chúng ta chỉ có em và chị. Không phải ai khác.."
Sana thì thầm những lời an ủi chân thành dành cho Tzuyu, khiến cơ mặt em lúc này mới có chút giãn ra.
" Nếu em không buông tay chị, chị cả đời cũng không rời xa em. Chou Tzuyu, nhớ rõ điều này được không?"
Sana âu yếm nhìn thẳng vào đôi mắt phượng đã nhiễm một tầng nước mỏng của Tzuyu, cô khẽ mỉm cười, sau đó tựa đầu lên vai em, đôi mắt lấp lánh trong nắng vẫn vẫn ấm áp ngước lên nhìn em.
"Mít ướt thế nhỉ ?"
Tzuyu mau chóng nuốt nước mắt ,lấy lại vẻ mặt bình ổn và phản bác.
"Ai nói chị em mít ướt, bụi bay vào mắt em thôi."
"Ừa, ừa... là bụi bay vào mắt em hoy."
Sana nhại lại Tzuyu với tông giọng rất đáng yêu, khiến em bật cười vui vẻ. Lúc nào cũng vậy, Tzuyu luôn được Sana ủi an khi bản thân yếu lòng. Tzuyu thật sự cảm giác như Sana chính là liều thuốc an thần của mình, chỉ cần có chị ấy, cô liền có thể quên đi hết tất cả những lo lắng bất an tồn động trong suy nghĩ của mình.
Tzuyu đánh mắt nhìn quanh xe một cái, thấy không có nhiều người, liền len lén hôn nhẹ lên mái tóc Sana, vừa đặt môi lên đã cảm nhận được mùi thơm dịu nhẹ xộc lên cánh mũi.
"Sau này, em cũng muốn đến Osaka nhà chị một lần."
Tzuyu hít hà hương tóc Sana, khẽ thì thào vào tai chị mong mỏi của mình. Sana mỉm cười, gật nhẹ đầu, đưa mắt nhìn vào dòng xe cộ bên ngoài chuyến xe buýt cuối cùng của ngày.
"Nhất định."
--------------------------------------------------------------
Phố cổ Anping chính là điểm tham quan tiếp theo mà Tzuyu và Sana lựa chọn. Nơi này, từ các khu di tích đến khu nhà cổ và chợ đêm

1 2 »